Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 91: Đại kết cục



Nhưng là, chuyện tình vẫn không như Tấn Dương nghĩ. Vài ngày sau, Thẩm Uyển cùng đứa bé kia vẫn dính lấy nhau, vô luận là ăn cơm, ngủ, chơi đùa, cơ hồ như hình với bóng. Kết quả là, con nhà giàu Tấn Dương của chúng ta bắt đầu buồn bực, rất buồn bực, phi thường buồn bực. Một người ngồi xổm dưới đất vẽ vẽ thứ gì đó...

“Nhị thiếu gia......” một gia đinh vội vàng chạy tới

“Làm sao vậy?”

“Hoàng cung báo lại nói là Lang Nha...Lang Nha bộ lạc quy thuận, Đại thiếu gia đánh thắng trận, đang hướng kinh đô trở lại” gia đinh kích động nói

“Thật sự? Ha ha, ta biết đại ca nhất định không để chúng ta thất vọng” Tấn Dương vỗ tay một cái, thật tốt đại ca đã trở về “Đúng rồi, đã báo cho bà nội biết chưa?”

“Lão thái quân đã biết, cao hứng cực kỳ, còn gọi chúng ta lập tức chuẩn bị nghênh đón Đại thiếu gia đây”

“Hảo, mau chuẩn bị thật tốt, ngươi cũng chớ đứng ở đây nữa, mau vào trong hỗ trợ”

“Dạ dạ, tiểu nhân đi ngay”

Trong thành kinh đô, dân chúng bách tính vui mừng, giăng đèn kết hoa, các ão bách tính đều ra khỏi nhà, đứng trên phố chờ anh hùng khải hoàn trở về.

Tấn Diệu một thân khôi giáp, anh dũng bất phàm, cưỡi tuấn mã. Sau lưng một hàng nghiêm chỉnh các tướng sĩ đi theo sau.

Tấn Diệu đến Hoàng cung diện kiến Hoàng thượng cùng văn võ bá quan sau trở về Tấn phủ. Tất cả mọi người phủ tướng quân sớm đã chờ ở cửa.

“Đại ca” Tấn Dương là người đầu tiên đi đến

Tấn Diệu vỗ vỗ bả vai Tấn Dương “Đại ca không làm cho ngươi thất vọng”

“Hắc hắc, ta cũng biết đại ca nhất định sẽ khải hoàn trở về” Tấn Dương cũng đấm một cái vào vai Tấn Diệu

“Bà nội...” Tấn Diệu trông thấy bà nội của mình, một thân cồng kềnh khôi giáp quỳ xuống “Bà nội, Diệu nhi không bôi nhọ liệt tổ liệt tông Tấn gia, thắng lợi trở về”

“Hảo, Diệu nhi là hảo nam nhi của Tấn gia” mắt lão thái quân nhòe đi “Đi một chút, chớ đứng nơi này, mau vào trong”

Người một nhà cùng nhau ngồi ăn cơm...

“Đứa nhỏ này?” Đương lúc Tấn Dương trông thấy Thẩm Uyển ôm hài tử, mặc mũi tràn đầy nghi hoặc nhìn Tấn Dương

“Ách, chuyện hài tử này, ta sẽ giải thích với ngươi, chúng ta trước ăn cơm, ăn cơm a” Tấn Dương nói

“Hảo, đến, mọi người mau dùng cơm”

“Nếu cha ngươi có ở đây hôm nay thì tốt rồi” lão thái quân thở dài nói

“Cha vì sao không trở lại?” Tấn Diệu hỏi “Hoàng thượng không phải đã ân chuẩn cha trở lại sao?”

“Cha ngươi quá ngoan cố, nói muốn chuộc tội vì Tiết gia, cho nên không đồng ý trở lại” Lão thái quân thở dài, nàng thế nào lại sinh ra con trai quật cường hơn cả phụ thân hắn

“Bà nội, cha muốn làm cho giảm bớt áy náy trong lòng mới làm như vậy” Tấn Dương nói

“Đúng vậy, cha chính là người như vậy” Tấn Diệu cũng nói “Chờ cha nghĩ thông suốt tự nhiên sẽ trở lại”

“Hảo, không nói cha ngươi” Lão thái quân nhìn Tấn Dương cùng Thẩm Uyển nói “Dương nhi, Uyển nhi...”

“Ách, Bà nội?”

