Hoạn Phi Thiên Hạ

Chương 66: Hỏa thiêu Tây Lương thế gia



“Ngươi tưởng ngươi là ai?” Trong đêm tối, mỗi một nụ cười gian một cái nhăn mày của hắn đều đầy vẻ quyến rũ, giống một đóa mạn đà la nở nơi giao cắt giữa Minh hà và Thiên hà, đầy mê hoặc nhưng cũng khiến nàng cảm thấy mình thật thảm hại.

Tây Lương Mạt ngẩn người, hạ tầm mắt giấu đi sự buồn bà vã tự giễu, đúng vậy, nàng là ai?

Chỉ là quân cờ trong tay hắn mà thôi, hôm nay chủ nhân cho vài phần sắc mặt đã không còn biết mình là ai.

Trong mắt Bách Lý Thanh, đại khái nàng không khác gì những người cầu xin hắn vì lợi ích của mình.

Hôm nay, trong tay nàng không có thực quyền, chỉ dựa vào nhìn mặt đoán ý, phán đoán lòng người giỏi hơn người khác, cộng thêm độc địa hơn người khác một ít nên mới đi tới bước đường hôm nay, nào có thể chất vấn đối phương vì sao không quan tâm đến lợi ích của mình hơn.

Tây Lương Mạt thầm thở sâu một hơi, sau đó xóa mọi cảm xúc, cung kính vén áo thi lễ với Bách Lý Thanh: “Thiên Tuế gia dạy dỗ rất đúng, là tiểu nữ vượt quá giới hạn.”

Ngón tay thon dài của Bách Lý Thanh buông vạt áo, nâng cằm nàng lên, ánh mắt thâm sâu khó lường đánh giá đường nét gương mặt nàng, cười như có như không nói: “Mạt nhi, ngươi nhẫn tâm hơn mẫu thân của ngươi nhiều, chuyện này rất tốt, thế nhưng ngươi chưa đủ tàn nhẫn với bản thân, chờ khi ngươi học được cách đủ tàn nhẫn với bản thân rồi ngươi mới có cơ hội cướp lấy càng nhiều quyền lực, càng bước xa hơn, đừng khiến bản tọa thất vọng về ngươi, bằng không…”

Hắn không nói hết câu, chỉ từ trên cao nhìn xuống, cúi đầu liếm lên môi nàng một cái, Tây Lương Mạt vô thức muốn tránh lại ép chính mình không xê dịch nửa bước, chỉ cảm thấy có thứ gì đó lạnh giá dính dính lướt qua trên môi mình, tựa như một con rắn độc phun lưỡi ngay đối diện.

Động tác như vậy vốn nên rất mờ ám và đầy tình tứ, chỉ là động tác lúc này của Bách Lý Thanh lại không hề có hai loại tình cảm này, chỉ giống một loại cảnh cáo cùng tuyên bố công khai.

Bách Lý Thanh nhìn thiếu nữ cứng nhắc trước mặt, bỗng cười như cảm thấy rất thú vị rồi phất tay áo bỏ đi. Hắn luôn thích mặc áo bào tay rộng như danh sĩ Ngụy Tấn, chất liệu lại là gấm Thủy Vân nghìn lượng vàng một cuộn, vì vậy khi bước đi, cẩm bào màu đen thêu viền vàng tinh mỹ kia luôn có vẻ hào hiệp phong nhã dị thường, cưỡi mây cưỡi gió, nước chảy hoa rơi, tay áo mềm mại như đang nhảy múa, dù là người hận hắn đến cùng cực cũng không dời mắt nổi.

Không ít quý công tử kinh thành tuy ngoài mặt ra vẻ cực kỳ khinh bỉ hoạn đảng như Cửu Thiên Tuế, nhưng dung mạo hắn thật sự quá mức xuất chúng, tiêu phí quá mức xa hoa khiến đám quý công tử này đều lén học theo hắn, đặc biệt là tư thế đi lại uyển chuyển duyên dáng này, cuối cùng vẽ hổ không thành lại thành chó.

