Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 1 - Chương 104: Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi



Hôm nay là một ngày nắng hiếm hoi từ khi vào đông, dưới ánh mặt trời tuyết trắng ánh lên những tia sáng trong suốt, trời đất chìm trong một màu sáng bạc. Qua hai ngày nữa sẽ là đêm giao thừa, trên phố lớn Chu Tước, không ít người thừa dịp thời tiết tốt ra ngoài mua hàng tết, người bán hàng rong cũng vội vàng mở quầy hàng nhỏ của mình bên vỉa hè, từ bánh mật, tranh tết, tò he, kẹo, bánh ngọt đến những đồ trang sức nhỏ, tiếng rao hàng vang khắp nơi.

Ngay khi đám người đang rộn ràng náo nhiệt, bỗng một tiếng huýt sáo cực kỳ sắc nhọn không biết vang lên từ đâu, giống tiếng chim kền kền, diều hâu gào thét, sắc nhọn đến kinh khủng, cắt ngang qua bầu không khí ồn ào.

Có đứa trẻ không nhịn được bịt chặt tai, đám người lập tức im lặng một giây, một giây sau, đám người “xoạt” một tiếng tản sang hai bên đường Chu Tước như thủy triều, người thì ôm con, người thì kéo tay người già, ngay cả những người bán hàng rong cũng nhanh chóng nghĩ hết mọi biện pháp kéo thảm hàng của mình về phía sau vài bước.

Có không ít người còn tự giác kéo khách thương nước ngoài đan ngẩn ngơ đứng giữa đường đi, đứng trang nghiêm sang hai bên.

Sau đó, phố Chu Tước vốn người đến người đi trong nháy mắt đã dạt ra một con đường rộng lớn đủ cho bốn con ngựa song song chạy qua.

Quả thực như đã huấn luyện rất nhiều lần, ngay cả quân đội cũng chưa chắc đều nhịp hiệu quả được đến thế.

Chỉ chốc lát sau, cách đó không xa có tiếng tuyết bị giẫm nát như sấm rền từ phía chân trời truyền đến, còn giống như một màn sương tuyết bị móng ngựa vẩy lên, nổi bật một đám mây đen cuồn cuộn như đến từ địa ngục âm u. Một đám kỵ sĩ áo đen, đeo mặt nạ bảo vệ màu đen, thân đeo trường đao, khoác áo choàng thêu hoa sen màu đỏ tím như máu, cưỡi tuấn mã màu đen dùng khí thế vạn quân lôi đình phóng qua phố Chu Tước trong chớp mắt.

Khí thế kinh người khiến dân chúng hai bên đều không nhịn được lấy tay áo che mặt, không dám nhìn thẳng.

Khi đám kỵ sĩ áo đen đã đi qua, những khách thương từ ngoài đến hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra gần như kinh ngạc phát hiện, dường như ngay cả ánh mặt trời cũng ảm đạm xuống.

Cho đến khi luồng mây đen kia đi xa, ánh mặt trời xa vời mới chậm rãi tỏa ra hơi ấm, cũng như vừa thở phào một hơi.

“Đây… Đây… Đây là trong kinh thành, dưới chân thiên tử, kẻ nào dám làm càn như thế, dám phóng ngựa trên phố?” Một khách thương buôn sơn từ ngoài kinh tới vừa khiếp sợ vừa giận dữ lầu bầu.

Người ở bên lắc đầu, khinh thường liếc mắt nhìn hắn: “Chưa thấy heo chạy cũng từng ăn thịt heo rồi chứ, hoa sen máu trên người kỵ sĩ cũng không biết là cái gì? Trong thiên hạ này dám phóng ngựa dưới chân thiên tử còn ai được nữa!”

Khách thương kia sửng sốt, trong thoáng chốc nhớ tới cái gì lập tức tái mặt: “Là… Tư… Lễ Giám.”

Mọi người đều gật đầu, nhìn về phía đám mây đen biến mắt phía chân trời xa xa, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa hâm mộ.

Uy phong tám hướng như vậy, ngoại trừ cấm địa người người đều biết kia còn ai được nữa?

Dân chúng kinh thành đã quen với cảnh tượng thúc ngựa trên phố này, cho nên một thời gian không thấy còn hơi nhớ.