“Ngày mai Dương nhi theo Uyển nhi về Thẩm phủ đi”

“Bà nội, này...” Tấn Dương cùng Thẩm Uyển hai người nhìn nhau

“Bà nội biết rõ, Uyển nhi đi đã hơn một năm, sớm đã tưởng niệm gia gia, hắn một lão nhân ở trong nhà cũng thật tịch mịch. Dương nhi ở rể Thẩm gia đương nhiên phải theo Uyển nhi cùng nhau trở về”

“Nhưng....bà nội thân thể của ngươi, hay là chờ sức khỏe người tốt hẳn, chúng ta sẽ đi” Thẩm Uyển lo lắng thân thể lão thái quân

“Yên tâm đi, thân thể bà nội đã khá lên nhiều, huống chi Diệu nhi cũng đã trở về, cho nên hai người các ngươi không cần lo lắng cho lão thái bà này”

“Bà nội...” Tấn Dương có chút không bỏ được

“Ta không nói các ngươi không được trở lại đây, như thế nào đều có vẻ mặt này”

“Nhị đệ, các ngươi trở về đi. Bà nội đã có ta săn sóc” Tấn Diệu nói

“Vậy cũng tốt, ngày mai ta liền cùng Uyển nhi trở về Thẩm phủ, ta nhất định sẽ về thăm bà nội”

“Ừm, bất quá cần nói trước, một năm ít nhất trở lại năm lần. Biết không?” Lão thái quân nhẹ nhàng nói

“Vâng bà nội”

.

.

.

Thẩm phủ---

Thẩm Phú Quý nghe được tin Tấn Dương cùng Thẩm Uyển trở về, sáng sớm đã chờ ở cửa

Xe ngựa vừa dừng, Thẩm Uyển không chờ đợi được nhảy xuống. Nhìn xem gia gia đã hơn một năm không gặp, già đi rất nhiều. Cũng nhịn không đươc ôm gia gia khóc rống lên “Gia gia....”

“Uyển nhi nhà chúng ta đã trở lại, rốt cục đã trở lại” Thẩm Phú Quý cực kỳ cao hứng

“Nha nha...” hài nhi được Tiểu Thanh ôm trong lòng, nhìn thấy cảnh này cũng vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé, cười tươi

Thẩm Phú Quý nghe được thanh âm hài tử, xoa xoa nước mắt. Nhìn hài tử mấy tháng, tràn đầy kinh ngạc.

“Này...đứa nhỏ này...”

“Gia gia, đứa nhỏ này...'

Không đợi Thẩm Uyển nói xong, Thẩm Phú Qúy đi đến ôm lấy hài nhi, cười to nói “Ha ha ha, Thẩm gia chúng ta có người nối dõi rồi, ha ha”

“Gia gia...” Thẩm Uyển biết gia gia hiểu lầm, muốn nói rõ ràng lại bị Tấn Dương ôm vai, lắc đầu

Tấn Dương bên tai Thẩm Uyển nói nhỏ “Gia gia thân thể không tốt, hơn nữa không phải ngươi dự định nuôi dưỡng đứa bé này sao, bây giờ xem hắn như hài tử của chúng ta đi. Huống chi đây cũng là tâm nguyện của gia gia, chúng ta coi như hoàn thành giúp hắn”

Thẩm Uyển nhìn gia gia cười không ngậm miệng được, trong tay ôm lấy hài tử, cười cùng với hài tử. Thật sự đã lâu không nhìn thấy gia gia cao hứng như thế, đời này gia gia chỉ có tâm nguyện lớn nhất đó chính là Thẩm gia có người nối dõi. Có lẽ như vậy đối với gia gia chính là tốt nhất.

“Uyển nhi, Uyển nhi, mau đến xem hài tử, lớn lên thật anh tuấn a, nhất định là thừa kế tướng mạo của Dương nhi” Thẩm Phú Quý đối với hài từ vừa ôm vừa hôn

“Ha ha ha, gia gia, hài tử của Dương nhi lớn lên đương nhiên tuấn” Tấn Dương ở một bên nói

“Gia gia, chớ đứng ở bên ngoài. Mau hồi phủ đi”

“Đúng đúng, hồi phủ, đừng phơi nắng tôn nhi bảo bối của ta” Thẩm Phú Quý ôm hài tử đi vào

“Tiểu thư...” Vừa rồi Nghiễn nhi đứng yên lặng bên cạnh không nói chuyện rốt cục nhịn không được rơi nước mắt

“Nghiễn nhi...”

