Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 62: Không ngủ được



“Aiz...” Nghiễn nhi vô lực từ thư phòng đi ra.

Tại trong đình viện Tiểu Thanh gặp Nghiễn nhi cúi đầu ủ rũ đi tới liền hô “Nghiễn nhi!”

Nghiễn nhi ngẩng đầu nhìn thấy Tiểu Thanh đi tới, vô lực ngồi xuống cạnh bàn đá

“Làm sao vậy? Như thế nào lại ủ rũ, ngươi không phải tới thư phòng thiếu phu nhân sao, như thế nào lại đi ra?”

“Aiz, đừng nói nữa, còn không phải là tại bảo bối thiếu gia nhà các ngươi sao, đem địa vị cùng chức vụ của Nghiễn nhi đoạt đi mất, làm hại ta đây cả ngày không có việc gì để làm” Nghiễn nhi nằm trên bàn đá nói

“Thiếu gia đoạt địa vị cùng chức vụ của ngươi? Là thế nào a?”

“Không phải sao?” Nghiễn nhi lập tức ngồi dậy, kể khổ “Trước kia a, tiểu thư buổi sáng đều là ta hầu hạ nàng rửa mặt mặc quần áo, hiện tại biến thành cô gia hầu hạ tiểu thư rửa mặt mặc quần áo, còn có trước kia đều là ta giúp tiểu thư bưng cơm gắp thức ăn, hiện tại chính là tiểu thư nấu, cô gia bưng cơm, trước kia tiểu thư cái gì đều nói với ta, hiện tại tiểu thư cả ngày đến nửa câu đều không nói với ta, toàn bộ đều là cùng cô gia nói, ngươi nói những thứ này cũng không tính đi, dù sao hắn cũng là cô gia. Nhưng....cô gia ngay cả lúc tiểu thư đi xem sổ sách ở thư phòng cũng không buông tha, vốn là ta thay tiểu thư lấy sách cùng mài mực, hiện tại thiếu gia nhà các ngươi cũng đoạt mất tiểu thư cùng thư phòng. Còn đem ta đuổi ra ngoài” Nghiễn nhi lôi kéo tay Tiểu Thanh than thở “Ta xem, có thể ban cho ta danh nha hoàn rảnh rỗi nhất đây”

“Kia có muốn hay không ban cho thiếu gia nhà ta danh cô gia chuyên cần nhất” Tiểu Thanh trêu ghẹo nói

“Ban cho hắn danh đoạt chén cơm của người khác giỏi nhất a” Nghiễn nhi nghiến răng nghiến lợi nói

“Nói rất đúng, rất đúng” Tiểu Thanh che miệng cười nói

“Đúng rồi, Tiểu Thanh tỷ tỷ, làm sao ngươi lại ngồi chỗ này?”

“Cùng ngươi đồng dạng không có việc gì làm” Tiểu Thanh nói “Xem ra chúng ta thật đúng là đồng bệnh tương liên đây”

Hai người nhìn thoáng qua nhau

“Aiz!”

“Aiz!”

Hai người đều thở dài thật sâu....

“Các ngươi làm sao vậy?” Mặc Ngôn mới làm việc bên ngoài trở về vừa vào đình viện liền nghe hai tiếng thở dài nặng nề oán thanh “Như thế nào đều ngồi ở đây?”

“Ngươi cho rằng ai cũng có việc để làm như ngươi a” Nghiễn nhi liếc một người lúc nào cũng có việc chạy đông chạy tây như Mặc Ngôn

“Ách....Tiểu Thanh” Mặc Ngôn vô tội nhìn Tiểu Thanh

Chỉ thấy Tiểu Thanh thở dài nói “Aiz, ta cùng Nghiễn nhi đều là người rãnh rỗi, cũng chỉ có người cả ngày đi ra đi vào gấp rút giải quyết công việc”

