Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 1 - Chương 75: Giết người



Tiểu Bạch nhảy lên như cào cào, ra vẻ điên cuồng chui vào trước ngực Tây Lương Mạt, gần đây nó cảm thấy bộ phận này của chủ tử ngày một mềm mại đầy đặn, dựa ở trên vô cùng thoải mái.

“Cốp!” Tây Lương Mạt cốc đầu Tiểu Bạch một cái, khiến Tiểu Bạch ngã trái ngã phải.

Nàng thu nắm tay bạo lực, che môi khẽ hừ một tiếng: “Thân là một con chim thục nữ, không được bạo lực khát máu như thế.”

Tiểu Bạch nằm thẳng cẳng trên bàn, lệ rơi đầy mặt, chủ tử, ngài bạo lực hơn bất cứ ai khác mới đúng.

Bạch Ngọc lập tức đau lòng sát lại gần, ôm Tiểu Bạch vào trước ngực, ai oán liếc nhìn Tây Lương Mạt một cái, lẩm bẩm: “Chủ tử, Tiểu Bạch ngây thơ đáng yêu như vậy, sao người nỡ hung dữ.”

Tây Lương Mạt nhìn kẻ “ngây thơ đáng yêu” đang nằm trong lòng Bạch Ngọc ra vẻ đáng thương, thực ra đang dùng mặt cọ qua cọ lại, nàng thản nhiên lắc đầu.

Quên đi, kiểu tình thú như tình yêu người thú này nhân loại ngăn cản không nổi.

Nàng vẫn bàng quan là được rồi.

***

Sau khi mỗi người một tâm tư từ đường lớn Chu Tước trở về, một cỗ kiệu không hề bắt mắt dừng tại góc đường bị vén lên một khe nhỏ, lộ ra bên trong tinh xảo xa hoa.

Người ngồi trong kiệu nheo đôi mắt tối tăm đẹp đẽ, nhìn về phía xe ngựa của Tây Lương Mạt đi xa, khẽ xì một tiếng: “Thì ra nhìn trúng loại người như Tư Lưu Phong sao, nha đầu kia đúng là không có mắt.”

Hôm nay cái gì cũng khéo, vừa xuất cung, nhất thời có hứng tới cứ điểm của Tư Lễ Giám tuần tra, không ngờ gặp được một màn thú vị.

“Đốc Công, có cần khiến Hà ma ma ngăn cản không?” Một âm thanh nhẹ bẫng bay ra từ bóng râm ánh mặt trời không chiếu tới.

Bách Lý Thanh trầm ngâm chốc lát, ánh mắt lóe sáng, hơi cong khóe môi: “Vì sao phải ngăn cản? Cứ để xem nha đầu kia có thể được như mong muốn hay không đi, tất cả đều do nàng tự chọn thôi.”

Uổng phí hắn còn tốn chút tâm tư định mượn tay Hoàng đế giúp nàng từ chối hôn sự của Hàn gia, không ngờ tiểu hồ ly này đã có chủ ý cùng thủ đoạn rồi.

Thấy tiểu hồ ly kia bị tên xấu xí Tư Lưu Phong kia thân cận, nàng không chỉ lộ ra vẻ xấu hổ mà còn cố ý dụ dỗ Tư Lưu Phong, dù biết Tây Lương Mạt đang diễn kịch nhưng hắn vẫn cảm thấy như nuốt phải con ruồi!

Bách Lý Thanh cho rằng cảm giác đó chỉ vì tiểu hồ ly vô tâm này tốt xấu gì cũng là đồ đệ của mình, nay bị một gã đàn ông xấu xí nhiễm bẩn thật mất mặt hắn.

Có điều…

Không biết nghĩ đến cái gì, Bách Lý Thanh cười khẩy một tiếng, buông rèm xuống, kiệu phu đã được huấn luyện kỹ càng lập tức nâng hắn lên rẽ phải rẽ trái, biến mất trong đám người.

Bên này, Tư Lưu Phong về tới phủ nhanh như chớp, ném dây cương cho người gác cổng rồi sải bước đi về phía nội viện.

Đại nha đầu Tĩnh Vũ hầu hạ Vương phi trong nội viện đang chỉ huy nha đầu cùng bà tử quét tước, thấy Tư Lưu Phong từ xa xa tiến đến, chủ tử phong thần tuấn lãng khiến Tĩnh Vũ không khỏi rung động, lập tức cười tiếp đón: “Tiểu Vương gia, chẳng phải Tĩnh Yên nói ngài cùng công tử đại nhân bộ Lễ đi Thiên Hương Lâu sao, vì sao trở về sớm như vậy.”

Tư Lưu Phong thấy là đại nha đầu xinh đẹp nhất bên cạnh mẫu thân liền cũng cười nói: “Mẫu thân có trong phòng không, ta có chuyện quan trọng cần bàn bạc.”

Tĩnh Vũ nhiệt tình cười nói: “Vương phi đang cắm hoa trong phòng, để Tĩnh Vũ dẫn ngài vào.”

Tư Lưu Phong gật đầu đi theo Tĩnh Vũ.

Bọn nha hoàn vẩy nước quét nhà bên ngoài nhìn bóng lưng cao lớn của Tư Lưu Phong mà không tự chủ được đỏ mặt, đám bà tử đang loay hoay trước bụi hoa cười nhạo một tiếng: “Được rồi, đám háo sắc này, ước ao cũng vô dụng, Tĩnh Vũ người ta không chỉ là nô bộc nhiều đời, còn là con gái vú nuôi của Vương phi, nhan sắc lại tốt, sớm muộn gì cũng thành chủ tử, các ngươi lấy cái gì so với người ta.”

Đám nha đầu bị chọc trúng chỗ hiểm, ngoài miệng tuy không thừa nhận nhưng trong lòng xấu hổ giận dữ, cũng biết đám ma ma già này nói không sai.

Thân phận Tĩnh Vũ khác biệt, thường ngày chi phí ăn mặc còn tốt hơn những đại nha đầu khác rất nhiều, người ngoài không biết nhìn toàn thân khí phái kia còn tưởng tiểu thư, chủ tử nhà ai.

Nhìn tình hình này, Vương phi muốn mở mặt cho nàng ta tặng cho tiểu Vương gia, chỉ còn chờ tiểu Vương phi vào cửa nữa thôi, chuyện chẳng chóng thì chầy.

Tư Lưu Phong không biết bản thân khiến bao nhiêu người tương tư tan vỡ, một lòng chỉ muốn nói chuyện với Đức Vương phi, sớm tiên hạ thủ vi cường, nếu đợi Hàn gia cùng Tĩnh Quốc công gia thực sự đổi thiếp canh thì không kịp nữa rồi.

Tư Lưu Phong vừa vào sảnh trong của Khôn Nguyên Các liền thấy một người phụ nữ xuất chúng mang đồ trang sức bạch ngọc điểm thúy đơn giản, mặc áo váy màu thu hương, đang cầm kéo cắt sửa cành hoa mai đầu đông mới hái.

Nghe được tiếng bước chân, người phụ nữ xinh đẹp quay đầu lại, thấy là Tư Lưu Phong liền cười nói: “Phong nhi, không phải con ra ngoài với đồng nghiệp sao?”

Tư Lưu Phong chắp tay với bà ta, cười nói: “Mẫu phi, hài nhi có chuyện muốn nhờ!”

