Hoạn Phi Thiên Hạ

Quyển 2 - Chương 82: Quỷ thần khó phân biệt



“Ngươi… Ngươi là… nữ nhân?” Bách Lý Tố Nhi không nhịn được hét ầm lên.

Tây Lương Mạt nhìn Bách Lý Tố Nhi giãy khỏi tay nàng lùi vào trong giường, không khác gì con thỏ hoảng sợ, không khỏi nhướng mày: “Hình như người bị sàm sỡ là ta, không phải ngươi.”

Trên gương mặt trẻ con của Bách Lý Tố Nhi hiện lên vẻ xấu hổ buồn bực, đỏ mặt nói: “Ta tưởng ngươi là nam, ai ngờ ngươi là nữ, nam nữ thụ thụ bất thân, vậy mà ngươi dám ôm ta, ngươi mới không biết xấu hổ.”

Tây Lương Mạt nghe vậy, trong mắt có vẻ bực bội, thu tay lại, đứng thẳng lên, mỉa mai nói: “Ngươi mà cũng được coi là nam nhân cơ à, nhãi con mười hai tuổi còn chưa mọc hết lông cũng dám tự nhận mình là nam nhân, coi như bản Đốc Vệ chõ mũi vào chuyện của người khác, vừa rồi nên để ngươi sái chân bò về mới đúng.”

Dứt lời, nàng xoay người phẩy tay áo bỏ đi.

Bạch Trân cũng tức giận trừng hắn một cái: “Người Tây Địch đúng là không ra gì, có lòng tốt bị coi thành lòng lang dạ thú.”

Sau đó, nàng cũng căm giận xoay người đuổi theo chủ tử của mình.

Bách Lý Tố Nhi nhìn theo bóng lưng bọn họ, ánh mắt có vẻ vừa hối hận vừa giận, cái miệng nhỏ há ra nhưng không nói được gì, chỉ ôm chặt lấy cánh tay mình, mắt to chớp chớp, nước mắt ấm ức phẫn nộ không ngừng nhỏ xuống như hạt châu.

“Hu hu…”

Cửa lại cọt kẹt mở ra, nó cứng đờ, cảnh giác nâng đôi mắt khóc sưng đỏ.

Một chiếc khăn tay mềm mại đập xuống đầu nó kèm theo giọng nói tức giận của Bạch Trân: “Chủ tử nhà ta cho ngươi lau nước mũi.”

Sau đó, cửa lại “rầm” một tiếng đóng sầm lại.

Bách Lý Tố Nhi cầm khăn tay, trong lòng hết sức phức tạp, không biết là buồn bực hay tâm trạng gì khác, cuối cùng nó dùng khăn tay lau mạnh lên cái mũi thẳng tắp của mình.

Ra khỏi hậu viện, Bạch Trân đi theo Tây Lương Mạt một đoạn đường, cuối cùng vẫn không nhịn được, ra tiếng hỏi: “Quận Chúa, ngài… vừa rồi vì sao ngài ôm tiểu tử thối kia, lát nữa nếu Thiên Tuế gia biết được nói không chừng lại tức giận.”

Tây Lương Mạt nhếch khóe môi: “Trẻ con vừa nhạy cảm vừa bốc đồng, không có nhiều kinh nghiệm như người lớn, có cảm tình với thứ gì sẽ không còn lý trí, tốt nhất là quất một roi, thưởng một viên kẹo. Nếu chúng ta có thể khiến Bách Lý Tố Nhi thuần phục, nói không chừng sau này sẽ có lợi cho chúng ta.”

Bạch Trân sửng sốt, Quận Chúa định lợi dụng Bách Lý Tố Nhi à?

“Nhưng mà, Bách Lý Tố Nhi dù sao cũng là hoàng tử nước khác, không phải người tộc ta tất không đồng lòng, sao nó có thể phản bội quốc gia, mẫu huynh của mình để giúp chúng ta được?” Trong lòng Bạch Trân rất hoài nghi.

Tây Lương Mạt đứng chắp tay sau lưng, cười nhạt một tiếng: “Ta không định lợi dụng nó làm chuyện gì lớn lao, chỉ coi như dắt một sợi chỉ mà thôi, về phần có thể thu được hiệu quả gì không, dù sao cũng là tiện tay làm, có hiệu quả thì tốt, không có cũng không sao, về phần Thiên Tuế gia…”

Nàng liếc nhìn Bạch Trân: “Em định bán đứng chủ tử là ta à?”