“Nói cái gì a, các ngươi còn nói ta, ta đều mệt chết được. Thiếu gia đã biết ta ngốc không biết hỏi chuyện, còn để ta đi hỏi nhiều người như vậy, hơn nữa còn đi từng nhà hỏi, mấy ngày nay hỏi đến miệng đều rút gân” Mặc Ngôn ủy khuất nói “Các ngươi bây giờ đều là người nhàn rỗi, nếu không về sau có việc liền giao cho các ngươi làm đi”

“Đừng, nhiệm vụ gian khổ như vậy, cũng chỉ có Mặc đại ca có thể hoàn thành, chúng ta vẫn là nên nhàn rỗi đi” Nghiễn nhi vội vàng lắc đầu

“Vậy ngươi mấy ngày nay hỏi thăm thế nào? Hỏi ra chuyện gì chưa?” Tiểu Thanh hỏi

“Xem như đã hỏi ra chút ít đi, đúng rồi thiếu gia ở nơi nào? Ta còn muốn hướng hắn hồi báo đây”

“Ta khuyên Mặc đại ca hay là chờ giờ Thân (3 giờ đến 5 giờ chiều) hãy đi sẽ tốt hơn” Nghiễn nhi hảo tâm nhắc nhở

Mặc Ngôn không hiểu nhìn về hướng Tiểu Thanh. Tiểu Thanh phối hợp gật đầu nhẹ, vỗ vỗ bả vai Mặc Ngôn ý bảo tốt nhất nên nghe lời Nghiễn nhi.

.

.

“Nương tử đại nhân, xem xong rồi?” Tấn Dương nịnh nọt bưng trà cho Thẩm Uyển

Thẩm Uyển khép sổ sách lại tiếp nhận chén trà, nhấp miệng “Sổ sách đông phố đã xem xong, hơn nữa vấn đề không lớn, ngày khác đi cửa hàng xem một chút”

Tấn Dương đi đến sau lưng Thẩm Uyển mát xa bả vai hỏi “A, kia sổ sách Cảnh Tú Thành không phải xảy ra vấn đề sao?”

“Đã phái Phúc bá đi, nói cho hắn vấn đề ở đâu, làm cho hắn cẩn thận xem xét, sẽ không có vấn đề” Thẩm Uyển hưởng thụ sự săn sóc của Tấn Dương

“Đứng ở thư phòng một ngày, chúng ta đi đến bờ ao nhỏ hít thở không khí đi”

“Ân”

Đang lúc hai người ra khỏi cửa thư phòng nghe thấy “Oa oa...” con ếch huynh bất mãn kêu

“A, đúng rồi còn có con ếch huynh đây” Tấn Dương đi tới xách lồng tre

“Ngươi tới chỗ nào đều mang nó theo, ta thật muốn ăn dấm chua” Thẩm Uyển cau mũi, đùa giỡn nói

“Nó là sủng vật của chúng ta, hơn nữa ta đã đáp ứng chủ nhân nó, về sau đi theo ta có sướng cùng hưởng có họa cùng chia, ha ha” Tấn Dương gãi đầu ngây ngô cười

“Biết rồi” Thẩm Uyển kéo kéo gò má Tấn Dương “Nó là bảo bối của ngươi”

“Ngươi là thứ quý giá nhất của ta” Tấn Dương vô lại nói

“Hừ...quỷ tin ngươi” Thẩm Uyển hướng Tấn Dương le lưỡi một cái, xoay người đi, mặc dù nói như vậy bất quá Thẩm Uyển cũng rất hưởng thụ, nhếch miệng vui thích đi phía trước.

