Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 64: Yêu sâu, đau nhức chia cắt



Dọc theo đường đi nói không nhiều lắm, chỉ là Thẩm Uyển liên tục bên cạnh Tấn Dương cho nàng an ủi, rốt cục qua vài ngày gấp rút lên đường cũng đến kinh đô.

Xe ngựa vừa dừng ở Tấn phủ, Tấn Dương vội vàng nhảy xuống, dắt Thẩm Uyển hướng bên trong đi tới.

“Nhị đệ??!!” Tấn Diệu nhìn thấy Tấn Dương có chút giật mình, nhìn Thẩm Uyển bên cạnh lại ngẩn người

Hiện tại Tấn Dương cũng không rãnh rỗi trông nom tâm tình Tấn Diệu lúc này, vội vàng hỏi “Đại ca, bà nội thế nào?”

“Bà nội?” Tấn Diệu có chút hồ đồ, bất quá lập tức nghĩ tới “A, ngươi lo lắng cho bà nội mới trở về, đại phu nói không có bệnh tình gì nặng, mới vừa uống thuốc xong đã ngủ”

Tấn Dương sau khi nghe xong muốn đến gian phòng bà nội, lại bị Tấn Diệu ngăn cản “Nhị đệ, bà nội mấy ngày nay đều ngủ không ngon, hiện tại vất vả lắm mới ngủ được, ngươi khoan hãy đến thăm nàng”

“Nhưng là...”

“Quần áo lụa là, ta biết rõ ngươi lo lắng cho bà nội, nhưng nàng vừa mới ngủ, chờ bà nội tỉnh chúng ta đi xem nàng có được hay không” Thẩm Uyển khuyên nhủ

Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển hồi lâu, cuối cùng gật đầu nhẹ.

“Mấy ngày nay vội vàng gấp rút lên đường tinh thần ngươi cũng không tốt, gọi Tiểu Thanh đi lấy cho ngươi một ly trà an thần được chứ?”

“Ân”

Thẩm Uyển nghe thấy Tấn Dương đồng ý liền xoay người bước ra ngoài

Tấn Diệu nhìn theo bóng lưng Thẩm Uyển, từ đầu đến cuối nàng vẫn chưa nhìn đến hắn, trong mắt tất cả đều là Nhị đệ, mỗi lần nàng nhìn Nhị đệ, đôi mắt kia luôn hàm chứa ôn nhu cùng sủng nịnh. Giống như trong mắt Thẩm Uyển chỉ tồn tại một người là Tấn Dương, Tấn Diệu trong lòng có một tia thê lương, tâm lúc này đã hoàn toàn sáng tỏ

“Chớ đứng ở đây, tiến đến đại sảnh ngồi đi” Tấn Diệu vỗ bả vai Tấn Dương nói

“Đại ca, bà nội thân thể không phải là rất tốt sao? Làm sao đột nhiên bị bệnh, bệnh lúc nào?”

“Cái này ta cũng không biết nói thế nào, ta sau khi trở lại bà nội hỏi thăm ngươi....”

Tấn Dương lập tức khẩn trương nắm chặt lấy tay ghế, trong lòng giống như đã đoán được cái gì, có chút mất tự nhiên nói “Sau đó thì sao? Ngươi nói thế nào?”

“Ta đã nói mọi chuyện, nói ngươi ở Thẩm phủ vô cùng tốt, không để bà nội vì ngươi mà lo lắng...” Lúc này Tấn Diệu trông thấy Tấn Nhân Võ đi tới vội vàng đứng lên “Cha!”

“Ừm” Tấn Nhân Võ đáp một tiếng

Tấn Dương nhìn thấy Tấn Nhân Võ đến cũng đứng lên “Cha”

“Dương nhi, ta vừa rồi nhìn thấy xe ngựa bên ngoài, không nghĩ tới ngươi thực đã trở lại, là vì nãi nãi của ngươi a?”

“Lo lắng bà nội cũng là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân là về cha”

“Về ta? Như thế nào?” Tấn Nhân Võ nghi ngờ hỏi

“Cha, chúng ta đến thư phòng nói đi”

“Đến thư phòng ta đi”

Tấn Dương theo Tấn Nhân Võ đi vào thư phòng

Thư phòng-----

“Ngươi nói đi, chuyện gì? Việc gì làm ngươi cố ý về đây”

“Cha, kính xin cha xem qua thứ này” Tấn Dương xuất quyển sách viết về án oan của Tiết Sáng bên người ra

Phòng khách---

Thẩm Uyên mang một ly trà an thần tới nhưng không thấy Tấn Dương, ở phòng khách trông thấy Tấn Diệu có chút lúng túng, Thẩm Uyển dừng tại bên cửa chuẩn bị xoay người rời đi, lại bị Tấn Diệu gọi lại “Chờ một chút”

Thẩm Uyển chuyển thân nhìn Tấn Diệu.