Kinh thành, cổng phía nam, quan thủ vệ cổng thành đã sớm nghe được tiếng hiệu lệnh quen thuộc của Tư Lễ Giám, lập tức chỉ huy người ra khỏi thành nhanh chống dạt sang hai bên.

Quan cổng thành vừa mới vội vội vàng vàng lên đón đã thấy một đám mây đen tưởng là từ xa kia trong thoáng chốc đã cuộn tới trước mặt.

Quan cổng thành ngẩng đầu đối diện với một người cưỡi một con tuấn mã toàn thân đỏ rực, người kia che mặt, tay cầm trường đao, phía sau là mười mấy hán vệ Tư Lễ Giám cũng che mặt.

Ánh mặt trời phía sau người này mờ thành một quầng sáng lạnh giá, khiến quan cổng thành trong chốc lát không cách nào nhìn rõ mặt người này. Mắt thấy con tuấn mã đỏ rực đang phi nhanh mà đến bỗng giơ lên hai vó như muốn giẫm lên đầu mình, quan cổng thành lập tức rút lui vài bước, lại không dám lộ vẻ bối rỗi, khom người cung kính chào người kia: “Môn Thủ nam môn thành Thừa Thiên ra mắt đại nhân.”

Con ngựa kia hung mãnh giơ vó xong lập tức đứng lại tại chỗ, bốn vó vững vàng cắm trên mặt đất, một giọng nói nhẹ như tiếng đàn theo sau truyền tới: “Ngươi chính là quan cổng thành? Phạm nhân ngươi ngăn lại đâu?”

Phần cuối của âm thanh hơi kéo dài, bay bổng, giọng nói như vậy vốn cực kỳ êm tai, thế nhưng lọt vào tai người khác chỉ cảm thấy lạnh giá dị thường, giống như một bàn tay ma quỷ lạnh giá từ quỷ vực cực kỳ sâu thẳm, trong đêm không người lặng lẽ nhẹ nhàng đặt lên cổ họng mình.

Khiến người ta… sởn gai ốc.

Quan cổng thành rùng mình một cái không dám ngẩng đầu lên, đứng dậy kính cẩn nói: “Phạm nhân ở ngay bên cạnh cổng thành, chỗ binh nhóm thủ thành chia lượt nghỉ ngơi, xin đại nhân để tại hạ dẫn đường.”

Bách Lý Thanh nhảy xuống khỏi lưng ngựa, tư thế lưu loát nhã nhặn khiến người ta ghé mắt, sau đó phân nửa nhóm hán vệ Tư Lễ Giám cũng nhảy xuống theo, cùng Bách Lý Thanh được quan cổng thành dẫn về phía căn phòng nhỏ kia.

Quan cổng thành vừa dẫn đường vừa thắc thỏm xoa tay, trang phục của Tư Lễ Giám đều giống nhau như đúc, hắn thật sự không biết người đầu lĩnh che mặt này rốt cuộc có chức vị gì, thế nhưng thân phận của đối phương ở Tư Lễ Giám nhất định không thấp.

Quan cổng thành nhớ lại hai canh giờ trước, đầu tiên có lệnh từ cấp trên yêu cầu nghiêm tra người ra vào, hơn nửa canh giờ trước lại phát lệnh hải bộ bí mật tìm kiếm, nói là ái tỳ nhà Cửu Thiên Tuế trộm mất bảo vật của Thiên Tuế đại nhân, muốn bắt sống ái tỳ, không cho phép dùng đao kiếm xiềng xích trên người phạm nhân. Phí lòng như vậy, mặc lệ là người hay vật nhất định là thứ được Cửu Thiên Tuế yêu thích, không ngờ hắn lại đụng trúng vận may này.

Nếu lần này có thể giành được công đầu, tương lai nhất định có hy vọng thăng chức.

Nghĩ đến đây, quan cổng thành không nhịn được hưng phấn, ngay từ khi thông báo kia phát xuống hắn đã bắt đầu để tâm, vì vậy tra xét thả người cực kỳ nghiêm ngặt, không ngờ thật sự để hắn bắt được.