Bên bờ ao nhỏ---

Hai người ngồi bên bờ ao trong đình, Tấn Dương cầm lấy một cành liễu chơi đùa với con ếch huynh. Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương như con cào cào nhỏ đùa với con ếch trong lồng tre liền một hồi buồn cười “Tấn Dương ~”

“Ân”

“Oa”

Tấn Dương quay đầu đáp lại Thẩm Uyển, lúc này con ếch huynh cũng oa một tiếng đáp lại

“Xì, ta gọi chính là nó, ngươi đáp lại làm gì” Thẩm Uyển mím môi nhịn cười chỉ vào con ếch trong lồng tre nói

“Oa oa oa...” (mỹ nữ là gọi ta ha ha)

“Hảo” Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển cùng con ếch kia cùng nhau đùa giỡn nàng liền tức giận nói “Ngươi thật sự gọi nó là Tấn Dương a”

“Đúng rồi, cái tên này nghe hay như vậy, đương nhiên cấp cho con ếch huynh nha” Thẩm Uyển cười duyên nói

“Hừ, hôm nào ta ra chợ mua một con mẫu cóc trở về” Tấn Dương bĩu môi nói “Sau đó đặt tên cho nó là Thẩm Uyển”

“Ngươi, ngươi dám!” Thẩm Uyển trừng mắt căm tức nhìn Tấn Dương

“Ai nha, ta sai rồi” Tấn Dương đánh đầu mình một cái “Không phải là mua mẫu cóc, cần phải mua cọp cái. Thẩm Uyển là “cọp cái” không phải sao, ha ha”

“Ngươi....ngươi...” Thẩm Uyển tức nói không nên lời

“Ngươi vốn chính là cọp cái” Tấn Dương làm mặt quỷ với Thẩm Uyển “cọp cái, cọp cái”

“Ngươi...Hừ...” Thẩm Uyển nói không lại, muốn tiến tới đánh Tấn Dương

Tấn Dương vội vàng né tránh “Đánh không được, không được a, hắc hắc...”

Thẩm Uyển lần nữa đuổi theo “Ngươi có đứng lại hay không?”

Hai người đuổi bắt nhau, bên bờ ao rộn rã tiếng cười. Đột nhiên Tấn Dương anh tuấn xoay người ôm lấy Thẩm Uyển, bế nàng lên không trung xoay một vòng

“A...ha ha, mau buông ta xuống” Thẩm Uyển ôm Tấn Dương duyên dáng gọi to

“A!!! Không tha, ta không buông ngươi xuống” Tấn Dương cọ mũi mình với mũi Thẩm Uyển, lần nữa ôm Thẩm Uyển xoay một vòng.

“A!!!!”

Khi Mặc Ngôn đi tới gặp thiếu gia nhà mình cùng thiếu phu nhân ngọt ngào sung sướng, đi lên hay là không, không đến cũng không được. Đầu đầy hắc tuyến, Nghiễn nhi cùng Tiểu Thanh không phải nói đến lúc này tốt nhất sao. Này...này muốn mình phải làm sao...

Đang lúc Mặc Ngôn còn do dự có nên tiến tới bẩm báo hay không, Tấn Dương ôm Thẩm Uyển xoay tròn nhìn thấy Mặc Ngôn, kêu một tiếng “Tiểu Mặc...”

Thẩm Uyển nhìn thấy Mặc Ngôn vội vàng đánh bả vai Tấn Dương, ý bảo để nàng xuống. Tấn Dương lúc này rất biết điều đem Thẩm Uyển để xuống.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân” Mặc Ngôn xoay người đối với Tấn Dương cùng Thẩm Uyển hành lễ, lần này ta không phải là muốn quấy rầy các ngươi.

Nghĩ đến Mặc Ngôn nhìn thấy cảnh vừa rồi, Thẩm Uyển mặt ửng đỏ, thoáng hướng phía sau Tấn Dương nhích lại gần.

Tấn Dương nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Thẩm Uyển, trong lòng len lén cười “Tiểu Mặc, có phải hay không có việc?”

“Là như vậy, ngươi để cho ta đi hỏi một chút lúc trước Tiết Sáng có tiếp xúc người nào, Mặc Ngôn đã hỏi xong, hơn nữa còn cùng Dương bộ đầu tra ra một chút manh mối”

“A, là cái gì nói nhanh lên”

“Ách...còn có chút chuyện...” chẳng lẽ ở chỗ này nói ra sao?