“Tấn Dương đã theo cha đi vào thư phòng” Tấn Diệu nói

Thẩm Uyển gật đầu đáp lại, dự định bước đi. Tấn Diệu nhìn thấy Thẩm Uyển đi, có chút nóng nảy nói “Ngươi không cần tránh ta, cũng không cần cảm thấy không được tự nhiên, ta đã không sao, ta biết rõ trong lòng ngươi chỉ có Nhị đệ, ta thật lòng chúc phúc cho các ngươi, ngươi nếu không ngại thì cũng nên cùng Nhị đệ gọi Đại ca một tiếng đi”

Thẩm Uyển nhìn ánh mắt chân thành của Tấn Diệu, trong tâm cười một tiếng “Đại ca”

“Đệ muội”

Một tiếng đại ca cùng đệ muội này tách ra thân phận hai người. Cũng làm cho Tấn Diệu hoàn toàn hết hy vọng

Thư phòng----

Tấn Nhân Võ sau khi xem xong, nặng nề đập bàn một cái “Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Cha, hài nhi tại Dương Châu gặp được nữ nhi của Tiết Sáng, điều tra mới biết được Tiết Sáng bị oan, hơn nữa còn biết được cha có khả năng bị thủ hạ là Cố Hữu Trung lừa gạt”

“Nói bậy, Cố Hữu Trung theo ta vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, sẽ không vì một Tri phủ mà đưa ta vào bất nghĩa” Tấn Nhân Võ nổi giận nói

“Cha, tri nhân tri diện bất tri tâm, người không đoán được lòng, nếu không vì sao dân chúng một lòng nói Tiết Sáng là bị oan, hiện tại ta đã gọi Mặc Ngôn đi điều tra tiểu thiếp kia, tin tưởng không bao lâu sẽ làm sáng tỏ sự thật, hơn nữa qua hai ngày nữa nữ nhi Tiết Sáng là Tiết Sương sẽ đến, đến lúc đó nàng sẽ hướng cha giải thích rõ. Cha, lúc đó ngươi sẽ rõ ràng.”

“Hảo, ta sẽ đợi nàng đến nói rõ mọi chuyện, nếu quả thật sự thật giống như ngươi nói, ta sẽ tấu thỉnh Hoàng thượng, hạ lệnh xử trí Cố Hữu Trung”

“Cha, nếu sự thật là như vậy, cha có thể hay không sẽ phải chịu phạt?” Tấn Dương lo lắng hỏi

“Cho dù Hoàng Thượng không xử phạt ta, cha ngươi cũng không còn thể diện trên triều đình, đến lúc đó sẽ thỉnh tội chịu phạt” Tấn Nhân Võ nói

“Cha...”

“Ngươi chỉ cần cố gắng điều tra vấn đề tiểu thiếp kia là được, những thứ khác không cần lo lắng, cha ngươi một thân chính nghĩa trong sạch, chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng”

“Hài nhi nhất định sẽ điều tra” Tấn Dương dùng sức gật đầu nhẹ

“Ngươi đi xuống trước đi, ta cần suy nghĩ thật kỹ việc này” Tấn Nhân Võ phất tay

“Hài nhi cáo lui” Tấn Dương bước ra khỏi phòng

.

.

“Quần áo lụa là” Thẩm Uyển đã sớm chờ ở thư phòng cách đó không xa

“Uyển nhi?”

“Đại ca nói ngươi theo cha đến thư phòng, lo lắng ngươi bị trách nên ta tới xem một chút, như thế nào? Cha không trách ngươi chứ?”

“Không có, cha chỉ không tin Cố Hữu Trung phản bội hắn, bất quá cha đối với chuyện Tiết Sáng cũng có chút dao động”

“Thiếu gia, lão thái quân đã tỉnh” Tiểu Thanh chạy đến nói

Tấn Dương vừa nghe Tiểu Thanh nói lão thái quân đã tỉnh, vội vàng cao hứng cùng Thẩm Uyển chạy đến...

“Bà nội”

“Là Dương nhi sao?”

“Là ta, là Dương nhi” Tấn Dương ngồi xổm ở đầu giường, nhìn bà nội mấy tháng không gặp lại già đi rất nhiều, chịu đựng lệ tuôn gọi “Bà nội”

“Dương nhi, Dương nhi” Lão thái quân đã lâu không gặp Tôn nhi, kích động xoa mặt Tấn Dương “Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi”

Ngẩng đầu nhìn Thẩm Uyển cách đó không xa. Thẩm Uyển nhìn thấy lão thái quân nhìn mình, hành lễ “Bà nội”

Lập tức ánh mắt lão thái quân có chút mất tự nhiên “Các ngươi đều ra ngoài trước đi“. Nha hoàn trong phòng đều ra ngoài.