Bạch Trân giật mình, bĩu môi xua tay thật mạnh: “Nô tỳ bán ai cũng sẽ không bán Quận Chúa.”

Tây Lương Mạt cười khẽ, ánh mắt lại nhìn về phía hư không: “Mị Thất, ngươi thì sao? Ngươi định bán đứng ta à?”

Bạch Trân lập tức chống nạnh, xấu xa nói: “Nếu hắn dám bán đứng Quận Chúa, Quận Chúa cứ gả Bạch Nhụy cho người khác là xong. Dù sao trong quỷ quân khuya tay một cái là ra cả đống độc thân, đủ cho Mị Thất đấu một thời gian.”

Một lúc lâu sau, một giọng nói u oán không biết truyền đến từ chỗ nào: “Mị Thất vừa rồi không nhìn thấy gì hết…”

Tây Lương Mạt và Bạch Trân nhìn nhau cười, đi thẳng về phía tiền viện.

— Ông đây là đường ranh giới Tố Nhi bé nhỏ đáng yêu —

Thâm cung sâu thẳm, đèn đuốc đìu hiu

Màn hồng ba thước, khó nén tịch liêu.

Trong thâm cung vắng vẻ, luôn có một đóa hoa tươi đẹp lặng lẽ nở trong một góc.

“Ư… Gia, chậm một chút… Nô… Nô chịu không nổi…” Tiếng rên rỉ yêu kiều của nữ tử nhộn nhạo vang lên trong không gian u ám, như sương như nước, nương theo tiếng nam tử thở dốc, hòa vào nhau tạo thành một khúc nhạc bí ẩn và ướt át.

Dưới ánh trăng mông lung, tứ chi nữ tử bị ép thành tư thế quái dị, mặc nam tử tàn bạo chà đạp, khiến nàng ta phát ra tiếng khóc đáng thương và tiếng cầu xin tha thứ, vẫn không đổi được sự thương hại của nam tử phía trên.

Không biết bao lâu sau, động tác của nam tử càng thêm tàn nhẫn, một lúc sau mới dừng lại, thở dốc một tiếng như mất hết sức lực: “Hừ…”

Tiếng quần áo sột soạt, nam tử phát tiết xong dục vọng của mình liền đứng dậy mặc quần áo, có điều một đôi tay trần trụi trắng ngần từ phía sau vươn tới, ôm lấy eo hắn: “Phương gia, lại đi rồi à?”

Trong bóng tối, Phương Quan buộc chặt đai lưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Thế nào? Vừa rồi còn sống chết xin tha, giờ đã luyến tiếc rồi à? Quả là ti tiện.”

Minh Nguyệt mềm mại quyến rũ nở nụ cười, cọ mặt lên lưng hắn, vẫn ôm hắn không chịu buông: “Nô đúng là ti tiện, chẳng phải gia cũng thích Minh Nguyệt ti tiện hay sao?”

Ngày ấy, Minh Nguyệt bị Phương Quan cưỡng bức, không phải chưa từng oán hận Phương Quan, chỉ là, sau khi oán hận lại có thêm một phần khuất phục và không muốn xa rời. Dù sao trong thâm cung, những cung nhân như bọn họ rất cô đơn, ngay cả người tâm phúc của chủ tử như nàng ta cũng chỉ có thể nhìn các chủ tử tầm hoan mua vui, phải đè nén chính mình. Nay Minh Nguyệt lần đầu tiên hưởng thụ cảm giác nam nữ hoan ái, cộng thêm thủ đoạn trêu chọc của Phương Quan, khiến nàng ta khuất phục rất nhanh, thậm chí say mê Phương Quan.

Cho dù biết đó là nam nhân của chủ tử nàng ta vẫn trúng độc, không thể khống chế bản thân, si mê nam tử kia.

Vẻ khinh miệt trong mắt Phương Quan càng thêm rõ ràng, hắn xoay mặt lại, ngả ngớn nâng gương mặt đỏ ửng của Minh Nguyệt: “Đúng vậy, gia thích sự ti tiện của ngươi, có điều nếu ngươi không làm được chuyện đã hứa với gia, chỉ sợ sau này chúng ta đều phải chôn cùng Công Chúa điện hạ, còn nói gì thích hay không thích.”

