Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 2 - Chương 2: Đêm quỷ quái



nếu không ngu dốt thì trên đời này không có cái gì không làm được, chỉ còn xem ngươi có đủ kiên trì hay không thôi

“Ngươi không biết xấu hổ nhưng ta còn cần thể diện đây.” Thân mình Tây Lương Mạt nghiêng đi, tránh khỏi ma trảo của người nào đó.

Nàng gả cho một “đại thái giám” vốn đã là chuyện khiến người ta chú ý, nay trời còn chưa tối, tiệc rượu vừa mới bày lên, nàng và hắn đã ở trong phòng không ra, đây là muốn chiêu cáo thiên hạ Cửu Thiên Tuế đang nghĩ biện pháp “chà đạp” nàng hay sao!

Được rồi, vốn cũng là chà đạp nàng, nhưng xin nhờ đại gia ngươi đừng có rõ ràng vậy được không.

Bách Lý Thanh cũng không vội, lười nhác nghiêng người trên giường, một tay bắt lấy chân Tây Lương Mạt, nhẹ nhàng xoa giày thêu màu đỏ và tất màu trắng của nàng, đầu ngón tay chậm rì rì từ cẳng chân tuyết trắng xoa lên cái đùi nhỏ: “Nương tử, ngươi còn chạy nữa vi phu sẽ khiến ngươi biết cái gì gọi là không biết xấu hổ, có tin không?”

Một câu ngọt ngào lại khiến Tây Lương Mạt cứng đờ, ngừng ngay ý định tụt khỏi giường.

Tây Lương Mạt vì một tiếng nương tử mà trong lòng như bị thứ gì đó thiêu đốt, mặt đỏ ửng, ngồi ngay ngắn lại, muốn rút chân mình về: “Đừng, ta tin đã được chưa?”

Nàng tin, lão yêu ngàn năm này tuyệt đối nói được thì làm được.

Bách Lý Thanh cười khẽ, ngoắc tay với nàng: “Tới chỗ vi phu, gọi tiếng phu quân nghe coi.”

Tây Lương Mạt nhìn dung nhan như ngọc của hắn, trong đáy mắt hắn bớt đi nhiều tà vọng, thêm chút dịu dàng đùa nghịch, còn có một loại chăm chú kỳ dị, làm cho trái tim xưa nay bình tĩnh lạnh nhạt của Tây Lương Mạt đập nhanh một cách khó hiểu, giục như trống, vành tai nàng hồng lên, một lát sau mới do dự hô một tiếng: “Phu… Phu quân…”

Ngày xưa nàng từng gọi Tư Lưu Phong là phu quân, nhưng loại xưng hô hư tình giả ý này không hề có chướng ngại tâm lý, ngược lại hôm nay, không biết làm sao lại cảm thấy… ừm, thật ngượng ngùng.

Được rồi, đó là vì nàng rất hiểu biết dâm uy của đại yêu nghiệt này, nghĩ tới cuộc sống trường kỳ đấu khí so dũng tràn ngập “lạc thú” với đại yêu nghiệt sau này, nàng cảm thấy tương đối bi thương, cho nên mới gọi không nổi!

Tây Lương Mạt an ủi chính mình, nhưng trong lòng không nhịn được nảy lên một tia ngọt ngào, trên mặt cũng càng đỏ hồng, như một đóa tường vi xinh đẹp nở rộ.

Bách Lý Thanh nhìn dáng vẻ Tây Lương Mạt xấu hổ, trong lòng cười thầm nhưng cũng gật đầu coi như vừa lòng, lại vươn tay chỉ chỉ mặt mình: “Đến đây.”

Tây Lương Mạt nhìn hắn, cố gắng lắc đầu, mặt đỏ như lửa: “Không muốn!”

Còn lâu nàng mới chủ động hôn hắn, nàng không phải chó con rạp xiếc, hắn chỉ đâu là nàng theo đó.

Bách Lý Thanh thấy tiểu nha đầu xưa kia gian trá hôm nay coi như ngoan ngoãn, hơn nữa tâm trạng hôm nay vô cùng tốt, nhân tiện nói: “Được rồi, lại đây, vi phu hứa không động vào ngươi là được, tháo mấy thứ trên đầu xuống đi, nhìn đã thấy mệt.”

Tây Lương Mạt oán thầm, đây không phải thẩm mỹ của Thiên Tuế gia ngươi sao!

Hận không thể cắm mọi thứ vô giá lên đầu ta, nếu không phải ngươi chê quá bốc mùi, ta nghi ngươi chỉ thiếu nước chụp cái bô khảm đầy kim cương của ngươi lên đầu bản cô nương.

Nhưng nàng vẫn bò xuống giường như lấy được đại xá, có điều cẳng chân vẫn bị Bách Lý Thanh nắm trong tay, nàng suýt chút nữa chúi đầu ngã khỏi giường.

Tây Lương Mạt tức giận chống người lên, quay đầu trừng Bách Lý Thanh: “Ngươi lại làm gì đấy, muốn ta ngã chết à!”

Bách Lý Thanh kéo nàng vào lòng mình, nhìn tiểu nha đầu cứng nhắc mang vẻ mặt đề phòng, cười khẽ không đáp, chỉ đỡ thẳng nàng dậy, đưa cái gương cầm tay tinh xảo cho nàng, sau đó giơ tay cởi mũ phượng trên đầu nàng xuống, nhanh chóng tháo cả đầu châu ngọc cho nàng, chỉ chốc lát, búi tóc hoa lệ phiền phức trên đầu nàng đã biến thành thác tóc đen rối tung sau đầu.

Động tác gọn gàng, mềm nhẹ, trình độ tao nhã thật sự gấp không biết bao nhiêu lần mấy cung nữ giúp nàng chải đầu.