“Uyển nhi bôn ba mấy ngày nay cũng mệt mỏi, ngươi trước trở về phòng nghỉ ngơi đi, ta cùng Dương nhi có vài lời muốn nói” Thẩm Uyển nghe lão thái quân nói như thế, nhìn Tấn Dương một lúc rồi đi ra ngoài

“Bà nội....” Tấn Dương lập tức có dự cảm xấu

Lão thái quân nhìn Tấn Dương hồi lâu cũng chưa nói một câu, làm cho Tấn Dương sợ hãi. Rốt cục lão thái quân mở miệng nói “Dương nhi, Diệu nhi nói là sự thật sao?”

“Cái...cái gì sự thật?” Tấn Dương không dám nhìn vào mắt lão thái quân

“Nói là ngươi thích Thẩm Uyển, nàng cũng thích ngươi”

Bà nội đã biết, nàng đã biết rồi.....Tấn Dương cắn môi gật đầu nhẹ...

“Kia...nàng đã biết ngươi là nữ nhân sao?” lão thái quân nhìn thấy Tấn Dương gật đầu đã có chút kích động

“Biết rõ” Tấn Dương né tránh ánh mắt lão thái quân

Lúc Tấn Dương nói xong, lão thái quân chỉ thấy sụp đổ, huyết áp lên cao, một tay đỡ trán mắt có chút không thấy rõ “Ai u”

“Bà nội!!!” Tấn Dương vội vàng đỡ lấy lão thái quân

Chỉ thấy lão thái quân cầm lấy tay Tấn Dương, mặt mũi tràn đầy nước mắt nói “Dương nhi, ngươi không thể như vậy, không thể như vậy a”

“Bà nội, chúng ta là thật sự yêu nhau” Tấn Dương quỳ gối ở đầu giường nức nở nói

“Không, không thể, các ngươi đều là nữ nhân, tại sao có thể, tại sao như vậy....Dương nhi còn trẻ, bà nội biết rõ ngươi chưa hiểu chuyện, Dương nhi chỉ là đùa giỡn giống lúc trước có phải hay không? Có phải không?” Lão thái quân nắm chặt tay Tấn Dương nói

“Dương nhi là nghiêm túc, ta thật sự rất yêu nàng”

Lão thái quân sau khi nghe xong, thống khổ buông bàn tay đang nắm lấy tay Tấn Dương

“Bà nội, ngươi đừng như vậy, đừng như vậy a...” Tấn Dương khóc cầm lại tay lão thái quân

“Đều là do bà nội không tốt, tất cả đều là ta sai, toàn bộ là lỗi của ta. Bà nội không nên cho ngươi cải nam trang mười mấy năm, Dương nhi của ta không nên như vậy, không nên như vậy a, đều là lỗi của ta. Để cho Dương nhi ta thương yêu biến thành không bình thường”

“Không phải như vậy, không phải là bà nội sai, là lỗi của Dương nhi”

“Ta thẹn với liệt tổ liệt tông, càng thực xin lỗi mẫu thân ngươi, để cho lão bà ta hướng các nàng bồi tội đi” Lão thái quân nhắc lên chăn mền, chuẩn bị hướng tường đụng vào

“Bà nội...” Tấn Dương nhào tới, quỳ trên mặt đất ôm lấy chân lão thái quân “Bà nội, ta van cầu ngươi, Dương nhi van cầu ngươi đừng như vậy, đừng như vậy....”

“Dương nhi rời Thẩm Uyển có được hay không, bà nội nhất định sẽ tìm cho Dương nhi một nhà môn đăng hộ đối, bà nội sẽ giải quyết chuyện thân phận cho ngươi, cho dù bồi Hoàng thượng cái mạng già này cũng có thể. Cho nên Dương nhi, ngươi rời xa Thẩm Uyển có được hay không?”

Tấn Dương nức nở nói “Không có Thẩm Uyển ta sẽ sống không nổi...”

“Hảo, nếu không có nàng ngươi sống không nổi vậy trước tiên ngươi hãy lo tang cho bà nội đi”

Tấn Dương nóng lòng ôm chặt chân lão thái quân, không nói gì, nàng lúc này đã không còn khí lực nói chuyện, cắn môi đến bật máu, nước mắt khổ sở chảy vào trong miệng. Chỉ dùng sức lắc đầu.

Một già một trẻ chảy bao nhiêu nước mắt, cuối cùng lão thái quân mở miệng nói “Từ giờ trở đi, ngươi ngủ ở Bắc viện lầu các, không cho phép ngươi trở về Thẩm phủ”

Tấn Dương không biết mình ra ngoài thế nào, chỉ cảm thấy trong đầu vô cùng hỗn độn, mơ màng đi tới Bắc Viện lầu các, gian phòng xa nhất trong Tấn phủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.