“Tiểu thư....” Nghiễn nhi ôm Thẩm Uyển khóc ròng nói “Tiểu thư, ngươi đã trở lại, Nghiễn nhi nhớ ngươi rất khổ sở a”

“Nghiễn nhi ngốc, đừng khóc. Ta cũng thật nhớ Nghiễn nhi” Thẩm Uyển xoa xoa nước mắt Nghiễn nhi.

“Ha ha, Nghiễn nhi phải cao hứng a, rốt cục chứng kiến cô gia cùng tiểu thư trở lại” Nghiễn nhi nín khóc cười nói

“Nghiễn nhi, ngươi có phải hay không quên mất một người?” Tiểu Thanh ở một bên nhìn bộ dạng chật vật của Nghiễn nhi buồn cười nói

“Tiểu Thanh tỷ tỷ...” Nghiễn nhi sau khi nhìn thấy Tiểu Thanh, vui mừng từ bên cạnh Thẩm Uyển chạy tới Tiểu Thanh

Thẩm Uyển cùng Tấn Dương nhìn nhau bất đắc dĩ cười

“Đi thôi, chúng ta vào nhà” Tấn Dương cùng Thẩm Uyển mười ngón đan xen trở về Thẩm phủ

“Gia gia, ngươi đã ôm lâu rồi, đừng mệt nhọc” Thẩm Uyển gặp gia gia ôm hài tử đã vài canh giờ cũng không muốn buông tay, lo lắng thân thể gia gia không chịu nổi

“Không có việc gì, gia gia nhìn thấy hắn liền cao hứng, cái gì mệt mỏi đều không có” Thẩm Phú Quý cao hứng chơi đùa với hài tử

“Đúng rồi Uyển nhi, các ngươi đã đặt tên cho hài tử chưa a?”

“Chúng ta đây không phải chờ gia gia đặt tên sao?” Tấn Dương ở bên cạnh thuận thế vuốt mông ngựa nói

“Ha ha, Uyển nhi cùng Dương nhi rất có hiếu tâm. Kia gia gia liền đặt cho tôn nhi bảo bối một cái tên”

Rõ ràng chính là quên chuyện đặt tên. Thẩm Uyển buồn cười nhìn Tấn Dương tùy thời nịnh hót.

“Ừm, là hài tử của Uyển nhi cùng Dương nhi, vậy liền kêu hắn là Thẩm Dương đi”

Phốc ~ Tấn Dương phun một ngụm trà ra ngoài “Khụ khụ khụ...”

Thẩm Uyển vội vàng vỗ lưng giúp Tấn Dương thuận khí

“Như thế nào, Dương nhi không thích cái tên này?”

“Khụ khụ” Tấn Dương xua tay “Không có, cái tên này thật là tốt”

“A, Dương nhi thích là tốt rồi” Thẩm Phú Quý vuốt râu nói “Ha ha, tiểu tử, về sau ngươi liền kêu là Thẩm Dương”

Kế tiếp mấy ngày này lại xuất hiện một cái tổ hợp, Thẩm Phú Quý – Hài tử - Thẩm Uyển.

Thẩm Phú Quý cùng Thẩm Uyển ngày ngày vây quanh Thẩm Dương, ba ông cháu vô cùng cao hứng chơi đùa, mà Tấn Dương giống như hài tử bị thất sủng. Hoàn toàn không ai đếm xỉa ném qua một bên, làm cho Tấn Dương rất bất mãn nhìn Thẩm Dương cười ha hả. Trong lòng vô cùng khó chịu đi tới đối với Thẩm Dương giả làm cái mặt quỷ thật to.

Lập tức Thẩm Dương bị sợ khóc thật to.