Nếu nàng nhớ không nhầm, những cung nữ giúp nàng chải đầu đều là người từng hầu hạ chủ tử cao cấp trong cung, khi chải kiểu tóc phức tạp vậy cũng không tránh khỏi kéo đau tóc nàng.

Tây Lương Mạt nhìn bóng người tao nhã của Bách Lý Thanh phản chiếu trong cái gương cầm tay, không khỏi có chút thất thần, còn hắn… một nam nhi đường đường như hắn trên có thể để ý quốc gia đại sự, dưới có thể làm hoàn mỹ những việc nhỏ nhặt của người hầu, hắn đã trả giá bao nhiêu mồ hôi và công sức?

Nàng nghĩ đến Liên công công có tiếng hiểu ý, khéo léo trong cung, vậy mà nhắc tới Bách Lý Thanh khi còn là đại tổng quản năm đó còn liên tục lắc đầu nói: “Không thể so được, vạn vạn không so được, người như Thiên Tuế gia trăm ngàn người khó có thể tìm được một.”

Lúc đó chỉ nghĩ Liên công công đang nịnh hót, nay nhìn từ những biểu hiện của hắn, thì không phải như vậy.

“Trên có lục đục triều đình, ban bố chính lệnh, võ nghệ tu vi, dưới có nấu ăn, chải đầu, ngươi còn gì không biết không, ra trận giết địch?” Tây Lương Mạt nghĩ tới tay nghề nấu ăn chỉ đủ no bụng của mình, không nhịn được than thở.

Khoảng cách giữa người với người, thật là tức chết người, ngay cả nàng cũng không thể không thừa nhận, người như Bách Lý Thanh mà không thành công thì không còn thiên lý nữa.

Bàn tay Bách Lý Thanh rút châu sai hơi dừng, khóe môi tinh xảo của hắn nhếch lên một độ cong trào phúng: “Có lẽ một ngày nào đó có thể thử xem, cũng không phải không thể, tiền triều chằng phải có giám sát doanh mã trở thành đại tướng quân uy vũ đấy thôi?”

Tây Lương Mạt nhíu mày, có chút tò mò nói: “Lúc trước, ngươi từng bước từ tiểu hoàng môn đến đại tổng quản nội thị hậu cung, nhất định rất khéo léo, mạnh vì gạo bạo vì tiền. Có điều hiện giờ, nhìn thế nào cũng không thấy ngươi giống loại người… khéo léo.”

Cửu Thiên Tuế nổi danh bừa bãi, không có tí tẹo quan hệ nào với hai từ khúm núm.

Bách Lý Thanh tùy tiện đặt một đống châu ngọc vào cái giỏ bên giường, thản nhiên cười: “Ai khéo léo, mạnh vì gạo bạo vì tiền mà không vì sau này có thể làm bậy? Muốn luyện được trù nghệ tốt rất đơn giản, chỉ cần ngày ngày nhớ tính nóng tính lạnh của các loại nguyên liệu, ước lượng các loại gia vị, nếu không nhớ được thì nhỏ dầu nóng lên tay để nổi bóng nước, nếu món ăn làm xong để đại sư phụ nếm được mùi vị không tốt, thì dùng củi nóng đốt bóng nước trên tay, vừa có thể tiêu độc vừa đau thêm một lần, tự nhiên sẽ chậm rãi làm ra những thứ ngon, có điều nhất định đừng để bị thương ngón tay.”

Hắn hơi dừng, rồi lại vừa dùng lược gỗ chải mái tóc đen bóng của Tây Lương Mạt vừa cười nói: “Muốn chải đầu cho nhóm phi tử được tốt, chỉ cần mỗi lần kéo đứt một sợi tóc của chủ tử thì dùng roi nhúng nước muối quất lên lưng một cái, đến lúc miếng thịt nát trên lưng khỏi hẳn cũng là lúc luyện được rồi, nếu không ngu dốt thì trên đời này không có cái gì không làm được, chỉ còn xem ngươi có đủ kiên trì hay không thôi.”

Tây Lương Mạt sửng sốt, trong lòng không hiểu sao cảm thấy như bốc lên khí lạnh khôn cùng, và đau đớn tê dại, nàng bỗng hiểu ra một câu hắn nói với nàng từ rất lâu rồi có nghĩa gì.

Ác độc với người khác thì ai cũng làm được, chỉ có ác độc với chính mình thì không phải ai cũng làm được, nhưng chỉ có người càng ác độc với bản thân mới đứng trên mọi người.

Một thiếu niên non nớt phải ở trong hoàn cảnh thế nào, hoặc bị ép tới hoàn cảnh thế nào, mới làm được đến cực hạn như thế?

Phó Tọa Tư Lễ Giám mười sáu tuổi, quả nhiên không phải ai ai cũng ngồi lên được.

Tây Lương Mạt buông tầm mắt, mỉm cười: “Đúng vậy, ai khéo léo, ai mạnh vì gạo bạo vì tiền mà không phải vì ngày sau có thể làm bậy.”

Những lời này nói quá chuẩn!

Nàng và hắn quả là người cùng một đường.

“…Con đường trước kia chỉ có mình ngươi đi, chắc chắn rất thoải mái, có điều sau này hai chúng ta sẽ đồng hành, cho nên…” Tây Lương Mạt vươn tay đặt nhẹ lên tay hắn, nhìn hắn mỉm cười qua tấm gương: “Phu quân trăm nghìn lần phải trường thịnh không suy, đảm bảo ta vinh hoa phú quý một đời một kiếp.”

Bách Lý Thanh cầm ngược lại bàn tay mềm mại của nàng, cười như có như không hỏi: “Không phải ngươi luôn không muốn ở dưới sự bảo vệ của ta à, hôm nay sao đột nhiên muốn làm thỏ con thế?”

