Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 8: Đại náo động phòng



Khăn voan đỏ rơi xuống đất. Bất thình lình xảy ra làm cho Thẩm Uyển có điểm trở tay không kịp. Có chút ngạc nhiên nhìn Tấn Dương. Không nghĩ tới hắn như thế lớn lên thật tuấn mỹ. Gò má lập tức có một tia ửng đỏ. Nhớ lời gia gia nói, trong lòng đối với Tấn Dương cũng có một tia hảo cảm. Có lẽ hắn sẽ đồng ý làm quân tử ước hẹn với chính mình.

Mà lúc này Tấn Dương ngơ ngác nhìn Thẩm Uyển, hắn mặc dù nghe rất nhiều lời đồn thổi về Thẩm Uyển, cũng không nghĩ đến Thẩm Uyển quả thật còn xinh đẹp hơn lời đồn, kiếp trước có cô gái xinh đẹp nào mà Tấn Dương chưa từng gặp qua. Nhưng vị trước mặt này, khuôn mặt trái xoan, da thịt trắng bóc nõn nà, đầu mày ngài, mắt như sao thần....Tấn Dương đã không còn tìm được từ để hình dung, khó trách đồn đãi nàng có dung nhan tuyệt thế. Cộng thêm hỉ phục đỏ thẵm, giống như tiên tử rơi xuống phàm trần, vừa giống như yêu tinh trêu chọc nhân gian.

Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển có chút ngây dại. Bất quá sau khi mất hồn một lát liền khinh bỉ chính mình, Tấn Dương a Tấn Dương ngươi là đang làm gì đây, chưa thấy qua mỹ nữ sao, không thể để sắc đẹp hấp dẫn ở chỗ này, ngươi đã quên mục đích của ngươi là gì sao, mau định thần trở lại...

Cuối cùng dời đi ánh mắt trên người Thẩm Uyển. Nhẹ ho hai tiếng, lại trở về nụ cười xấu xa của con nhà giàu. Nâng cằm Thẩm Uyển lên, khinh bạc nói “Ơ, không nghĩ tới nương tử của ta lại xinh đẹp động lòng người như thế. Thật sự làm vi phu vui mừng a”

Vốn Thẩm Uyển đối với Tấn Dương có chút hảo cảm nhưng nhìn ánh mắt cùng lời nói của hắn, trong lòng liền trầm xuống. Hắn....lời này, đầu hướng bên cạnh nhếch lên, thoát ly khỏi tay Tấn Dương.

“Ha ha...Nương tử không cần phải thẹn thùng” Tấn Dương thấy rõ Thẩm Uyển chán ghét mình, vì vậy tăng gấp bội nói “Để cho vi phu hôn một cái...” lập tức chu nôi, hướng Thẩm Uyển đến.

Thẩm Uyển không nghĩ tới Tấn Dương là kẻ vô lại, chán ghét lập tức xông lên đầu, nhìn hắn sắp đụng đến gò má mình, liền dùng sức đẩy.

Tấn Dương không đứng vững, bị Thẩm Uyển đẩy ngã trên mặt đất, ngã thôi đã không còn chỗ nói rồi, lần này còn là lần đầu tiên bị người đẩy ngã trên mặt đất, thật không có mặt mũi.

“Thỉnh công tử tự trọng” Thẩm Uyển cáu giận nói. Không nghĩ tới hắn thế nhưng là người như vậy, trong lòng vừa tức giận vừa lo lắng, vậy tối nay.....

Bất quá Tấn Dương da mặt dày từ trên mặt đất đứng lên, phủi bụi trên người. Rất không muốn đối mặt với Thẩm Uyển, nhếch miệng cười nói “Nha...là vi phu quá nóng nảy, hắc hắc...” Sau đó sửa sang lại y phục, hai tay ôm quyền, cúi người chào nói “Tại hạ Tấn Dương, nương tử này sương hữu lễ” Động tác muốn có bao nhiêu tức cười liền có bấy nhiêu.

Đúng là Thẩm Uyển không lòng dạ nào xem động tác khôi hài của Tấn Dương, cái gì.....hắn....hắn nói hắn gọi là....Tấn Dương. Lập tức sắc mặt trắng xanh “Ngươi...ngươi không phải là Tấn Diệu sao?”