Minh Nguyệt sửng sốt, sau đó vẻ mặt ấm ức, cố gắng giải thích: “Phương gia, Minh Nguyệt đã thử rồi, nhưng không biết công chúa giấu cái hộp kia ở chỗ nào, ta đã tìm mà không tìm thấy.”

Đáy mắt Phương Quan hiện lên một tia giận dữ, hắn cười lạnh một tiếng: “Nếu đã vậy thì ta đành đi tìm biện pháp khác, Minh Nguyệt, không phải ta không muốn dẫn ngươi rời khỏi hoàng cung này, chỉ là ngay cả bản thân ta cũng không bảo đảm được, đương nhiên không chăm sóc được ngươi.”

Dứt lời, hắn phẩy tay áo định bỏ đi.

Minh Nguyệt hoảng sợ, vươn tay kéo ống tay áo Phương Quan: “Phương gia, ngươi… Minh Nguyệt thử lại được không? Thái Tử gia sẽ nhanh chóng bị sung quân biên cương, Công Chúa điện hạ nhất định sẽ lấy thứ trong đó ra, đổi lấy Thái Tử gia lên đường bình an.”

Phương Quan nghe vậy ánh mắt lóe lên một tia sáng âm u, hắn cúi đầu nhìn Minh Nguyệt: “Ngươi nói thật chứ?’

Minh Nguyệt lập tức gật đầu thật mạnh, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và lo lắng, chỉ sợ nam tử tuấn mỹ vô song trước mặt sẽ vứt bỏ mình.

Phương Quan nở nụ cười lạnh nhạt, ngón tay chậm rãi vuốt tóc Minh Nguyệt: “Tốt lắm, Minh Nguyệt, ta biết ngươi không phải người vô dụng mà, ngươi chỉ cần giải quyết thỏa đáng việc này, ta nhất định sẽ dẫn ngươi rời khỏi hoàng cung.”

Những hành động bí ẩn trong phòng cung nhân ở một góc Hoa Trân Cung này chỉ vầng trăng lạnh trên bầu trời nhìn thấy, mà một đầu khác của Hoa Trân Cung được ánh trăng chiếu rọi, cũng có một bóng người lặng lẽ đến, tránh tầm mắt mọi người đứng thẳng trong Hoa Trân Cung.

Mỹ nhân yểu điệu váy đỏ, đội mũ trùm đỏ ngẩng đầu nhìn trăng sáng, khóe môi diễm lệ nhếch lên một nụ cười nhạt, sau đó cầm một chiếc đèn lồng chậm rãi bước lên bậc thang, tựa như một u hồn diễm lệ phiêu đãng trong thâm cung vắng vẻ.

Trước điện không một bóng người, nàng vươn tay đẩy cửa ra, cửa lớn khắc hoa lê cọt kẹt một tiếng, mở ra.

Trong điện tối tăm, chỉ có một chén đèn bàn tỏa ra ánh sáng mờ mờ, soi bóng lập lờ vào sâu trong điện giống như có bóng quỷ đang lắc lư.

Nữ tử áo đỏ kia có vẻ không hề e ngại, cầm đèn lồng đi thẳng vào.

Cho tới khi đi tới bên cạnh ghế chủ tọa ở trong điện cũng không thấy một bóng người, nàng ta có chút nghi hoặc, quay đầu nhìn bốn phía, bỗng nghe một âm thanh lạnh giá vang lên: “Người nhà Bách Lý càng ngày càng không có giáo dưỡng, vào phòng không biết gõ cửa à?”

Mỹ nhân áo đỏ giật mình, quay đầu liền thấy nơi bị màn rèm che khuất có một chiếc cửa sổ mở rộng, phía trước cửa sổ là một nữ nhân lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế dài, uống trà dưới ánh trăng, sống lưng vốn yểu điệu có phần cứng nhắc, bớt đi vài phần cảm giác thiếu nữ, thêm vào năm phần kiêu ngạo.

