Hoàng Bán Tiên

Chương 86: Lời đồn giả dối



Hắc Vân Bảo gần đây vô cùng náo nhiệt, ấy là bởi vì mọi người đang chuẩn bị lễ mừng thôi nôi cho Lô Hân.

Từ khi Lô Hân ra đời thì đã mang đến cho Hắc Vân Bảo biết bao nhiêu là tiếng cười. Đứa bé này vô cùng đáng yêu, dáng người tròn vo bụ bẫm, nhưng cũng rất biết ý, cứ thấy Tứ Nương hay Tiểu Hoàng đến thì lại bật cười khanh khách, còn nếu người đến là Lô Ngự Phong hay Tư Đồ thì lại khóc oa oa lên.

Tiểu Hoàng tận mắt nhìn đứa bé này từ khi nó còn đỏ hỏn, nhăn nheo, nay đã có thể đứng, còn chập chững bước đến níu níu góc áo y, miệng bi bô còn chưa nói tròn chữ, chỉ có thể kêu ư ử thôi.

Tiểu Hoàng hợp với đứa bé này lắm, từ sau khi nó biết đi thì cứ bám riết lấy Tiểu Hoàng đòi ẵm đòi bồng, còn không thì, còn không thì sẽ gọi váng lên “Hoảng Hoảng, Hoảng Hoảng…”[1]

Nhóc con này lúc mới sinh ra thì chỉ có tám cân, đến khi đầy năm thì đã được hai mươi cân[2], trong khi ấy Tiểu Hoàng lại gầy guộc, tay nhỏ chân nhỏ mà còn đi bế con nít, nên thường xuyên bị đè cho bẹp dí.

Cũng chả biết có phải vì vẻ mặt Tư Đồ rất hung ác hay không mà con bé này không thích hắn. Cứ mỗi lần thấy Tư Đồ nếu không khóc thì cũng ôm chặt Tiểu Hoàng và nhăn mặt với hắn, khiến Tư Đồ hận đến không nói nên lời, nhưng biết làm sao đây, ai bảo nó là con gái nuôi của hắn chứ.

Dạo này xảy ra vài trận mưa to khiến đê ở sau núi bị hư hỏng phần nào, nên Tư Đồ phải đưa người đến sửa chữa, Lô Ngự Phong và Tứ Nương ngoại trừ lo xử lý bang vụ còn phải lo chuẩn bị lễ mừng thôi nôi cho Lô Hân, thế nên nhóc con kia được giao thẳng cho Tiểu Hoàng và Mộc Lăng trông nom.

Hôm nay vừa qua khỏi giữa trưa, Tiểu Hoàng ngồi tại một chiếc ghế đá nhỏ trong viện, Lô Hân ngồi trên đùi y. Tiểu Hoàng tay cầm sách, vừa xem vừa kể chuyện ngày xưa cho Lô Hân nghe. Con bé nghe qua chẳng hiểu gì mấy, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng tiểu hài tử thì sẽ rất vui.

“Bảo Bảo hình như lại béo ra thêm một tí nữa rồi.” – Mộc Lăng tiến đến cầm lấy cánh tay tròn vo trắng trẻo như thể một củ sen của con bé mà véo.

Lô Hân đối với Mộc Lăng áng chừng cũng lễ phép, nên dù bị véo vẫn không khóc, chứ nếu đổi lại là Tư Đồ thì đã khóc toáng lên rồi.

“Chả biết Tư Đồ khi còn nhỏ thì trông thế nào nhỉ?” – Tiểu Hoàng đột nhiên lên tiếng.

“Phụt…” – Mộc Lăng phì cười mà khuyên Tiểu Hoàng – “Đừng nghĩ đến thì hơn, kẻo sẽ gặp ác mộng đấy.”

Tiểu Hoàng nghĩ ngợi một lúc rồi cũng bật cười. Đúng lúc ấy, một tiểu giáo chạy vào bẩm báo rằng dưới chân núi xuất hiện một kiếm khách, muốn tìm bang chủ luận võ.