“Ở dưới đại thụ có bóng mát, hơn nữa thiếp thân còn có đường lui à?” Tây Lương Mạt nhìn hắn giễu cợt.

Người thông minh không nói tiếng lóng, nàng mượn đại thụ của hắn nhờ bóng mát, hắn muốn nàng nhảy lên chiến xa của mình, đều không quá phận, không phải sao?

Hơn nữa, giờ này ngày này, rất nhanh thôi nàng sẽ nhận được thanh trường đao sắc bén nhất, nàng không cần cân nhắc trước sau, để ý cân bằng như trước nữa.

Bách Lý Thanh cởi ngoại bào hoa mỹ của nàng ra tùy tiện ném xuống đất, nhìn nàng cũng chỉ mặc áo trong đỏ tươi giống mình mới hài lòng gối đầu lên đầu gối nàng, lười biếng nhắm hai mắt nói: “Vi phu thích tiểu nha đầu thông minh, không cần tự xưng thiếp thân trước mặt ta, nghe rất khó chịu.”

Tây Lương Mạt cúi đầu nhìn mỹ nhân tuyệt thế trên đầu gối mình, nét mặt dưới ánh nến mông muội có vẻ yêu tà khiến người ta nhìn mà sợ, trong mắt có một nét lười biếng và mệt mỏi lại giống như hoa mạn đà la hé nở dưới nắng chiều, thiếu phần diễm sắc, lại khiến một góc nhỏ mềm mại trong trái tim nàng khẽ rung động, dùng ngón tay nhẹ ấn lên huyệt thái dương của hắn: “Chuẩn bị hôn sự mệt lắm phải không?”

Hắn không bao giờ tỏ vẻ mệt mỏi trước mặt người khác, luôn như đóa hoa rực rỡ, chưa chắc đã không phải là một loại tự vệ.

Sự tồn tại vừa lớn vừa mạnh, dù sao cũng sẽ có một giây mệt mỏi, nay hắn có thể thả lỏng trước mặt mình khiến Tây Lương Mạt sinh ra cảm giác rằng mình được tin tưởng.

“Cũng bình thường, thật ra… Ta nghĩ sau này có thể quang minh chính đại đùa bỡn nha đầu ngươi cho nên hưng phấn không ngủ được.” Bách Lý Thanh lười biếng nói, huyệt thái dương vốn là mệnh môn tử kỵ của võ giả, nhưng đầu ngón tay mềm mại của nàng đặt lên huyệt thái dương mang theo ba phần lạnh ba phần ấm, dùng sức cũng không chuẩn xác cỡ nào, lại làm cho hắn cảm thấy toàn thân thả lỏng, có cảm giác muốn ngủ một giấc.

Khóe miệng Tây Lương Mạt giật giật, đại yêu nghiệt này chưa bao giờ phun ra được lời hay, đôi khi thật muốn xé nát đôi môi mỏng của hắn.

Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng động tác của nàng vẫn dịu dàng như trước: “Nghe nói bên Tây Địch gần đây xúi giục dân tộc biên quan đối nghịch với quan phủ địa phương, hơn nữa tập trung hỏa lực tại biên cảnh, nhân mã của Lục hoàng tử đã đi qua, ngay cả phụ thân kia của ta cũng đã dâng tấu xin phát binh?”

“Ừ.” Bách Lý Thanh gác tay lên trán, thản nhiên nói: “Tây Địch Hoàng gần đây triền miên trên giường bệnh, nghe ý thám tử thì khả năng hắn không còn sống được bao lâu, Thái Tử gia Tây Địch gặp chuyện chết sớm, nay chỉ còn một hoàng tôn, Tây Địch Hoàng sủng ái thái tử, yêu ai yêu cả đường đi lập người này làm Hoàng Thái Tôn. Hoàng Thái Tôn này còn nhỏ hơn ngươi một tuổi, mới mười lăm, mười sáu, phía trên có ba hoàng thúc trưởng thành, người thì tay cầm binh quyền một phương, người thì đứng đầu văn thần triều đình, hoặc rất được lòng dân, gần đây hoàng thất vì ngôi vị Hoàng Đế mà náo túi bụi, chướng khí mù mịt.”

Hắn dừng một chút rồi lại nói: “Trong đó, Nhị hoàng tử tay cầm binh quyền lại bị tra ra có dính dáng tới vụ án ám sát hoàng huynh hắn năm đó, mắt thấy sẽ bị vấn tội thì bỗng nổi tranh chấp với triều ta…”

“Đang lúc cần dùng người, đương nhiên không thể dễ dàng ra tay lấy lại binh quyền từ Nhị hoàng tử, ngược lại càng phải trấn an, Nhị hoàng tử Tây Địch chẳng những không bị hỏi tội, nếu thắng trận còn có thể kiếm danh vọng để đăng cơ, nếu có thể công thành đoạt đất tại triều ta, hoặc trực tiếp diệt triều ta, tay cầm trăm vạn đại quân, Hoàng Đế này hắn làm chắc rồi, phải không?” Tây Lương Mạt tiếp lời hắn.

Loại chuyện vây Ngụy cứu Triệu, dời đi mâu thuẫn quốc nội để thu hoạch lớn hơn này, đời trước nàng thấy không ít, thậm chí có vài lần còn do nàng một tay xử lý.

Bách Lý Thanh mở mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt xa xôi, khóe môi cười: “Nha đầu ngươi nếu là nam nhân, bản tọa nhất định để ngươi làm việc dưới trướng, sẽ là một mưu sĩ không tệ. Một tiểu cô nương lại hiểu biết về chính trị như thế, đôi khi vi phu không thể không hoài nghi ngươi có thật sự mới mười bảy tuổi hay không, có thật là nữ nhi mà Tĩnh Quốc Công quên mất kia không.”