Mỹ nhân áo đỏ kia mỉm cười, cầm đèn lồng bước qua, tới phía sau nàng kia, sau đó vừa đặt đèn lồng xuống vừa cung kính quỳ gối: “Tôn nữ Trinh Nguyên tham kiến Thái Hậu nương nương, Thái Hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa cầm chén trà, lạnh lùng nói: “Thế nào? Dòng họ Bách Lý còn thừa nhận Thái Hậu như ai gia cơ à?”

Đối mặt với thiếu nữ nhỏ mình hai lứa, Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa không tự xưng “bản cung” mà xưng “ai gia”.

Bởi khi Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa gả cho Chân Nguyên Đế, Chân Nguyên Đế đã hơn bốn mươi tuổi, khi đó ngay cả vị Thái Tử gia đã chết còn lớn hơn nàng không ít tuổi, vì vậy nàng chỉ lớn hơn Trinh Nguyên Công Chúa chưa tới mười tuổi, hai người này xưng hô bà cháu nghe có vẻ quái dị.

Nhưng Trinh Nguyên Công Chúa không hề tỏ vẻ xấu hổ hay khó chịu gì, vẫn cung kính nói: “Thái Hậu nương nương nói đùa, tên của ngài vẫn ở trên gia phả hoàng thất Tây Địch, ngài vĩnh viễn là hoàng tổ mẫu của chúng ta – Hiếu Huệ Thái Hậu. Con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi, lẽ nào ngài tính sau trăm tuổi sẽ chôn cất tại Thiên Triều? Cho dù ngài muốn, chỉ sợ dựa theo quy củ Thiên Triều cũng không thể nào chôn vào hoàng lăng.”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa bỗng xoay người, ánh mắt lạnh giá như đao đâm về phía Trinh Nguyên Công Chúa: “Ngươi đang châm chọc ai gia đấy sao, Trinh Nguyên?”

Người bình thường dưới ánh mắt lạnh lẽo này của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa có lẽ đã toát mồ hôi lạnh, thế nhưng Trinh Nguyên Công Chúa làm như không hề cảm giác, ung dung nói: “Thái Hậu nương nương, ngài suy nghĩ quá nhiều, Trinh Nguyên chỉ nêu lên một sự thật mà thôi.”

“Ngươi âm thầm phái người liên hệ với bản cung chỉ để nói những lời vô nghĩa này? Vậy thì giờ có thể cút.” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa lạnh như băng nói, nàng vốn không định gặp đại sứ Tây Địch, nếu không phải đối phương nói có chuyện lớn cần thương lượng, nàng sẽ không mạo hiểm gánh tội phản quốc trong thời kỳ nhạy cảm này để tiếp kiến Trinh Nguyên.

Nghe Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa đổi lại xưng hô “bản cung”, chia rõ giới hạn với bọn họ, trên gương mặt xinh đẹp không giống người thường của Trinh Nguyên Công Chúa hiện lên nụ cười đầy ý tứ: “Thái Hậu nương nương, hôm nay Trinh Nguyên tới đây là được Hoàng Hậu nương nương dặn dò, mong ngài có thể giúp đỡ bách tính Tây Địch.”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa thoáng ngừng, khinh miệt cười khẩy: “Các ngươi đừng quên, cho dù bản cung là Thái Hậu Tây Địch, trong người bản cung vẫn là máu Thiên Triều, bản cung vẫn là Công Chúa Thiên Triều, đừng mơ mộng hão huyền nữa.”

Trợ giúp người Tây Địch cái gì? Trợ giúp bọn họ đánh cắp tình báo Tây Địch, bán đứng quân đội Thiên Triều, để bọn họ chiếm đoạt Thiên Triều sao?

Trinh Nguyên Công Chúa nghe vậy không hề tức giận vì ngôn từ khiêu khích khinh miệt của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, chỉ nhẹ giọng nói: “Thái Hậu nương nương suy nghĩ nhiều, Trinh Nguyên không ngu xuẩn đến mức như vậy, Hoàng Hậu nương nương cũng không đến mức đưa ra yêu cầu quá phận như thế, chúng ta chỉ hy vọng ngài lấy thân phận Hiếu Huệ Thái Hậu cho thấy ngươi ủng hộ Nhị ca ca mà thôi, dù sao nếu Tây Địch xảy ra tranh đoạt ngôi vị Hoàng Đế, nhất định sẽ sinh linh đồ thán, máu chảy thành sông.”