“A, là chuyện gì lại khiến tiểu Vương gia của chúng ta vội vàng như vậy, nói mẫu phi nghe coi, không phải vừa ý cô nương nhà ai rồi chứ.” Đức Vương phi tuổi đã ngoài bốn mươi, dung mạo tuy bình thường lại có một khuôn mặt hòa ái dễ gần, bà ta thản nhiên cười trêu đùa, cắm cành mai trong tay mình vào một bình sứ thanh hoa.

Tư Lưu Phong ngồi xuống chiếc ghế bát tiên bên cạnh, ánh mắt lấp lánh: “Quả thật có liên quan đến việc hôn nhân của hài nhi, hài nhi từng có hôn ước với phủ Tĩnh Quốc công, nhưng mẫu thân cho rằng nữ tử tổn hại đức hạnh, thân có bệnh hiểm nghèo như Tây Lương Đan có phúc để gả vào Đức Vương phủ chúng ta sao?”

Đức Vương phi dừng tay, quay sang nhìn về phía Tư Lưu Phong, bất giác nhíu mày liễu: “Phong nhi, mẫu thân biết lấy một cô gái như vậy là uất ức cho con, không phải mẫu thân chưa từng tính đến chuyện từ hôn.”

Sau khi Tây Lương Đan gặp chuyện không may, Đức Vương phủ từng triệu tập đám gia thần thương lượng có nên lấy khuê tú khác hay không.

Nhưng kết luận cuối cùng của đám gia thần là – không nên.

Từ sau khi Đức Vương gia chưởng quản binh quyền Tây Bắc chết trận sa trường, Đức Vương phủ dần dần suy tàn, nay tuy là cột trụ quan trọng nhất của phái thanh lưu chống đối Bách Lý Thanh, nhưng thực lực từ lâu đã không còn như trước.

“Con ta, đừng quên phía sau Tây Lương Đan kia ngoại trừ có Tĩnh Quốc công phủ mà còn có Hàn gia, không phải dễ dàng nói từ hôn.” Đức Vương phi nhìn Tư Lưu Phong, tận tình khuyên bảo.

Đức Vương phi hiện nay vốn là Trắc phi trong Vương phủ, là chị em cùng cha khác mẹ với Vương phi trước kia, tiên Vương phi là con vợ cả, bà ta là con thứ, cùng nhau gả cho Vương gia, năm đó đã làm nên giai thoại Nga Hoàng Nữ Anh.

Tình cảm chị em rất tốt, sau khi cùng gả cho một người đàn ông, toàn tâm toàn ý hầu hạ Đức Vương gia, trước khi Trắc phi sinh ra một người con gái, tiên Vương phi đồng thời cũng có thai Tư Lưu Phong, đáng tiếc tiên Vương phi qua đời khi Tư Lưu Phong còn rất nhỏ, liền nhờ muội muội của mình chăm nom đứa trẻ, nâng bà ta từ Trắc phi thành Chính phi, cũng chính vì vậy bà ta chỉ chịu sinh con gái rồi không muốn sinh thêm nữa, hết lòng chăm sóc Tư Lưu Phong, coi hắn như con ruột, tận tâm tận lực nuôi lớn.

Bởi vậy ngay từ khi Đức Vương gia còn sống Đức Vương phi hiện tại đã rất được kính trọng, nay Vương gia qua đời, đám gia thần của Đức Vương phủ càng tôn trọng Vương phi.

Tư Lưu Phong cũng kính yêu vị mẫu thân này, rất nghe lời bà ta.

Nhìn dáng vẻ thận trọng của Đức Vương phi, Tư Lưu Phong vỗ tay bà ta trấn an, cười nói: “Mẫu thân, hài nhi không có ý định từ chối hôn sự của phủ Tĩnh Quốc công, chỉ là phủ Tĩnh Quốc công muốn có đám hỏi với Vương phủ ta, lại chưa từng nói nhất định phải là đám hỏi với Tứ tiểu thư, phải không ạ?”

Đức Vương phi ngẩn ra, nhíu mày nói: “Con đang nói đến…”

“Không sai, mẫu thân không cảm thấy Đại tiểu thư phủ Tĩnh Quốc công, Trinh Mẫn Quận chúa Tây Lương Mạt, bất luận từ tướng mạo đến thân phận đều càng xứng đôi với nhi tử sao, hơn nữa Mạt tiểu thư còn có danh hiền hiếu.” Tư Lưu Phong lập tức gật đầu nói, trong mắt hiện lên vẻ cố chấp.

Kỳ thật hắn luôn không có ấn tượng quá sâu sắc với Tây Lương Đan, chỉ cảm thấy đó là một cô gái dung mạo cực kỳ xinh đẹp, kế thừa gương mặt xinh đẹp khiến đàn ông thèm nhỏ dãi của nữ tử họ Hàn, có điều tính tình quá ương ngạnh. Nhưng là chính nữ ba nghìn sủng ái vào một thân trong đại gia tộc cũng không khó giải thích, hơn nữa đám hỏi giữa đại tộc với nhau cũng chỉ vì lung lạc, nâng đỡ lần nhau mà thôi.

Còn Mạt nhi lại khiến hắn bất giác bị mê hoặc bởi một nụ cười, một cái nhăn mày của nàng, nghĩ đến tuyệt kỹ họa bì trong tiệc ngắm sen khiến người ta khen tặng tâm tư khéo léo, nghĩ đến dáng vẻ đáng thương mềm yếu khi bị mẹ con Hàn thị ức hiếp trên phố, nghĩ đến nụ cười thản nhiên trong yến tiệc chọn Thái tử Lương đệ.

Hắn chỉ muốn ôm cô gái thanh mỹ đáng thương như liên hoa ngọc trâm kia vào lòng, tỉ mỉ che chở.

Đức Vương phi suy nghĩ một chút, hơi chần chờ nói: “Trinh Mẫn Quận chúa thân phận cao quý, có công cứu giá, đương nhiên là tốt nhất, nhưng Hoàng hậu nương nương muốn lập nàng làm Thái tử Lương đệ, chúng ta…”

Tư Lưu Phong cười đắc ý, ánh mắt hiện lên một tia chắc chắn: “Mẫu thân yên tâm, không biết Hàn Nhị phu nhân hay Quý phi nương nương dùng thủ đoạn gì khiến Hoàng hậu nương nương đã không còn ý định lập Quận chúa làm Thái tử Lương đệ, có người nói Hàn nhị phu nhân định gả Quận chúa cho cháu trai nhà mẹ đẻ, theo nhi tử thấy bọn họ không có ý gì tốt.”

Hắn sớm nhận định nhất định là Hàn thị hoặc Quý phi nương nương động tay động chân mới khiến Tây Lương Mạt không thể gả cho Thái tử, lúc đó hắn cũng ở trong yến tiệc chọn Lương đệ, dáng dấp của Tây Lương Tiên kia quả thật là lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết.

Đức Vương phi nhìn dáng vẻ đắc ý của Tư Lưu Phong, đương nhiên cũng tin vài phần, duy tư chốc lát liền cười nói: “Tốt, nếu quả thật như vậy, phủ Tĩnh Quốc công cũng không còn gì để nói, đợi mẫu thân triệu tập nhóm gia thần thương nghị một phen để xem nên hành động thế nào.”

Từ sau tiệc đính hôn, Đức Vương phi liền không thích mẹ con Hàn thị ngang ngược kiêu căng, nhất là Tây Lương Đan xấu mặt trước mặt mọi người, không chỉ mất hết mặt mũi phủ Quốc Công mà ngay cả Đức Vương phủ cũng bị liên lụy, làm hại bà ta ngay cả ra đường cũng phải đối mặt với ánh mắt khác thường.