Trong lòng Tây Lương Mạt hơi kinh hãi, hắn quả nhiên đã sớm hoài nghi, có điều…

Nàng cười khẽ, tùy ý nói: “Ngươi đoán đúng rồi, thật ra ta là Hoàng Hậu Tây Địch, ẩn núp tới Thiên Triều làm gian tế.”

Bách Lý Thanh cười nhạo: “Như ngươi cũng đòi làm Hoàng Hậu, Hoàng Hậu Tây Địch đã xuống mồ bao nhiêu năm rồi.”

Tây Lương Mạt nhăn mặt quỷ: “Ai nói không được, ngày nào đó nói không chừng ta thật sự trở thành Hoàng Hậu đấy.”

Bách Lý Thanh nheo mắt nhìn nàng, một bàn tay bỗng thò vào trong vạt áo nàng, cười làm càn: “Vậy bản tọa phải cẩn thận dạy dỗ Hoàng Hậu Tây Địch nhà ngươi, nữ gian tế bị bắt là phải thị tẩm cho tướng lĩnh quân địch.”

Tây Lương Mạt vốn cười nói, ai ngờ bị hắn trực tiếp nắm lấy một bên ngực mềm mại, nhất thời hai má đỏ bừng, túm lấy tay đối phương: “Ngươi… Ngươi buông tay, không phải nói buổi tối mới… mới động phòng à!”

“Hử, bản tọa có nói vậy sao?” Đầu ngón tay Bách Lý Thanh hơi dùng sức, nhìn Tây Lương Mạt mặt đỏ tai hồng, đôi mắt hắn như dập dềnh sóng nước, tựa một hồ nước sâu không thấy đáy, tràn ngập mê hoặc và dịu dàng, Tây Lương Mạt nhìn quá gần làm cho nàng cảm thấy mình sắp chết đuối trong đó, trọn đời không được siêu sinh.

Nàng muốn quay mặt đi lại làm không được, biết rõ hắn đang thi triển mị thuật lại không tự chủ được chậm rãi cúi đầu.

Dường như hắn rất hài lòng về ảnh hưởng của mình với nàng, tay kia ôm lấy cổ Tây Lương Mạt kéo nàng thấp đầu xuống, thẳng một đường từ giữa trán tới chóp mũi nàng, để lại những nụ hôn nhỏ, cuối cùng dừng trên cánh môi nàng, biến thành một nụ hôn triền miên và bá đạo.

“A Cửu…”

“Ừ.”

Tiếng thơ dốc và nỉ non rất nhỏ để lại hơi thở ngọt ngào trong sự gắn bó.

Không khí đầy hơi thở ái muội và mềm mại.

Tây Lương Mạt chỉ cảm thấy trong miệng tràn ngập mùi hương xa xôi và mê hoặc vô cùng dễ ngửi của hắn, giống một vò rượu nguyên chất, làm cho nàng có cảm giác say mê, mơ mơ màng màng nhận lấy những nụ hôn nhỏ vụn dịu dàng như mưa của hắn, thân mình mềm nhũn gần như không thể vịn lên vai hắn.

“A Cửu…”

Bách Lý Thanh nhìn kiều thê nho nhỏ mềm mại trong lòng, thấy nàng mặt mày mê ly, ánh mắt mang sương mù ngày xuân, run run yêu kiều, sâu thẳm trong đáy mắt hắn hiện lên ánh sáng rạng sỡ chói mắt, cúi đầu mút đầu vai nàng: “Để bản tọa kiểm tra xem ngươi giấu trộm cái gì nào.”

Tây Lương Mạt có điểm mơ màng nói: “Không có giấu gì hết.”

Nàng giấu cái gì?

Bách Lý Thanh cười khẽ, ngón tay thon dài trực tiếp xốc váy nàng lên sờ vào: “Thật không? Tiểu gian tế, bản tọa phải lục soát thử xem mới được.”

“Ưm…” Tây Lương Mạt đột nhiên mở to mắt, lập tức tỉnh táo lại, rồi lại phát hiện quần áo mình đã rụng rời một nửa, nàng xấu hổ tức giận đấm hắn: “Không biết xấu hổ!”

Nàng lại bị tên đại yêu nghiệt này quyến rũ, rõ ràng vừa rồi đã hạ quyết tâm không cho hắn thực hiện được!

“Nương tử quá khen, một khi đã vậy vi phu phải tuân theo lời ca ngợi của ngươi rồi.”

“Ưm… Ngươi thật là… Ban ngày tuyên dâm không tốt!

“Kìm nén nội hỏa mới là tệ nhất.”

“…”

Hai người đang lúc dây dưa mật ngọt, không khí đầy ái muội thì cửa phòng bỗng bị người ta đập vang.

Tây Lương Mạt giật thót, đẩy người phía trên mình: “Có ngươi đến, nguy rồi, nhất định là người chủ trì bảo ngươi đi đón khách đấy!”

Làm gì có tân lang nào ngay cả hỉ yến cũng không tham gia đã vội vã động phòng, huống hồ, tân lang còn là một “Đại thái giám”!

Bách Lý Thanh còn đang vội hưởng dụng tiểu hồ ly mềm mềm thơm thơm nhà mình, đầu cũng không ngẩng, chỉ lười biếng nói: “Đừng để ý đến hắn, còn ầm ỹ nữa bản tọa sẽ một kiếm chém hắn!”

Nhân tiện cánh tay dài chụp tới, kéo Tây Lương Mạt vừa mới chui ra được một tí về lại trong lòng minh, hôn dày đặc như mưa xuân rơi xuống trên mặt, trên vai Tây Lương Mạt, một đường đi xuống, châm lên một đám lửa nhỏ.

Ánh mắt Tây Lương Mạt lại dần dần mê man như một vũng tuyết tan trong mùa xuân, nhưng lý trí nói cho nàng không thể như vậy, đầu ngón bắt lấy đầu vai Bách Lý Thanh dần mềm yếu vô lực.

