Hoàng Cung Cẩm Tú

Chương 2: Váy áo như mây



Tựa như đằng vân giá vũ, không cách nào phân biệt được phương hướng, đợi đến khi thân hình nhẹ nhàng tiếp đất, Phó Cẩm Họa mới phát hiện mình đã ở trong tiểu viện của một ngôi nhà trơ trọi, trong sân có một cây ngô đồng, lá rơi đầy mặt đất, lộ rõ vẻ thê lương.

Về đến Họa Trai, Vấn Nhạn quan sát thần sắc của Phó Cẩm Họa một lượt rồi mới cẩn thận cất tiếng: “Tứ tiểu thư, thực ra yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân Tuyền Thành cũng chẳng có gì hay ho, nếu tiểu thư thực sự không muốn xen vào, đến khi đó ăn mặc xấu một chút cho qua chuyện là được. Dù sao đã có đại tiểu thư, tam tiểu thư, sau này lão gia biết được cũng sẽ không trách tội tiểu thư đâu.”

Phó Cẩm Họa khẽ cười, nói: “Vấn Nhạn, ai bảo ta sẽ không tranh giành ngôi vị hoa khôi lần này? Chẳng những ta sẽ tranh, mà còn nhất định phải giành được mới thôi!”

Vấn Nhạn vô cùng kinh ngạc, dù có thế nào cô bé cũng không ngờ Phó Cẩm Họa lại nói ra những lời như thế, đợi đến khi tỉnh ra được liền vội vã gật đầu theo, vui vẻ nói: “Hay quá, hay quá, cuối cùng tiểu thư cũng chịu trổ tài rồi. Trên yến tiệc tuyển chọn mĩ nhân toàn là vương hầu khanh tướng, cho dù không được làm hoa khôi nhập cung, bất kì chàng trai nào cũng có thể là chàng rể tốt hiếm có.”

Phó Cẩm Họa cười ngất, không nói gì, thấy Vấn Nhạn càng nói càng chọc cười mình, liền bảo cô bé lui xuống đi nghỉ trước.

Hôm sau, Phó Cẩm Họa dẫn Vấn Nhạn ra khỏi phủ, Vấn Nhạn kinh ngạc hỏi: “Tứ tiểu thư, trước giờ khó khăn lắm tiểu thư mới chịu ra khỏi cửa, hôm nay không có chuyện gì sao lại nghĩ đến việc ra ngoài chơi thế này?”

Phó Cẩm Họa khẽ cười, đáp: “Đồ ngốc, tiểu thư nhà em là ta muốn đoạt ngôi vị hoa khôi, không chuẩn bị mấy bộ váy áo đẹp mắt sao được? Em cũng biết thợ may trong phủ rồi đấy, lần nào cũng chỉ đưa đến cùng một mẫu hoa văn, ta nhìn thôi đã chán ngấy rồi.”

Phó Cẩm Họa dẫn Vấn Nhạn đến tiệm vải Tài Vân là tiệm lớn nhất Tuyền Thành, chưởng quỹ vừa thấy liền đón nàng vào gian nhà trong, vừa dâng trà, vừa mời Phó Cẩm Họa hãy tự mình chọn lấy mấy tấm vải hợp ý, Phó Cẩm Họa nhanh chóng chỉ cho chưởng quỹ vài tấm. Nhân lúc chưởng quỹ đi cắt vải, Vấn Nhạn vội nói: “Tứ tiểu thư, Vấn Nhạn nghe tiểu thư nói muốn đoạt ngôi vị hoa khôi, lại chê thợ may ở nhà đưa lên những thứ vải hoa văn đơn điệu, còn cứ tưởng cô định chọn loại vải phú quý lóa mắt thế nào! Mấy tấm vừa rồi cô chọn đơn giản quá…”

Phó Cẩm Họa nhìn bộ dạng căng thẳng của Vấn Nhạn, bật cười nhẹ giọng: “Vấn Nhạn, chẳng lẽ em tưởng đeo vàng dát bạc lên người là có thể đoạt ngôi vị hoa khôi hay sao? Hoàng cung kia thứ kì trân dị bảo gì mà chẳng có? Hoàng thượng xem tài sắc, chứ không phải xem quần áo…”

Phó Cẩm Họa vừa nói, vừa vô tình nhìn vào trong phòng, liền trông thấy một tấm bình phong, đằng sau bình phong còn có tiếng kéo vải vang lên. Nàng đánh mắt sang Vấn Nhạn, Vấn Nhạn nhanh chân tiến lên đẩy bình phong sang một bên, Phó Cẩm Họa vừa hay trông thấy một người con gái ngồi đó, tay cầm kim chỉ, thần sắc thoáng chút hoang mang. Phó Cẩm Họa thấy bên cạnh cô ta toàn là đồ thêu, thì biết cô ta là thợ thêu ở tiệm vải Tài Vân này.