Vào trong căn phòng cho binh lính thủ thành nghỉ ngơi, mọi người phát hiện trong đó còn có một nhà giam nhỏ dùng để giam giữ nghi phạm, quan cổng thành chỉ vào hai bóng người mảnh khảnh đưa lưng về phía họ đang ở trong phòng giam, ân cần nói: “Đại nhân, người xem, chính là hai cô gái kia, bọn họ còn bắt được một chiếc xe ngựa, khi kiểm tra hạ quan phát hiện thân phận, dáng dấp cùng văn thư dẫn đường của bọn họ có chút vấn đề, trong đó còn có một người hóa trang thành nam giới, vì vậy hạ quan lập tức ngăn lại kiểm tra kỹ càng.”

Nhưng một giây sau, mộng đẹp của hắn bị nghiền nát trong nháy mắt.

Bách Lý Thanh nheo mắt lại, nhìn hai cô gái đưa lưng về phía hắn đang run run, sau đó lạnh lùng nói: “Các ngươi bắt sai người rồi.”

“Cái gì?” Quan cổng thành không dám tin nhìn Bách Lý Thanh, chưa từ bỏ ý định ngắc ngứ nói: “Nhưng mà, đại nhân, bọn họ rõ ràng hành tung khả nghi, hơn nữa xe ngựa cũng rất đặc biệt, bên ngoài nhìn tầm thường nhưng bên trong bố trí rất đặc biệt, đồng thời phía dưới còn có vách ngầm để không ít đồ trang sức. Hạ quan đã kiểm tra, mấy thứ kia tuyệt đối không phải thứ của người dân bình thường, trong đó còn có thứ nội tạo ngự ban, hơn nữa hai con ngựa đều là ngựa tốt giá ngàn vàng.”

Lúc này, Liên công công cũng từ bên ngoài đi vào, gật đầu với Bách Lý Thanh xác nhận lời nói của quan cổng thành.

Bách Lý Thanh híp mắt lạnh lùng nói: “Không sai, xe ngựa đồ vật quả thật là của tiểu nô của bản tọa, nhưng hai nữ tử này tuyệt đối không phải bọn họ.”

Hắn chỉ cần nhìn một cái đã biết không ai trong hai cô gái này là tiểu hồ ly Tây Lương Mạt gian trá kia.

Bách Lý Thanh có một loại bản lĩnh, chính là đã gặp sẽ không quên được, có thể khắc ghi thân hình, bề ngoài, khí chất của người đã gặp trong đầu.

Đây cũng là lý do vì sao hắn được Hoàng Đế yêu thích đến vậy, hắn nhỡ kỹ tất cả yêu thích của Hoàng Đế, thậm chí bất cứ thứ gì mờ ám, một biểu cảm lạ thường hay một ánh mắt đại biểu cho cái gì.

Về phần đủ loại quan lại, yêu thích, tài tật cùng khuyết điểm, càng ở trong óc hắn, vì vậy các quan lại sao có thể không sợ hãi, không quy phục.

Tây Lương Mạt lại giỏi về phỏng đoán lòng người, nhưng dù sao vẫn còn thiếu vài phần kinh nghiệm, chưa đến mức vạn chuyện nhỏ nhất đều đập vào mắt, đã gặp là không quên như Bách Lý Thanh.

Đây là thứ gọi là thiên phú, không phải muốn là được.

Nhưng Tây Lương Mạt cũng có sở trường của mình, nàng giỏi hơn về lòng người cùng nhân tính, trực giác phái nữ trời sinh khiến nàng luôn khéo léo suy đoán được tâm tình cùng tâm tư chân chính của một người.

Vì vậy, dù Bách Lý Thanh biết nha đầu kia rõ ràng bước lên con đường xưa kia của hắn, dùng thủ đoạn của hắn để thử và cọ xát chính hắn, cố tình lại cảm thấy tiểu nha đầu này thú vị cực kỳ, dần dần luyến tiếc thật sự chạm vào nàng, thương tổn nàng.

Hắn chỉ ngứa răng, hận không thể nghiền nát nàng ăn vào bụng.

Điểm này, đương nhiên đã ở trong tính toán của Tây Lương Mạt.

Bách Lý Thanh không đáp lại dáng vẻ uể oải của quan cổng thành, tiến lên nâng cằm một cô gái, hắn liếc nhìn gương mặt bình thường kia lạnh lùng hỏi: “Ai bảo các ngươi ăn mặc thế này tới đây?”