“A, vậy chúng ta đi thư phòng nói đi” Tấn Dương nói

“Quần áo lụa là, các ngươi đi đi, ta đi chuẩn bị bữa tối”

“Hảo”

Thư phòng----

“Những ngày nay ta đã hỏi những việc liên quan đến Tiết Sáng năm đó cùng thuộc hạ dưới tay hắn”

“Vậy bọn họ nói như thế nào?”

“Đây là những việc họ nói, ta đã viết ra, còn để cho họ thủ ấn. Chứng minh Tiết Sáng là một quan tốt, dân chúng nói hắn vì dân chờ lệnh, trợ giúp rất nhiều người giải oan, xử lý nhiều việc lớn, khi thủ hạ hắn làm việc cũng rất tốt, chưa bao giờ quá nghiêm khắc với bọn họ”

“Nhiều người như vậy chứng minh hắn xác thực là quan tốt” Tấn Dương nhìn một xấp giấy nói “Nhưng tại sao lúc Tiết Sáng bị oan bọn họ không thay hắn giải oan đây?”

“Thiếu gia, bọn họ chỉ là dân thường phải đi nơi nào giải oan, Hoàng Thượng chính tay hạ chỉ đem chém thì quan lại nào dám trông non, họ chính là sợ liên lụy”

“Vậy ngươi cùng Dương bộ đầu tra được cái gì?”

“Ta cùng Dương bộ đầu hỏi về chuyện Tiết Sáng có xử về vụ án dân nữ”

“Vụ án này làm sao?”

“Vụ án này nói về một tên nhà giàu tên Trần Kế hà hiếp dân nữ, Tiết Sáng phán quyết giết hắn”

“Căn cứ luật pháp quốc gia hà hiếp dân nữ cũng không đến nỗi chết đi?” Tấn Dương nghi ngờ nói

“Mặc Ngôn chính là nghe thấy có chút không thích hợp cho nên liền tra xét một tý, Hồ sợ có nói Trần Kế không chỉ có hà hiếp dẫn nữ, hơn nữa còn đánh dân chúng, coi rẻ công đường, công khai vũ nhục mệnh quan triều đình, tội gấp ba lần, bị phán tử hình. Lúc viết tấu chương cho triều đình, triều đình cũng đồng ý xử chém”

“Mọi chuyện đều hợp lý, vậy thì có cái gì?”

“Nhưng có vẻ như Trần Kế cùng Cố Hữu Trung trước kia có chút quan hệ thân thích”

“Trước kia có quan hệ thân thích?”

“Trước kia Cố Hữu Trung có sủng ái một tiểu thiếp, Trần Kế chính là đệ đệ của tiểu thiếp đó, kể từ lúc Trần Kế gặp chuyện không may, không lâu sau Cố Hữu Trung cũng đem tiểu thiếp kia bỏ, Thiếu gia ngươi nói hắn có thể hay không”

“Ngươi nói, Cố Hữu Trung biết Tiết Sáng phán Trần Kế tử hình, sau đó với Tiết Sáng ghi hận trong lòng, dụng kế hãm hại Tiết Sáng tham ô, biết rõ cha ta ghét kẻ ác quan tham cho nên báo cha ta đi lục soát? Đem Tiểu thiếp bỏ đi có lẽ là sợ giấu đầu lòi đuôi”

“Đúng vậy, Mặc Ngôn cùng Dương bộ đầu chính là nghĩ như vậy”

“Cố Hữu Trung cùng Tiểu thiếp kia chính là mấu chốt”

“Kia có muốn hay không Mặc Ngôn....”