“Bịch! Bịch! Bịch!” Người đập cửa thấy người bên trong không để ý tới mình, nhất thời như căm tức nên càng dùng sức đập.

Tây Lương Mạt giật mình tỉnh lại, lúc này động tác nàng cực kỳ gọn gàng, một cái tát đẩy mặt Bách Lý Thanh rời ra một trượng, cáu giận nói: “Còn không mở cửa mau, ngươi thật sự khiến ta ngày mai không cần làm người nữa à!”

Cửu Thiên Tuế điện hạ đang lúc hứng trí, đột nhiên không còn nhuyễn ngọc ôn hương, tựa như bị rót một chậu nước lạnh vào đầu, nổi trận lôi đình quay người rống giận: “Tiểu Thắng Tử, ngươi chán sống quá rồi phải không, còn không kéo thứ đáng giết ngàn đao bên ngoài đi lột da rút xương cho bản tọa?!”

Nhưng giọng nói luôn uy phong bát diện của Tiểu Thắng Tử lúc này lại mang theo chút yếu đuối, ấp a ấp úng nói: “Thiên Tuế gia… Đó là… Đó là…”

Bách Lý Thanh luôn làm việc nhanh nhẹn, ghét nhất người ta nói không thành lời, giọng nói sắc nhọn cực kỳ: “Đó là cái gì, ngươi cũng muốn bị lột da làm quạt cho bản tọa phải không?”

Thứ quấy rầy chuyện tốt của Cửu Thiên Tuế hắn, đều là chán sống!

Nhưng lần này, Tiểu Thắng Tử còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói già cả nhưng có lực, sâu trầm mang theo tức giận vang lên: “Thanh Nhi, ngươi muốn lột da ai, một thái giám như ngươi không nên miệt mài quá độ!”

Thanh Nhi?

Miệt mài quá độ?

Tây Lương Mạt bỗng không nhịn được bật cười ra tiếng.

Vẻ mất kiên nhẫn trên gương mặt tuấn mỹ vô song của Bách Lý Thanh rút đi trong nháy mắt, nhân tiện thêm một tia xanh mét, hắn gọn gàng tao nhã xoay người xuống giường, thuận tay kéo một cái trường bào quàng lên người: “Ta đi đuổi ông già đáng ghét kia đi rồi sẽ trở lại!”

Dứt lời, hắn vội vàng đi ra ngoài cửa.

Tây Lương Mạt nhìn bóng lưng hắn, ngẩn ra một lúc rồi mới phản ứng lại.

Gọi Bách Lý Thanh như vậy chỉ có một người – Lão Y Chính Ngự Y Viện!

Nghĩ tới lời nói của ông lão kia, nàng lại đỏ mặt hồng tai.

Tây Lương Mạt vội vàng xuống giường, kéo lại chăn đệm hơi hỗn loạn, nhanh chóng thu thập xong quần áo của mình, nàng vừa mới buộc đai lưng đã thấy cửa bị đẩy ra.

Tây Lương Mạt ngẩng đầu thấy lão Y Chính cõng hòm thuốc, sau lưng là Cửu Thiên Tuế điện hạ thở hổn hển đi vào phòng, nàng thầm may mắn, may quá, may quá, đã mặc quần áo rồi, nếu không mặt mũi mất hết.

“Y Chính đại nhân.” Tây Lương mạt tiến lên cung kính hành lễ với lão Y Chính để chòm râu dê, vị lão Y Chính này nổi tiếng tính tình vừa cứng vừa thối, mọi người đều nói ông ấy là người vừa cũ kỹ vừa chính trực, không ai ngờ ông ấy có quan hệ với Bách Lý Thanh, nhưng Tây Lương Mạt có thể nhìn ra, ông ấy nhất định là người cực kỳ thân cận của Bách Lý Thanh.

Lão Y Chính đi tới nhìn nàng, vuốt chòm râu dê của mình cười tủm tỉm nói: “Mau đứng lên, lão phu chỉ đến xem tiểu nương tử của Thanh Nhi thôi.”

Khi nói chuyện, ông vươn tay nắm lấy cổ tay Tây Lương Mạt, không kiêng kỵ gì. Vẻ mặt Bách Lý Thanh tuy thiếu kiên nhẫn nhưng không ngăn cản, Tây Lương Mạt liền ngồi xuống, đồng thời mời lão Y Chính an vị, để ông ấy bắt mạch cho nàng.

Lão Y Chính im lặng một lát, sau đó nhìn Bách Lý Thanh khẽ gật đầu, cười mắng: “Tiểu tử nhà ngươi, có phải đã sớm để ý tiểu cô nương nhà ngươi ta không, trước kia xem thân mình nàng còn có chút suy kiệt, nay nhìn lại cũng đã tốt hơn nhiều rồi, có điều nếu thật sự muốn mang thai thì còn chờ một hai năm nữa, để tiểu cô nương qua mười tám tuổi thì tốt hơn.”

Tây Lương Mạt nghe vậy trên mặt nổi lên hai rặng mây đỏ, không nói lời nào chỉ cúi đầu, trong lòng lại nghĩ, lão Y Chính biết bí mật của Bách Lý Thanh.

Bách Lý Thanh lạnh gương mặt tuấn mỹ mặt nói: “Được rồi, người xem thì đã xem rồi, có thể đi được chưa, quấy nhiễu mộng xuân của người ta không tốt đâu.”

