Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 78: Điền viên cuộc sống (2)



Tấn Dương cõng giỏ trúc mang theo Thẩm Uyển đi theo sau hái thuốc.

Tấn Dương đi phía trước mở đường, thỉnh thoảng xoay người nhìn Thẩm Uyển. Cuối cùng cảm thấy luôn xoay người có chút phiền phức dứt khoát chạy đến vừa cười vừa nhìn chằm chằm Thẩm Uyển “Hắc hắc...”

“Người hảo hảo đi, con đường chật hẹp như vậy nếu ngã xuống làm sao bây giờ?” Thẩm Uyển gặp Tấn Dương chạy đến, lo lắng nói

“Không có việc gì, đoạn đường này đều đều, chờ qua phía trước thác nước mới là đường dốc” Tấn Dương nói, trước kia cảm thấy cảm thấy con đường này một mình đi thật dư dả, nhưng hai người lại không đi được, làm hại nàng không thể cùng Uyển nhi song song đi.

“Coi chừng chớ đi trật” Thẩm Uyển có chút không yên lòng nói “Ngươi hay là đi thật tốt đi”

“Không cần a, mắt ta cũng không dùng để xem đường” Tấn Dương chu mỏ nói

“Con mắt ngươi không dùng để xem đường, kia dùng làm gì?” Thẩm Uyển cười nói

“Đương nhiên là dùng để nhìn ngươi a” Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển nói “Cho nên không rảnh để nhìn đường”

Thẩm Uyển nghe xong cười càng vui vẻ, không có nữ nhân nào không thích dỗ ngon dỗ ngọt, nhất là chính người mình yêu nói

Bởi vì là đi cùng nhau cho nên đi tương đối chậm, trên cơ bản Thẩm Uyển cùng Tấn Dương chỉ cách nhau một bước chân, Tấn Dương lui một bước Thẩm Uyển mới có thể bước tới một bước. Nhìn Tấn Dương đi như vậy, trên mặt lại còn cười xấu xa, ánh mắt nhìn chằm chằm mình, Thẩm Uyển mặt có chút đỏ.

Tấn Dương mắt sáng ngời đi lòng vòng, cước bộ đột nhiên ngừng lại không lui về phía sau mà Thẩm Uyển vẫn còn đi tới, đi tới một bước thiếu chút nữa liền đụng phải mũi Tấn Dương, hai người chỉ còn cách nhau vài cm, hai mắt nhìn nhau, chỉ thấy mắt Tấn Dương lóe sáng, trên khóe miệng cười tà.

“Sao....như thế nào đột nhiên dừng lại?” đột nhiên khoảng cách gần như thế làm cho nhiệt khí trên mặt Thẩm Uyển tăng lên, nhất là nụ cười kia của Tấn Dương, quả thực chính là vô lực sát thương.

“Bởi vì...” Tấn Dương nhanh chóng hôn lên đôi môi đỏ mọng của Thẩm Uyển “Ta nghĩ cùng nương tử của ta âu yếm” Tấn Dương hôn trộm xong cười đến sáng lạn.

Thẩm Uyển không khỏi đỏ mặt liếc Tấn Dương một cái, thật sự là...tới này còn nói lời xấu hổ như vậy, lại bộ dạng côn đồ, hết lần này tới lần khác chính mình đối với Tấn Dương chính là chống đỡ không được, nghĩ đến vừa giận vừa tức không đứng dậy, có khi còn có chút hưởng thụ.

“Nương tử, mặt ngươi thật là đỏ a” Tấn Dương ghé vào bên tai Thẩm Uyển thổi hơi làm cho Thẩm Uyển có chút nhột, Thẩm Uyển sợ nhột đánh Tấn Dương một cái “Quần áo lụa là, đừng làm rộn, chúng ta còn phải đi hái thuốc đây”

Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển thẹn thùng, đùa dai vội vàng đi đến gần hôn gò má Thẩm Uyển một cái, lo lắng nương tử đại nhân nhà nàng tức giận nhanh chóng lùi về sau vài bước

Thẩm Uyển gặp Tấn Dương lui vài bước giống như sợ chính mình đánh nàng, có chút dở khóc dở cười.

Thẩm Uyển đi lên trước, Tấn Dương vươn tay ý bảo Thẩm Uyển lôi kéo tay mình, cứ như vậy hai người như đang khiêu vũ, tay cầm tay, bước đến bước lui, chung quanh chim chóc cùng thác nước như thủ một khúc nhạc ngọt ngào, hai người nhảy một khúc chỉ thuộc về hai người

Chỉ là thủ khúc không kéo dài lâu. Bởi vì....