Người này tựa như mây trên trời, không ai có thể thay đổi hình dạng, không ai có thể thấu hiểu được tâm tư hắn.

Đủ tàn nhẫn với bản thân?

Ý là không chỉ vô tình với kẻ địch mà còn phải dùng đủ thủ đoạn độc ác với người của chính mình sao? Thế nhưng, nàng không thể làm như người ở thời đại này, coi mạng sống của thuộc hạ như rơm rác, coi sinh mệnh của thuộc hạ như tài vật, chỉ cần đạt được lợi ích đủ lớn là có thể hy sinh hạ cấp.

Vì vậy, đương nhiên nàng biết nếu Bách Lý Thanh cứu bốn hộ vệ biết võ nghệ kia sẽ đánh rắn động cỏ, đêm nay chưa hẳn đã lật ra chân tướng, một lưới bắt hết những người này, nhưng cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà chất vấn hắn.

Bản thân nàng cuối cùng không thể vô tình như người đàn ông kia.

Có lẽ Bách Lý Thanh sẽ phải thất vọng về nàng rồi…

Chỉ là, điều nàng không ngờ là – Bách Lý Thanh biết mẹ nàng, Lam thị.

Tây Lương Mạt nhìn bóng lưng đã biến mất trong bóng đêm từ lâu của đối phương như có điều suy nghĩ, thất thần trong chốc lát.

Cho đến khi Bạch ma ma đỡ Hà ma ma và Bạch Châu toàn thân nhếch nhác, dưới sự dẫn dắt của người áo đen đi tới trước mặt nàng, người kia ôm quyền nói với nàng: “Quận chúa, người của ngài, ngoại trừ Hà ma ma và hai tỳ nữ bị thương ngoài da một chút, những người khác đều không sao.”

Bạch ma ma thấy Tây Lương Mạt không sao, rốt cuộc không nhịn được nước mắt, thoáng chốc tiến lên ôm lấy Tây Lương Mạt: “Thật tốt quá, Đại tiểu thư, người không sao, đều tại ma ma ta vô dụng.”

“Đại tiểu thư, Đại tiểu thư…” Bạch Ngọc cùng Bạch Nhụy cũng mặc kệ tôn ti, xông lên ôm lấy nàng gào khóc, ngay cả Hà ma ma cũng đứng bên rưng rưng nước mắt.

Nước mắt vì may mắn và vui sướng của họ nhỏ trên cánh tay Tây Lương Mạt, cực kỳ nóng, cảm giác nóng bỏng đó yên lặng thấm qua làn da nàng vào bóng tối mà nàng đối mặt đã lâu, vào sự tàn khốc, tanh máu, lạnh giá và cứng nhắc trong lòng, khiến trái tim như làm bằng đá của nàng chậm rãi tan ra một lỗ hổng mềm mại.

Tây Lương Mạt nhìn bọn họ, cuối cùng khẽ hít vào một hơi, vươn tay ôm lấy Bạch Nhụy cùng Bạch Ngọc, cũng tốt, như thế này không có gì không tốt.

Mềm lòng thì cứ mềm lòng thôi.

Khi nên sắt đá nàng tự nhiên sẽ có một khắc máu lạnh vô tình.

Tây Lương Mạt đuổi Bạch ma ma và mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi trên ghế đá trong viện, nhìn Hương Mặc Hiên chìm trong tĩnh lặng, bỗng nhiên nói: “Người ở trong còn sống không?”

Người áo đen che mặt kia cung kính nói: “Sau khi lột da vẫn chưa bị thương đến chỗ yếu hại, bọn chúng chỉ quá đau đớn nên không thể nhúc nhích.”

Tây Lương Mạt trầm ngâm trong chốc lát rồi thản nhiên nói: “Tốt lắm, các ngươi có thể triệt hồi người xung quanh, khóa cửa chính Hương Mặc Hiên, sau đó nghĩ biện pháp dẫn người của Tây Lương tổ gia tới đây.”