Lúc này Thẩm Uyển liền chạy đến vội vàng dụ dỗ hài tử, vẻ mặt bất mãn ghét bỏ Tấn Dương nói “Ngươi đừng làm con sợ hãi”

“Ta....” Tấn Dương nhếch miệng

Bình thường chỉ cần Thẩm Uyển hò hét Tấn Dương, Thẩm Dương liền cười, bất quá hôm nay lại không như vậy. Khả năng thật sự bị Tấn Dương làm cho sợ hãi. Thẩm Uyển dụ dỗ không người, Tấn Dương xoay sang chỗ khác tiếp tục làm mặt quỷ hù dọa hài tử. Thẩm Uyển cả giận nói “Ngươi còn nháo, mau đi ra ngoài, chớ đứng chỗ này lại chọc cho cục cưng khóc”

“Uyển nhi, ngươi đừng đẩy, đừng đẩy”

“Cục cưng không muốn nhìn thấy ngươi, trước giờ cơm tối không cho phép trở lại”

Cứ như vậy Tấn Dương bị Thẩm Uyển đẩy ra sân nhỏ. Lần này Tấn Dương thực ủy khuất, đặc biệt ủy khuất. Ta không cần tiến sân nhỏ, ta đi ra ngoài, hừ...Hắn không muốn nhìn thấy ta a, ta chính là không cần nhìn đến hắn, tiểu quỷ chết tiệt! Không để ta vào phòng, ta tìm Tiểu Mặc ra ngoài, hừ!

Tấn Dương chẳng có mục đích đi dạo trên đường gần ba giờ, Mặc Ngôn yên lặng đi theo phía sau “Công tử, ngày giống như đã tối, có muốn hay không trở về?” Mặc Ngôn nhắc nhở

“Ngày rốt cục đã tối a, chúng ta trở về đi” Tấn Dương có chút vô lực nói

Nơi khúc quanh gần Thẩm phủ, Tấn Dương cùng Mặc Ngôn trông thấy một nữ tử té lăn trên đất

“Công tử...phía trước có một nữ tử giống như đang ngã”

Tấn Dương đi tới, trông thấy một nữ tử thống khổ ôm chân “Cô nương, ngươi không sao chứ?”

Nữ tử cắn chặt răng, mặt mũi tràn đầy thống khổ nói “Công tử, ta vấp phải cục đá, chân giống như bị trật”

“Tiểu Mặc nhanh đi đỡ cô nương ấy đứng lên”

“A!” Mặc Ngôn thực hoài nghi lỗ tai mình có nghe lầm hay không, trước kia gặp chuyện như vậy công tử không phải là người đầu tiên xông lên sao.

“A cái gì a, khụ khụ, ngươi không thấy cô nương ấy rất thống khổ sao, còn không mau đỡ người ta đứng lên, ngươi chẳng lẽ muốn ta đến đỡ” nói nhảm, nếu là trước kia, vì thanh danh “con nhà giàu” nên mới là người đầu tiên xông đến, hiện tại danh tiếng đã đủ vang rồi, huống chi nàng động vào người khác Uyển nhi sẽ tức giận.

“Đa tạ công tử” Nữ tử được Mặc Ngôn đỡ dậy sao bởi vì chân bị thương nên thân thể ngã vào trên người Mặc Ngôn.

Chưa từng có nữ tử gần mình đến thế Mặc Ngôn có chút không quen, đứng không được bao lâu Mặc Ngôn vội vàng buông tay

“A...” nữ tử kia mất thăng bằng hướng Tấn Dương ngược lại. Tấn Dương thuận thế tiếp thu

“Công tử, ta đi gọi một chiếc xe ngựa đến” Mặc Ngôn vội vàng chạy thoát

“Uy, Tiểu Mặc, ngươi....”

“Ai u” nữ tử vì vừa rồi mất thăng bằng, chân giống như càng đau lợi hại

“Aiz, cô nương....” Tấn Dương gặp nữ tử sắp trượt xuống, vội vàng ôm sát eo nàng

“Oaaaaa!!!” đột nhiên tiếng khóc từ nơi không xa truyền đến, Tấn Dương quay đầu xem, nhìn thấy Thẩm Uyển ôm hài tử, sắc mặt trầm trầm, mím môi thật chặt, nhìn nàng

“Uyển nhi?”

Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển gắt gao nhìn bàn tay mình đang ôm ở eo nữ tử kia liền vội vàng buông tay “Uyển nhi, không phải như ngươi nghĩ đâu...”

“A....” nữ tử bởi vì Tấn Dương buông tay, hoàn toàn mất cân bằng lần nữa té trên mặt đất

“Ta, này...” Tấn Dương nhìn nữ tử té trên đất, cùng Thẩm Uyển đang trầm mặt

Thẩm Uyển một câu cũng không nói, ôm hài tử xoay người rời đi.