“A~” Tấn Dương lúc nhảy đạp trúng một tảng đá

“Coi chừng....” Thẩm Uyển vội vàng nắm chặt tay Tấn Dương

Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương không ngã xuống thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo chính mình kéo nàng, nghiêm mặt nói “Ngươi hảo hảo đi a, không cho phép chạy nữa”

“Nhưng vẫn còn cách thác nước một đoạn đây” Tấn Dương luyến tiếc không rời Thẩm Uyển, tay càng không muốn tay nàng ra

“Được rồi, sớm chút qua đường nhỏ hẹp này” Thẩm Uyển nói “Nếu ngã sẽ bị thương”

Tấn Dương nhận mệnh buông tay ra, xoay người. Thẩm Uyển từ phía sau chủ động nắm tay Tấn Dương “Nói ngươi đi thật tốt cũng không nói ngươi buông tay ra a”

“Hắc hắc...” Tấn Dương ngây ngô cười hai tiếng. Dắt tay Thẩm Uyển qua.

Dược đường----

Dược đường không lâu liền đầy người, Vương đại tẩu luống cuống tay chân, một người bắt mạch còn có khi phải nấu thuốc “Thúy Sơn a, mau tới hỗ trợ đem thuốc đi nấu, Tần tẩu a, còn phải về nhà lấy một tý thuốc đây”

“Vương đại tẩu thế nào hôm nay chỉ có một người, Tiểu Uyển không phải giúp ngươi sao? Còn có Tiểu Dương đây, bình thường không phải Tiểu Dương chịu trách nhiệm nấu thuốc sao?” Tần tẩu hỏi

“Đừng nhắc đến tên Tấn Dương kia” Vương đại tẩu xoa xoa mồ hôi rịn trên trán, nghĩ đến Tấn Dương sẽ tức giận, trong lòng mắng Tấn Dương ngàn vạn lần, thật quá đáng a, biết rõ hai ngày này dược đường gấp rút, đi hái thuốc thì đi hái còn lôi kéo Tiểu Uyển, biết rõ Tiểu Uyển bám dính mình liền buộc nàng đi theo. Không phải ta mới phá hư chuyện tốt của các nàng hai lần thôi sao, bình thường cùng Tiểu Uyển ước hẹn chỉ trêu ghẹo vài cái, như vậy mang thù. Còn như vậy ác độc làm hại nàng gấp rút đến choáng váng đầu óc.

Vương đại tẩu sẽ không bao giờ ngờ đến ý tưởng “ác độc” kia chính là Thẩm Uyển ôn nhu dịu dàng nghĩ ra đây.

Đỉnh núi---

“Ách xì...” Tấn Dương hắt hơi một cái, vuốt vuốt mũi ngứa ngáy “Uyển nhi, có người mắng ta”

Thẩm Uyển nhìn sắc trời một chút cười nói “Lúc này, chỉ sợ dược đường đã kín người”

“Ngươi là nói Vương đại tẩu mắng ta?” Tấn Dương bất mãn nói “Nàng làm sao lại không mắng ngươi, cũng quá không công bình đi”

“Xì...” Thẩm Uyển cười một tiếng “Ai bảo ngươi nhân phẩm không tốt, muốn chửi người tất nhiên nghĩ đến ngươi đầu tiên”

“Còn có ai dám mắng ta? Không phải Uyển nhi ngươi đi” Tấn Dương cười nói

“Ai biết được” Thẩm Uyển đối với Tấn Dương cười cười, tiếp tục hái thảo dược

“Nha....”

“Làm sao vậy?” Tấn Dương nghe được Thẩm Uyển kêu vội vàng chạy đến

“Không có việc gì, không cẩn thận bị cắt trúng” Thẩm Uyển nói

“Bị cái gì cắt?” Tấn Dương khẩn trương hỏi, nơi này có chút ít thảo dược có độc

Thẩm Uyển chỉ chỉ. Tấn Dương nhìn cây cỏ kia, lập tức yên tâm “Hoàn hảo là cỏ tương tư, không có việc gì”

“Cỏ tương tư?” Nàng như thế nào chưa từng nghe qua

“Đúng vậy” Tấn Dương thay Thẩm Uyển thổi thổi miệng vết thương, bên cạnh giải thích “Danh như ý nghĩa, bị loại cỏ này cắt phải tại mười hai canh giờ nhớ đến người trong lòng sẽ xuất hiện cảm giác đau lòng”

Miệng vết thương vẫn còn đổ máu, Tấn Dương đau lòng đem ngón tay như ngọc của Thẩm Uyển ngậm trong miệng, nhẹ nhàng mút lấy dùng đầu lưỡi liếm liếm miệng vết thương

Thẩm Uyển nhìn Tấn Dương vì nàng đau lòng, ngón tay có chút nhột nhưng trong lòng lại một hồi ấm áp.