“Không, hiện tại Cố Hữu Trung là Đô úy, cho dù ta là thế tử cũng không có quyền bắt hắn” Tấn Dương cau chặt mày, hồi lâu nghĩ tới biện pháp “Có rồi, nếu như hắn thực sự thích tiểu thiếp kia, nhất định sẽ đem nàng giấu bên người không cho ai phát hiện, Mặc Ngôn ngươi thúc ngựa trước đi kinh đô tra chuyện của tiểu thiếp kia. Còn có ngày mai ta sẽ về kinh đô với ngươi, đem những chứng cớ này cho cha xem”

“Vâng”

“Chờ một chút” Tấn Dương cầm lấy bút viết một cái địa chỉ “Ngươi phái vài người đi đến chỗ kia đón Tiết Sương đến kinh đô, nàng là nữ nhi Tiết Sáng, việc này cần người trong cuộc làm sáng tỏ”

“Vâng, Mặc Ngôn cáo lui”

Mặc Ngôn đi rồi, Tấn Dương cũng trở về phòng.

“Nói xong rồi sao? Trước mau đến dùng cơm” Thẩm Uyển sớm đã làm xong thức ăn lôi kéo Tấn Dương ngồi xuống

Vụ án này rốt cuộc cũng có đầu mối, Tấn Dương tâm tình thật tốt, đêm đó ăn đến ba chén cơm

Buổi tối lúc ngủ, Tấn Dương cùng Thẩm Uyển nói một tý tình huống hiện tại “Cho nên, Uyển nhi ngày mai ta phải về Tấn gia một chuyến”

“Hảo, ta cùng đi với ngươi” Thẩm Uyển ôm eo Tấn Dương nói

“Ta cùng Tiểu Thanh trở về là tốt rồi, ngươi ngoan ngoãn ở nhà đi”

“Quần áo lụa là?!” Thẩm Uyển sau khi nghe Tấn Dương nói xong liền ngẩn người. Sau đó nói “Vì cái gì không để cho ta đi cùng ngươi?”

“Đường đi ngồi xe mệt mỏi, hơn nữa thân thể ngươi yếu nhược, ta xử lý xong việc sẽ trở lại, không cần nhiều thời gian” Tấn Dương nói

“Ta không sợ mệt mỏi, cũng không sợ phiền toán, ta muốn đi cùng ngươi” Thẩm Uyển nghiêm túc nói

“Nhưng...ta không phải là về nhà chơi, ta là đi xử lý chuyện, khả năng liên quan đến danh dự của cha, có thể vừa nói ra sẽ bị....”

“Vậy ta càng muốn đi cùng ngươi, vạn nhất ngươi bị trừng phạt, ta cũng có thể trước mặt cha biện hộ cho ngươi, hoặc là cùng ngươi chịu phạt”

“Nhưng....” Tấn Dương tìm mọi lý do không để Thẩm Uyển đi vì lo sợ sức khỏe nàng

“Quần áo lụa là, ngươi vì cái gì không để cho ta đi?” Thẩm Uyển nghi ngờ hỏi

“Vậy cái gì ngươi lại muốn đi” Tấn Dương buồn cười nhìn Thẩm Uyển

Thẩm Uyển mặt ửng đỏ nói “Bởi vì, buổi tối không ôm ngươi cùng không được nghe ngươi ca hát, ta...không ngủ được. Hơn nữa, Tiết cô nương chẳng phải sẽ cùng đi sao?”

“Đúng vậy, nàng là nhân vật chủ yếu”

“Cho nên ta càng muốn đi” Thẩm Uyển cầm lấy tay Tấn Dương nói

“Phốc, nương tử không phải là đang lo lắng tướng công ngươi chạy theo người khác đó chứ?”

Gặp Tấn Dương nói toạc ra như thế, Thẩm Uyển mặt ửng đỏ “Hừ, ai bảo ngươi là con nhà giàu, đối với ngươi chính là không an tâm, hơn nữa còn là...”

“Ha ha, nương tử của ta thật đáng yêu” Tấn Dương ôm chặt Thẩm Uyển tại trán hôn hai cái

“Ngươi vì cái gì không cho ta đi?” Thẩm Uyển hỏi

“Bởi vì...”

“Ngươi có phải hay không đang lo lắng đại ca?” Thẩm Uyển cực kì thông minh nhìn Tấn Dương vẻ mặt nhăn nhúm như thế đại khái đoán được.