Lão Y Chính tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Tiểu tử hỗn láo nhà ngươi, thân mình tiểu nha đầu này tuy được ngươi điều trị không tệ lắm, nhưng ngươi cũng biết thể chất của ngươi đặc biệt, khóa nguyên công thì mới phá, nguyên dương sơ khai, tiểu nha đầu mới gặp mây mưa, thể chất âm lạnh, lập tức chịu nhiều mưa móc của ngươi như vậy làm sao chịu được. Nay trong cơ thể nàng hỏa dương rất vượng, khô nóng khó chịu, đã là tổn hại âm nguyên tinh, nếu không biết tiết chế, đừng nói mười tám, hai mươi mấy mới mang thai được con của ngươi!”

Bách Lý Thanh nghe vậy nhất thời nhướng mày, cả giận nói: “Lão nhân, lão nói chuyện có thể thống nhất chút không, rõ ràng lão nói nguyên dương của ta hữu dụng với người âm hư!” Nếu không mỗi khi xong việc hắn cũng không thường lấy dạ hương châu chặn lại cho nàng!

“Đồ tốt có thể tùy tiện ăn à, sao chính ngươi không ăn đi, dùng dược phải chú ý liều lượng, dù là nhân sâm nghìn năm, hà thủ ô vạn năm cũng không thể ăn thay cơm!” Lão Y Chính thấy tiểu tử thối chính mình nhìn lớn lên không nghe lời cũng nổi giận.

Bách Lý Thanh cười lạnh: “Lão nhân này thật không biết thẹn, ngươi còn ngày ngày dưỡng sinh, uống trà dưỡng thân, sao không xem xem ăn thứ của chính lão ấy, thứ kia của nam nhân đương nhiên để cho nữ nhân ăn, chính lão không nói rõ ràng, ai biết được!”

Lão Y Chính giận nở nụ cười: “Ngươi cũng coi như nam nhân đấy nhỉ, nếu năm đó không phải lão tử nhìn ngươi đáng thương thì cũng chẳng dạy ngươi thủ dương công!”

Bách Lý Thanh: “Bản tọa có phải nam nhân hay không, tiểu nha đầu rõ nhất!”

“Đủ rồi!” Tây Lương Mạt đã sớm mặt đỏ tai hồng, thở hổn hển, hận không thể chui xuống gầm giường mà trốn, đỡ phải đối mặt với một đôi một già một trẻ quỷ quái, không phải cha con mà hơn cả cha con này.

Cuối cùng nàng cũng hiểu được cái kiểu không biết xấu hổ và vô liêm sỉ của Bách Lý Thanh học được từ đâu, rõ ràng là trên không thẳng, dưới xiêu vẹo.

Còn không biết xấu hổ chỉ trích đối phương vô sỉ?

Ăn! Ăn! Ăn! Cái đầu ngươi ấy!

Một đôi quái đản!

Thích ăn thì tự mình ăn đi, con mẹ nó đừng nhắc tới nàng!

Tây Lương Mạt xoay người đi ra ngoài cửa: “Hai người tiếp tục, không cần để ý đến ta, ta ra ngoài đi dạo một lát.”

Quái đản, xin chào, quái đản, tạm biệt!

Chưa đi được hai bước Tây Lương Mạt đã bị một sức mạnh rất lớn kéo lại, trực tiếp quay một vòng tại chỗ rồi đập vào một lồng ngực cứng rắn.

Tây Lương Mạt bịt cái mũi của mình, tức giận trừng mắt với Bách Lý Thanh, ai ngờ Cửu Thiên Tuế lúc này chỉ lo đuổi người, ác độc nói: “Được rồi, lão nhân, lão lại nói nhảm nữa làm tiểu nha đầu tức giận chạy mất thì đừng nói sinh con cái gì, có thể sinh ra cái rắm đã là không tệ rồi, nếu thế lão tử sẽ ném hết đống bảo bối trong tủ thuốc của lão cho heo ăn!”

Lão Y Chính lúc này cũng lười cãi nhau với Bách Lý Thanh, chỉ trợn mắt một cái, ngược lại cười tủm tỉm vuốt chòm râu dê ghé sát vào Tây Lương Mạt: “Nha đầu, tiểu tử thối này làm thái giám quá lâu, có điểm kỳ quái, âm dương mất cân đối, ngươi đừng để trong lòng, sau này nếu hắn ức hiếp ngươi thì tìm tới chỗ gia gia, gia gia dạy ngươi biện pháp trừng trị hắn.”

Tây Lương Mạt đối với lão Y Chính không có gì chán ghét, trong cung đình còn có ông lão như vậy thật hiếm có, nàng biết nếu lão Y Chính không coi nàng là người một nhà thì sẽ không nói những lời này với nàng, nàng liền ôm cái mũi bị đụng đau, ngượng ngùng gật đầu.

Đối với có biện pháp có thể trừng chị lão yêu nghìn năm nhà mình, nàng tương đối có hứng thú.

Nếu mà…

Nàng yên lặng nghĩ, gần đây mình thật sự có chút âm dương mất cân đối, đặc biệt hay chảy máu mũi, vốn nghĩ tại mấy ngày nay khô nóng nên nóng trong, chẳng lẽ… Hay là… Có lẽ… thật như nguyên nhân lão Y Chính nói, chuyện phòng the quá độ?

Tây Lương Mạt lại đỏ mặt.

Nhìn dáng vẻ xấu hổ của Tây Lương Mạt, lão Y Chính hình như cảm thấy rất thú vị, cười hắc hắc vuốt chòm râu dê trừng mắt nói với Bách Lý Thanh đang mang vẻ mặt kiêu hãnh: “Còn không đi theo ta, còn chuyện Lạc Nhi muốn dặn dò ngươi, làm việc không đủ cẩn thận!”

Cũng chỉ có lão Y Chính dám nói chuyện với với Cửu Thiên Tuế điện hạ người người nghe đều hết hồn như thế.

Bách Lý Thanh nghe vậy hơi ngẩn ra, sau đó dường như lâm vào trầm tư, một lát sau nói với Tây Lương Mạt: “Ngươi ở trong phòng trước, lát nữa vi phu sẽ trở về.”

