Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 58: Không biết làm sao



Editor: Sao không ai đoán là An Thế Hiền hay Chu Đang Thịnh cho tui vui vậy:))). Vì đa số các vị đều đoán là Thẩm Uyển và Tiết Sương nên tại hạ xin phép được tặng^^) vào ngày mai cho bạn susan_nguyen92 đoán là Tiểu Mặc ^o^ chúc mừng bạnnnn.

Kết quả dự đoán: người trong mộng của Tấn Diệu chính là An công tử “6 múi” đó hí hí hí hula yolo:v chúc các bạn còn lại may mắn lần sau:3

.

.

.

.

--------------

Đương lúc Tấn Dương nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp kia, rồi ngẩn ngơ nhìn thân ảnh quen thuộc, thân thể chấn động. Điểm tâm trong tay rơi trên mặt đất.

“Nhìn thấy không? Ta tìm được rồi, ta đã tìm được đại tẩu ngươi, tới Dương Châu là đúng rồi a” Tấn Diệu hưng phấn nói

Tấn Dương không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy vận mệnh chính là đang đùa giỡn nàng, mũi mỏi nhừ, cổ họng nghẹn ngào không thể phát ra âm thanh nào, vì cái gì, tại sao lại là nàng, vì cái gì đại ca lại thích.....Thẩm Uyển.

Thẩm Uyển nghe Tấn Dương nói là sẽ về ngay, đứng tại chỗ chờ đến nửa ngày cũng không thấy Tấn Dương trở lại, có chút bất an, không muốn ở đây chờ nữa bắt đầu hướng theo phương hướng Tấn Dương đi mà tìm.

Tấn Dương biết rõ Thẩm Uyển là đang tìm nàng, vội vàng xoay người không muốn để cho Thẩm Uyển nhìn thấy

Tấn Diệu gặp được người trong lòng đi về phía bên này, kích động muốn chạy đến lại bị Tấn Dương kéo lại

“Nhị đệ?”

“Đại...đại ca...” Tấn Dương cố gắng bình định tâm tình “Ngươi muốn làm gì?”

“Ta....” Tấn Diệu có chút ngượng ngùng nói “Ta nghĩ muốn cùng nàng nói vài lời”

“Không được”

“Vì cái gì?”

“Bởi vì...vì đại ca hôm nay mặc y phục khó nhìn, ở trước mặt người trong lòng sao có thể thất lễ như vậy, đi một chút, chúng ta đi đổi y phục” Tấn Dương gắt gao lôi kéo tay Tấn Diệu

Quá khó nhìn? Tấn Diệu nhìn một chút y phục trên người vừa rồi không phải nhị đệ hắn còn nói ta tiêu sái anh tuấn sao “Nhưng là...vạn nhất nàng đi mất thì phải làm sao đây”

“Ta đã thấy cô nương kia, biết rõ nàng là nữ nhi nhà ai, đại ca ngươi cứ như vậy mạo mạo thất thất tiến đến...không tốt lắm a, chờ chúng ta chuẩn bị hết thảy sẵn sàng hãy đến bái phỏng nàng, cho nàng ấn tượng thật tốt” ta van cầu đại ca, ngươi hiện tại hãy nghe theo lời ta đi...

Tấn Diệu cho rằng Tấn Dương nói có đạo lý, chính mình như thế mạo phạm thật không tốt lắm “Nhị đệ nói có đạo lý, vậy chúng ta nhanh đi chuẩn bị y phục”

“Hảo” Tấn Dương lôi kéo Tấn Diệu bước đi

Thẩm Uyển vẫn còn ở trên đường tìm Tấn Dương, nhíu nhíu mày “Rốt cuộc là đi nơi nào?” không phải là đã xảy ra chuyện gì đi, càng nghĩ thấy bất an

“Tiểu thư có lẽ cô gia hắn đã về phủ” gia đinh đi theo phía sau nói

“Có thể, mau, chúng ta đi về trước”

Tấn Dương cùng Tấn Diệu đi vào khách điếm, Tấn Diệu cũng tìm cho mình mấy bộ y phục “Nhị đệ ngươi nói món đó có được hay không?”

“Nhị đệ?”

“.........”

“Nhị đệ?”