Nàng kia sợ đến run rẩy, vội vàng quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu xin tha: “Quan gia tha mạng, ta cùng muội muội vốn ở trên phố Bạch Hổ gần cửa nam bán khăn tay trang sức. Sau đó một đôi vợ chồng trẻ tới cho ta và muội muội hai mươi lượng, bảo chúng ta mặc trang phục này, mau chóng lên xe ngựa ra khỏi thành, sau khi ra khỏi thành thì giao xe ngựa lại cho bọn họ, bọn họ sẽ cho chúng ta thêm năm mươi lượng bạc, ta cùng muội muội liền… liền làm, ta thật sự không biết bọn họ là đào phạm!”

Cô gái âm thầm kêu khổ không thôi, nàng chỉ tham chút bạc mà thôi, nào biết sẽ có kết quả thế này. Bách Lý Thanh hừ lạnh một tiếng, híp mắt nói: “Ái nô này của bản tọa quả là giảo hoạt, hẳn đã thừa dịp đôi tỷ muội này bị quan thủ thành bắt, nhân lúc hỗn loạn đã dẫn Bạch Ngọc trốn ra ngoài thành!”

Nhìn hai chị em không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ, Liên công công không nhịn được tức giận: “Hai các ngươi cũng không hỏi xem vì sao người ta bảo các ngươi cải trang thế này, tùy tiện đã nhận lời người ta thế à! Không sợ đó là cường đạo muốn lừa các ngươi làm kẻ chết thay hay sao!”

Thiên Tuế gia không bắt được tiểu Quận Chúa, cũng có nghĩa bọn họ sẽ phải sống rất lâu dưới bầu không khí kinh khủng của Thiên Tuế gia, khiến người ta mấy năm liên tục không dễ sống, Liên công công đương nhiên là giận đến mức máu bốc lên não.

Hai chị em kia thưa thưa dạ dạ, không dám nói một lời, chỉ nước mắt giàn dụa run lên bần bật.

Bách Lý Thanh lạnh nhạt nói: “Được rồi, bọn họ buôn bán một năm cũng không kiếm được nhiều bạc đến thế, thấy tiền sáng mắt cũng không lạ gì.”

Dứt lời, hắn quay người lại, phất tay áo ra khỏi căn phòng nhỏ.

Liên công công không ngờ Thiên Tuế gia xưa nay máu lạnh nhà mình lại sẽ nói thay hai chị em kia, không khỏi kinh ngạc ngẩn ra hồi lâu mới vội vàng đuổi kịp, trong lòng thầm nói, vì sao hôm nay gia nhìn có vẻ có chút nhân tình thế nhỉ, nếu là bình thường, hai chị em này không chết cũng mất một lớp da.

Ngược lại là Tiểu Thắng Tử ở bên thì thầm: “E đều là công lao của Quận Chúa kìa, từ khi có được Quận Chúa, gia không giống như làm từ băng như trước nữa, có điều…”

“Có điều cái gì?” Liên công công chen vào một câu.

Tiểu Thắng Tử thở dài: “Có điều nếu không sớm ngày mang tiểu Quận Chúa trở về, sợ rằng Thiên Tuế gia sẽ đông lạnh đám chúng ta thành khối băng.”

Liên công công nhìn bóng lưng Bách Lý Thanh một cái, thầm hạ quyết tâm sớm ngày mang Tây Lương Mạt ra công lý, tiện cho Bách Lý Thanh hả giận, tránh hại đến đám cá trong chậu bọn họ!

“Thiên Tuế gia, giờ chúng ta có lập tức phái người ra khỏi thành đuổi theo không ạ?” Liên công công đuổi tới trước hỏi.

Bách Lý Thanh nhìn đại lộ thông suốt bốn phía ngoài cổng thành, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng: “Đuổi, ngươi đuổi thế nào? Không nói đến đại lộ ngoài kia thông hướng tám châu, hai mươi bốn quận; chỉ nói đến tính tình giả dối của Tây Lương Mạt kia, vừa ra khỏi thành đã thành cá về biển, khỉ về rừng, chúng ta không cần lãng phí nhiều nhân lực như thế, bản tọa cũng không có nhiều thời gian để lãng phí cho nha đầu kia. Các ngươi phái người đi Lạc Dương theo dõi, hư hư thực thực, nàng cho rằng chúng ta tưởng đám Hà ma ma là mồi nhử nên không cắn, chúng ta cứ cố tình cắn tới xem sao, có điều nàng nhất định sẽ thầm tìm cách liên hệ với người của nàng ở Lạc Dương!”