Tây Lương Mạt gật đầu, vội vàng khoát tay như đuổi ruồi bọ, đi đi, đi đi!

Ở lại lâu thêm tí nữa trái tim nhỏ bé của nàng sẽ chịu không nổi mất.

Bách Lý Thanh thấy tiểu nương tử của mình mất kiên nhẫn như vậy liền sán tới gần, xấu tính thì thầm bên tai nàng: “Tiểu gian tế, chờ bản tọa trở về trừng trị ngươi đi, đừng tưởng lão đầu nói hai câu bản tọa sẽ bỏ qua cho ngươi, còn nhiều phương pháp không để ngươi ăn phải nguyên dương của bản tọa.”

Dứt lời, hắn nhìn Tây Lương Mạt cứng đờ, cười khẽ xoay người, phất tay áo mà đi.

Tây Lương Mạt tức giận sập cửa lại, dựa vào cửa, ôm hai má nóng bừng, nghe tim mình đập như sấm rền.

Có điều…

Vừa rồi hình như nghe lão Y Chính nhắc tới Lạc Nhi?

Là… Bách Lý Lạc?

Tây Lương Mạt bỗng nhớ tới nửa năm trước, thiếu niên tuyệt mỹ mà mình nhìn thấy, hắn cũng có dung nhan khuynh thành, chỉ là Bách Lý Lạc là một giọt lệ trên khóe mắt Phật tổ còn Bách Lý Thanh thì là một đóa mạn đà la đầy máu tanh yêu dị ngưng tụ từ tà khí của trời đất.

Hắn… làm sao vậy? Lại phát bệnh sao?

Tây Lương Mạt đang lâm vào trầm tư thì cửa bị người ta gõ vang.

Động tác của yêu nghiệt kia đúng là mau!

Tây Lương Mạt không cam lòng xoay người mở cửa, hơi cáu nói: “Lát nữa ngươi còn chạm vào ta, ta sẽ…”

Nhưng mà, nửa câu còn lại đã nghẹn trong cổ họng nàng.

Tây Lương Mạt nhìn người vừa tới, một lát sau lãnh đạm nói: “Ngươi tới đây làm gì?”

“Bản cung chỉ thay mẫu hậu tới tặng lễ cho ngươi, vốn nghĩ ngươi sẽ không dễ chịu, xem ra ngay cả trong tình cảnh này ngươi vẫn sống rất thoải mái, cho dù gả cho một thái giám.” Người vừa tới không chút khách khí vượt qua Tây Lương Mạt bước vào phòng, nhân tiện đặt hộp gấm trên mấy cái bàn nhỏ cao đến thắt lưng ở cạnh cửa, đánh giá trang trí trong tân phòng.

Tây Lương Mạt lạnh lùng nhìn nam tử mặc một bộ cẩm bào màu trắng thắt lưng ngọc, nói: “Thái Tử điện hạ chẳng nhẽ không biết, tự tiện xông vào động phòng của người khác là hành vi cực kỳ thất lễ à?”

Tư Thừa Kiền vốn mượn cơ hội có người trông thấy Bách Lý Thanh rời tân phòng, xem ra tới tiền thính dự tiệc mới tới đây tìm Tây Lương Mạt, đương nhiên không lo lắng có người trông thấy.

Xoay người nhìn nàng, đánh giá Tây Lương Mạt từ trên xuống dưới, nàng đã bỏ mũ phượng, tóc dài buông xõa chỉ buộc bằng một sợi lụa đỏ phía sau người, hơn nữa đã cởi bộ ngoại bào tân nương hoa mỹ phiền phức, chỉ mặc một bộ sa y dài màu đỏ tươi, càng có vẻ mặt mày thanh diễm kỳ dị, eo nhỏ mảnh mai.

Khi nhìn tới cái yếm mẫu đơn lộ ra một nửa bao lấy bầu ngực đẫy đà của nàng, ánh mắt Tư Thừa Kiền hơi cứng lại.

Trên da thịt tuyết trắng đó rõ ràng xuất hiện một số dấu vết không nên có, ít nhất trong mắt Tư Thừa Kiền, thì không nên xuất hiện trên người Tây Lương Mạt.

“Thế nào? Hắn thật sự chạm vào ngươi?” Tư Thừa Kiền bỗng lại gần Tây Lương Mạt, từ trên cao nhìn xuống nàng.

Tây Lương Mạt lạnh nhạt nói: “Liên quan gì tới Thái Tử điện hạ đâu, giờ này ngài nên đi ra ngoài thì hơn, nếu để người ta trông thấy, chỉ sợ Hoàng Hậu nương nương và Lục Thừa Tướng lại hận không thể dồn ta vào chỗ chết.”

Hô hấp Tư Thừa Kiền hơi cứng lại, sau đó vén lên một lọn tóc đen xõa bên má nàng, khẽ ngửi, giọng vừa mỉa mai vừa khinh miệt: “Cho nên ngươi đắm mình đến mức để mặc một thái giám chạm vào ngươi, ngươi không phải thiếu nữ chưa hiểu sự đời, ngươi cho rằng hắn có thể thỏa mãn ngươi sao?”

Loại ngôn từ ngả ngớn mang theo vũ nhục này làm cho đáy mắt Tây Lương Mạt hiện lên một tia sắc bén, nàng nhìn Tư Thừa Kiền rồi bỗng nở nụ cười, đến gần một bước, gần như dựa vào lòng hắn, nheo mắt quyến rũ: “Thái Tử gia, ngươi nói xem, có lẽ ngươi mới là người có thể thỏa mãn ta đấy, hay là chúng ta ở đây thâu hoan một hồi, coi như xỉ nhục Cửu Thiên Tuế?”