“A....” Tấn Dương phục hồi tinh thần lại

“Nhị đệ, ngươi nói món này có được hay không?” Tấn Diệu chỉ vào bộ y phục của mình

“A.....không tốt lắm a, hay là ngày khác chúng ta mới mua đi”

“Không bằng bây giờ chúng ta cứ chọn đi a” Tấn Diệu nôn nóng nói

“Không được” vạn nhất đụng phải Thẩm Uyển thì làm sao bây giờ “Đại ca, hiện tại đã đến giờ ăn tối, y phục đẹp phỏng đoán đã bị chọn sạch, chúng ta hay là ngày khác xem tiếp a”

“Như vậy cũng tốt, là đại ca quá nóng lòng ha ha. Nhị đệ ngươi biết không? Đại ca kể từ khi gặp nàng, trà không nhớ cơm không nghĩ, trong đầu đều là thân ảnh của nàng, ta nghĩ nàng chính là định mệnh của ta. Nếu không phải nhờ Nhị đệ thay ta ở rể, đại ca chỉ sợ là không tìm được hạnh phúc của chính mình đây, ha ha, Nhị đệ, đại ca thật sự đa tạ ngươi”

Tấn Dương nhìn đại ca nhìn nàng thành khẩn nói đa tạ. phảng phất như dao găm sắc bén đâm vào trái tim nàng. Tấn Dương cố nén nước mắt, nếu đại ca biết người kia chính là Thẩm Uyển, không biết phải thế nào....

“Nhị đệ a không uổng công đại ca từ nhỏ thương ngươi, ha ha” Tấn Diệu vỗ vỗ bả vai Tấn Dương nói “Ngươi không phải muốn dẫn ta đi Thẩm phủ sao. Hiện tại mau đi thôi”

“Đại ca. Chờ một chút, ta vừa rồi nhớ tới, mấy ngày nay Thẩm gia đi miếu tự cầu phúc, có thể sẽ ở lại miếu tự vài ngày, thật sự xin lỗi, ngày khác sẽ thỉnh đại ca đến Thẩm phủ”

“Ân, không có việc gì, đại ca kỳ thật ở khách điếm cũng rất tốt”

“Đại ca, kia ta đi trước” Tấn Dương không muốn ở lại chỗ này nữa

“Kia Nhị đệ, ngày mai ngươi sẽ đến sao?” Tấn Diệu hỏi “Ha ha, ngươi biết, đại ca ngươi vất vả lắm mới....”

“Sẽ, ngày mai ta sẽ đến tìm đại ca, sau đó sẽ cùng đại ca đi chọn y phục” Tấn Dương hít sâu một hơi nói. Sau đó không hề nán lại liền đi ra ngoài

.

.

Tấn Dương không biết đi bao lâu, chỉ cảm thấy thân thể thật mệt mỏi, mỗi bước đi đều rất gian nan, chỉ cảm thấy tim tràn đầy cảm giác trống rỗng, vốn là đang vô cùng hạnh phúc phảng phất giống như bị ai đó lấy mất tất cả, không lưu lại bất cứ thứ gì.

Tại sao lại như vậy, vì cái gì người trong lòng đại ca lại là nàng. Tại sao lại là Thẩm Uyển. Vì cái gì, cái gì chứ....Tấn Dương nắm chặt tay thành quyển liều mạng đánh vào vách tường, đánh đến tay xuất huyết cũng không cảm giác đau

Cuối cùng không còn khí lực nữa lưng dán tường, tuột xuống ngơ ngác ngồi dưới đất, hai mắt trống rỗng nhìn màn đêm bốn phía.

Một người là đại ca từ nhỏ yêu thương nàng. Một người là người nàng yêu hơn cả bản thân. Nàng phải làm sao, nàng nên làm cái gì để không làm tổn thương một trong hai người bọn họ, ai đó nói cho nàng biết đi, nàng nên làm thế nào?

Rốt cuộc nhịn không được khom người khóc lên, lệ tuôn như mưa, không ai nhìn thấy một bóng đen bất lực ngồi khóc trong góc nhỏ

Không biết qua bao lâu, lệ khô, nhìn vầng trăng sáng mới phát hiện đã rất trễ, có chút bận tâm lo lắng cho Thẩm Uyển, cố gắng đứng lên lao đảo đi về Thẩm phủ.