Người áo đen ngẩn ra, lập tức nói: “Vâng.” Ngay sau đó thầm liếc nhìn Hà ma ma, Hà ma ma cũng gật đầu với hắn.

Nếu chủ tử không bảo bọn họ đi thì hiện tại nên tạm thời nghe lệnh của Quận chúa, dù sao cũng không đến mức có vấn đề gì.

Hắn lập tức khom người, biến mất trong bóng đêm.

Khi tiếng ồn ào bắt đầu vang lên từ xa xa, Tây Lương Mạt liền cười lạnh một tiếng, nói với một người áo đen khác luôn im lặng: “Mời tráng sĩ cho ta một cây đuốc.”

Người áo đen kia không hỏi nhiều, trực tiếp đưa một cây đuốc cho nàng.

Tây Lương Mạt châm đuốc, sau đó không hề lưu tình ném vào hoa viên nhỏ trong viện và những tấm rèm dài bay phần phật trong Hương Mặc Hiên.

Lúc này đã là cuối thu, ngoại trừ hoa cúc, các loại cây trong ngoài hoa viên đã hoàn toàn khô vàng, trời hanh củi khô, chỉ cầm chạm vào một chút tàn lửa lập tức dấy lên ngọn lửa mạnh chứ đừng nói đến những tấm rèm vốn cực kỳ dễ cháy kia.

Trong nháy mắt lửa bốc cao tận trời.

Ánh lửa soi sáng gương mặt Tây Lương Mạt, toát ra ánh sáng nóng cháy lại lạnh giá, nàng lẳng lặng nhìn Hương Mặc Viên mai táng nhân tính cùng luân thường, cả sự thuần khiết và hy vọng của những “Vương phi Hách Hách” xuất thân từ Tây Lương gia mấy đời, trong ánh lửa hừng hực, khói cuộn lên thành những bóng đen tựa như rất nhiều thiếu nữ đang thê lương gào khóc.

Bóng quỷ lắc lư, thê lương vô tận.

Cõ lẽ sau khi vào nơi này, thiếu nữ Tây Lương gia nhiều thế hệ cũng đã chôn vùi linh hồn mình tại đây.

Đám cháy này là một đốm lửa đầu tiên đốt sạch Tây Lương gia đen tối hủ mục, sẽ có một ngày biến thành lửa cháy đồng!

Tây Lương Khánh nhẫn nhịn nỗi đau lột da, nhào tới cửa sổ lại bị người áo đen đạp một cước lăn về chỗ cũ, điều cuối cùng hắn nhìn thấy là gương mặt thiếu nữ nhỏ bé và yếu ớt, dịu dàng mỹ lệ lẳng lặng chắp tay đứng, nhìn bọn họ giãy dụa trong đám cháy, vẻ mặt lạnh lùng đến tàn khốc, không hề xúc động vì năm mạng người chôn vùi bởi tay mình.

Nhưng ánh lửa chói mắt lại phủ lên một tầng ánh vàng sáng chói lạnh giá trên mặt nàng, giống như một bức tượng Phật nhiễm ma tính, biến thành quỷ thần tu la.

Có lẽ, khi đó mẫu thân và Nhị ca đều sai rồi, bọn ho không nên xem thường thiếu nữ chỉ dựa vào thực lực bản thân có thể khiến Hàn thị quản gia vụ hơn hai mươi năm nhếch nhác xuống đài, cho rằng nàng ta cũng giống tất cả nữ nhi không được yêu thương của Tây Lương gia, mặc người nhục nhã, sắp đặt.

Đáng tiếc, hắn đã không còn cơ hội cảnh báo người nhà.

Những người của Tây Lương gia xông vào viện đầu tiên đều kinh ngạc nhìn đám lửa hừng hực kia, sắc mặt khác nhau, có mờ mịt, có giật mình, có hoảng sợ, có đắc ý… thật sự nhiều không sao tả hết.