Dứt lời, hắn xì lạnh một tiếng, xoay người kéo cương ngựa, lập tức xoay người lên ngựa, thúc ngựa rời đi.

Tiểu Thắng Tử gật đầu, dự định sau khi hồi phủ sẽ xếp người mang cỗ xe ngựa kỳ lạ kia về phủ Thiên Tuế cẩn thận nghiên cứu, hắn cũng gấp rút cùng nhóm hán vệ Tư Lễ Giám xoay người lên ngựa đuổi theo Bách Lý Thanh trở về Tư Lễ Giám.

Nhưng Bách Lý Thanh vừa đi chưa tới một khắc, không biết trong đầu xẹt qua cái gì mà bỗng híp mắt, giật mạnh cương ngựa, ép thần tuấn Hắc Ma hắn đang ngồi lập tức giơ cao hai vó hí dài một tiếng, toàn thân căng ra tới cực điểm rồi mới miễn cưỡng đứng lại.

Còn nhóm hán vệ Tư Lễ Giám phía sau hắn thì không may mắn đến thế, Liên công công cùng Tiểu Thắng Tử đều suýt chút nữa đụng vào nhau, những người khác cũng chật vật cực kỳ, thiếu tí nữa thì ngã xuống ngựa, một lúc lâu sau mới ổn định được bản thân và con ngựa.

“Thiên Tuế gia…?” Liên công công khó hiểu muốn hỏi lại thấy Bách Lý Thanh giật dây cương, quay đầu ngựa lại nhằm về phía cửa nam Thừa Thiên.

“Trúng kế, tiểu hồ ly kia nhất định sẽ ra khỏi thành ngay lúc này!” Bách Lý Thanh chỉ để lại một câu, người đã cách đó hơn mười mét. Tiểu Thắng Tử cùng Liên công công nhìn nhau, bất chấp nghĩ nhiều tức khắc sai người nhanh chóng đuổi theo Bách Lý Thanh.

Mà ngay khi đám Bách Lý Thanh rời đi chưa tới nửa khắc, hai hán vệ mặc trang phục thêu hoa sen máu của Tư Lễ Giám cũng đeo đao đeo kiếm tới chỗ cổng thành đòi xe ngựa.

“Xe ngựa?” Quan cổng thành vốn vỡ mộng thăng quan, nay đang lúc phiền muộn nên không suy nghĩ nhiều, chỉ vô tình gọi một gã tiểu binh tới: “Dẫn hai vị đại nhân Tư Lễ Giám này đi lấy xe ngựa.”

“Vâng.” Tiểu binh kia đang định dẫn hai thanh niên che mặt kia đi lấy xe, một người trong đó lại mở miệng, hắn ngạo mạn nói: “Quan cổng thành đại nhân, Đốc Công chúng ta nói hai cô gái kia chỉ vì ham món lợi nhỏ mà bị người ta lợi dụng, thả họ đi đi.”

Quan cổng thành đương nhiên cũng gật đầu đồng ý, người bắt sai rồi, giữ lại làm gì?

Chờ hai thanh niên kia dắt xe ngựa trở về, đôi chị em cũng được thả ra, đang oán giận hôm nay đúng là xui xẻo, đối phương thật sự không có mắt bắt nhầm đào phạm, thì bỗng bị người gọi lại.

Một hán vệ trẻ tuổi vóc người hơi cao đột nhiên cười tủm tỉm nói với hai chị em kia: “Này, hai người các ngươi, Đốc Công chúng ta nói, các ngươi tư sắc không tệ, nếu có ý muốn vào phủ Cửu Thiên Tuế hầu hạ sẽ được một trăm lượng mỗi năm, lát nữa nếu thấy người mặc trang phục giống chúng ta đến hỏi, các ngươi cức việc nói với bọn họ các ngươi đồng ý là được, nếu không muốn thì thôi.”

“Hả?” Hai chị em kia nhất thời ngẩn ra, hai người bọn họ là một đôi quả phụ không con số khổ, tuổi còn trẻ đã thủ tiết, vóc người tuy tạm được nhưng dung mạo rất xấu, người người đều nói hai bọn họ khắc chồng, vì vậy đương nhiên không ai dám tới xin cưới nữa.