Mới vừa trở về Thẩm phủ, gia đinh vội vàng gọi lớn “Cô gia đã trở lại, cô gia trở lại a”

“Thiếu gia, ngươi không sao chứ?” Tiểu Thanh cùng Mặc Ngôn lo lắng hỏi

“Ta không sao, chỉ là có chút việc nhỏ, không cần lo lắng”

Đi vào gian phòng, một bóng hình xinh đẹp lao tới ôm thật chặt Tấn Dương

Tấn Dương đương nhiên biết người đó là Thẩm Uyển, nhớ tới trên người nàng rất bẩn liền nghĩ muốn tránh thoát khỏi Thẩm Uyển “Uyển nhi, trên ngươi ta lúc này rất bẩn”

Thẩm Uyển nghe xong không hề có ý định buông Tấn Dương ra, ngược lại còn ôm chặt hơn. Cảm giác thân thể Thẩm Uyển có chút run run cùng thanh âm nghẹn ngào, Tấn Dương thở dài một hơi “Thực xin lỗi, ta về trễ”

Thẩm Uyển đỏ mắt nói “Ngươi đã đi đâu?”

Tấn Dương xoa xoa nước mắt Thẩm Uyển “Ta mua điểm tâm cho ngươi, sau đó...”

“Sau đó?”

“Sau đó gặp một người bằng hữu, hàn huyên kết quả quên thời gian” Tấn Dương cưởi cười

“Ta không cần điểm tâm, về sau không cho phép về muộn, cho dù trở về muộn cũng phải nói cho ta biết, có được hay không?” Thẩm Uyển dựa vào ngực Tấn Dương “Thật sự là làm ta sợ, ta cho rằng....”

“Thực xin lỗi, về sau về muộn nhất định nói cho ngươi”

“Tay ngươi làm sao vậy?” Thẩm Uyển nhìn thấy bàn tay xuất huyết của Tấn Dương

“A, hẳn là lúc trở lại không cẩn thận cọ vào tường làm trầy da”

“Làm sao lại không cẩn thận như vậy” Thẩm Uyển xuất ra lọ thuốc mỡ, vừa bôi thuốc vừa ôn nhu thổi nhè nhẹ cho Tấn Dương, đau lòng hỏi “Đau không?”

Tấn Dương chịu đựng không cho lệ tuôn rơi, lắc đầu

“Về sau không cần phải nôn nôn nóng nóng như vậy, vạn nhất làm bị thương chỗ nào ta sẽ đau lòng”

“Quần áo lụa là?” Đột nhiên Tấn Dương ôm chặt lấy Thẩm Uyển, không nói gì, Tấn Dương lo lắng rằng mình nói gì Thẩm Uyển sẽ biết nàng đang khóc

“Quần áo lụa là, làm sao vậy?”

Tấn Dương hít sâu vài cái, cố gắng làm cho thanh âm bình thường nói “Không có gì, cảm thấy nương tử đại nhân đối với ta tốt qua làm ta cảm động muốn khóc”

“Xì ngươi cũng biết ba hoa nha, vậy trước kia còn gọi ta là cọp cái”

Tấn Dương buông Thẩm Uyển ra, cố gắng làm giọng nói bình thường “Ngươi vốn chính là cọp cái”

“Ngươi....đúng vậy đúng vậy, ta chính là cọp cái, dọa hỏng ngươi là hòa thượng xuống núi khất thực” Thẩm Uyển hơi giận nói

“Ngươi còn nhớ rõ a”

“Ngươi trong phòng chứa củi cố ý hát cho ta nghe, ta cũng không thể cô phụ hảo ý của ngươi”

“Kỳ thật bài hát đó đằng sau còn có một đoạn, tiểu hòa thượng xuống núi khất thực, lão hòa thượng dặn dò chân núi nữ nhân là cọp gặp ngàn vạn lần né tránh, tiểu hòa thượng đi qua một thôn lại một trại, tiểu hòa thượng thầm nghĩ ước lượng vì cái gì con cọp lại không ăn người, bộ dáng còn rất đáng yêu, lão hòa thượng lừa gạt đồ đệ, tiểu hòa thượng vội vàng chạy, sự phụ nha xấu xa, con cọp xông đến vào trong lòng ta”

Thẩm Uyển bị bài hát của Tấn Dương làm cho xấu hổ đấm Tấn Dương hai cái “Luôn nói không lại ngươi, không cùng ngươi nói nữa. Đói bụng không, ta cấp ngươi chút gì ăn”

Tấn Dương kéo tay Thẩm Uyển, lắc đầu “Ta hôm nay không muốn ăn, đi ngủ sớm một chút”

“Nhưng là....”