Tây Lương Mạt cùng đám Bạch ma ma trốn từ một nơi gần đó nhìn rõ ràng sắc mặt bọn họ, nàng ước chừng không phải tất cả mọi người trong Tây Lương gia đều biết phong tục cổ hủ đáng ghê tởm này.

Chỉ là có vài người tất nhiên có biết…

Đáy mắt Tây Lương Mạt hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Không xong, hỏa hoạn rồi!”

“Cứu hỏa đi, Quận chúa còn ở bên trong!”

“Cứu mạng… Nước, nhanh mang nước tới!”

Trong phòng có người phát ra tiếng kêu cứu thảm thiết, nhưng âm thanh suy yếu lại vì sợ hãi mà gần như thay đổi, đám cháy vốn dị thường ầm ĩ, tiếng kêu cứu yếu ớt hòa lẫn với tiếng lửa cháy bùng bùng nên gần như không ai nghe ra đó là nam hay nữ.

Mà cửa của Hương Mặc Hiên bị khóa, vì vậy người ở trong không ngừng đụng cửa cũng không cách nào ra được.

Có người không biết nội tình lập tức lo lắng gọi người: “Không hay rồi, nhất định là đoàn Quận chúa bị nhốt bên trong, nếu không thể cứu ra làm sao ăn nói vơi phủ Quốc công, giờ phải làm thế nào…”

Cũng có người biết chuyện chỉ làm ra vẻ nôn nóng, lại lạnh lùng phụ họa: “Đúng vậy, nhưng nay lửa bốc lớn như thế, làm sao có thể xông vào, cần bàn bạc kỹ hơn.”

“Nhưng…”

Mặc kệ những người của Tây Lương tổ gia ai thật sự biết, ai không biết, nhưng trận hỏa hoạn này nhất định phải dập, nếu không dập, trời thu khô hanh, lửa mượn gió thổi tàn lửa bay ra, chỉ chốc lát có thể thiêu rụi cả phủ đệ này.

Tất cả mọi người trong Tây Lương gia nửa đêm nghe nói có hỏa hoạn đều chạy tới, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, nhưng không ai để ý người khác thế nào, vì vậy đương nhiên không ai chú ý đám Tây Lương Mạt đã lẳng lặng rời khỏi Hương Mặc Viên trong lúc hỗn loạn, cúi đầu che mặt, sợi tóc tán loạn, đi về phía nhiều phòng ốc, tụ tập nhiều người cứu hỏa.

Cũng không biết thật sự vì tiết trời khô hanh hay cứu hỏa chậm, đám lửa hừng hực kia thật sự bay một ít tàn lửa lên nóc những tòa nhà khác của Tây Lương tổ gia.

Lần này hỏa thế gần như không khống chế được. Những người giật mình tỉnh giấc ngày một nhiều, cuối cùng ngay cả Binh Mã Tư ngũ thành cũng bị kinh động, chỉ huy đội Thủy Long nửa đêm chạy tới, hơn nữa tòa nhà mới cháy ngay cạnh đầm sen nên coi như gần nguồn nước, vì vậy tốt xấu gì cũng khống chế được ngọn lửa.

Cho đến khi lửa đã tắt, tổng chỉ huy Binh Mã Tư ngũ thành Trần Cận Nam cũng dẫn người tới vấn an lão thái công cùng Dư lão thái quân.

Hai người tuy có sợ hãi nhưng chỗ ở cách xa chỗ hỏa hoạn, vì vậy bọn họ không có chuyện gì, hơn nữa không nhếch nhác như hầu hết mọi người mà quần áo chỉnh tề, chỉ có chút hoảng hồn.

“Làm phiền đại nhân suốt đêm tới đây.” Lão thái công ho khan vài tiếng.

“Nay lửa đã được dập, cũng nên kiểm kê thương vong, cứu chữa người bị thương, không biết lão thái công có đầu mối gì về tình hình của quý phủ hay không?”