Tấn dương vừa nghe cười cười, lúc trước vì phòng ngừa Thẩm gia nghe tên mình không chịu, cho nên đành chơi chữ trong thánh chỉ, trên mặt chỉ viết Tấn gia công tử, về phần vị công tử kia sao...hắc hắc... “Nương tử, làm sao ngươi ngay cả tên của tướng công mình đều nhớ lộn đây. Ta là Tấn Dương. Tấn Diệu là đại ca ta a”

Thẩm Uyển lần nữa nghe được Tấn Dương xác nhận mình chính là Tấn Dương mà không phải là Tấn Diệu, lập tức tâm hoàn toàn nguội lạnh, nàng mặc dù yêu thích yên tĩnh, không thể nào xuất phủ, nhưng Tấn Dương nhị công tử của Phủ Tướng quân biệt hiệu bên ngoài của hắn nàng có nghe nói. Tên nam nhân cười xấu xa trước mặt mình chính là người mà tất cả các cô gái đều sợ hãi, con nhà giàu đứng đầu Tấn Dương. Mà bây giờ lại là phu quân của mình.

Nhìn xem cô gái trước mặt vô cùng hoảng sợ cùng tuyệt vọng. Tấn Dương tự giễu cười cười, ta có khủng bố như vậy sao. Cũng sẽ không ăn ngươi, ta còn chưa có gây chuyện với cô gái nào a. Không biết vì cái gì Tấn Dương thấy Thẩm Uyển như vậy nhìn mình cũng có chút khó chịu, vì vậy giọng nói cũng không quá hữu hảo nói ra “Như thế nào nương tử lại thất vọng, muốn gả cho đại ca ta, ngươi chỉ sợ còn chưa đủ tư cách...”

Nghe như vậy, lập tức Thẩm Uyển nói không nên lời, cho tới bây giờ chưa có ai nói nàng không có tư cách. Nàng còn khinh thường Tấn gia đây. Ánh mắt liền lạnh lẽo nói ra “Đối với Tấn gia các ngươi nữ nhân chúng ta không dám trèo cao...”

“Bất quá chúng ta đã thành thân rồi, hay là cứ làm theo trình tự...” Tấn Dương bưng đến một chén rượu “Ít nhất phải uống một ít rượu giao bôi...”

Thẩm Uyển cũng đi đến trên bàn bưng lên một chén rượu....

Tấn Dương khẽ cười hướng Thẩm Uyển đi tới. Vừa đến gần, lại bị giội rượu vào mặt. Thẩm Uyển giội xong lạnh lùng nói “Rượu giao bôi, ngươi không xứng,...”

Tấn Dương xoa xoa mặt. Chết tiệt người này còn là người đầu tiên dám giội rượu vào mặt ta. Nữ nhân này.... “Uy, ngươi thật là quá đáng!”

Mới vừa đi hai bước, Thẩm Uyển cho rằng Tấn Dương thẹn quá hóa giận sẽ dùng sức mạnh đối với mình, lập tức nhìn thấy một đĩa trái cây trên bàn, a cái gì long nhãn, cái gì quả táo, lập tức hướng Tấn Dương ném đến.

“Uy....uy....ngươi đang làm cái gì a?” Nữ tử này có phải bị bệnh gì không a...

Quả táo, long nhãn cái gì đều ném xong. Thẩm Uyển không có đồ ném, thuận tay đem mâm bạch ngọc vứt ra ngoài.

Oa...Tấn Dương gặp quả táo rồi lại đến mâm. Vội vàng hướng bên cạnh bàn trốn....

Pằng----

Cái mâm bạch ngọc nát vụn, hô...Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật. Phải trốn mau...Nhìn những thứ nát vụn trên đất, Tấn Dương trong lòng liền tức giận, nếu vừa rồi mình không phải nhanh chân trốn có phải đã xảy ra án mạng không, aaaa nữ nhân này quá độc ác. Đối với Thẩm Uyển quát “Ngươi nữ nhân này có phải bị bệnh gì không a...”

Thẩm Uyển không trả lời nàng, trong tay lấy thêm nhiều cái mâm “Ngươi....ngươi đừng tới đây...” Báo trước nếu Tấn Dương còn tới đây nàng tiếp tục ném. “Ngươi còn dám làm gì ta nữa không?” Này cũng là Thẩm Uyển tự bảo vệ mình, là một nữ nhân bình thường nghe đến tên Tấn Dương phỏng đoán đều phản ứng giống như vậy.