Có nằm mơ cũng không ngờ một cái nhân bánh to đùng rớt từ trên trời xuống, hai người đồng loạt đỏ mặt, xấu hổ nhìn những người cũng đang ngẩn ra bốn phía: “Chuyện này… Vị tiểu ca ca này, ngươi nói thật chứ?”

Thanh niên kia tuy che mặt nhưng có một đôi mắt to tròn có hồn, tràn ngập ánh sáng chân thành: “Đương nhiên là thật, đừng chỉ nhìn Đốc Công chúng ta xuất thân nội thị, nhưng dung mạo kia, tư thái kia, gia tài bạc triệu kia, dù sao cũng sẽ không bạc đãi chị em hai người.”

Lời này vừa nói ra, thanh niên hán vệ dẫn ngựa ở bên cạnh hắn lập tức sặc nước bọt: “Khụ khụ khụ… Khụ khụ…”

Quan cổng thành thì rất khó hiểu, chính hắn vừa không thấy vị gia kia để ý hai người phụ nữ này, hay mắt hắn có vấn đề, hai bà già xấu thế này làm gì có chuyện sẽ trở thành người của phủ Cửu Thiên Tuế, có điều… Đốc Công?

Hắn sửng sốt, tim đập mạnh liên hồi, vị… vị đại nhân che mặt kia là Cửu Thiên Tuế điện hạ sao?

Thời buổi này được gọi là Đốc Công Cẩm Y Vệ chỉ có hắn!

Quan cổng thành đầu tiên là kinh hãi một trận, rồi lại hoài nghi một trận liếc nhìn hai hán vệ cùng hai chị em kia, hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng lại không nghĩ ra không đúng ở chỗ nào.

Hán vệ cao hơn dường như chú ý tới ánh mắt của quan cổng thành, hắn nhớ ánh mắt quan cổng thành này lợi hại thật, vì vậy hắn không ở lại lâu nữa, trực tiếp ném một túi bạc của hai chị em kia, cười nói: “Cầm lấy đi, đây là bạc đặt sẵn cho hai chị em các ngươi, lát nữa nếu có người tới cứ việc đi theo bọn họ, nhớ xin vị gia kia đối xử dịu dàng nhé, ha ha.”

Dứt lời, hắn phi thân lên xe, cùng một hán vệ thấp hơn kia kéo dây cương, cao giọng quát một tiếng: “Giá!” Xe ngựa tức khắc chạy như bay ra khỏi thành.

Trong lúc quan cổng thành đang ngây người, chỉ chốc lát xe ngựa đã biến mất ở đường chân trời ngoài thành.

Mà lúc này quan cổng thành rốt cuộc phản ứng lại, xe ngựa kia thế nào lại chạy ra ngoài, phải chạy vào trong mới đúng. Hắn sợ hãi nhảy dựng lên chỉ ra ngoài cổng thành hét lớn: “Nhanh, nhanh đi cản bọn họ, hai người kia có chuyện!”

Nhưng hai con ngựa này đều là ngựa tốt ngàn vàng mới mua được, nhưng binh sĩ thủ thành làm gì có chuyện dùng chân đuổi theo kịp?

Quan cổng thành buồn bực, đang định sai người đi chuồng ngựa dắt ngựa tới đuổi theo, bỗng hắn lại nghe thấy tiếng lệnh sắc nhọn của Tư Lễ Giám, vội vàng ra ngoài đón.

Quả nhiên, một mảnh mây đen che trời quen thuộc ùa đến, vẫn là một nhóm hán vệ áo đen vây quanh người đàn ông cao gầy dẫn đầu chạy như bay tới trước mặt hắn, người dẫn đầu hét lớn với hắn: “Vừa rồi có ai dùng danh nghĩa Tư Lễ Giám tới lấy xe ngựa không?”

Quan cổng thành kia ảo não quỳ xuống: “Đều là lỗi của hạ quan, vừa rồi có hai người mặc trang phục của quý tư, che mặt, tới chỗ hạ quan dẫn xe…”

“Nay đâu?” Người áo đen mất kiên nhẫn ngắt lời hắn.