Phó Cẩm Họa thấy vậy vốn chẳng để tâm, tiện tay cầm một bức thêu lên, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn kỹ lại, thì đột nhiên phát hiện ra, bức thêu hôm qua Phó Tố Cầm đưa cho đại phu nhân xem, nhất định là do cô thợ thêu này làm ra.

Lúc này, chưởng quỹ bước vào, thấy tình thế trước mặt liền nói: “Đã quấy rầy tứ tiểu thư rồi, Vân Nương, còn không mau lui ra?”

“Khoan đã!”

“Tứ tiểu thư còn có gì căn dặn?” Chưởng quỹ thấy Phó Cẩm Họa lên tiếng ngăn cản, còn tưởng Phó Cẩm Họa định giở thói ngang ngược làm khó người khác, không giấu được vẻ căng thẳng trên khuôn mặt.

Phó Cẩm Họa nhìn Vân Nương vài lượt, khá thích thú trước vẻ trầm tĩnh của cô ta, bèn hỏi: “Vân Nương là thợ thêu ở chỗ ông phải không? Ngày thường cô ấy thêu thùa cho ai?”

Chưởng quỹ thở ra một hơi, đang định nói gì đó thì Vân Nương đã tranh lên trước vái chào, đáp: “Hai năm trước Vân Nương lưu lạc đến đây, không chịu nhuốm bẩn phong trần, may mà còn có ngón nghề, chưởng quỹ lại tốt bụng nhận tôi vào tiệm vải Tài Vân làm việc.”

Phó Cẩm Họa liếc nhìn chưởng quỹ, thì thấy chưởng quỹ đang gật đầu phụ họa: “Đúng, đúng thế, Vân Nương nói không sai. Tay nghề cô ấy rất cao, đến tiệm vải Tài Vân chúng tôi đã gây dựng danh tiếng không nhỏ. Hiện giờ, rất nhiều tiểu thư nhà giàu đều gọi Vân Nương đến làm đồ thêu cho.”

Phó Cẩm Họa thoáng trầm ngâm, trong lòng đã có chủ ý, bèn gọi Vấn Nhạn đem vải tới rồi nói cho Vân Nương biết những thứ mà mình muốn làm. Vân Nương nghe xong gật đầu đáp rồi lui xuống, đồng thời đồng ý đến hôm trước ngày diễn ra yến tiệc chọn mỹ nhân nhất định sẽ thêu xong, đưa đến cho Phó Cẩm Họa.

Ra khỏi tiệm vải Tài Vân, Vấn Nhạn có phần thắc mắc: “Tứ tiểu thư, Vân Nương là thợ thêu ở tiệm vải Tài Vân, chúng ta có thể tìm cô ta thêu, người khác cũng có thể, đều một tay nghề như nhau, cũng chẳng có gì đặc sắc cả.”

Phó Cẩm Họa cười nhạt, đáp: “Ngày trước em chưa từng nghe nói đến những chuyện tai tiếng trong yến tiệc chọn mỹ nhân sao? Vì muốn đoạt ngôi vị hoa khôi, con gái nhà ai chẳng dùng trăm phương nghìn kế khiến cho quần áo của kẻ khác bị hủy. Cứ chờ đấy, sẽ có kẻ giở trò với bộ quần áo này cho mà xem.”

Vấn Nhạn cả kinh: “Tứ tiểu thư, tiểu thư muốn nói là vừa rồi đi đặt may quần áo, cô hoàn toàn không hề nghĩ tới việc sẽ mặc chúng ư? Chỉ là để che mắt kẻ khác thôi sao?”