Mộc Lăng nghe thấy thì hứng thú lắm – “Ở đâu ra kẻ hết muốn sống thế vậy? Đuổi đi đi!”

“Chúng tôi đã nói với hắn rồi, là bang chủ không thích luận võ với ai cả, mà có động thủ thì ngươi cũng chả có số đâu để nhìn.” – Viên tiểu giáo trả lời đầy khó xử – “Nhưng tên tiểu tử vẫn chả chịu nghe, cứ một mực đòi luận võ với bang chủ, dẫu chết cũng cam lòng, còn huênh hoang bảo chưa biết chừng là ai thắng ai bại đâu.”

“Kiêu ngạo đến thế sao? Tên hắn là gì, bao nhiêu tuổi, người ở môn phái nào?” – Mộc Lăng lại hỏi.

“Hắn bảo hắn tên là Phùng Ngộ Thủy, không môn không phái, thoạt nhìn qua chắc áng chừng chỉ chừng mười tám hay mười chín tuổi gì đó thôi.” – Tiểu giáo ấy tỏ ra khinh thường – “Trên tay cứ ôm khư khư một thanh kiếm mẻ.”

Mộc Lăng lắc đầu, vươn tay vỗ vai viên tiểu giáo, nói một cách đầy ẩn ý – “Hây dà, ngươi cũng biết bang chủ của ngươi dạo này vì chuyện tu sửa đê điều mà bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, lại thêm Tiểu Lô Hân cứ ăn hiếp hắn, nên tâm tình của hắn đang rất chi là ác liệt đúng không?”

Người này vội vã gật đầu, đúng là gần đây tâm tình của bang chủ không được tốt lắm, nhưng thật ra người này không hề biết rằng, sở dĩ Tư Đồ bực bội, chẳng qua là vì bận rộn quá nên thời gian ở bên Tiểu Hoàng bị giảm đi một nửa ấy mà. Đã thế Tiểu Lô Hân cứ bám riết lấy Tiểu Hoàng, lại mất thêm nửa còn lại. Thêm vào đó thì hình như cũng đã lâu rồi chưa có làm chuyện ấy ấy, khiến Tư Đồ bất mãn vô cùng. Hắn nhớ quãng thời gian ở Nam Cương muốn chết, khi ấy hầu như là ngày nào cũng làm…sớm biết thế này thì không đã không quay về rồi.

“Tôi lập tức đuổi kẻ kia đi.” – Viên tiểu giáo vội chạy đi. Mộc Lăng gật gù quay lại ngồi cạnh Tiểu Hoàng, thò tay chọt chọt vào cái bụng nhỏ của Lô Hân.

“Ta ở Hắc Vân Bảo lâu như thế, đây là lần đầu tiên thấy có người tìm Tư Đồ khiêu chiến đấy.” – Tiểu Hoàng hỏi Mộc Lăng – “Trước kia từng có chuyện như thế sao?”

Mộc Lăng nhún vai – “Những năm trước thì nhiều lắm, nhưng mấy năm gần đây lại gần như là không có. Tại vì hầu hết đều bị thảm bại từ lâu rồi, với cả dạo này võ lâm làm gì xuất hiện được nhân tài mới chứ, nhìn qua nhìn lại cũng chỉ có mấy kẻ già đầu xưa kia thôi.”

Tiểu Hoàng gật đầu và hỏi tiếp – “Tư Đồ cũng đâu có lớn tuổi, vậy vì sao lại lợi hại đến thế?”

Mộc Lăng bật cười – “Vậy ngươi tuổi cũng có lớn đâu, nhưng vẫn rất hiểu biết mà.”

Tiểu Hoàng mỉm cười ngại ngùng với Mộc Lăng, khiến y cảm thấy ngứa ngáy tay chân, những muốn nhéo tiểu hài tử một cái. Sao lại đáng yêu thế nhỉ?