Trinh Mẫn Quận chúa thì khác, thiếu nữ kia không chỉ thân phận tôn quý, mà là Quận chúa hoàng gia ngọc điệp, nếu gả tới đây nhất định có không ít đồ cưới.

Huống hồ một tay họa bì tuyệt kỹ của vị Quận chúa này khiến Quốc Sắc Phường nay được tiểu thư kinh thành săn đón, công chúa, nương nương trong cung đều thích son phấn của nàng, địa vị nàng càng không giống bình thường.

Nghe Ngự sử Trần phu nhân nói Hàn thị luôn không nhân từ với chính nữ không phải ruột thịt này, nay còn ép nàng gả cho cháu mình, đơn giản vì coi trọng những thứ này, thật giả dối.

Mà chính yếu là vị Quận chúa này do Lam Linh phu nhân sinh ra, có lẽ giá trị nàng mang đến không chỉ là trước mắt…

Đáy mắt Đức Vương phi hiện lên một tia quỷ bí, vẻ mặt lại luôn hiền hòa cười nói với Tư Lưu Phong: “Con yên tâm, mẫu thân nhất định làm như con mong muốn!”

***

Trong phủ Tĩnh Quốc Công, từng ngày bình yên trôi qua như nước chảy.

Hàn thị tự cho là đã giải quyết mối họa lớn trong lòng, cuối cùng cũng yên tâm dốc lòng chăm sóc hai cô con gái, đặc biệt là Tây Lương Tiên, nàng ta đã tỉnh lại sau hôn mê, có điều lúc nào cũng ngẩn ngơ như biến thành kẻ ngốc.

Nhìn cô con gái xinh đẹp như mẫu đơn, kim tôn ngọc quý, tốn công bồi dưỡng của mình biến thành như ngày hôm nay, Hàn thị quả thật tim như dao cắt, đứt từng khúc ruột lại không thể làm gì.

Chỉ có thể ngày ngày ở bên, nói chuyện với nàng ta, đút cơm, đút thuốc cho nàng ta.

Càng khó chịu hơn là gần đây Quốc Công gia thường xuyên ngủ lại chỗ Đổng di nương, khiến bà ta càng tâm lực tiều tụy, bởi vậy cũng không còn tâm trí đối phó Tây Lương Mạt.

Nhưng trước nay Tây Lương Đan không phải đèn cạn dầu, sao chịu để mình bị sơ sẩy?

Ví dụ như hiện tại…

“Mẹ, mẹ làm gì vậy, con đang nói chuyện với mẹ đây, mẹ không nghe thấy à!” Tây Lương Đan nhìn Hàn thị đang sai Ngân ma ma bốc thuốc mới, trong lòng không khỏi giận dỗi, giậm chân bình bịch.

Hàn thị bất đắc dĩ xoa trán nói: “Đan nhi, con không thể để mẹ yên lặng chút được sao, tỷ tỷ con còn nằm trong kia kìa!”

Gương mặt Tây Lương Đan kể từ khi bị chính nàng ta tự mình gãi rách, chăm sóc mấy tháng nay khi tốt khi không tốt. hơn nữa còn để lại di chứng, vết thương này dường như để lại vết hồng nhạt khó có thể biến mất hoàn toàn trên mặt nàng ta.

Còn làn da nàng ta trở nên ngày càng mẫn cảm, chỉ cần một chút kích thích cũng không chịu nổi, nếu đụng tới phấn hoa sẽ càng ngứa đến mức nàng ta hận không thể tự tay lột da, vì vậy nay đi tới đâu nàng ta cũng phải mang khăn che mặt, bình thường còn không dám ra ngoài.

Nàng ta vốn muốn chờ mặt mình khỏi hẳn mới nhắc lại yêu cầu này, nhưng trong yến hội gần đây nhất nàng ta bị đám nữ tử ghen tị với dung mạo và địa vị của nàng ta, còn từng bị nàng ta ức hiếp, châm chọc khiêu khích một trận, nói Đức Vương phủ muốn từ hôn.

Tây Lương Đan làm sao chịu được, ngay khi trở về liền ngày ngày dồn ép Hàn thị hỏi khi nào nàng ta có thể gả cho Tư Lưu Phong, khiến Hàn thị phiền chán không thôi.

Nếu là người ngoài chỉ cần đánh đuổi ra là được, cố tình đây lại là cô con gái nhỏ bà ta yêu thương nhất, khiến Hàn thị vô cùng bất đắc dĩ.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, các người chỉ biết đến tỷ tỷ, không thèm nghĩ xem nay tỷ tỷ thành ra thế này đã là vô tích sự, bên ngoài tuy không dám nói rõ chuyện tỷ tỷ mất tích nhưng bao nhiêu tin đồn đã truyền ra rồi kia kia!” Rốt cuộc Tây Lương Đan không nhịn nổi nữa, gào ầm lên rồi đặt phịch mông xuống cái ghế đẩu khắc hoa cúc.

Nay Nhị tỷ tỷ mà mẫu thân cùng phụ thân tự hào nhất xảy ra chuyện như vậy, tuy nàng ta cùng từng rơi lệ vì chuyện bi thảm của tỷ tỷ, nhưng trong lòng lại lén có ba phần đắc ý cùng cảm thấy may mắn. Tỷ tỷ cái gì cũng xuất sắc hơn, cha mẹ cùng bà nội chỉ thích lấy tỷ tỷ ra so sánh với nàng ta, giờ tỷ tỷ không còn hoàn mỹ, vậy người cha mẹ và bà nội yêu thương nhất sẽ thành nàng ta!

Nhưng Hàn thị vẫn một lòng hướng về Tây Lương Tiên, sao không khiến Tây Lương Đan căm hận!

“Im miệng, con nói cái gì vậy!” Hàn thị giận dữ, ngoài mạnh trong yếu mà vỗ bàn, trợn mắt với Tây Lương Đan.

“Ta đã dạy con bao nhiêu lần, tỷ muội đồng lòng, trong ngoài đồng tâm, hôm nay tỷ tỷ con đã như vậy, con không nghĩ cách giúp đỡ tỷ tỷ, báo thù cho tỷ tỷ, lại luôn nghĩ đến chuyện lập gia đình, con có cảm thấy thẹn với lòng hay không!” Hàn thị cũng đã mệt mỏi phiền muộn mấy ngày liền, lại bị Tây Lương Đan chọc giận, không nhịn được quát mắng.

Tây Lương Đan chưa từng bị mẹ mình quở trách như vậy, nhất thời không thể tin: “Mẫu thân, ngài luôn bất công như thế!”

Dứt lời, nàng ta giậm chân khóc bỏ chạy.

Vậy mà vừa mới tới cửa đã đụng phải Tĩnh Quốc Công đang định đi vào, Tĩnh Quốc Công nhìn con gái thứ tư của mình khóc lóc sướt mướt bèn cau mày: “Làm sao vậy?”

Tây Lương Đan tức giận che mặt, vòng qua Tĩnh Quốc Công chạy mất.

“Đây là con gái ương bướng kiêu ngạo bà dạy dỗ ra!” Tĩnh Quốc Công chưa từng bị tiểu bối không thèm để mắt tới như vậy, gương mặt tuấn tú nhất thời giận dữ, trừng mắt nói với Hàn thị: “Chẳng trách Đức Vương phủ muốn từ hôn!”