Tròng mắt đục ngầu của lão thái công chuyển một vòng, có chút kỳ quái nhìn về phía Dư lão quân: “Lão bà tử…?”

Tròng mắt đục ngầu của lão thái công đảo một vòng, có chút do dự, sau đó nhìn về phía Dư lão thái quân, Dư lão thái quân lại trực tiếp nhìn về phía con trai thứ hai của mình: “Lão Nhị, tình hình trong nhà thế nào, có ai mất tích không, tổn thất thế nào?”

Dư lão thái quân sinh năm người con trai, ngoại trừ Ngũ gia coi như có chút tiền đồ, làm chức Tuần phủ nhị phẩm ở ngoài kinh thành, Đại gia chết sớm, Tam gia sức khỏe kém hàng năm nằm trên giường bệnh, Tứ gia Tây Lương Khánh ăn chơi đàng điếm, cuối cùng vẫn là Nhị gia Tây Lương Hòa hiện làm chân chạy ở bộ Hộ trở thành người quản lý sản nghiệp công, hắn cũng chính là chồng của Triệu thị, nếu không xét đến sản nghiệp trong tay hắn không ít, lại là người thừa kế thực tế của Tây Lương gia, Triệu gia còn lâu mới gả chính nữ nhà mình cho hắn.

Tây Lương Hòa vuốt chòm râu bị thiêu rụi phân nữa, vẻ mặt cực kỳ tối tăm: “Bởi vì phần lớn người trong nhà bị tiếng chiêng trống đánh thức nên trên cơ bản đều tránh được trận đại hỏa này, nhưng vẫn có người chạy không kịp mà ngoài ý muốn bỏ mạng, còn lại phần lớn là không may bị bỏng, có điều trong nhà bị đốt phân nửa, tổn thất nghiêm trọng.”

Tây Lương Hòa thật sự đau lòng không thôi, lão đoán trận hỏa hoạn này tám chín phần mười là người anh em và bốn đứa cháu nhà mình gây nên, đang định trở về sẽ phạt bọn họ một trận nên thân.

Nhưng có một việc đã hoàn thành, việc này đã thành, Hàn gia, Hàn Nhị phu nhân cùng vị trong cung đều sẽ cho bọn họ không ít lợi lộc. Nghĩ tới đây, Tây Lương Hòa thầm vui sướng, trên mặt lại giống như rất ưu sầu: “Phía chủ tử có một nàng dâu, một đệ tử và hai thiếp thất không được cứu ra, hạ nhân cũng có chừng năm, sáu người, số người bị thương còn chưa thống kê được, chỉ có một chuyện, người ở trong Hương Mặc Hiên cháy đầu tiên kia là…là…”

Nhìn dáng vẻ của Tây Lương Hòa, chỉ huy Binh Mã Tư ngũ thành chỉ tưởng đó là thân thích trong nhà, đang định mở miệng an ủi thì Tây Lương Hòa đã thở dài một tiếng như hạ quyết tâm: “Ở trong Hương Mặc Hiên là Trinh Mẫn Quận chúa cùng nữ quan Tư Thiện nhị phẩm trong cung cùng mấy nha đầu của bọn họ, sợ rằng đã lành ít dữ nhiều.”

Lời này như một tiếng sấm đánh xuống khiến chỉ huy Binh Mã Tư ngũ thành mặt cắt không còn giọt máu, nhất thời thất thanh la lên: “Cái gì!”

“Chuyện này… Chuyện này…”

Dư lão thái quân dường như cũng rất kinh ngạc, sắc mặt khiếp sợ, sau đó che mặt thở dài: “Oan nghiệt nha, thật là oan nghiệt, giờ phải làm thế nào, ngày mai đám già cả chúng ta đều phải tiến cung chịu đòn nhận tội!”

Bầu không khí nặng nề đọng xuống trong nháy mắt, tất cả mọi người không dám lên tiếng, hoặc không biết nên nói gì.