“Nhị hoàng tử… Bách Lý Hách Vân?” Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa sửng sốt, sau đó nhớ tới “cháu trai” chỉ nhỏ hơn nàng vài tuổi, trong ấn tượng, thiếu niên kia là một đứa bé dã tâm bừng bừng.

Trinh Nguyên Công Chúa cười rộ lên: “Nếu không có dã tâm làm sao có thể trở thành vương giả được?”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa giờ mới phát hiện mình vô thức thì thầm ra suy nghĩ trong lòng, thế nhưng nhìn nụ cười diễm lệ của Trinh Nguyên, nàng bỗng nheo mắt lại: “Vì sao bản cung phải giúp ngươi? Chỉ bằng cái cớ vụng về của ngươi?”

Trinh Nguyên Công Chúa lắc đầu, thản nhiên nói: “Đó chỉ là thứ nhất, thứ hai là Trinh Nguyên nhớ Thái Tử điện hạ của quý quốc đã thất bại trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị Hoàng Đế, mà vị Thái Tử điện hạ kia là cháu trai ruột của ngài, nghe nói tỉnh cảm của ngài và hắn vô cùng sâu sắc, hẳn là không muốn nhìn thấy hắn sa sút tinh thần vì bại trận đúng không?”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa sửng sốt, sau đó bỗng nhiên rút kiếm trong tay áo đặt lên cổ Trinh Nguyên Công Chúa, trong mắt hiện lên sát ý dữ tợn, lạnh giọng quát: “Rốt cuộc ngươi đã nghe nói cái gì?”

Hiện nay trong thiên hạ không mấy người biết bí mật của nàng, Công Chúa Tây Địch xa ngoài nghìn dặm này lại nói một cách rất có thâm ý, giống như đã biết gì đó.

Thanh kiếm dài nhỏ lướt qua cổ Trinh Nguyên Công Chúa, mang theo một tia máu đỏ tươi, thế nhưng Trinh Nguyên Công Chúa dường như không hề phát hiện, vẫn cầm chén trà, lẳng lặng nhìn hơi nước bốc lên lượn lờ: “Thái Hậu nương nương hy vọng Trinh Nguyên nghe nói cái gì? Trinh Nguyên chỉ đại diện cho Hoàng Hậu nương nương, cung cấp cho ngài một con đường hợp tác mà thôi, ngài có nhận hay không chẳng phải do ngài tự chọn hay sao? Cần gì thẹn quá hóa giận?”

Trong mắt Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa lóe lên tia sáng u ám, không nói gì mà chỉ im lặng.

Trinh Nguyên Công Chúa không nóng nảy, vẫn ung dung nói: “Thái Hậu nương nương, mấy ngày nay không vội, ngài cứ từ từ nghĩ cho kỹ đi.”

Nàng ta thoáng dừng, cười cười như bỗng dưng nhớ tới cái gì: “Đúng rồi, còn một việc nữa, hôm nay Trinh Nguyên thấy Cửu Thiên Tuế dung mạo tuyệt mỹ dị thường, mơ hồ lại có ba phần giống với hoàng thất Tây Địch chúng ta, không biết có duyên cớ nào không, hay chỉ là một sự trùng hợp?”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa nhìn nàng ta một cái lạnh như băng: “ngươi tới Thiên Triều chưa lâu mà mắt cũng tinh đấy, nếu bản cung nói Cửu Thiên Tuế không có quan hệ gì với người Tây Địch thì sao?”

Trinh Nguyên dịu dàng nói: “Thái Hậu nương nương nói thế nào Trinh Nguyên sẽ tin như thế, chỉ ngẫu nhiên nhớ tới con gái út của Hưng Đại Đế mà Hoàng Hậu nương nương từng kể, Hưng Đại Đế và Hưng Duệ Hoàng Hậu có một tiểu công chúa dòng chính, vô cùng thương yêu, tục truyền vị cô cô đã qua đời kia xinh đẹp vang danh thiên hạ, giọng nói như tiếng trời, người đời xưng là diệu ngữ quan thế âm, sau này gả tới Thiên Triều làm phi, còn để lại một đôi song sinh, có điều sau này không còn tin tức của đôi song sinh kia nữa, không biết có liên quan gì tới Cửu Thiên Tuế không?”

Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa không chút biểu cảm nói: “Ngươi suy nghĩ quá nhiều.”

Sau đó nàng có vẻ không nhịn được: “Được rồi, bản cung cũng mệt rồi, ngươi lui ra đi, nếu có gì cần ngươi biết bản cung sẽ phái người đi thông báo với ngươi.”

Trinh Nguyên Công Chúa không tức giận vì thái độ lạnh nhạt của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa, càng không dây dưa nữa, chỉ cung kính đứng dậy, không kiêu không nịnh hành lễ: “Tại Trinh Nguyên quấy rầy Thái Hậu nương nương nghỉ ngơi, Thái Hậu nương nương chớ trách, Trinh Nguyên xin cáo lui.”

Dứt lời, nàng ưu nhã lùi lại mấy bước, xoay người mang theo đèn lồng đi ra ngoài.

Trước khi đi, giọng nói mỉa mai lạnh giá của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa bỗng vang lên phía sau: “Ngươi luôn mồm tự xưng mình là sứ giả của Hoàng Hậu, nơi nơi suy nghĩ cho nàng ta và Bách Lý Hách Vân, điều bản cung tò mò là, ngươi không phải nên gọi nàng ta là mẫu hậu sao?”

Trinh Nguyên Công Chúa dừng bước, chỉ nhàn nhạt nói: “Ở trong lòng Trinh Nguyên, Hoàng Hậu nương nương là sự tồn tại chí cao, vì vậy Trinh Nguyên không dám gọi nương nương là mẫu thân.”

Sau đó, nàng ta đội chiếc mũ trùm màu đỏ, chầm chậm ra khỏi điện, tay cầm đèn lồng biến mất trong hành lang thật dài.

Một bóng người nấp trên cây chờ nàng ta đi xa rồi cũng lặng lẽ không một tiếng động biến mất trong bóng tối.

Đèn giao nhân sang quý bị ngọn gió đầu đông thổi lay động, kéo cái bóng của mỹ nhân tuyệt sắc ngồi tựa trên chiếc gối tơ vàng thêu mẫu đơn ra thật dài, lập lòe như bóng quỷ.

“Cổ nhân có câu mùa thu bận rộn, thì ra không phải nói bậy.”

Hán vệ quỳ một gối trước mặt hắn kính cẩn nói: “Bẩm báo Đốc Công, tuy chúng ta không lẻn vào trong cung, không nghe được nội dung cuộc nói chuyện của Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa và Trinh Nguyên Công Chúa, thế nhưng hiện giờ đã tăng thêm người giám sát hành động của người Tây Địch.”

Tiểu Thắng Tử ở bên nhẹ giọng nói: “Thiên Tuế gia, ta thấy đám người Tây Địch này không thành thật, thế nhưng kẻ trộm bên ngoài dễ bắt, cướp nhà khó đề phòng, ngài xem bên chỗ Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa có cần…”

Hắn giơ tay ra hiệu một cách lưu loát nhưng rất lạnh lùng vô tình.

Đôi mắt Bách Lý Thanh lặng lẽ như nước chảy, hỉ giận khó dò, lười biếng nói: “Không cần, nếu người Tây Địch thích chơi thì chúng ta sẽ chơi với bọn chúng, để xem bọn chúng còn gây ra được chuyện gì.”

Liên công công và Tiểu Thắng Tử cùng mấy thân tín Lý Nghị, Túc Vệ liếc nhìn nhau, âm thầm lắc đầu, một khi Thiên Tuế gia nói muốn chơi thì tuyệt đối là chuyện phiền phức, đáng sợ hơn cả giết người.

Xử lý xong hầu hết mọi chuyện, Bách Lý Thanh hơi khép đôi mắt âm mị, Tiểu Thắng Tử vội vàng đi tới phía sau Bách Lý Thanh, thuần thục giúp hắn xoa huyệt thái dương.

“Lát nữa đi nói với phu nhân một tiếng, tối nay đừng đi nghỉ sớm, sai phòng ôn tuyền chuẩn bị đồ tắm rửa.” Bách Lý Thanh ưu nhã chống cằm, lười biếng nói.