“Nay… Bọn họ đã ra khỏi thành, nhưng hạ quan đã phái người đuổi theo!” Quan cổng thành vội nói, không dám nhìn đối phương, rất sợ vị Cửu Thiên Tuế này ngắt đầu hắn trong lúc giận dữ.

“Thiên Tuế gia, chúng ta lập tức đuổi theo!” Tiểu Thắng Tử lập tức tới bên tai Bách Lý Thanh xin chỉ thị.

Bách Lý Thanh nheo mắt nhìn xa xa, móng ngựa một đường đi xa, tuyết trắng xóa nối liền đường chân trời, không nhìn thấy một bóng người.

Trong đôi mắt nheo lại của Bách Lý Thanh hiện lên một tia cười lạnh, nha đầu kia vậy mà lần mò hiểu rõ tính tình hắn. Đầu tiên dùng hai thế thân dụ hắn tới đây, nhất định đã đoán chuẩn hắn trong cơn thịnh nộ nhất định dẫn đông người tới bắt nàng; sau đó phát hiện bắt sai người, theo tính tình hắn nhất định sẽ không tốn công đuổi theo, mà chọn quay về Tư Lễ Giám bày binh giăng lưới.

Trong khe hở, nàng liền cùng nha hoàn mặc vào quần áo Tư Lễ Giám chuẩn bị sẵn, tới đây giả mạo hán vệ!

Lúc này căn bản không ai sẽ hoài nghi thân phận của bọn họ, đương nhiên để bọn họ đi lấy xe, nếu không phải thành thủ này không tính là ngốc thì lúc này hắn mới biết phạm nhân đã chạy mất ngay trước mắt hắn.

Nghĩ đến đây, Bách Lý Thanh liếc thành thủ quỳ trên mặt đất, lạnh lùng hỏi: “Ngươi tên gì?”

Thành thủ trong lòng thấp thỏm, không biết vị Thiên Tuế gia lúc nắng lúc mưa này có ý gì, chỉ có thể kiên trì nói: “Hạ quan Hàn Dũ.”

Bách Lý Thanh ừ một tiếng, nhàn nhạt nói với Liên công công ở bên: “Lát nữa để hắn tới bộ Truy Phong của ngươi báo tên.”

Bộ Truy Phong là chi nhánh chuyên môn chịu trách nhiệm tìm kiếm, tra xét tung tích của Tư Lễ Giám, Hàn Dũ đã có nghe tiếng, hắn sửng sốt rồi vui sướng nói: “Tạ ơn Đốc Công đề bạt!”

Cũng chính vị Hàn đại nhân này đã cống hiến không ít sức lực trong quá trình vây bắt Tây Lương Mạt của Bách Lý Thanh; thậm chí sau khi sống sót dưới ma trảo, Tây Lương Mạt nhìn thấy hắn còn hận đến nghiến răng, sau này không ít lần ngáng chân hắn.

Mà lúc này, một giọng nói nũng nịu, hoặc nên nói là giả vờ nũng nịu vang lên: “Đốc Công, ta bằng lòng hầu hạ ngài, bằng lòng trở về với ngài.”

Bách Lý Thanh ngồi trên lưng ngựa, cùng đám Tiểu Liên Tử khó hiểu nhìn hai chị em. Nếu bọn họ nhớ không nhầm, hai chị em này bị Tây Lương Mạt mua chuộc tới lừa tầm mắt bọn họ, vì sao giờ lại nói thế này?

Bên cạnh Đốc Công có ai không phải mỹ nhân?

Làm gì có chuyện để mắt đến đôi quả phụ xấu đau xấu đớn này?

Hàn Dũ thì biết nguyên do, trên mặt hắn thoáng qua một tia xấu hổ, lắp bắp nói: “Đây… Đôi tỷ muội này vừa mới bị hai đào phạm nói Đốc Công có ý nhận người thị tẩm, để ý bọn họ, còn cho tiền đặt cọc…”

Hàn Dũ càng nói giọng càng nhỏ, tuy Đốc Công che mặt nhưng loại ánh mắt âm trầm khủng khiếp kia khiến người ta không rét mà run.