Một người nom dáng dấp có vẻ là Giáo Úy vội vã tiến lên chắp tay nói với chỉ huy Binh Mã Tư ngũ thành Trần Cận Nam: “Đại nhân, thuộc hạ đã điều tra rõ, trong Hương Mặc Hiên quả thật có năm cỗ thi thể, khám nghiệm tử thi cho thấy…”

“Thật là… Thế này phải làm sao!” Giáo Úy kia còn chưa nói hết lời, Trần Cận Nam đã không nhịn được mà đau đầu ngắt lời hắn.

Trinh Mẫn Quận chúa này gần đây đang danh tiếng rất vang, không chỉ có công cứu giá mà kỹ thuật họa bì kỹ càng đang được đồn đãi vô cùng kỳ diệu, theo tin tức vỉa hè một hai ngày nay truyền tới, Hoàng Hậu nương nương thậm chí còn có ý muốn tuyển nàng ta là Trắc phi cho Thái tử.

Nếu lấy thân phận Quận chúa thì vị trí Trắc phi xem như ấm ức, nhưng một khi Thái tử đăng cơ, nàng ta nhất định chiếm vị trí Thần phi tương đương với Phó Hậu, chỉ cách Phượng tọa quyền cao chức trọng của Hoàng Hậu một bước, huống hồ nghe nói Thái tử phi quanh năm bệnh nằm trên giường.

Hiện giờ nghe nói ngay cả nữ quan nhị phẩm cũng được phái đến hầu hạ bên cạnh vị Quận chúa này càng làm Trần chỉ huy tin tưởng lời đồn này.

Hôm nay nhân vật như vậy chết cháy ở đây, tuy hắn không có trách nhiệm trực tiếp nhưng nhất định không thiếu bị quở trách, và cả bên Tĩnh Quốc công phủ… Nếu đây chỉ là ngoài ý muốn thì còn đỡ, nếu liên lụy đến những thứ khác…

Hắn ngẫm nghĩ đã thấy da đầu tê dại, cho nên trong lúc chán nản không nhìn thấy Giáo Úy vài lần muốn nói lại không có cơ hội mở miệng.

“Ở đây làm sao vậy?” Một giọng nói dịu dàng bỗng vang lên, sau đó một bóng người đội mũ trùm đầu đi tới, phía sau là mấy nha đầu và ma ma.

Trong khoảnh khắc bóng người mảnh khảnh kia bước vào, sắc mặt mọi người đặc sắc vạn phần, những phần lớn vẫn là kinh ngạc, thậm chí là không dám tin.

Tây Lương Hòa trừng lớn mắt nhìn chằm chằm bóng người kia, ngón tay run run giơ lên chỉ vào nàng: “Ngươi… Ngươi… Không phải đã chết sao? Sao có thể… còn sống?”

Một số người gần với trung tâm quyền lực hiểu được chân tướng cũng khiếp sợ dùng loại ánh mắt “ngươi là người hay ma” nhìn nàng chằm chằm.

Tây Lương Mạt lật mũ trùm xuống, lộ ra gương mặt sáng tỏ, mỉm cười nói với Tây Lương Hòa: “Nhị thúc, ngươi rất ngạc nhiên vì ta còn sống sao?”

Một câu hỏi này vào tai mọi người rất có ẩn ý, ngay cả Trần chỉ huy của Binh Mã Tư ngũ thành cũng như ngộ ra điều gì, ánh mắt quét qua tất cả mọi người ở đây một vòng, cuối cùng dừng lại trên người thiếu nữ duyên dáng yêu kiều kia.

“Vị này chính là…”

“Vị này chính là Trinh Mẫn Quận chúa nhất phẩm Bệ Hạ thân phong, trưởng nữ phủ Tĩnh Quốc công, Tây Lương Mạt.” Hà ma ma ở bên tiếp lời Trần chỉ huy, không kiêu không nịnh giới thiệu: “Nô tỳ là nữ quan Tư Thiện nhị phẩm Hà thị.”