“Uyển nhi, Uyển nhi....” Tấn Dương gặp Thẩm Uyển tức giận bỏ đi, vội vàng hô

“Công tử!” nữ tử té trên mặt đất nhìn thấy Tấn Dương muốn đi, vội vàng kêu lên

“Cô nương, ngươi trước ở chỗ này chờ Tiểu Mặc đến, hắn sắp đến đây rồi” Tấn Dương xoay người nói với nữ tử kia xong vội vàng đuổi theo Thẩm Uyển

.

.

“Nghiễn nhi” Thẩm Uyển gọi Nghiễn nhi một tiếng

“Tiểu thư?”

Thẩm Uyển đem hài tử đang khóc lớn giao cho Nghiễn nhi “Trước tiên đem hài tử ôm xuống”

“Vâng”

“Uyển nhi, ngươi hãy nghe ta nói, không phải như ngươi nhìn thấy đâu, cô nương kia...nàng...”

Thẩm Uyển không để ý đến Tấn Dương, một mình đi vào phòng

Tấn Dương cũng đi theo vào “Uyển nhi ngươi hãy nghe ta nói, sự tình vừa rồi không phải là...”

Không đợi Tấn Dương nói xong, Thẩm Uyển chuyển thân nhìn Tấn Dương bằng ánh mắt lạnh lùng “Sự tình vừa rồi không phải cái gì?”

“Không phải là....không phải là như ngươi nghĩ a” Tấn Dương bị Thẩm Uyển ép lui về phía sau

“Không phải là dạng kia, vậy là dạng gì?” Tấn Dương bị ép đến góc tường, lui không được. Thẩm Uyển thuận thế đè lên “Ngươi nói a, không phải giống ta nghĩ, vậy là cái gì?”

“Là...là cô nương kia chân bị thương, sau đó ta....”

“Sau đó ngươi phải đi ôm lấy eo nàng, toàn thân nàng đều dựa vào ngươi?”

“Không phải....” Tấn Dương vội vàng lắc đầu

“Không phải sao?”

“Có vẻ như vậy” Tấn Dương ngẫm lại hình như là như vậy lại gật đầu một cái

“Không phải a. Ai nha, này...” Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển toàn bộ trên người đều là hàn khí cũng không biết giải thích thế nào

Mà câu trả lời đứt quãng của Tấn Dương làm cho ánh mắt ớn lạnh của Thẩm Uyển càng ngày càng nặng, sắc mặt càng trầm

“Thật không phải như vậy a, ta chỉ là hảo tâm đỡ cô nương kia”

Lúc này ngoài cửa Nghiễn nhi gõ cửa “Tiểu thư, tiểu thiếu gia giống như nháo lợi hại”

“Cái kia, Uyển nhi...hài tử đang khóc a, ngươi mau đến xem đi” Tấn Dương nghe được tiếng hài tử xác thực vô cùng lớn

“So với ta, ngươi để ý hài tử hơn?” Thẩm Uyển hỏi ngược lại

“Đương nhiên không phải!” Tấn Dương vội vàng trả lời, rõ ràng chính là ngươi để ý hài tử nhất, ta đây không phải sợ ngươi lo lắng sao

“Nghiễn nhi, ngươi hôm nay mang hài tử đến phòng gia gia đi” Thẩm Uyển đối với Nghiễn nhi ngoài cửa căn dặn

“Nha”

“Uyển nhi, ngươi thật không nhìn tới hài....Ngô....” không đợi Tấn Dương nói xong, Thẩm Uyển liền phong bế môi Tấn Dương

Tấn Dương bị Thẩm Uyển chọc ghẹo có chút hồ đồ, sau một cái hôn, Tấn Dương nói tiếp “Uyển nhi, ngươi nếu không đi xem hài tử, phỏng đoán hắn sẽ lại khóc...ngô!”

Môi Tấn Dương lần nữa bị Thẩm Uyển phong bế “Không cần để ý hắn” Thẩm Uyển có chút trừng phạt cắn môi dưới Tấn Dương.

Không cần để ý đến? Được rồi, Uyển nhi nói không cần để ý đến hắn, vậy không cần để ý nữa, Tấn Dương toàn tâm toàn ý đáp lại nụ hôn này.

Tại trong tâm Tấn Dương cùng Thẩm Uyển, đối phương mới là trọng yếu nhất.

------------------Toàn văn hoàn-----------------

Editor: Bộ này không có phiên ngoại nên đến đây đã hoàn rồi (mừng quá trời). Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình trong suốt thời gian mình đào hố ^^.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.