Đương lúc dở chuyện thì viên tiểu giáo ban nãy lại quay vào với vẻ mặt hoang mang – “Mộc đương gia, nguy to, hắn xông vào đây rồi.”

“Hửm?” – Mộc Lăng chưa hiểu – “Ai xông vào cơ?”

“Chính là cái tên Phùng Ngộ Thủy ban nãy ấy. Chúng tôi thông báo với hắn là bang chủ không gặp, bảo hắn về đi, hắn chẳng nói lời nào cứ thế xông thẳng vào đây.” – Vừa nói vừa lau mồ hôi – “Ôi chao, tên tiểu tử này lợi hại lắm, chúng tôi chả ai cản được cả.”

“Sao lại vô dụng vậy hả?” – Mộc Lăng bĩu môi – “Chu lão gia tử ở tiền sơn hửm?”

“Sáng nay lão gia tử đi một vòng ở tiền sơn thấy không có việc gì làm, bèn sang bên đê giúp bang chủ một tay rồi…Mấy vị đương gia đều đi vắng hết, Lô phó bang chủ sáng nay đã vào thành đổi hàng hóa, Tứ Nương đang ở hậu sơn.” – Người này càng nói càng thiểu não – “Phải chi mà Tương phó bang chủ ở nhà thì tốt biết mấy, chỉ một chiêu là giải quyết xong ngay.”

Mộc Lăng nghe thế liền cười cười – “Thôi được rồi, để ta đi nhìn xem sao.” – Nói rồi theo tiểu giáo ấy đi ra mé tiền sơn.

Tiểu Hoàng cũng muốn đi theo, nhưng do trên tay còn đang bận bế Lô Hân, mà bản thân y cũng biết mình tay chân vụng về, đừng đi để tránh thêm phiền, thế nên chỉ đành cố nén tò mò, ngồi ở trong sân, múc từng muỗng cháo nhỏ đút cho Lô Hân.

Mới ăn được mấy miếng thì nghe thấy một trận gió thổi tới. Tiểu Hoàng ngẩng lên thấy trong viện xuất hiện một người. Người này là một thiếu niên tầm mười tám, mười chín tuổi, tóc dài hơi bù xù, buộc cẩu thả phía sau, mặt mày sạch sẽ dù màu da có hơi tái xanh. Hắn mặc y phục bố sam cũ nát, mặt trên còn vá chằng vá đụp, chân mang giày rơm, trong tay là một thanh kiếm rỉ sét.

Thiếu niên vừa đáp xuống, nhìn lại thì thấy Tiểu Hoàng đang ngồi trên ghế đá, tay ôm Tiểu Lô Hân, trong lòng có phần hơi sững sờ. Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng thì hai trong số các ám vệ đã nhảy ra, ngáng trước mặt hắn, một người khác đứng trên tường viện liền lên tiếng – “Tiên sinh, mời người quay về phòng.”

“Ừm!” – Tiểu Hoàng gật đầu, ôm Tiểu Lô Hân đứng lên, quay người định vào phòng. Chợt, thiếu niên kia hét lên – “Chậm đã, ngươi là Tư Đồ ư?”

Tiểu Hoàng không mấy để tâm đến hắn, chỉ muốn đưa Tiểu Lô Hân về phòng thôi, thế là thiếu niên kia nhảy vọt đến đuổi theo Tiểu Hoàng. Mấy người ám vệ vội vã ngăn hắn lại, chẳng ngờ khinh công của thiếu niên này quỷ dị vô cùng, chỉ cần ở trên không trung lách mình một cái thì đã như một con rắn mà vượt mặt họ, lao nhanh về phía Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng theo bản năng ra sức bảo vệ Lô Hân. Nhưng người nọ còn chưa đến nơi thì có bóng người nháng lên, ấy là Mộc Lăng vừa quay lại, liền xông tới nắm cổ áo hắn, quăng ngã hắn ngược hướng ra mé ngoài.