Đột nhiên tim truyền tới càm giác đau xót, làm cho Thẩm Uyển nhíu nhíu mày

“Làm sao vậy? Có phải hay không đau lòng?”

Thẩm Uyển gật đầu nhẹ. Tấn Dương chọc chọc trán Thẩm Uyển “Ngươi vừa rồi suy nghĩ gì nha”

Thẩm Uyển có chút đỏ mặt. Tấn Dương nhìn thấy vẻ mặt này của nàng liền nói “Ngốc, không phải ta đang bên cạnh ngươi sao”

“Ai nói ngươi ở bên cạnh thì không thể nghĩ” Thẩm Uyển nhỏ giọng nói, cho dù ngày ngày dính cùng một chỗ nàng cũng cảm thấy chưa đủ

Những lời này Tấn Dương nghe qua buồn cười nhìn Thẩm Uyển “Vậy có phải hay không mười hai canh giờ ta biến mất trước mặt ngươi, như vậy phỏng đoán ngươi cũng không suy nghĩ”

“Không cho phép ngươi rời khỏi tầm mắt ta” Thẩm Uyển cuống quít nói, tim lại đau vài phần “Ngươi ly khai, ta bị nỗi khổ tương tư càng sâu”

“Hảo, hảo, ta là nói giỡn” Tấn Dương gặp Thẩm Uyển lại đau, vội vàng nói “Ta sẽ một mực bên cạnh ngươi”

Nhìn Thẩm Uyển đau lòng, chính mình chuyện gì cũng không làm được, ngồi xổm xuống cố ý bị cỏ tương tư cắt một tý “Hảo, chúng ta cùng nhau bị nỗi khổ tương tư, hắc hắc”

“Ngươi...” Thẩm Uyển bất đắc dĩ nhìn Tấn Dương “Chưa thấy qua ai ngốc như ngươi”

“Ta dẫn ngươi đi đỉnh núi, phong cảnh nơi đó rất đẹp mắt” Tấn Dương lôi kéo Thẩm Uyển hướng đỉnh núi đi đến

Đi vào đỉnh núi, không khí trở nên tươi mát, trong gió xen lẫn hương hoa còn mang theo hương vị thảo dược nhàn nhạt. Từ nơi này nhìn xuống hoa đào thôn, quả thực đẹp như tiên cảnh.

Tấn Dương từ phía sau ôm lấy Thẩm Uyển, sau đó vòng quanh eo, học động tác kinh điển trong phim Titanic. Thẩm Uyển không rõ nhìn Tấn Dương

“Đó là động tác rất kinh điển, cái này còn có chuyện xưa” Tấn Dương nói “Buổi tối kể cho ngươi nghe, như thế nào, nơi này có đẹp hay không?”

“Ân, nơi này thật là đẹp, quả thực đẹp như tiên cảnh, ta trở về muốn đem cảnh này vào tranh vẽ” Thẩm Uyển bị cảnh đẹp trước mắt làm lóa mắt

“Ta lần đầu tiên nhìn thấy cũng bị cảnh đẹp hấp dẫn thật sâu, có thể sống ở địa phương đẹp như vậy sống thật là hạnh phúc”

Thẩm Uyển cầm lấy bàn tay ngang hông mình, nhìn Tấn Dương nghiêm túc nói “Chúng ta về sau cùng nhau sống ở chỗ này, sẽ vô cùng hạnh phúc”

“Ha ha” Tấn Dương cọ mũi vào mái tóc Thẩm Uyển “Về sau chúng ta cùng nhau trải qua cuộc sống đơn giản quần áo vải thô, hạnh phúc chỉ có hai người chúng ta”

Lập tức tim hai người đau xót

“Ta vừa rồi tim đau nhức”

“Ta cũng như vậy”

“Xì...” Hai người đối mặt cười một tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.