“Cái gì? Bọn họ muốn từ hôn? Bọn họ không cần danh tiếng nữa sao? Chỉ vì Đan nhi có bệnh nhỏ liền muốn làm loại chuyện như thế!” Hàn thị không thể tin nhìn Tĩnh Quốc công.

Sắc mặt Tĩnh Quốc Công cũng âm u: “Vậy bà cho là thế nào, ngay lúc đó xảy ra chuyện như vậy! Bệnh hiểm nghèo cũng là một trong thất xuất, huống hồ Đan nhi còn chưa gả vào Vương phủ!”

Lúc đó sau khi phủ Quốc Công gặp chuyện, kinh thành sôi sục tin tức Tứ tiểu thư quốc sắc thiên hương nhà Tĩnh Quốc Công bị hủy dung, còn mắc bệnh hiểm nghèo, còn phóng đãng trong tiệc đính hôn, nói chung bị người ta thêm mắm dặm muối, trở thánh câu chuyện trà dư tửu hậu chốn quý tộc.

Mà trong Đức Vương phủ đang chuẩn bị theo tiến trình lấy chính phi cũng lập tức dừng lại, ngay cả đèn lồng đỏ treo ngoài cửa cũng bị tháo xuống, sau đó lại có không ít lời đồn truyền ra.

Khi đó ông ta nào ngờ ngày này sẽ đến.

Có điều còn may…

“Không được! Tuyệt đối không được!” Nhị phu nhận giận dữ hô lên: “Đây là đang đánh vào mặt phủ Quốc Công ta! Tước gia, ngài tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ, nếu không được, chúng ta hãy liên hợp với Ngự Sử, bẩm báo lên điện Kim Loan, để Hoàng Thượng cùng Quý phi nương nương làm chủ cho chúng ta!”

“Hừ!” Tĩnh Quốc Công không nhịn được cười lạnh: “Bà còn ngại chưa đủ mất mặt hay sao, cho dù Đan nhi không gả tới đó thì Mạt nhi cũng nên lập gia đình!”

“Phu quân, chàng… Chàng nói gì!” Sắc mặt Hàn nhị phu nhân trắng bệch, nhíu chặt khăn tay mình.

Tĩnh Quốc Công nghiêm mặt nghĩ tới Đức Vương phi sai người mời hắn tới phủ nói chuyện, hắn suy nghĩ rất lâu cũng cảm thấy yêu cầu của Đức Vương phi quả thật không có gì đáng trách, hơn nữa hắn cho rằng Mạt nhi gả cho Tư Lưu Phong có lẽ sẽ tốt hơn gả Đan nhi đi.

Tuy không nhìn thấu cô con gái Tây Lương Mạt này, nhưng lấy tính tình của Đan nhi gả cho tiểu Vương gia, sợ rằng không được bao lâu Vương phủ sẽ gà bay chó sủa.

Để Tây Lương Mạt có nơi gửi gắm tốt cũng coi như đền bù hắn thua thiệt Lam Linh mấy năm nay.

Nhưng dù sao cũng phải từ chối hôn sự với Hàn gia, lại thiệt thòi cho Đan nhi, vì vậy hắn vẫn mềm giọng trấn an: “Phu nhân, hôm nay Đức Vương phủ quả thật từng có lời dị nghị về đám hỏi với quý phủ chúng ta.”

“Phu quân, lẽ nào chàng đã đồng ý!” Hàn nhị phu nhân đã sớm đoán được ý nghĩ vô sỉ của đối phương.

“Vi phu đương nhiên không đồng ý.” Tĩnh Quốc Công nhớ tới cuộc xung đột sáng nay với Đức Vương phủ, còn không nhịn được hừ lạnh một tiếng: “Con gái nhà ta muốn lấy liền lấy muốn bỏ liền bỏ sao?”

Hắn nhìn Hàn nhị phu nhân do dự một lát, cuối cùng đặt quyết định: “Cuối cùng, vi phu thương lượng với Đức Vương phi, đó là biện pháp vẹn cả đôi bên, để Mạt nhi thay thế Đan nhi gả cho Đức tiểu Vương gia làm chính phi, chờ chuyện Đan nhi trôi qua chúng ta lại chọn cho con bé một cuộc hôn nhân khác.”

Tuy trong lòng đã có chuẩn bị nhưng Hàn nhị phu nhân vẫn choáng váng lảo đảo, đỡ bàn lạnh giọng hỏi: “Phu quân, Đan tỷ nhi là chính nữ đứng đắn đã vào gia phả, sao chàng có thể để con dã loại do tiện nhân Lam Linh kia sinh ra cưỡi lên đầu Đan tỷ nhi, chàng biết rõ… A!”

“Chát!”

Hàn nhị phu nhân còn chưa dứt lời, một chén trà lạnh đã nện tới, sát qua ngay bên cạnh đạp vào vách tường nát bấy, thậm chí mảnh sứ vỡ còn rạch lên mặt bà ta một vết rất nhỏ, bà ta sợ đến mức giật mình đứng yên tại chỗ.

“Ta nói lại lần cuối cùng, bà nhớ cho kỹ, nàng mới là Trấn Quốc phu nhân triều đình khâm phong, đừng quên thân phận của bà!” Tĩnh Quốc Công xanh mặt trách mắng Hàn thị: “Vi phu vốn cũng không muốn như vậy, nếu không phải con gái bà dạy dỗ làm ra chuyện gièm pha như vậy, bản Công việc gì bị người ta uy hiếp từ hôn, nếu bà có bản lĩnh khiến Đức Vương phủ đổi ý thì làm đi!”

Tĩnh Quốc Công còn chưa nhắc tới một việc, chính là hắn cùng Tư Lưu Phong đồng thời hoài nghi Tây Lương Mạt rớt tuyển Thái tử Lương đệ chính vì Hàn thị cấu kết với Hàn Quý phi gây ra!

Ý đồ để con gái ruột Tây Lương Tiên thế chỗ cùng thiết kế Tây Lương Mạt gả đến Hàn gia.

Điều này khiến hắn vô cùng bực bội, không nói đến Hàn thị có bạc đãi Tây Lương Mạt sau lưng hắn hay không, dù chỉ nhỡ may Tây Lương Tiên trúng cử, bị vạch trần sự thật thân thể tàn tật, đó chính là tội lớn khi quân, người phụ nữ này gần đây ngày càng hành động khác người!

Vì vậy, hắn phải khiến Hàn thị được dạy dỗ một lần, chủ mẫu của cái nhà này có thể đổi người làm, nhưng chủ nhà vĩnh viễn là hắn!

“…” Sắc mặt Hàn nhị phu nhân khi xanh khi trắng, vẫn không cam lòng, nhưng cũng hiểu nếu làm ầm ĩ lên tuyệt đối không có gì tốt, sẽ chỉ khiến Đan nhi mắc tiếng bị từ hôn khó nghe, vậy thì còn gì để trông cậy nữa, gả thay ngược lại còn dễ nghe hơn.

Thế nhưng bà ta không cam lòng, sao có thể để ả tiểu tiện nhân do Lam thị sinh ra lại tránh được một kiếp nữa!

Kế hoạch của bà ta cùng ca ca hoàn toàn đổ bể, còn bù thêm cửa hôn sự của Đan nhi!

Sao bà ta có thể cam tâm!

Tĩnh Quốc Công thấy bà ta toàn thân run rẩy không nói một lời, liền hừ lạnh một tiếng phất tay áo bỏ đi.