Phó Cẩm Họa liếc nhìn cô bé, vờ tức giận cất tiếng: “Bây giờ em mới biết à, lại còn hét ầm lên giữa phố nữa?”

Vấn Nhạn vội bịt miệng, nghịch ngợm lè lưỡi: “Đó là vì Vấn Nhạn bỗng nhiên cảm thấy tiểu thư như biến thành người khác vậy. Ngày trước chưa từng thấy tiểu thư tranh giành với người khác bao giờ, sao lần này lại nhất định phải đoạt ngôi vị hoa khôi như thế?”

Hai người nói chuyện, hoàn toàn không hề để ý thấy sau lưng không xa có người đã nghe rất rõ những lời bọn họ vừa nói. Đi một đoạn, Vấn Nhạn chỉ vào Ngân Lầu ở đằng xa, nói: “Tiểu thư, trang sức cài đầu của cô phần nhiều kiểu dáng đơn giản, chúng ta đi đặt vài món kiểu cách tinh xảo đi, đến lúc đó trang điểm lên cũng có thể thêm vài phần nhan sắc.”

Phó Cẩm Họa gật đầu, để mặc cho Vấn Nhạn kéo mình đi về phía Ngân Lầu, mới đi được thêm vài bước hai người liền bị ngăn lại, Phó Cẩm Họa ngẩng đầu nhìn, trước mắt là một nam tử bịt mặt thân hình khôi ngô, ánh mắt sáng rực, ra tay nhanh như chớp điểm huyệt Vấn Nhạn ngã lăn ra. Phó Cẩm Họa thấy vậy cả sợ, còn chưa kịp kêu lên thành tiếng đã bị nam tử bịt mặt kia dùng vải chụp lên đầu, ôm lấy nàng phi thân bỏ đi.

Tựa như đằng vân giá vũ, không phân biệt được phương hướng, đợi đến khi thân hình nhẹ nhàng tiếp đất, Phó Cẩm Họa mới phát hiện ra bản thân đã ở trong tiểu viện của một ngôi nhà trơ trọi, trong sân có một cây ngô đồng, lá rơi đầy mặt đất, lộ rõ vẻ thê lương.

Phó Cẩm Họa thấy trong sân có chiếc ghế, liền đi qua đó ngồi xuống, nhìn người đã bắt cóc mình đến đây, bình tĩnh như không.

Trong mắt người bịt mặt lóe lên vẻ nghi hoặc, hỏi: “Phó Cẩm Họa, chẳng lẽ nàng không biết sợ sao?”

Phó Cẩm Họa tỏ vẻ ung dung, đáp: “Có gì đáng sợ đâu? Nếu đến để cướp tiền, ngươi có thể cướp ngay trong ngõ, nếu là để cướp sắc, những cô gái xinh đẹp trong Tuyền Thành nhiều vô kể. Nếu ngươi đã gọi được tên Phó Cẩm Họa của ta, thì chắc cũng biết ta chẳng qua chỉ có dung mạo bậc trung, không thể gọi là tuyệt sắc.”

Đôi mắt để lộ ra của người bịt mặt thoáng ẩn hiện nét cười, nói: “Nàng cũng có vài phần thú vị đấy, chẳng trách…”

Nam tử bịt mặt nói đến đây lập tức ngừng lại, không nói tiếp nữa. Phó Cẩm Họa quay đầu không nhìn hắn, cất giọng hỏi: “Nói, ngươi đưa ta đến đây là vì thứ gì?”

Nam tử bịt mặt không trả lời, ngược lại còn làm một việc khiến Phó Cẩm Họa không thể ngờ tới, hắn đi ra góc sân cầm lấy một cây chổi, bắt đầu quét những chiếc lá khô trên mặt đất…

Vừa quét, miệng nam tử bịt mặt còn lẩm nhẩm hát vài câu gì đó, Phó Cẩm Họa ngạc nhiên, định bụng chọc giận hắn, liền mở miệng nói: “Đạo xử thế của quân tử quang minh lỗi lạc, ngươi hành sự như thế, chẳng lẽ không thấy bản thân mất phong độ lắm sao?”