Nha nha, gia gia có thể nhịn bà nội không thể nhẫn nhịn. Nữ nhân này thật buồn cười. Rốt cuộc là người nào đối với người nào làm cái gì a. Mới gặp mặt không bao lâu, lại đối với mình hết đẩy rồi lại ném. Cho đến bây giờ cũng chưa ai đối với nàng như vậy. Tấn Dương càng nghĩ càng giận. “A a a....ta sắp điên rồi, là ai nói ngươi ôn nhu ưu nhã, khí chất xuất chúng, xinh đẹp động lòng người, ngươi ngươi ngươi...quả thực chính là cọp cái...”

Thẩm Uyển nghe Tấn Dương gọi mình là cọp cái cũng nổi cáu. Chưa từng có người nói mình như vậy, cũng không còn khí chất bình tĩnh bình thường nữa liền phản bác “Ta là cọp cái? Ngươi cho rằng ngươi tốt hơn chỗ nào. Con nhà giàu, bại gia tử, vô lại, lưu manh...” Đem hết những điều mình biết nói ra

“Ngươi....” Tấn Dương cũng bị tức không nhẹ

Hai người đứng nơi đó giằng co...

Người khác đêm động phòng hoa chúc là xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng. Hai người bọn họ đêm động phòng hoa chúc xuân tiêu một khắc giá trị liền ầm ĩ không thôi...

Rốt cuộc hai người giằng co đến mệt mỏi...

“Hừ...cọp cái...”

“Hừ...con nhà giàu...”

Hai người tranh cãi nhau một tiếng đồng hồ...

Tấn Dương ngáp một cái, mệt nhọc, cũng không có ý định cùng Thẩm Uyển ầm ĩ nữa, nàng đã vài ngày ngủ không ngon giấc. Bất chấp Thẩm Uyển, một mình đi đến giường.

“Ngươi làm gì....” Thẩm Uyển gặp Tấn Dương thế nhưng lại muốn ngủ trên giường yêu quý của mình “Không cho phép ngươi ngủ, đó là chỗ của ta...”

Tấn Dương không để ý tới Thẩm Uyển, nằm xuống...

“Đây là phòng của ta, ngươi đi ra ngoài cho ta....” Thẩm Uyển lúc này đã bị tức đến hai má đỏ bừng. Nàng chưa từng gặp qua nam nhân nào vô lại đến thế. Dĩ nhiên lại nằm xuống như vậy.

“Hắc....Cọp cái...ngươi chớ quên, hiện tại ta là con rể Thẩm gia, là tướng công của ngươi. Cho nên đây cũng là phòng của ta” Tấn Dương xoay người đối diện với Thẩm Uyển nói

“Thế nhưng ngươi cũng biết mình là rể Thẩm gia, như vậy thì ngươi cũng nên biết ở đây ta nói cái gì chính là cái đó, ngươi ngủ trên sàn nhà” Thẩm Uyển đem Tấn Dương kéo lên

Tấn Dương không để ý tới Thẩm Uyển. Đem chăn mền đắp lại “Lười phải cùng cọp cái ngươi đôi co, ta muốn ngủ trên giường. Nói cho ngươi biết a, buổi tối đừng nhân cơ hội ta ngủ mà chiếm tiện nghi ta a ~”

Thật buồn cười, nàng Thẩm Uyển chiếm tiện nghi tên con nhà giàu vô lại kia sao!? “Ngươi yên tâm, ta cũng khinh thường chiếm tiện nghi ngươi”

“Hảo...ta còn thực sợ cọp cái ngươi thú tính bộc phát đây”

“Ngươi....” Luận công phu cãi nhau, Thẩm Uyển tiểu thư đây tự nhiên không phải là đối thủ của Tấn Dương. Hết cách nàng đành lôi tên vô lại con nhà giàu này xuống “Ngươi đi xuống cho ta....”

“Ta muốn ngủ trên giường...”

“Ngươi rốt cuộc có phải quân tử phong độ hay không, lại muốn một cô gái ngủ trên sàn nhà...”

Tấn Dương nghe như thế liền quay sang dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá Thẩm Uyển “Ngươi cũng là cô gái???? Hơn nữa ta cũng không phải là quân tử”

Lúc này, ngoài cửa có một bóng người len lén, là quản gia của Thẩm gia phụng mệnh lão gia đến điều tra một chút. Xem tiểu thư cùng cô gia có vấn đề gì hay không...