Thiếu niên không có sự phòng bị trước, bị ném một cú đến nỗi khi đáp xuống phải lảo đảo. Hắn cố gắng giữ thăng bằng, mặt mày thất kinh nhìn Mộc Lăng vừa đáp xuống sát bên Tiểu Hoàng.

“Hừ, tên tiểu quỷ nhà ngươi chạy trốn cũng nhanh đấy.” – Mộc Lăng nheo mắt đánh giá đối phương – “Ngươi chính là Phùng Ngộ Thủy ư?”

Thiếu niên cũng nhíu mày nhìn Mộc Lăng – “Ngươi là Tư Đồ? Sao chẳng giống gì với lời đồn cả.”

“Hửm?” – Mộc Lăng cố nhịn cười – “Thế Tư Đồ trong lời đồn ra làm sao nào?”

“Chả phải bảo là hung thần ác sát, cứ như ma quỷ chuyển thế đấy à? Trông ngươi có vẻ nhã nhặn lắm.” – Hóa ra thiếu niên kia lại là người thành thật.

“Ha ha…” – cuối cùng Mộc Lăng cũng không nhịn được nữa – “Vậy ngoài hung thần ác sát thì còn gì nữa?”

“Còn có…*** tà cực kỳ, không ham nữ sắc, chỉ sính nam sắc thôi.” – Nói xong liền đánh mắt sang liếc Tiểu Hoàng một cái.

“Tư Đồ không phải như vậy.” – Tiểu Hoàng có chút giận dữ, nghiêm mặt nói với thiếu niên – “Đây đều là những lời đồn đãi ác miệng, là do những kẻ bất lương đơm đặt tiếng xấu cho Tư Đồ thôi, không thể tin được.”

Thiếu niên thấy Tiểu Hoàng ăn nói đanh thép thế, nhất thời cũng chả biết bắt bẻ thế nào, trong lòng thầm nghĩ người trước mặt mình sao lại có dáng vẻ đáng mến vậy chứ.

Mộc Lăng vỗ vai an ủi Tiểu Hoàng – “Đừng giận, hắn chỉ là một thằng nhóc thôi, biết cái gì chứ.”

Tiểu Hoàng gật đầu, ánh mắt nhìn thiếu niên kia có phần không thiện cảm lắm.

Phùng Ngộ Thủy hơi xấu hổ. Người bên cạnh Mộc Lăng kia, phải chăng chính là Hoàng Bán Tiên đã thành thân với Tư Đồ như trong lời đồn không nhỉ, nhìn sao cũng đâu thấy lớn tuổi hơn mình, thế mà sao lại có năng lực đến nhường ấy.

“Ta muốn luận võ với ngươi.” – Phùng Ngộ Thủy nhướn mày với Mộc Lăng – “Ngươi thắng thì muốn chém muốn giết sao tùy ngươi, nhưng đổi lại nếu ta thắng, vậy thiên hạ đệ nhất chính là ta.”

Mộc Lăng cảm thấy rất buồn cười – “Ngươi chỉ là một nhóc con, cần cái danh thiên hạ đệ nhất ấy để làm gì?”

Thiếu niên đỏ mặt – “Ngươi không cần biết, bây giờ ngươi có so tài hay không thì bảo.”

Mấy ám vệ thấy Mộc Lăng đã về bèn lui hết về chỗ cũ, nhường sân viện cho ba người nói chuyện. Mộc Lăng bước đến giữa sân, đưa mắt đánh giá thiếu niên một phen, khiến cho hắn càng đỏ mặt hơn, lắp bắp hỏi – “Ngươi nhìn cái gì hả?”

“A…hóa ra là con nít con nôi.” – Mộc Lăng bĩu môi – “Thôi, xem ngươi thế kia, căn bản là không thể tiếp nổi của Tư Đồ một chiêu nửa thức đâu. Ngươi đi mau đi, tuổi ngươi còn trẻ lắm, không cần vứt bỏ tính mệnh của mình như vậy.”