Nam tử bịt mặt cẩn thận quét sạch lá rụng trong sân, sau khi cất chổi về chỗ cũ mới phủi tay, khẳng khái đáp: “Đáng tiếc, ta không dám sánh ngang với quân tử, bởi vì ta không làm vẻ đạo mạo nghiêm trang được…”

Lời của gã bịt mặt vang lên khiến Phó Cẩm Họa không khỏi bật cười, nếu không phải cố nhịn, chỉ e nàng sẽ cười thành tiếng. Nàng đứng dậy, nói: “Xem ra bắt cóc người khác cũng như quét lá cây rụng vậy, đều là những việc mà bọn công tử rỗi hơi đến cực điểm mới thích làm. Nếu đã không có chuyện gì, vậy ta về trước đây.”

Gã bịt mặt giơ tay ngăn cản, nói: “Thế thì không được, e rằng Phó tứ tiểu thư phải lưu lại trong tiểu viện của ta một đêm rồi.” Nói đoạn, bèn ra tay điểm vào huyệt ngủ của Phó Cẩm Họa, trước khi nhắm mắt nàng chỉ kịp trông thấy gã bịt mặt lông mày lưỡi mác, đôi mắt sáng ngời, trong mắt toát lên nụ cười đắc ý vì đã thực hiện được âm mưu…

Đợi đến khi Phó Cẩm Họa tỉnh lại, đầu óc vô cùng choáng váng, nàng miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn khắp bốn bên, nơi nàng đang ở vẫn là phòng riêng của nàng ở Họa Trai trong Phó gia.

Phó Cẩm Họa vừa định xuống giường liền thấy Vấn Nhạn vội vã từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt căng thẳng khác thường, trong lòng Phó Cẩm Họa ngầm run lên nhưng vấn cố giữ cho được vẻ ngoài bình tĩnh, chậm rãi hỏi: “Vấn Nhạn, ta về đây từ bao giờ?”

“Sáng sớm nay tứ tiểu thư mới được người ta đưa về đây, khi đó tứ tiểu thư vẫn còn hôn mê bất tỉnh…” Vấn Nhạn định nói rồi lại thôi, qua một lát không nhịn được, cuối cùng vẫn phải thốt lên, “Khi đó quần áo của tứ tiểu thư xộc xệch… Mọi người nói… nói tứ tiểu thư mất tích cả một đêm, lúc quay về lại trong bộ dạng như thế… nên, nên họ đều nói tứ tiểu thư đã bị…”

Hóa ra, hôm qua sau khi Vấn Nhạn tỉnh lại, về đến Phó gia, Phó Thần Đồ khi hay tin Phó Cẩm Họa bị bắt cóc vô cùng kinh hoàng, còn đại phu nhân gần như ngất lịm.

Phó Thần Đồ nghiêm lệnh Phó gia trên dưới không được tiết lộ chuyện này, lại sai người bí mật điều tra, nhưng hết cả đêm vẫn không tìm thấy, chính vào lúc Phó Thần Đồ và đại phu nhân lòng như lửa đốt, người gác cửa bỗng phát hiện ra Phó Cẩm Họa được đưa về đến cổng phủ. Phó Thần Đồ trông thấy Phó Cẩm Họa áo quần xộc xệch, lập tức cởi áo choàng của mình đắp cho nàng, nhanh chóng sai người đưa nàng về Họa Trai.

Vấn Nhạn vừa nói xong, Phó Cẩm Họa còn chưa kịp đáp lời đã thấy đại tỷ Phó Tố Cầm và tam tỷ Phó Nhan Thư bước vào, Phó Tố Cầm cười nói: “Tứ muội, muội tỉnh rồi à? Đêm qua không thấy bóng dáng muội đâu, muội khiến chúng ta lo chết đi được…”

Phó Cẩm Họa nghe vậy cười nhạt, đáp: “Đã để mọi người phải lo lắng rồi, đúng là lỗi của muội.”