Nghiễn nhi sợ tiểu thư nhà mình xảy ra chuyện gì, cũng lặng lẽ ở ngoài cửa nghe lén...

“Quản gia....!???”

“Hư....”

Quản gia hướng Nghiễn nhi thủ thế. Chỉ chỉ cửa....

Nghiễn nhi hiểu ý, cứ như vậy hai người dán cửa nghe trộm....

Nói gì vậy, nàng không phải là cô gái chẳng lẽ hắn mới là cô gái, thật vô nghĩa. “Ngươi mau đứng lên cho ta, ta muốn nằm ở trên”

“Ta mới không cần, ta là hoàng thân quốc thích, ta phải nằm ở trên”

“Nhưng bây giờ ngươi ở rể Thẩm gia, cho nên ngươi phải nghe lời ta, ngươi nằm bên dưới”

“Ta muốn nằm trên!!!!”

“Nơi này là nhà ta, là phòng ta. Ta nằm ở trên!!!”

“Là taaaaaa...”

...........

Ở ngoài cửa quản gia len lén nghe liền che miệng cười. Xem ra lão gia lo lắng dư thừa. Tiểu thư cùng cô gia tình cảm rất tốt. Sau đó liền trở về báo tin.

Nghiễn nhi nghe tiểu thư cùng cô gia đối thoại, đầu liền nổi ba đường hắc tuyến, tiểu thư nhanh như vậy liền thỏa hiệp a. Bất quá nghe đối thoại của hai người, gò má Nghiễn nhi đỏ bừng. Không nghĩ tới tiểu thư to gan như vậy. Lớn tiếng cùng cô gia thảo luận ai phía trên, ai phía dưới...

Quản gia cùng Nghiễn nhi rón rén bước đi...

Mà nóc nhà cũng có một bóng người lặng lẽ bay mất. Cái bóng đen kia chính là Mặc Ngôn. Mặc Ngôn nghe những câu đối thoại của hai người cũng lúng túng bay mất, hắn không hiểu nổi vì sao Tiểu Thanh lại bảo mình ở trên nóc nhà đợi lệnh, sợ công tử có việc...

Hai người tranh chấp ai ngủ trên giường, ai ngủ dưới sàn nhà. Hoàn toàn không nghĩ tới ba người bên ngoài sẽ hiểu lầm ý các nàng.

“Ngươi đứng lên...” Thẩm Uyển mấy ngày nay cũng ngủ không ngon giấc, không muốn cùng Tấn Dương cãi cọ, dự định đi đến kéo Tấn Dương đứng lên

“Uy, ngươi...cọp cái....mau buông tay ra a...”

“Ngươi đứng lên!”

“Ngươi buông tay...”

“Ngươi mau đứng dậy...”

“Ngươi nếu không buông tay, ta cởi quần áo...” Tấn Dương giải khai áo ngoài của mình

“A...” Thẩm Uyển vội vàng xoay người sang chỗ khác “Ngươi vô lai...lưu manh....”

“Hắc hắc...” Nàng cũng biết Thẩm Uyển sẽ buông tay. Không để ý tới Thẩm Uyển nữa chuyển thân qua đắp lại chăn mền. Mặt khác đem một cái chăn khác ném cho Thẩm Uyển “Cho ngươi. Trên mặt đất hay mặt bàn, tùy ngươi chọn...”

Thẩm Uyển nhìn thấy Tấn Dương dõng dạc đắp chăn mền nằm trên giường mình, nổi cáu. Xem ra chỉ có thể nhịn hắn đêm nay...

Đi đến cạnh bàn ngồi xuống. Không nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc của mình thế nhưng lại biến thành như vậy, đã vô số lần nghĩ tới lúc thành thân là như thế nào. Hôm nay chú rể không phải là người mình nghĩ tới. Mà chính mình động phòng lại ngủ trên bàn. Bất quá ngủ cạnh bàn còn tốt hơn ngủ cạnh tên con nhà giàu vô lại lưu manh kia.

Mấy ngày nay xảy ra rất nhiều chuyện làm cho Thẩm Uyển không còn sức lực. Đỡ tại bên cạnh bàn ngủ thiếp đi.....

..........

Một tên lưu manh vô lại, một nữ nhân ưu nhã phong thái bình tĩnh nhìn thấy người kia liền biến thành “cọp cái”, ghét nhau còn không hết, oan gia gặp nhau liền cãi nhau, sau này không biết yêu nhau thế nào a ~....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.