“Ngày mai sẽ ăn”

“Vậy cũng tốt”

Nửa đêm-----

Tấn Dương mở mắt nhìn người trong lòng, ôm nàng thật chặt, Tấn Dương căn bản là không ngủ được “Uyển nhi, ta nên làm cái gì bây giờ?”

Nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên trán Thẩm Uyển, nước mắt lại lặng lẽ rơi....

Ngày hôm sau----

Vốn là bình thường phải gọi thật lâu Tấn Dương mới có thể dậy, hôm nay không đợi Thẩm Uyển gọi nàng ngay cả giường cũng không luyến tiếc

“Hôm nay như thế nào lại ngoan ngoãn như thế, hơn nữa so với ta dậy còn sớm hơn” Thẩm Uyển trêu ghẹo nói

“Ta hôm nay có việc, phỏng đoán buổi tối mới hồi phủ, không cần chờ cơm ta” Tấn Dương nói

“Ngươi đi đâu vậy? Có chuyện gì?”

“Ta đi tra một chút vụ án Tiết Sáng” Tấn Dương cười cười

Thẩm Uyển sau khi nghe xong có chút thất vọng, bất quá vẫn nói “Sớm trở lại a”

“Hảo” Tấn Dương nhìn bộ dạng thất vọng của Thẩm Uyển, trong lòng có chút khổ sở, lúc ra khỏi phủ hôn lên trán Thẩm Uyển một cái, mới làm cho tâm tình Thẩm Uyển tốt hơn

“Kỳ quái, tiểu thư, hôm nay như thế nào không thấy cô gia quấn quít ngươi nha” Nghiễn nhi không nhìn thấy Tấn Dương có chút cảm thấy kỳ lạ, bình thường tiểu thư tính toán sổ sách cũng đi theo, hôm nay thế nào lại không thấy bóng dáng đâu.

“Nàng hôm nay có chuyện phải ra ngoài” Thẩm Uyển thờ dài một hơi

“Cô gia có chuyện gì a?”

“Nghiễn nhi, đi giúp ta đến phòng gia gia lấy sổ sách đến”

“Nha”

.

.

Tấn Dương lúc này cùng Tấn Diệu chọn y phục, cùng vài thứ lặt vật, chọn giày, những thứ cần thiết Tấn Dương đều mang Tấn Diệu mua đến. Rốt cục trời đã tối “Nhị đệ, những thứ muốn mua đểu đã mua xong”

“Nhưng là vẫn chưa mua thứ gì tặng cho cô nương đó a. Bây giờ sắc trời không còn sớm, như vậy đi ngày mai ta đưa ngươi đi chọn, có được hay không?” Tấn Dương cũng không biết mình đang làm cái gì, chỉ biết kéo thêm một ngày tốt một ngày dù biết đó chỉ là đối sách tạm thời

“Vậy cũng tốt, Nhị đệ, hôm nay ngươi vất vả rồi”

Tấn Dương buông lỏng cơ thể mệt mỏi trở về Thẩm phủ

“Quần áo lụa là...” một ngày Thẩm Uyển không có tinh thần nhìn thấy Tấn Dương trở về lập tức tinh thần tăng lên gấp bội

“Uyển nhi” Tấn Dương đối với Thẩm Uyển cười cười

“Ngươi....”

“Ta đi tắm trước” nói xong Tấn Dương liền hướng phòng tắm đi

Thẩm Uyển rất kiên nhẫn chờ Tấn Dương từ phòng tắm trở lại “Quần áo lụa là, ngươi tắm xong a”

“Ân, hôm nay ta mệt mỏi, ta ngủ trước” Tấn Dương nhanh chóng bước lên giường, đắp chăn nhắm mắt lại

“Quần áo lụa là”

“........”

Thẩm Uyển đợi cả một ngày Tấn Dương lại như thế mệt mỏi ngủ thiếp đi, không tiếng động thở dài một hơi, giúp Tấn Dương đắp kín mền

Núp trong chăn Tấn Dương che lấy miệng mình, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cố gắng làm cho chính mình không phát ra âm thanh. Thực xin lỗi, Uyển nhi, ta hiện tại không biết nói gì với ngươi cũng không biết phải làm cái gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.