Phó Nhan Thư tính tình đanh đá, mẫu thân nàng ta là tam phu nhân nhà họ Phó, ở trong phủ suốt ngày chỉ chuyên đi bới móc thị phi, khiến mọi người rất căm ghét, còn Phó Nhan Thư tuy không tệ hại như mẹ đẻ, nhưng cái miệng cũng chưa từng tha cho bất kỳ ai bao giờ: “Tứ muội, sau khi cha biết chuyện, đã hạ lệnh không cho kẻ nào để lộ tin tức ra ngoài, nhưng chỉ mới một đêm người trong Tuyền Thành không ai không biết, thậm chí còn bàn tán xôn xao, nói toàn những lời khó nghe. Thực ra theo ta, muốn trách thì phải trách tên đê tiện đã làm nhục muội…”

Khi Phó Cẩm Họa xuống giường, cảm thấy ngoại trừ mệt mỏi, thân thể mình không có gì khác lạ, hơn nữa nàng biết kẻ có đôi mắt sắc bén thông tuệ ở trong tiểu viện kia sao có thể làm những chuyện bỉ ổi như vậy được?

Phó Cẩm Họa gần như tin tưởng hắn một cách vô điều kiện, giờ nghe những lời châm chọc của Phó Nhan Thư, nàng bình thản như không, thủng thẳng đáp: “Tam tỷ, sao tỷ dám khẳng định là muội đã bị làm nhục? Chẳng phải muội vẫn lành lặn đứng trước mặt tỷ đây sao?”

Phó Nhan Thư sững người, không ngờ Phó Cẩm Họa lại nói như vậy, lập tức lớn tiếng: “Tứ muội, muội nói thế là có ý gì? Ta cũng đâu có nói điều gì quá đáng, là muội chưa nghe thấy những người ngoài kia nói thế nào đó thôi! Bọn họ nói muội đã mất tấm thân trong trắng, nhất định không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời này nữa, ta và đại tỷ lo muội nghĩ quẩn nên mới đến đây xem thế nào, thế mà muội lại còn không biết tốt xấu?”

Phó Tố Cầm đứng dậy, kéo tay áo Phó Nhan Thư, cất lời khuyên nhủ: “Được rồi, Nhan Thư, Cẩm Họa cũng thật đáng thương, gặp phải kiếp nạn thế này, muội bớt nói vài câu đi. Cẩm Họa, muội chịu khó nghỉ ngơi, sau này tỷ lại tới thăm muội.”

Phó Cẩm Họa chẳng tỏ thái độ gì, chỉ nghe thấy Phó Tố Cầm trước khi đi còn dặn dò Vấn Nhạn, nhất định phải trông chừng nàng cho tốt, dứt khoát không được để sơ sẩy chút nào, Vấn Nhạn hoảng sợ dạ vâng, lát sau bước vào trong phòng, ánh mắt nhìn nàng cực kì căng thẳng, lặng lẽ theo dõi nhất cử nhất động của nàng, như thể thực sự sợ xảy ra chuyện gì với nàng.

Phó Cẩm Họa thấy thế quả có chút dở khóc dở cười, nói: “Vấn Nhạn, em không cần lo lắng đến thế đâu, tiểu thư nhà em là ta đây vốn dĩ chẳng hề bị ai sàm sỡ cả, sao có thể nghĩ quẩn rồi tự sát được cơ chứ? Hơn nữa, quần áo chắc chắn là do em thay cho ta, em tự mình nói xem, có phải ta vẫn rất bình thường không?”

Vấn Nhạn cắn môi, đang nước mắt lưng tròng liền cười thành tiếng: “Vấn Nhạn hồ đồ rồi, chỉ biết nghe người khác nói lung tung…”, dứt lời lại cuống quýt lau nước mắt, nói với Phó Cẩm Họa, “Vấn Nhạn đi bẩm với lão gia và phu nhân ngay, tiểu thư vẫn còn tấm thân nguyên vẹn, bảo đám người kia ăn nói cho đàng hoàng một chút…”

“Khoan đã, Vấn Nhạn, tạm thời đừng vội nói ra, ta đoán chuyện này không đơn giản như thế…” Phó Cẩm Họa gọi Vấn Nhạn lại, lắc lắc đầu, khẽ nói.

Vấn Nhạn sững người, trong mắt bỗng hiện ra vẻ lo lắng: “Chẳng lẽ lại có kẻ cố tình bôi nhọ thanh danh của tiểu thư? Nếu không vì sao lão gia đã hạ lệnh không cho phép người của Phó gia nói chuyện này ra ngoài, vậy mà chỉ trong một đêm đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm?”

Phó Cẩm Họa cười lạnh đáp: “Yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân sắp bắt đầu, không ngờ lại có người quan tâm tới Phó Cẩm Họa ta như thế, nhất định phải đưa ta lên đầu sóng ngọn gió mới được hay sao?”