Thường ngày bởi hắn phải phê duyệt tấu chương đến muộn nên chưa bao giờ bảo Tây Lương Mạt chờ hắn về cùng ngủ, mà xử lý chuyện công xong mới tắm rửa một lượt rồi về phòng ôm Tây Lương Mạt đã ngủ từ bao giờ nghỉ ngơi, nhưng đôi khi thật sự quá bận, thậm chí cần suốt đêm giải quyết chuyện công, Bách Lý Thanh sẽ sớm sai người thông báo với Tây Lương Mạt hắn sẽ nghỉ ở thư phòng.

Mà kiểu thông báo Tây Lương Mạt chờ hắn trở về này hơn phân nửa vì hắn thật sự không nhịn được “hưng phấn bừng bừng”, không muốn vì chuyện công mà làm một gã hòa thượng cấm dục nữa, muốn thân mật với nàng dâu nhỏ nhà mình.

Nhất là thời gian này, đặc phái viên Tây Địch tới chơi, mỗi ngày phải cãi cọ ký kết hiệp ước với đám Hồ Chi, cộng thêm chuyện công phức tạp khiến hắn nhiều ngày qua không tỉ mỉ nếm mùi vị tiểu nha đầu nhà mình, thỉnh thoảng nửa đêm không nhịn được, châm lửa, lại đau lòng nha đầu kia đang buồn ngủ, chỉ qua loa là thôi, không thể tận hứng.

Thế nhưng lần này Tiểu Thắng Tử không lập tức đi thông báo mà do dự không nhúc nhích.

Bách Lý Thanh hoài nghi, hé mở mắt liếc Tiểu Thắng Tử: “Làm sao thế?”

Tiểu Thắng Tử do dự nói: “Thưa Thiên Tuế gia, hay là… ngài để mai hoặc ngày kia lại… Nô tài thấy hôm nay hiếm khi nào ngài xử lý chuyện công xong sớm, chi bằng để đám Tiểu Xuân Tử vào giãn gân cốt cho gia, gần đây bọn họ học được ngón nghề tốt từ một vị lão sư phụ, đảm bảo gia toàn thân thoải mái, tinh thần sảng khoái.”

Bách Lý Thanh nheo mắt nhìn chằm chằm Tiểu Thắng Tử, nhìn cho đến khi hắn run lên, sợ hãi rụt rè buông tầm mắt, Bách Lý Thanh mới chậm rãi nói: “Bản tọa thấy ngươi mới ngứa da, muốn gọi người giãn gân cốt cho ngươi, phải không?”

Tiểu Thắng Tử vội vàng cười làm lành: “Hì hì, gia, ngài nói gì thế, Tiểu Thắng Tử không hiểu.”

Bách Lý Thanh nhắm mắt, phe phẩy cung phiến hoa lệ trên tay, cười lạnh một tiếng: “Tiểu Thắng Tử, thằng nhãi nhà ngươi càng ngày càng to gan, ngay cả bản tọa cũng định lừa gạt phải không? Hay là chê thủ đoạn của Tư Lễ Giám không đủ, định lấy thân thử nghiệm, luyện ra vài phương pháp tra tấn mới?”

Tiểu Thắng Tử nghe vậy lập tức run lẩy bẩy, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Là… Hôm nay Quận Chúa, à không, phu nhân không nghỉ trong phòng.”

“À, vậy nha đầu kia nghỉ ở đâu?” Bách Lý Thanh nghe vậy có chút bất ngờ, mở mắt ra.

Tiểu Thắng Tử tiếp tục nhỏ giọng nói: “Nhiều ngày nay phu nhân đều nghỉ ở phòng Lạc thiếu gia.”

Vừa dứt lời, trong nháy mắt Tiểu Thắng Tử cảm giác được hơi lạnh thấu xương đập vào mặt.

“Ngươi nói cái gì?”

Giọng nói dễ nghe kia lạnh như âm thanh truyền đến từ địa ngục, làm cho Tiểu Thắng Tử rùng mình một cái, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của gia nhà mình, vội vàng nói cho hết lời: “Là vì… mấy hôm trước không biết làm sao Lạc thiếu gia rơi xuống nước, cứu lên lại sốt cao, khi phu nhân tới chăm sóc, Lạc thiếu gia nhất định không chịu để phu nhân đi, nửa hôn mê còn túm chặt lấy tay áo của phu nhân…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.