Ngay lúc đám Tiểu Liên Tử nhận ra khí thế trên người Bách Lý Thanh có vấn đề, trong lòng thầm kêu không xong, thì Bách Lý Thanh bỗng âm u nở nụ cười: “À, nàng nói bản tọa có ý gọi các ngươi thị tẩm thật không, ha ha…”

“Đốc Công, xin dịu dàng với hai tỷ muội chúng ta một chút, chúng ta đều là cô nương yếu ớt, không chịu nổi…” Hai chị em cố gắng học dáng vẻ gái giang hồ ôm khách hay thấy thường ngày, miệng rộng nở nụ vười quyến rũ, cố tình đôi mắt híp nhíu lại liền không thấy tròng mắt đâu, thế cho nên ngũ quan chen vào một chỗ với nụ cười “quyến rũ” luôn, nhìn qua có vẻ giống loại thú cưng bốn chân mà nhóm quan lại ăn chơi kinh thành mới nuôi – heo đốm.

Liên công công cùng Tiểu Thắng Tử lập tức tiến lên chặn gương mặt bọn họ, Tiểu Thắng Tử nháy mắt để Hàn Dũ vội kéo hai sinh vật chướng mắt kia đi, Liên công công thì cười gượng “hì hì” với Bách Lý Thanh: “Đốc Công, chúng ta quay về đi, chúng ta… Chuyện kia… Cáp Tang Vương Tử hình như bị thương không nhẹ, chúng ta có nên tỏ vẻ an ủi để họ đỡ làm ầm lên không?”

Vừa nói ra khỏi miệng hắn đã hối hận đến mức muốn tự bạt tai.

Quả nhiên, ánh mắt Bách Lý Thanh trong nháy mắt khiến người ta chỉ nghĩ đến một câu – chín tầng địa ngục, kinh khủng dị thường, giống như vô số ác quỷ trong chớp mắt bay ra ăn thịt người.

Đôi môi tinh xảo của Bách Lý Thanh nhếch lên thành một nụ cười tối tăm lành lạnh: “Làm ầm lên thì bản tọa sẽ cắt hết đầu đám Hách Hách kia gửi về cho Kha Hãn của bọn chúng, chỉ là khai chiến nữa mà thôi, dù sao Thiên Triều chúng ta an nhàn ba năm rồi, để Tĩnh Quốc Công xuất binh đối phó bọn chúng, tất cả chết hết trên chiến trường, đỡ cho bản tọa phí tâm tư!”

Chết hết là tốt nhất!

Cả ranh con đáng giết nghìn đao kia nữa!

“Thị tẩm… Ha ha, tốt lắm, tốt lắm.” Tiếng cười của Bách Lý Thanh quỷ mị đến khủng khiếp, mọi người đồng loạt cúi đầu, không ai dám nhìn hắn. Ngay trong ngày tuyết rơi bọn họ đồng loạt toát mồ hôi lạnh, sau đó mới nghe giọng nói lạnh giá của Bách Lý Thanh vang lên: “Còn ngẩn ra đấy làm gì, lập tức quay về Tư Lễ Giám, hôm nay chúng ta đi Lạc Dương!”

“Vâng!” Người Tư Lễ Giám đồng loạt ôm quyền.

Bách Lý Thanh ngẩng đầu nhìn bông tuyết lơ lửng xa vời, nheo mắt lại nguy hiểm vạn phần.

Cho ngươi chạy một lần là sai lầm của vi sư, nhưng lần thứ hai…

Trò yêu, ngươi nghìn vạn lần phải ở Lạc Dương ngoan ngoãn chờ vi sư lâm hạnh mới được!

— Ông đây là đường ranh giới Tiểu Bạch đã lâu không xuất hiện ngủ bộ ngực lớn —

“Quận Chúa, chúng ta đang đi đâu?” Bạch Ngọc kéo khăn che mặt xuống nhìn Tây Lương Mạt.

Nàng vẫn hết hồn vì sự to gan vừa rồi của Tây Lương Mạt, nàng thấy lúc Thiên Tuế gia ra vào, loại khí thế kia thật sự cực kỳ kinh khủng.

Nàng luôn có một cảm giác rất nguy hiểm.

Tây Lương Mạt cũng lột khăn xuống, lộ ra gương mặt mỹ lệ của nàng, khóe môi thoáng qua một nụ cười giảo hoạt: “Ha ha, đương nhiên chúng ta sẽ đi Lạc Dương, sư phụ của ta hẳn cũng không đoán được chúng ta lập tức sẽ tới Lạc Dương đâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.