“Tứ tiểu thư, hay là, hay là yến tiệc năm nay, đừng tham gia nữa.” Vấn Nhạn e dè khẽ nói.

“Không, ta đã nói ta chẳng những phải tham gia, mà nhất định còn phải đoạt ngôi vị hoa khôi…” Phó Cẩm Họa giơ tay day nhẹ hai bên huyệt thái dương, dẫu vẫn còn chút choáng váng nhưng nàng biết mình đã không còn đường lui. Vào cung là con đường duy nhất để nàng có thể chu toàn cho nhà họ Phó, cho dù con đường đó trải đầy chông gai, nàng cũng phải bước qua…

Mặc dù Phó Cẩm Họa thể hiện sự tự tin và hăng hái xưa nay chưa từng thấy, nhưng Vấn Nhạn vẫn có phần lo lắng không yên, tứ tiểu thư lúc này trong mắt cô bé quá khác so với trước đây, sự khác biệt đó khiến cô bé cảm thấy có phần xa lạ.

Ngày thường cô bé cũng thường thầm oán thán, tiểu thư mà mình hầu hạ tính tình nhu nhược, ở trong phủ chẳng tranh giành được chút thể diện nào, kéo theo cả cô cũng chẳng được lợi lộc gì. Bây giờ biết Phó Cẩm Họa muốn tranh ngôi vị hoa khôi, lại còn tranh cao thấp với người ta giữa những lời bàn tán dị nghị, điều đó khiến cô vừa căng thẳng lo lắng, lại vừa ngầm cảm thấy hưng phấn trong lòng…

Phó Cẩm Họa vẫn còn đang suy nghĩ, Vấn Nhạn đã chuẩn bị xong nước nóng cho nàng đi tắm, Vấn Nhạn vốn định ở một bên hầu hạ liền bị Phó Cẩm Họa cho lui, nàng cần phải bình tĩnh suy nghĩ xem những lời mà kẻ bịt mặt trong tiểu viện kia nói, rốt cuộc có để lộ chút tin tức gì không.

Chiếc thùng bằng gỗ tuyết tùng rất nặng nề nhưng thớ gỗ mịn màng, trong nước rắc vài cánh hoa khô, cánh hoa từ từ ngấm nước, xòe ra giống như lấy lại được sức sống, hơi nước mịt mù quyện với hương hoa, nhè nhẹ dâng lên…

Phó Cẩm Họa nhẹ nhàng tựa nghiêng người bên thùng nước, nhắm mắt trầm tư suy nghĩ. Xem ra gã bịt mặt kia giọng điệu bỡn cợt, nhưng không hề để lộ ra chút dấu vết, điều duy nhất có thể khẳng định là, đây không phải ý đồ của hắn mà nhất định được kẻ khác sai khiến.

Rốt cuộc là ai nhất định phải khiến nàng thân bại danh liệt trước khi diễn ra yến tiệc chọn mỹ nhân?

Nếu nói người đó đơn thuần chỉ là sợ nàng đoạt ngôi vị hoa khôi trên yến tiệc, vậy cũng không hoàn toàn, nên biết rằng bốn người con gái của Phó gia, ngoại trừ Phó Tắc Kỳ đã hứa gả cho Tế Dương vương, còn có Phó Tố Cầm và Phó Nhan Thư, luận về dung mạo còn xinh đẹp hơn Phó Cẩm Họa một bậc, thế nên những chuyện tầm thường như thế này chưa chắc đã rơi xuống đầu nàng.

Phó Cẩm Họa dội nước lên người, làn da ngọc ngà tỏa ngát hương thơm. Bỗng nhiên, nàng phát hiện thấy cánh tay trái của mình có chút khác thường, nàng vội nhấc tay trái lên nhìn kỹ, càng nhìn càng kinh ngạc, thì ra, thì ra…

Ngoài cửa vọng vào tiếng của Vấn Nhạn: “Tứ tiểu thư, a hoàn ở phòng đại phu nhân đến chuyển lời, nói tối nay muốn tiểu thư cùng dùng cơm, để trấn an cho tiểu thư.”