“Ngươi…ngươi dám xem thường ta.” – mặt Phùng Ngộ Thủy đỏ bừng bừng lên, vội vàng chụp lấy thanh kiếm bên hông mình. Mộc Lăng vẫn tiếp tục cười – “Làm gì vậy, tức giận rồi ư? Chẳng đã bảo ngươi là oắt con đấy sao, đại nhân thì phải nói đạo lý, chỉ có con nít mới không thèm nói đạo lý mà động tay động chân ngay thôi.”

Phùng Ngộ Thủy vừa nhìn đã biết ngay là một thiếu niên chân chất, làm sao mồm mép qua được Mộc Lăng chứ, nhất thời chả biết đối đáp làm sao, bối rối đến độ mồ hôi đầy đầu, tay nắm chặt kiếm, rút cũng không được mà không rút cũng chả xong.

Mộc Lăng cảm thấy thú vị lắm, bèn tiếp tục trêu ghẹo – “Tuổi hẵng còn trẻ, không cần theo đuổi mấy thứ hư danh đâu, muốn có thành tựu thì phải làm cho đến nơi đến chốn. Nhưng ta áng chừng ngươi không giống người có học vấn, có giảng đạo lý cũng chả hiểu được, chả trách sao. Thôi thì có muốn Hoàng phu tử giảng cho ngươi chút ít không?”

“Ta…” – Phùng Ngộ Thủy ra giang hồ chưa được bao lâu, mới đó đã đụng nhằm tên đại phu Mộc Lăng có mồm mép lợi hại đến thế – “Ngươi ít nói nhảm đi. Mau rút đao ra!”

Mộc Lăng ngoẹo đầu nhìn hắn – “Ta cần gì phải rút đao chớ? Ta có phải Tư Đồ đâu.”

Thiếu niên sửng sốt, còn mấy người ám vệ thì ai nấy không nhịn được cười. Thiếu niên tức giận lắm, nói với Mộc Lăng – “Ngươi đã không phải là Tư Đồ, vậy sao còn lôi thôi làm gì?”

Mộc Lăng chạy đến núp sau lưng Tiểu Hoàng – “Hoàng phu tử à, tên nhóc con này chả có tí giáo dục nào cả, trên tay người chả phải là Tam tự kinh sao, mau cho hắn xem đi.”

“Ngươi…” – Phùng Ngộ Thủy cắn răng bảo – “Gọi Tư Đồ ra đây, ta cùng quyết chiến với hắn một phen, ta nhất định phải trở thành thiên hạ đệ nhất.”

Tiểu Hoàng cảm thấy thiếu niên này không giống người xấu, dường như là trong lòng có điều gì khó nói, vừa định hỏi thì đã nghe có tiếng nói lạnh như băng thốt lên – “Thiên hạ đệ nhất có mang ra ăn hay mặc được không, vậy thì tranh lấy để làm gì?”

Thiếu niên cả kinh thất sắc, bởi lẽ thanh âm ấy phát ra từ phía sau hắn, vừa quay đầu lại đã thấy một hắc y nhân dáng vẻ to lớn đứng cách mình không đầy mấy bước chân, ấy thế mà hắn không hề phát hiện ra.

Phùng Ngộ Thủy vội vàng thối lui, nhưng người ấy không hề để tâm đến hắn, bước thẳng đến bên Tiểu Hoàng và hỏi – “Đã ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa, ta muốn chờ huynh về cùng ăn.” – Tiểu Hoàng vừa nói vừa vỗ vỗ để bụi bẩn trên áo người trước mặt rơi xuống. Người này là ai? Dĩ nhiên chính là Tư Đồ rồi. Tư Đồ lúc bấy giờ đang ở phía sau núi cùng các huynh đệ gia cố đê đập. Thật ra thủ hạ đã sớm chạy đến bẩm báo việc có người muốn cùng hắn luận võ, nhưng hắn không vội trở về. Dù sao thì vẫn còn Mộc Lăng ở đấy mà, hẳn là y sẽ biết cách giải quyết thôi. Quả nhiên, đợi xong việc về thì thấy Mộc Lăng đang bắt nạt tiểu hài tử rồi.