Nhìn bóng lưng cao lớn bỏ đi, trong lòng Hàn nhị phu nhân đắng ngắt, lại thấy Ngân ma ma bưng trà đến, đang đau lòng nhìn mình, nhất thời vành mắt đỏ lên, cắn môi cầm chén trà trong tay Ngân ma ma đập nát.

“Phu nhân, đừng tức giận hại mình, lão gia chỉ quá thẳng thừng…” Ngân ma ma vội vàng trấn an.

Hàn nhị phu nhân rơi xuống một chuỗi nước mắt, oán hận nói: “Ả tiện nhân Lam Linh kia là Trấn Quốc phu nhân, ta đây là cái gì, hầu hạ hắn hai mươi năm, kết quả là ngay cả danh hào Trấn Quốc phu nhân này ta cũng không xứng sao… còn muốn tiểu thư đứng đắn của ta chịu uất ức vì thứ dã loại do ả dâm phụ kia sinh ra!”

Mấy chục năm, bà ta cho rằng mình đã thay thế được người phụ nữ kia, không ngờ mới chỉ mấy ngày đã bị người đàn ông mình yêu đánh quay về nguyên hình, bà ta cuối cùng vẫn không phải Trấn Quốc phu nhân triều đình sắc phong, trên sách cáo mệnh vẫn chỉ là một chữ Bình thê, bản thân khổ tâm dốc sức nhiều năm vẫn thấp hơn ả Lam Linh kia một đầu!

Nay nghe ý Tĩnh Quốc Công trong ngoài đều muốn khôi phục thân phận của Mạt tỷ nhi, bảo bà ta làm sao có thể cam tâm!

Bà ta cực giận, cực oán, liền nôn ra một ngụm máu.

“Phu nhân…” Ngân ma ma vô cùng hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy Hàn nhị phu nhân, lại không biết an ủi thế nào.

“Được… Được… Được lắm! Ngươi không cho ta sống yên ổn, hại con gái ta, để xem con gái ngươi trong tay ta có kết cục gì tốt!” Hàn nhị phu nhân giận cực thành cười, trên gương mặt diễm lệ hiện lên hận ý như đao, tràn đầy oán độc, quy kết tất cả lên đầu Lam Đại phu nhân chưa từng xuất hiện.

Mặc kệ thế nào, khi Tây Lương Mạt còn chưa xuất giá thì còn bị bà ta nắm chắc trong tay!

— Ông đây là đường ranh giới Hàn phu nhân phọt máu —

Cho dù tất cả mọi người dấu diếm, không dám nói cho Tây Lương Đan tin tức này thì nàng ta cũng không phải kẻ ngu si, cuối cùng vẫn nhìn ra sự khác lạ của những người xung quanh.

Vì vậy, trong khi đám tiểu nha đầu vô tình hoặc cố ý thì thầm to nhỏ, cùng nha hoàn hầu hạ bên cạnh cố gắng ngăn cản, cuối cùng nàng ta đã biết tất cả mọi chuyện trong lúc đi dạo hoa viên.

Sau khi đột nhiên nghe được, Tây Lương Đan ngẩn ra một lúc, rồi xoay người đi không nói một lời.

Phản ứng bất ngờ như vậy khiến đám nha hoàn vốn quen thuộc với Tây Lương Đan ngẩn ra tại chỗ, Lục Kiều là người phản ứng lại và đuổi theo nhanh nhất, sau đó những người khác mới vội vã đuổi kịp.

Nhưng Tây Lương Đan không đi làm phiền Tây Lương Mạt, cũng không tìm Tĩnh Quốc Công cùng Hàn thị khóc lóc kể lể, mà trở về Hương Tuyết Các đóng cửa ngăn mọi người ở ngoài, một mình ở trong phòng.

Mọi người thấy phản ứng của nàng ta quái dị như vậy đều than thở có lẽ Tứ tiểu thư quá đau lòng mới đổi tính đổi nết, nghĩ tới hiện tại, danh tiếng nàng ta không còn, gương mặt cũng bị hủy, hôn sự tuyệt hảo cũng vỗ cánh mà bay, thật đáng thương.

Tin tức truyền tới chỗ Hàn thị. Từ ngày cực độ đau lòng giận dữ phun ra một ngụm máu, thân thể vốn mệt mỏi của Hàn thị ngày càng không tốt, thường xuyên hoa mắt choáng đầu, lại phải chăm sóc Tây Lương Tiên, nay nghe nói hành động của Tây Lương Đan, nếu là trước đây sẽ tỉnh táo một chút, nhưng lúc này bà ta không nghĩ nhiều, chỉ sai người cẩn thận quan sát, đừng để Tây Lương Đan làm chuyện gì hại người hại mình là được.

Còn Lục Kiều không cho như vậy, nàng hiểu chủ tử lớn lên cùng nàng hơn ai hết, luôn cảm thấy như vậy có chút kỳ quái, nghĩ trái nghĩ phải nhận thấy Tây Lương Đan không có mấy phần tình cảm chủ tớ với mình, còn tính mạng người nhà lại nằm cả trong tay Quận chúa.

Vì vậy, thừa dịp tới phòng bếp chuẩn bị cơm nước, nàng liên hệ với Bạch Trân, tiết lộ chuyện mình sầu lo cho Liên Trai.

Khi nghe nói chuyện này, Tây Lương Mạt đang chơi đùa với Tiểu Bạch, nàng chỉ trầm mặc chốc lát, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ dần dần nhiễm một tia khó lường: “Quả là cầu gì được nấy.”

Bạch Nhụy lấy ngũ cốc đút cho con chim béo tham ăn Tiểu Bạch, có chút nghi hoặc nhìn Tây Lương Mạt, không hiểu thế là sao.

Nhưng Bạch Ngọc đang bện dải lụa tinh mỹ bên cạnh lại như hiểu ra điều gì, Quận chúa đang có ý định động thủ với người.

“Từ hôm nay trở đi, Bạch Trân, ngươi cùng Hà ma ma quản giáo người trong viện, nếu không cần thiết các ngươi đừng tự ý ra khỏi Liên Trai.” Tây Lương Mạt dừng một chút, gọi Bạch Ngọc tới: “Trang điểm cho ta, từ hôm nay ta muốn ngày ngày đích thân đưa thuốc bổ cho Quốc Công gia.”

Bạch Ngọc gật đầu, nghiêm túc đáp: “Vâng.”

Quả nhiên, sau bữa trưa không lâu, Tây Lương Mạt bắt đầu cầm trà nhài đông ấm chính nàng mới điều phối cùng điểm tâm đưa tới thư phòng của Tĩnh Quốc Công.

Từ sau khi nàng trở thành Quận Chúa, Tĩnh Quốc Công dần dần đề phòng nàng, bảo nàng không cần ngày ngày đưa trà nhài tới như trước đây nữa.

Lúc đó Tây Lương Mạt không nói gì thêm, chỉ đồng ý.

Vì vậy hôm nay khi thấy nàng, trong mắt Ninh An không giấu được vẻ kinh ngạc, nhớ tới lời dặn của Tĩnh Quốc Công, hắn đang định khách khí từ chối không cho Tây Lương Mạt vào thư phòng: “Quận chúa, Quốc Công gia…”

Tây Lương Mạt như đã đoán trước được, không giận chỉ lẳng lặng ngắt lời hắn, nhẹ giọng nói: “Nhiều ngày không tự mình tới phụng dưỡng phụ thân, Ninh tiên sinh, Mạt nhi không quấy rầy phụ thân, nhờ ngài đưa những thứ Mạt nhi tự làm này vào đi.”