Phó gia ba đời đơn truyền, đến đời Phó Thần Đồ, nạp hai người thiếp, nhưng cũng chỉ sinh được bốn chị em Cầm Kỳ Thư Họa. Đại phu nhân sinh được hai người con gái, chính là Phó Tố Cầm, Phó Cẩm Họa, còn mẫu thân của Phó Tắc Kỳ là Nhị phu nhân đã lâm bệnh qua đời từ lâu, Phó Thần Đồ thương nàng ta mất mẹ từ nhỏ, nên có phần sủng ái. Con gái của tam phu nhân là Phó Nhan Thư, tuy giỏi tập văn viết chữ nhưng cũng rất thượng võ, thích múa đao thương côn gậy.

Chỉ có Phó Cẩm Họa tuy là con gái nhỏ trong nhà nhưng vì tính tình trầm tĩnh, ít khi qua lại với người khác, nên ở trong phủ chẳng có mấy người thân thiết.

Lần này gia đình mở tiệc tẩy trần trấn an cho mình, nàng đến dự chưa chắc đã dễ chịu. Lúc đó đại tỷ Phó Tố Cầm khẩu phật tâm xà, Phó Tắc Kỳ lạnh lùng giễu cợt, Phó Nhan Thư nói năng đốp chát, lại còn tam phu nhân đay nghiến chua cay, nàng sẽ phải phải lần lượt tiếp chiêu.

Phó Cẩm Họa tắm rửa xong, Vấn Nhạn vào hầu hạ nàng mặc quần áo, rầu rĩ nói: “Tứ tiểu thư, hay là tiểu thư đừng đi nữa. Đừng nói đến ba vị tiểu thư kia bóng gió giễu cợt nghe mà khó chịu, cho dù chỉ có một mình tam phu nhân, chúng ta cũng chẳng làm sao mà nuốt nổi cơm.”

Nhưng Phó Cẩm Họa sao có thể không đi được? Không vì người khác, cũng phải nể mặt mẫu thân, chẳng phải thế sao?

Tối, Phó Cẩm Họa đến chỗ đại phu nhân, ba vị tỷ muội kia đều đã có mặt, ngay cả tam phu nhân cũng đã ngồi ở đó, trông thấy Phó Cẩm Họa bước vào, lập tức cao giọng: “Tứ tiểu thư à, là thằng chết băm chết vằm nào gây ra nghiệp chướng thế, nếu con còn nhớ bộ dạng kẻ đã làm nhục mình, thì nói với lão gia, để lão gia băm vằm nó ra.”

Đại phu nhân nghe vậy liền sầm mặt, khẽ ho một tiếng, lườm tam phu nhân với vẻ không vui, tam phu nhân thấy vậy hậm hực quay đầu không nói thêm gì nữa.

Đại phu nhân đứng dậy vồn vã kéo tay Phó Cẩm Họa, dịu giọng: “Họa nhi, mau lại đây ngồi xuống…”

Sau đó đại phu nhân sai a hoàn dâng một bát canh gà đen đương quy lên cho Phó Cẩm Họa. Phó Cẩm Họa xưa nay không quen ngửi mùi đương quy, từ chối không chịu uống nhưng đại phu nhân không đồng ý, dịu giọng khuyên dỗ nàng. Thấy nàng cuối cùng cũng nhắm mắt cố gắng uống vài ngụm mới thở phào một hơi, lập tức nghiêm mặt nói với mọi người: “Chuyện của Họa nhi, mấy người các ngươi nếu còn dám nhắc lại, cẩn thận ta nói với lão gia xử theo gia pháp đó!”

Mọi người không đáp lời, đều đưa mắt nhìn nhau, bĩu môi không nói gì nữa.

Phó Cẩm Họa uống canh xong có phần khó chịu, thấy mọi người lại có thái độ như thế, nhìn mà bực mình, bèn ngồi thêm một lát rồi cáo từ quay về Họa Trai, đại phu nhân cũng không ngăn cản, bảo a hoàn xuống nhà bếp chuẩn bị vài món ăn thanh đạm đưa đến cho nàng.

Phó Cẩm Họa về đến Họa Trai thì a hoàn Vọng Mai theo hầu đại phu nhân cũng vừa đưa cơm canh đến, nàng chỉ ăn vài miếng rồi buông đũa không chịu ăn thêm nữa.