Trần chỉ huy xác nhận Trinh Mẫn Quận chúa chưa chết, nhất thời vui vẻ, cảm thấy gánh nặng trên người nhẹ đi không ít, lập tức chắp tay hành lễ với Tây Lương Mạt và Hà ma ma: “Hạ quan tham kiến Quận chúa, ra mắt Hà nữ quan.”

“Chỉ huy đại nhân đa lễ.” Tây Lương Mạt khẽ gật đầu, lễ phép nói: “Hôm nay làm phiền chỉ huy đại nhân vất vả.”

“Không dám, là chức trách của hạ quan.” Trần chỉ huy mỉm cười, quay sang tức giận trừng mắt với Giáo Úy kia: “Lời ngươi vừa nói là thế nào, Quận chúa không phải vẫn rất tốt đấy thôi?”

Giáo Úy kia rất uất ức: “Đại nhân, tiểu nhân còn chưa nói xong, phát hiện năm cỗ thi thể không sai, nhưng khám nghiệm tử thi cho thấy đó là năm thi thể đàn ông.”

“Ngươi… Lần sau nói lưu loát một chút!” Chỗ râu quai nón của Trần chỉ huy hiện lên màu đỏ xấu hổ, sau đó lại như nhớ tới cái gì: “Năm thi thể đàn ông? Nhưng Hương Mặc Hiên này là chỗ ở của Quận chúa, sao lại có…”

Hắn chưa nói xong đã im bặt, nhìn về phía Tây Lương Mạt có chút hồ nghi, chỉ là vẻ mặt Tây Lương Mạt cũng đầy mờ mịt không hiểu.

Trần chỉ huy đành ho nhẹ một tiếng lựa lời nói: “Quận chúa, xin để hạ quan thỉnh giáo ngài một vấn đề, có người nói đại hỏa bốc lên từ phòng ngài, không biết khi đó ngài ở đâu? Làm thế nào thoát khỏi đám cháy?”

Đây cũng là nỗi nghi vấn của tất cả mọi người ở hiện trường, ánh mắt tất cả đều đổ dồn vào Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt chỉ kỳ quái nói: “Thoát khỏi đám cháy? Bản Quận chúa vốn không ở trong phòng… Cũng không biết ngọn lửa này bốc lên thế nào. Vốn sau khi dùng bữa tối, cảm thấy tức bụng, ta định tìm các tỷ muội ở hậu viện trò chuyện, đi dạo để tiêu thực cũng tốt, có điều đây là lần đầu tiên ta ở lại nhà tổ nên không quen đường. Thấy có một nha hoàn đi qua trước viện chúng ta, ta liền đuổi theo hỏi thì tiểu nha đầu kia nói đi thẳng đường phía trước để đến nơi ở của các tỷ muội quá xa, hơn nữa phải đi qua tiền viện, ngược lại có một đường gần hơn trong rừng, nàng ta đồng ý dẫn chúng ta đi.

Chỉ không biết có chuyện gì mà đi được một lúc thì tiểu nha đầu kia nói nàng ta quên một số thứ, phải trở về lấy, sau khi nàng ta đi chúng ta mới nhận ra mình bị lạc trong rừng, không biết phải ra ngoài thế nào, bóng đêm ngày một buông xuống mà vẫn không có người tới, đang lúc hốt hoảng thì thấy đầu kia cánh rừng bỗng dấy lên ánh lửa hừng hực, mấy người chúng ta đi theo ánh lửa mới đi ra, lại bị đám cháy làm hoảng sợ mới đi theo dòng người, giờ lửa đã tắt mới…”

Dứt lời, Tây Lương Mạt như nhớ tới đám cháy hừng hực kia, sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, thân thể lung lay sắp ngã, Hà ma ma lập tức tiến lên đỡ nàng, Trần chỉ huy vội vàng nhường ghế cho thiếu nữ mảnh mai này ngồi xuống.