Nàng dừng một chút, giống như có chút do dự rồi vẫn mở miệng: “Thay ta tạ ơn phụ thân, rốt cuộc vẫn còn nhớ đến ta.”

Dứt lời, nàng giao thứ trên tay cho Ninh An liền vội vã xoay người rời đi.

Ninh An ngẩn ra, nhìn thứ trên tay rồi xoay người vào thư phòng.

Tĩnh Quốc Công đang xem thư báo từ biên cảnh truyền đến, thấy Ninh An bưng đồ đến liền mở miệng mà không ngẩng đầu lên: “Các ngươi tự chia nhau đi.”

Ninh An do dự nói: “Quốc Công gia, đây là Quận chúa vừa tự mình đưa tới.”

Lúc này Tĩnh Quốc Công mới ngẩng đầu lên, nhìn chén trà hoa đỏ tươi kia: “Hử?”

“Quận chúa muốn thuộc hạ truyền lời một câu, nói tạ ơn phụ thân còn nhớ đến nàng.” Ninh An nói lại như đã được nghe.

Tĩnh Quốc Công nghe vậy trong lòng chấn động: “… Phụ thân?”

Hắn biết Tây Lương Mạt trong lòng có oán, cho dù chưa bao giờ nói ra miệng, nhưng hắn không ngu ngốc, nàng chưa từng gọi hắn một tiếng phụ thân.

Một cô con gái có oán khí lại quá thông minh, luôn giành phần thắng trong nhiều lần tranh đấu, một cô con gái khiến người ta không thể thấy rõ tâm tư khiến hắn không thể không đề phòng.

Nhưng hôm nay nàng không chỉ tự mình đưa trà nhài tới mà còn gọi hắn là phụ thân?

Tĩnh Quốc Công im lặng, ánh mắt hiện lên một tia hiểu ra, nàng đang biểu đạt sự cảm kích với hắn, hơn phân nửa vì hắn từ chối hôn sự với Hàn gia, đặt hôn sự với Đức Vương phủ.

Nàng lại không biết khi đó yêu cầu thay đổi đối tượng không phải do hắn nói ra, mà tại Đức Vương phủ bức bách, đại khái nàng tưởng hắn làm thế vì nàng.

Tuy hắn không hiểu gì về cô con gái Tây Lương Mạt này nhưng cũng biết thiếu nữ như nàng tính tình quật cường đến mức nào.

Nay vì hiểu nhầm đổi được sự cảm kích của nàng cùng một tiếng phụ thân kia khiến Tĩnh Quốc Công cảm thấy trong lòng trăm vị, cuối cùng, hắn hít sâu một hơi nói với Ninh An: “Giúp ta châm trà đi.”

Ninh An như hiểu ra, sau đó rót trà cho Tĩnh Quốc Công.

Tĩnh Quốc Công chậm rãi thưởng thức hương trà trong đắng có hương thơm, trong hương thơm có vị ngọt, hơi trà lẳng lặng bốc lên khiến gương mặt hắn trở nên mờ ảo.

***

Từ sau ngày hôm đó, mỗi buổi sáng và chiều, Tây Lương Mạt đều tự mình đưa các loại trà bánh ít đường tới, lại chưa từng yêu cầu được vào, giao cho Ninh An rồi vội vã bỏ đi.

Cho đến mười ngày sau, khi nàng đang định đi thì cửa thư phòng luôn đóng chặt bỗng cọt kẹt mở ra, thư đồng hầu hạ bút mực cho Tĩnh Quốc Công xuất hiện cung kính nói: “Quận chúa, Quốc Công gia mời ngài vào.”

Tây Lương Mạt ngẩn ra rồi bình tĩnh lại, bảo Bạch Ngọc ở ngoài chờ, một mình bưng trà bánh vào thư phòng.

Thư phòng vẫn không có gì thay đổi, đơn giản mà khí thế, binh thư tràn đầy cùng tranh chữ danh tác thể hiện con mắt không tầm thường, xuất thân gia thế, còn có thân phận Đại tướng quân cao quý của chủ nhân.

Tĩnh Quốc Công đang đề bút vẽ tranh, nghe tiếng chân nàng cũng không ngẩng đầu lên, càng không bắt chuyện.

Tây Lương Mạt cũng im lặng rất lâu mới đặt trà bánh lên bàn, rót một chén trà cho Tĩnh Quốc Công, nhẹ giọng nói: “Phụ thân, thời tiết từ thu sang đông khô hanh, đây là Đỉnh Cấp Hồng Trà từ Điền Nam đưa tới, thêm vào táo đỏ rất có tác dụng dưỡng khí huyết.”

Dứt lời, nàng đưa chén trà tới trước mặt Tĩnh Quốc Công.

Tĩnh Quốc Công không ngẩng đầu cũng thấy được đôi bàn tay trắng nõn kia đang trắng bệch vì căng thẳng cầm chén trà quá chặt.

Hắn ngẩng đầu nhìn thiếu nữ trước mặt, nàng buông mi mắt, thấy không rõ thần sắt bên trong lại thấy được lông mi nàng khẽ rung động, giống như mang theo chút bất an cùng một chút kích động, còn có chút quật cường khó nhận ra.

Biểu cảm như vậy rất giống Lam Linh ngày trước.

Mặc kệ thế nào, đây là con gái nàng, là con gái của nàng và hắn…

Trong lòng Tĩnh Quốc Công vô cùng phức tạp, cuối cùng nhận lấy chén trà từ tay nàng, uống một ngụm, hương trà nồng đậm mang theo vị đắng, lại cực kỳ ngọt, trong đó còn thoang thoảng hương hoa quả thơm ngát, không biết nàng dùng cách gì khiến hồng trà có mùi thơm dễ chịu mà lại không mất vị ngọt ban đầu như vậy.

Nhất định đã tốn không ít tâm tư.

Hắn buông chén trà, nhấc bút tiếp tục vẽ tranh, thản nhiên sai khiến: “Giúp vi phụ mài mực đi.”

Ninh An đứng cạnh cửa không khỏi sửng sốt, khi chưa gặp chuyện Tây Lương Tiên là cô con gái duy nhất có thể tùy tiện đi vào thư phòng của Tĩnh Quốc Công, thường cùng Quốc Công gia tán gẫu bàn luận, mài mực cho Quốc Công gia, có thể thấy Quốc Công gia tương đối coi trọng Tây Lương Tiên, không chỉ bồi dưỡng nàng ta như một cô gái bình thường.

Mà hôm nay…

Tây Lương Mạt nghe vậy sắc mặt không thay đổi, ánh mắt lại cong lên mang theo ý cười hưng phấn, lập tức vươn tay cầm lấy đá mài mực: “Vâng.”

Trong mắt Tĩnh Quốc Công, nàng tựa như một đứa trẻ mong chờ cha mẹ yêu thương lại cứng đầu làm bộ không để ý.

Lại không khỏi mềm lòng.

Chỉ là, hắn không hề nhìn thấy, trong nháy mắt hắn cúi đầu vẽ tranh, khóe môi Tây Lương Mạt cong lên thành một độ cong quỷ dị cùng ánh mắt lạnh giá lóe sáng.

Những ngày như vậy qua đi, phủ Quốc Công đâu vào đấy chuẩn bị hôn sự với Đức Vương phủ, còn Tây Lương Mạt đã thay thế được Tây Lương Tiên, ngày ngày ở trong thư phòng Tĩnh Quốc Công nửa canh giờ cùng hắn đọc sách, vẽ tranh.