“Bế như vậy có nặng không?” – Tư Đồ liếc Lô Hân đang được Tiểu Hoàng ôm trong lòng, sau đó thò tay xách cổ áo con bé, nhấc bổng nó lên, quẳng về phía Mộc Lăng.

“Tư Đồ, ngươi muốn chết à?” – Mộc Lăng nhanh tay đón được Lô Hân, quả nhiên con bé đã khóc òa lên.

“Ngươi có biết xót không vậy hả?” – Mộc Lăng trừng mắt – “Nó là con gái nuôi của ngươi đó.”

Tiểu Hoàng thấy Lô Hân vừa khóc vừa quơ tay đòi mình, đang muốn đến xem thế nào thì bị Tư Đồ bắt lấy mang về phòng – “Đi ăn cơm với ta cái đã rồi nói sau, đói muốn chết.”

Tiểu Hoàng thấy Tư Đồ toàn thân đầy bụi bẩn, lại còn bảo là đói sắp chết thì có hơi đau lòng, vội vàng phân phó hạ nhân chuẩn bị thức ăn và nước ấm. Mộc Lăng ôm Lô Hân vào lòng, liên tục dỗ dành – “Ngoan nào, ngoan nào, đừng để ý đến tên bại hoại kia nữa.”

Phùng Ngộ tTủy nhìn cả nhà người ta hòa thuận vui vẻ thì có hơi ngơ ngác. Chẳng lẽ đây chính là Hắc Vân Bảo, nơi đáng sợ nhất mà giang hồ vẫn đồn đại sao? Còn tên nam nhân đang dịu dàng ôm Tiểu Hoàng vào phòng kia, lại chính là quỷ dạ xoa đầu thai Tư Đồ ư?

Rất nhanh sau đó, nhóm hạ nhân đã sắp xếp xong bàn ăn cả trong phòng lẫn ngoài viện, Mộc Lăng bế Lô Hân đến dặn dò – “Mang cả thức ăn của Hân lên đây, ta đút con bé ăn.”

Chỉ chốc lát sau, có nhiều người từ bên ngoài đi vào, Tứ Nương cũng từ hậu sơn chạy đến ôm Lô Hân hôn lấy hôn để, cả mấy vị phó bang chủ khác lẫn các huynh đệ đi gia cố đê điều đều đến, ai nấy thoải mái ngồi vào bàn bắt đầu dùng cơm, vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả. Phùng Ngộ Thủy đứng giữa viện như trời trồng, bỏ đi cũng dở mà ở lại cũng không xong.

Ở trong phòng, Tư Đồ và Tiểu Hoàng cũng đang ngồi ăn tại bàn, Tiểu Hoàng gắp thức ăn cho Tư Đồ, Tư Đồ đút Tiểu Hoàng ăn, vô cùng thắm thiết.

Mộc Lăng nhấc ghế đến gần, bưng bát canh, đút cho cô bé con Lô Hân trong lòng Tứ Nương. Bất thình lình, y quay sang hỏi Phùng Ngộ Thủy – “Này, ngươi đã ăn cơm chưa?”

Phùng Ngộ Thủy thành thật lắc đầu. Mấy vị huynh đệ đương ngồi trong bàn liền xoay ra hỏi – “Đây là ai thế?”

“À, hình như là kẻ mới nãy lên núi đòi tìm bang chủ để giao đấu đấy.”

“Úi chao…tiểu tử có gan lớn nhỉ?”

“Này~~” – Một đầu bếp đưa cho Phùng Ngộ Thủy bát cơm – “Ở đây còn trống chỗ, ăn cơm cái đã rồi nói sau.”

Phùng Ngộ Thủy ngẩn người ra, đành thật tình ngồi xuống đón lấy bát cơm, vừa ăn vừa nghĩ bụng…thức ăn của Hắc Vân Bảo hình như không tồi nhỉ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.