Tư Thừa Kiền thấy Tây Lương Mạt nháy mắt biến từ mỹ nhân lạnh lùng thành yêu cơ quyến rũ, trên gương mặt xinh đẹp dịu dàng đầy vẻ dụ hoặc, đôi môi đỏ mọng gần như chạm vào má hắn, hắn nhất thời sửng sốt, lại không nhịn được muốn cúi đầu theo bản năng.

Nhưng ngay sau đó, giọng nói châm chọc của Tây Lương Mạt lại xuyên vào tai hắn: “Thì ra Thái Tử điện hạ tính toán như thế, nhưng mà trong mắt Mạt Nhi, cho dù hầu hạ một thái giám còn hơn hầu hạ một kẻ ti bỉ chỉ biết lợi dụng cô gái yêu mình sâu sắc, rồi lại khinh bỉ nàng, ít nhất hắn là một chân tiểu nhân, còn ngươi là một ngụy quân tử.”

Nàng hơi dừng, kiễng chân lên hà hơi bên tai Tư Thừa Kiền: “Tư Thừa Kiền, ngươi có biết không, ngươi thật sự khiến ta cảm thấy ghê tởm.”

Lời này vừa nói xong, nàng không để ý đến thân thể cứng nhắc của Tư Thừa Kiền, thối lui vài bước, lạnh nhạt nói với hắn: “Thái Tử điện hạ, ta khuyên ngươi sau này đừng làm một vài chuyện vô vị nữa, nếu ép người quá đáng, ta cam đoan Lục hoàng tử sẽ là trở ngại lớn nhất trên con đường đăng cơ của ngươi, trở ngại này có bước qua được hay không, còn phải xem tạo hóa của ngài!”

Sắc mặt Tư Thừa Kiền tái mét vì lời nói tràn ngập nhục nhã và khinh miệt của nàng, giờ phút này lại nghe nàng uy hiếp trắng trợn, nhất thời giận dữ, lớn tiếng quát lên với Tây Lương Mạt: “Tây Lương Mạt, ngươi dám!”

Tây Lương Mạt nhìn hắn, chậm rãi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Thái Tử gia có thể thử xem, Mạt Nhi tuy bất tài nhưng vẫn khuyên được phủ Quốc Công.”

Ngoại trừ Bách Lý Thanh, chưa ai từng dám uy hiếp hắn, Tư Thừa Kiền đầy bụng lửa giận, nhìn giai nhân lạnh giá trước mặt, chỉ cảm thấy nàng thật sự rất đáng giận, rất đáng chết, nhưng mà…

Ánh mắt hắn dừng trên vòng eo mảnh khảnh của nàng, có rất nhiều phương pháp để nam nhân dạy dỗ nữ nhân.

Kế hoạch mà Lục Thừa Tướng vốn sắp xếp là, nhân dịp kính rượu Bách Lý Thanh, kê đơn cho hắn quá chén, ngay trong tối nay ép Tây Lương Mạt thị tẩm, vốn là một nữ tử gả cho thái giám, đời này chỉ có như thế, còn tạo được sóng gió gì.

Nhưng hắn luôn cảm thấy loại phương pháp này không hợp với ý nguyện ban đầu của mình, nàng không nên là một món đồ chơi bị người ta dâm ô.

Nhưng mà, nha đầu kia thật sự rượu mời không uống cứ thích uống rượu phạt!

Hắn lập tức tiến lên một bước, vươn tay muốn ôm lấy eo nhỏ yểu điệu của Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt thì đã sớm chuẩn bị, làm sao có thể để hắn thật sự chạm vào mình, thân mình nghiêng đi, chân khí dồn vào tay, tàn nhẫn điểm thẳng vào huyện khí hải trên bụng Tư Thừa Kiền, trực tiếp muốn phế đi thứ như vận mệnh của hắn.

Trên gương mặt lạnh lùng của Tư Thừa Kiền hiện lên vẻ giận dữ, thân mình xoay chuyển tránh đi đầu ngón tay của Tây Lương Mạt, thuận tay muốn chụp vào huyệt kiên cảnh của nàng.

Khóe môi Tây Lương Mạt nhếch lên một nụ cười lạnh, đang định ra tay đã thấy Tư Thừa Kiền bỗng như bị cái gì đó đánh trúng, cứng lại giữa không trung, sau đó hắn bị một cơn gió cuốn lên đập mạnh vào vách tường.

Tây Lương Mạt nhìn sang, Bách Lý Thanh lạnh mặt đứng ngoài cửa phòng, liếc nhìn Tư Thừa Kiền đã ngã xuống, âm trầm nheo mắt lại: “Thái Tử điện hạ, bản tọa không biết thì ra ngươi có hứng thú với sư nương của mình thế đấy!”

Hơi lạnh âm u lạnh như băng tỏa ra từ người hắn dường như làm không khí trong phòng ngưng kết trong nháy mắt.

Tư Thừa Kiền chống vách tường đứng lên, liếc nhìn Bách Lý Thanh, gương mặt lạnh lùng hơi giật giật, sau đó cười khẩy: “Sư nương? Thái Phó, Mạt Nhi vốn là phi tử bản cung đã định ra, ta và nàng từ lúc ở Thu Sơn đã có duyên một đêm, ngươi…”

Lời còn chưa dứt, Bách Lý Thanh đã mất kiên nhẫn vén ống tay áo hất hắn bay ra khỏi cửa sổ “rầm” một tiếng.

“Thật là phiền chết ngươi, không phải chỉ động phòng thôi sao, sao mà lắm thứ vớ vẩn chui vào động phòng của bản tọa như thế!”

Đáng tiếc, Cửu Thiên Tuế điện hạ anh minh vĩ đại không biết là, đêm động phòng này của hắn nhất định không thể an bình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.