Khi muốn lấy lòng một người, Tây Lương Mạt luôn có thể lặng lẽ, hài hước, dùng những giải thích độc đáo của mình đối với những tin tức đương thời khiến Tĩnh Quốc Công từ quan sát chậm rãi biến thành kinh ngạc cùng thưởng thức.

Ánh mắt như vậy thật sự không giống một cô gái nơi khuê phòng.

Còn có chút hòa thuận vui vẻ giữa cha và con gái.

Một ngày này, khi Tây Lương Mạt đang luyện chữ cùng Tĩnh Quốc Công, tay viết bút lông của nàng không phải tệ một cách bình thường, điều này không chỉ không khiến Tĩnh Quốc Công tức giận mà còn khiến hắn sinh ra cảm giác hổ thẹn. Cô con gái này bị hắn quên hoàn toàn, vì vậy ngay cả chữ cũng viết không xong, làm khó nàng biết nhiều chữ như vậy, không biết đã tốn bao tâm huyết cùng nỗ lực.

Vì vậy hắn còn dạy Tây Lương Mạt thật chăm chú, Tây Lương Mạt ghét nhất viết bút lông, nhưng Tĩnh Quốc Công rất nghiêm khắc nên nàng không thể không kiên nhẫn luyện tập.

Nhìn Tây Lương Mạt phiền muộn như một cô con gái nũng nịu, Tĩnh Quốc Công nở một nụ cười nhàn nhạt.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng tranh luận, một giọng nữ cao vút sắc nhọn cất lên: “Vì sao Đại tỷ tỷ có thể vào còn ta thì không? Phụ thân bất công như thế từ khi nào!”

Ninh An như đang giải thích điều gì, nhưng Tây Lương Đan không nghe, nhất quyết muốn vào.

Tĩnh Quốc Công vừa nhíu mày thì Tây Lương Mạt mở miệng: “Phụ thân, mấy ngày nay Đan nhi tâm trạng luôn không tốt, nay con bé bằng lòng ra ngoài sao lại không để con bé vào, Mạt nhi đã xin lỗi Tứ muội muội, muội muội đã oán trách con, không nên để muội muội giận chó đánh mèo sang phụ thân nữa.”

Lời nói nghe như dịu dàng khuyên can lại khiến Tĩnh Quốc Công càng bực bội.

Hôn sự con gái trước giờ là vâng lệnh cha mẹ, nghe lời bà mối, huống hồ khi đó Tây Lương Đan tự mình bêu xấu, phá hủy hôn sự của mình, nay còn oán hận hắn?

Nhưng hắn vẫn mở miệng: “Để Tứ tiểu thư vào đi.”

Lúc này Ninh An mới để Tây Lương Đan vào, khi Tây Lương Đan bưng điểm tâm bước vào còn hung dữ trừng mắt với Ninh An.

Ninh An bỗng có một cảm giác bất an quái dị, ánh mắt của Tứ tiểu thư quá kỳ quái, gần như có thể gọi là sát khí dữ tợn, không phải ánh mắt của một thiếu nữ khuê các nên có.

Nhưng Tây Lương Đan đã bước vào, thuận lợi đóng cửa thư phòng lại.

Thấy Tây Lương Mạt ở trong thư phòng của Tĩnh Quốc Công, nàng ta không ngạc nhiên là bao, chỉ kỳ quái nói: “Ô, hôm nay Đại tỷ tỷ ngâm trà gì vậy? Nghe nói gần đây tỷ tỷ bỗng nổi hiếu tâm, phải để muội muội nhìn xem, học ít bản lĩnh nịnh bợ mới được.”

Nói dứt lời, nàng ta bưng trà bánh trong tay tiến lên, như muốn nhìn trà nước điểm tâm mà Tây Lương Mạt đặt trên bàn.

Tĩnh Quốc Công nghe Tây Lương Đan châm chọc khiêu khích lông mày khẽ nhăn lại, nhưng Tây Lương Mạt lại như không hề tức giận, chỉ dịu dàng cười nói: “Muội muội nói đùa, hiếm khi nào muội muội cũng đến đây, tới nếm thử điểm tâm tỷ tỷ làm đi.”

Nói xong, nàng cũng bưng mấy loại điểm tâm để bên cạnh tới, đưa cho tây Lương Đan.

Tây Lương Đan đang đợi động tác này của nàng, nàng ta vung tay một cái như không cẩn thận va vào cái khay Tây Lương Mạt đang bê, bát đũa phía trên loảng xoảng rơi hết trên mặt đất, nát bấy.

“Ai nha, muội muội không phải cố tình đâu.” Tây Lương Đan cười âm hiểm, làm ra vẻ ngạc nhiên, khom người xuống nhặt.

Tây Lương Mạt như ngây cả người, rồi lập tức ôn hòa trấn an: “Không sao, muội muội cẩn thận đứt tay.”

Nói xong, nàng cũng cúi đầu ngăn cản Tây Lương Đan, tựa như không phát hiện sát ý dữ tợn hung ác hiện lên trong mắt Tây Lương Đan, nàng ta bỗng lật cổ tay, một thanh dao găm hiện ra trong nháy mắt, không tiếng động đâm về phía trước ngực Tây Lương Mạt: “Chết đi, tiện nhân!”

Khi Tĩnh Quốc Công kinh hãi phát hiện có điều không đúng, hắn thật sự không ngờ Tây Lương Đan sẽ ra tay như vậy, lập tức nâng tay phất về phía tay Tây Lương Đan, nhưng động tác vẫn chậm một nhịp.

Mắt thấy con dao kia sắp đâm vào ngực trái Tây Lương Mạt thì Tây Lương Mạt như hoảng sợ mà té ngã, dùng một tư thế khác thường ngửa thân thể ra sau, con dao găm cũng lướt qua ngay trước người.

Đồng thời nàng hét lên một tiếng, chân hoảng loạn đá lên, đá trúng đầu gối Tây Lương Đan, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, dao găm trong tay Tây Lương Đan không kịp thu lại, đâm mạnh về phía bụng Tĩnh Quốc Công.

“Phụ thân, cẩn thận!” Tây Lương Mạt hoảng hốt kêu một tiếng.

Tĩnh Quốc Công thật không ngờ Tây Lương Mạt có thể trốn thoát con dao này, mà con dao găm sắc bén còn đâm về phía hắn, trong chớp mắt thân là Đại tướng quân trải qua trăm trận chiến, thân thể đã có phản ứng nhanh nhẹn với nguy hiểm.

Hắn nghiêng người một cái, con dao găm trượt qua đâm vào cánh tay hắn.

Tĩnh Quốc Công bị đau, trong lúc giận dữ, ngón tay ngưng khí thành kiếm, bắn lên cổ tay Tây Lương Đan, Tây Lương Đan kêu lên một tiếng, dao găm rơi xuống đất.

Nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý đồ, đỏ hồng mắt túm lại thanh dao găm, miệng còn điên loạn hét lên: “Tây Lương Mạt, ả tiện nhân vô liêm sỉ, ta giết ngươi, ta giết ngươi!”

Sao Tây Lương Mạt có thể để nàng ta thực hiện được, ánh mắt nhíu lại, vòng ra phía sau kéo tay Tây Lương Đan, miệng còn thảm thiết hô: “Tứ muội muội, muội muốn giết ta cũng được, nhưng sao muội có thể ra tay với phụ thân, muội mau buông tay ra, muội điên rồi sao, từ nhỏ đến giờ phụ thân thương muội thế nào, chiều muội thế nào, có gì tốt cũng cho muội, sao muội nỡ nhẫn tâm!”