Hà ma ma vô vùng lo lắng nói: “Quận chúa, ngài cẩn thận, không biết con nhỏ chết tiệt nào dám giữa đường bỏ chạy, làm hại ngài lo lắng sợ hãi trong rừng, nếu để lão nô biết nhất định sai người bẩm báo lão thái quân, đánh cho nó một trận nhừ tử.”

Tây Lương Mạt yếu ớt cười: “Ma ma, nếu không phải nha đầu kia đi mất, có lẽ lúc này người chết trong đám cháy thật sự sẽ là chúng ta.”

Lúc này Hà ma ma mới căm giận không nói gì nữa, chỉ lành lạnh liếc nhìn vẻ mặt cứng đờ của Dư lão thái quân.

“Quận chúa bị sợ hãi, mau mau nghỉ ngơi đi.” Trần chỉ huy tuy cảm thấy còn có điều kỳ quặc, nhưng hắn quản lý trị an kinh thành nhiều năm cũng biết có một số chuyện có nên truy cứu tiếp hay không không phải do một quan viên tứ phẩm như hắn có thể quyết định.

Lúc này trong lòng Dư lão thái quân vừa vô cùng lo lắng vừa nghi hoặc, lại không thể gắng gượng cắn răng nói một câu: “Không có việc gì là tốt rồi.”

Lập tức bà ta không muốn nói thêm bất cứ câu nào nữa.

Đây thật sự là vì bà ta ở nhà tổ thường nói một không nói hai, sau khi lớn tuổi không muốn ra ngoài giao thiệp, ở nhà tổ Tây Lương tồn tại như “Thái Hậu”, căn bản không cần lấy lòng ai, hoặc làm chuyện giữ thể diện cho người khác, tính tính ngày càng ương ngạnh cổ quái. Cộng thêm thời con gái bà ta chỉ là con gái một Tuần Án, thấp hơn nhiều so với Quận chúa xuất thân từ chi bên, nay con nối dòng của nhà tổ ngày càng không bì được với con nối dòng của chi bên ấy.

Dư lão thái quân ấm ức trong lòng, càng chán ghét cả nhà Tĩnh Quốc công, thấy Tây Lương Mạt cũng có thân phận Quận chúa như chị em dâu chi bên, tính tình cũng nhìn như dịu dàng, trên thực tế là trong bông có kim, chạm tới liền đau tay. Bà ta liền càng hận không thể giẫm lên tiểu nha đầu này. Khi Hàn Thượng thư gửi thư ý đồ chọn Tây Lương Mạt làm người hòa thân với Hách Hách, lúc đầu bà ta còn do dự, nhưng sau khi gặp Tây Lương Mạt liền cố chấp khiến nha đầu kia hưởng hết vị đắng, lại sau đó Hàn Thượng thư sai người truyền tin, mang đến tin tức mới ý muốn nha đầu kia chết ở nhà tổ.

Bà ta biết chuyện này mạo hiểm, lão thái công cũng không tán thành, nhưng bà ta cố chấp quyết định giết tiểu nha đầu này cũng tốt, chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, Hoàng Đế còn vì thế trách tội Tây Lương thế gia hay sao? Cũng khiến bà chị em già bên kia sau này không dám làm càn nữa, chuyện bà ta đã đồng ý, ngay cả lão thái công cũng không phản đối được.

Chỉ là hôm nay con nhỏ kia không chết, trong phòng nó lại xuất hiện năm thi thể…

Dư lão thái quân không dám nghĩ tiếp nữa.

Có điều bà ta không biết, thái độ của bà ta ở trong mắt Trần chỉ huy càng chứng thực một suy đoán khác của ông ta.

Trong đôi mắt hổ của ông ta hiện lên một tia sáng, lông mày không khỏi nhăn lại.

“Cháu gái thật là may mắn.” Tây Lương Hòa gần như cũng đoán được người chết cháy trong phòng là ai, rất có thể chính là con trai và anh em của mình, tròng mắt lão đỏ lên, nhìn chòng chọc vào Tây Lương Mạt, kỳ quái nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.