“Mặc dù nói đại ca không có việc gì nhưng ta biết rõ quên một người rất khó, huống chi chuyện mới qua nửa tháng đại ca làm sao có thể quên nhanh như vậy. Chúng ta nếu như cùng nhau trở về, ta lo lắng đại ca nhìn thấy sẽ lại đau buồn. Cho nên ta....” Tấn Dương ánh mắt ảm đạm, hơn nữa lần này trở về còn muốn cùng bà nội nói thẳng thắn chuyện nàng cùng Thẩm Uyển.

Thẩm Uyển gặp Tấn Dương thương cảm, hôn khóe miệng Tấn Dương “Hảo, đừng như vậy, ta không đi là được”

“Uyển nhi....”

“Bất quá ngươi phải đáp ứng ta về sớm một chút, không cho phép cùng Tiết cô nương có động tác thân mật, cũng không chuẩn đùa giỡn người khác. Thói xấu trước kia cũng không được làm” Thẩm Uyển chọc chọc ngực Tấn Dương

“Thói xấu mỗi ngày đều nhớ ngươi có hay không chuẩn?”

“Cái này có thể chuẩn”

“Ha ha....”

“Hôm nay hát cho ta ba bài hát, không...là hát năm bài”

“Hảo, hát đến hừng đông đều được”

Thẩm Uyển đem Tấn Dương ôm quá chặt chẽ, nửa đêm Tấn Dương tỉnh lần thứ nhất biết rõ người trong ngực vẫn chưa ngủ ôm ôm bả vai Thẩm Uyển nói “Khuya lắm rồi, mau ngủ đi”

“Ngươi đã tỉnh a? Có phải hay không đánh thức ngươi?” Thẩm Uyển có chút tự trách nói

“Không có, ta là tự mình tỉnh, làm sao ngươi còn chưa ngủ? Không ngủ được sao?”

“Nghĩ đến ngươi ngày mai muốn đi, có chút không ngủ được”

“Đứa ngốc, ta cũng không phải không trở về. Nếu không ta sẽ hát cho ngươi thêm bài hát ru, hay là thổi sáo ru ngươi ngủ?”

Thẩm Uyển lắc đầu “Không cần đâu, ngươi mau ngủ đi, ngày mai phải đi đây”

“Ngươi không ngủ, ta cũng không ngủ được”

“Tốt, vậy ta ngủ”

“Kia nhắm mắt lại”

“Ân”

Hai người nhắm mắt lại trán đối trán, mũi đối mũi, hơi thở quấn lấy nhau. Trải qua thời gian lâu sau mới nghe được tiếng hít thở đều đều của Thẩm Uyển

Tấn Dương chậm rãi mở mắt ra, đêm khuya thanh tĩnh nhìn người trước mặt, kỳ thật nàng biết rõ, Thẩm Uyển không muốn nàng đi, mặc dù Thẩm Uyển cái gì cũng không nói “Ta rất nhanh sẽ trở lại” đối với Thẩm Uyển nhẹ nhàng hôn lên gò má.

------------

Editor có lời muốn nói: có nhiều nhận xét nói bộ này có vài chi tiết giống bộ Vợ ta là quận chúa – Hổ Đầu Miêu Diện, ai là fan của VTLQC khi đọc bộ này có thể nhận xét như vậy nhưng các bạn vui lòng không bình luận những câu như “Sao lại giống truyện VTLQC quá vậy?”, “Thẩm Uyển là chị em sinh đôi với Tấn Ngưng hả?” vân vân....tác giả Phi Vũ có phải là fan của VTLQC hay không thì mình không biết nhưng xin các bạn hãy tôn trọng tác giả. Mình không muốn nhìn thấy các bạn so sánh hai tác phẩm ở đây. Nếu các bạn thấy giống và không muốn đọc nữa thì đó là quyền của các bạn, không yêu xin đừng nói lời cay đắng:(( Cảm ơn các bạn đã ủng hộ, like cùng bình luận cho mình có động lực lê lết hoàn thành bộ này

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.