Nhìn như hai thiếu nữ tỷ muội đang tranh đoạt dao găm, cực kỳ nguy hiểm, nhưng Tây Lương Mạt đã thầm tập võ nửa năm, lại được Bách Lý Thanh dạy dỗ, Bạch ma ma phụ tá, tiến bộ thần tốc, trên tay chỉ cần dùng năm phần sức cũng dễ dàng bóp nát cổ tay Tây Lương Đan.

Tây Lương Đan đau đến kêu thảm liên tục, nàng ta muốn giết đỏ cả mắt rồi, miệng không ngừng tàn bạo hô: “Đau chết ta, ả tiện nhân làm bộ làm tịch, phụ thân thương ta? Hắn thương ta chỗ nào? Hắn chỉ thương Nhị tỷ tỷ rách nát vô dụng kia, hắn chỉ thương ả tiện nhân nhà ngươi, loại người bất công này không xứng làm phụ thân ta, chỉ cần ta giết ngươi sẽ không ai thay thế được ta gả cho tiểu Vương gia!”

Tây Lương Mạt nghe nàng ta gào thét, đáy mặt hiện lên nụ cười nhạt, động tác trên tay không hề thả lỏng, biểu cảm trên mặt vẫn hoảng sợ như trước: “Nhị muội muội, mau buông tay…!”

“Tiện nhân, đều tại ngươi, đều tại ngươi hại ta, hại Nhị tỷ tỷ, nay còn muốn cướp đi tiểu Vương gia, sao ngươi không chết đi!” Tây Lương Đan gào khàn cả giọng, đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn Tây Lương Mạt, tay đau đến mức gần như không nắm được con dao kia nữa.

Nhưng nàng ta không muốn buông ra, chỉ muốn dùng dao chém nát gương mặt nàng ta hận không gì sánh bằng kia.

Tĩnh Quốc Công ôm cánh tay, nhìn hai chị em lăn lộn trên mặt đất, Tây Lương Đan gần như cưỡi lên người Tây Lương Mạt rồi, giống như đang ở thế thượng phong, đang liều mạng đâm dao găm về phía ngực Tây Lương Mạt, cuối cùng Tĩnh Quốc Công cũng phản ứng lại, nổi giận đùng đúng hét lớn: “Tây Lương Đan, ngươi thật sự điên rồi sao, đại nghịch bất đạo!”

Hắn phi thân qua, ra tay lập tức che mười đại huyệt trên người Tây Lương Đan, khiến nàng ta mềm nhũn trượt xuống khỏi người Tây Lương Mạt, ngã ra đất.

Tây Lương Mạt như vô cùng hoảng sợ, lúc lâu sau mới hai mắt đẫm lệ, kinh hãi đứng lên, bất chấp mái tóc rồi bời vội vàng tới xem thương thế của Tĩnh Quốc Công.

“Phụ thân, người thế nào…”

Đang nói, Tây Lương Mạt bỗng mở to mắt, che miệng, nhìn chằm chằm vết thương trên tay Tĩnh Quốc Công, run run nói: “Phụ thân, trên dao găm có độc!”

Tĩnh Quốc Công giật mình cúi đầu nhìn, quả nhiên máu chảy trên cánh tay đã biến thành màu đen.

Còn Ninh An nghe tiếng ồn bất thường trong phòng, giờ mới dẫn người chạy vào, vừa vào đã thấy trong phòng hỗn loạn, Tứ tiểu thư nằm trên đất, tay Tĩnh Quốc Công bị thương, Quận chúa đang dùng vẻ mặt lo lắng kiểm tra thương thế của hắn.

“Quốc Công gia, thế này là…” Sắc mặt Ninh An cũng cứng lại trong nháy mắt, hắn thấy màu sắc khác thường của máu chảy trên tay Tĩnh Quốc Công, lập tức nôn nóng xoay người sai khiến: “Đi, mau đi gọi Trần Quân y đến đây!”

Tĩnh Quốc Công đỡ trán, sắc mặt tái mét phân phó: “Nhốt Tứ tiểu thư vào phòng củi, không có lệnh của ta không ai được thả nó ra!”

“Vâng!” Lập tức có thị vệ tiến lên nâng Tây Lương Đan đi.

Tây Lương Mạt nhìn Tĩnh Quốc Công, nước mắt từng giọt rơi xuống, nàng che miệng nói: “Phụ thân… Đều tại Mạt nhi không tốt, làm phiền tới phụ thân, còn khiến phụ thân bị thương, Đan nhi không phải cố ý ám sát phụ thân đâu.”

Nàng dùng từ rất kỳ diệu, “không phải cố ý”, thế nào mới là không phải cố ý?

Dù sao vừa rồi Tây Lương Đan còn gào thét ra miệng nỗi oán hận sâu nhất với Tĩnh Quốc Công, khiến nàng ta không cách nào thoát được hiềm nghi.

Tĩnh Quốc Công mặt mũi tái xanh, lắc đầu trấn an nàng: “Con về trước đi, đừng nói với bất cứ ai chuyện ở đây, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài!”

Đây đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ, con gái mình yêu thương mười mấy năm vì một người đàn ông mà muốn giết chị gái, thậm chí giết cha!

Điều này khiến Tĩnh Quốc Công vừa đau lòng vừa tức giận đến mức không kiềm chế được!

Huống hồ nàng ta còn độc ác như vậy, một lòng muốn đẩy người thân của mình vào chỗ chết, tuổi còn nhỏ đã hạ độc trên dao găm!

Tây Lương Mạt ngoan ngoãn gật đầu, lấy tay áo che gương mặt đẫm nước mắt, lui ra khỏi thư phòng của Tĩnh Quốc Công, dẫn Bạch Nhụy vội vã quay về Liên Trai của mình.

Nhìn có vẻ đau lòng đến cực điểm.

Nhưng, khi nàng về tới Liên Trai, hạ tay áo xuống, trên gương mặt xinh đẹp trắng nõn như hoa nhài lại không có một giọt nước mắt.

Qua cầu Bạch Ngọc, Hà ma ma đang ở trước cửa phòng vừa phơi thảo dược vừa chờ nàng trở về.

Vào phòng, đóng cửa lại, Tây Lương Mạt nở nụ cười nhạt với bà, dùng vẻ mặt chỉ lẫn nhau mới hiểu nói: “Nhờ ma ma trở về bẩm báo với sư phụ, Mạt nhi đã bước đầu hoàn thành yêu cầu của sư phụ.”

Hà ma ma cười, rất tán thưởng: “Quận chúa không chỉ hoàn thành sắp xếp bước đầu của Thiên Tuế gia mà rất có khả năng diệt trừ một vật cản nữa kìa.”

Tây Lương Mạt ngồi trên giường mềm, ánh mắt chậm rãi nhìn ra ánh chiều tả đỏ như máu ngoài cửa sổ, lạnh nhạt nói: “Đây là vì có người rảnh rỗi quá nên muốn tự tìm phiền phức, đương nhiên ta phải hoàn thành nguyện vọng của người ta.”

Khi đang nói chuyện, đột nhiên một bóng người màu trắng lướt qua trước cửa sổ, giọng nam trong sáng đi kèm với giọng cười bay đến: “Ai tự tìm phiền phức?”

Tây Lương Mạt cùng Hà ma ma đều giật mình, đồng thời cảnh giác nhìn qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.