Lát sau, Vấn Nhạn tiến vào hỏi: “Tứ tiểu thư, lão gia sai người đến chuyển lời, mời cô qua thư phòng một lát.”

Phó Cẩm Họa vội đứng dậy, bảo Vấn Nhạn sửa sang quần áo đầu tóc, rồi đến thư phòng của Phó Thần Đồ. Khi Phó Cẩm Họa bước vào, không ngờ lại trông thấy Phó Thần Đồ đang cầm một vò rượu, ngồi trên ghế chán nản, hai mắt đỏ hoe, nói: “Họa nhi, con ngồi xuống.”

Phó Cẩm Họa ngồi trên chiếc ghế đối diện, trong lòng bỗng nhiên dấy lên cảm giác bất an, đây là lần đầu tiên nàng thấy bộ dạng cha mình như thế, tựa như gặp phải một sự đả kích rất lớn. Phó Thần Đồ trầm ngâm hồi lâu, dường như rất khó nói, do dự một lúc lâu mới khó nhọc mở lời: “Họa nhi, yến tiệc chọn mỹ nhân năm nay, con đừng tham gia nữa…”

Phó Cẩm Họa nghe như sét đánh ngang tai, nàng ngẩng đầu, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, khẽ nói: “Cha, cha sợ Họa nhi hiện giờ thanh danh không tốt, nếu tham gia yến tiệc chọn mỹ nhân sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự nhà họ Phó, càng làm liên lụy khiến đại tỷ, tam tỷ không thể ngẩng đầu, không đoạt được ngôi vị hoa khôi, có phải không?”

Bàn tay cầm vò rượu của Phó Thần Đồ khẽ run lên, giọng sầu thảm: “Họa nhi, cha cũng không còn cách nào khác…”

Phó Cẩm Họa đứng dậy, cao giọng đáp: “Nhưng mà, cha, nếu cha đối xử với con như vậy, thì việc cha giương mắt nhìn con nỗ lực tới Thanh Âm am suốt một năm qua, chẳng phải là phí công vô ích hay sao?”

Phó Thần Đồ nghe thấy những lời ngầm mỉa mai của Phó Cẩm Họa lập tức sững người, đang định mở miệng nói gì đó đã thấy Phó Cẩm Họa nhanh chân bước ra khỏi cửa, chẳng hề có ý ngoái đầu nhìn lại.

Về đến Họa Trai, Phó Cẩm Họa đưa lời dặn dò Vấn Nhạn, “Vấn Nhạn, em đến tiệm vải Tài Vân, căn dặn Vân Nương đừng thêu tiếp quần áo cho ta nữa, ngoài ra…”

Phó Cẩm Họa ghé sát bên tai Vấn Nhạn khẽ căn dặn vài câu, trong mắt Vấn Nhạn lóe lên vẻ mừng rỡ, đón lấy tờ ngân phiếu trong tay Phó Cẩm Họa, đáp lời rồi đi ra.

Chẳng mấy chốc, Phó Tắc Kỳ tới, nàng ta khẽ ho vài tiếng, ngồi trên ghế, ung dung nhìn khắp quanh phòng một lượt: “Tứ muội, phòng muội còn đơn giản hơn cả phòng ta, nếu là người không hiểu chuyện còn tưởng muội mới là con vợ lẽ kia đấy! Nhưng ông trời cũng xem như có mắt, coi như công bằng, ta tuy bị cha ép gả cho tên ác nhân kia, nhưng muội cũng bị kẻ khác làm nhục… kể ra kết cục của muội chưa chắc đã hơn được ta…”

Phó Cẩm Họa lạnh lùng nhìn Phó Tắc Kỳ, cô ả này chỉ biết giở mấy trò khôn vặt, từ nhỏ mất mẫu thân, đại phu nhân đối với cô ta cũng không tệ nhưng cô ta luôn giả vờ đáng thương trước mặt Phó Thần Đồ. Để khiến Phó Thần Đồ chú ý đến mình nhiều hơn, cô ta bèn nghĩ đủ mọi cách khiến mình lúc nào cũng ốm yếu, cuối cùng mới sinh ra chứng hơi gặp ngày gió sương là ho ra máu như bây giờ.

Phó Cẩm Họa lạnh nhạt: “Nhị tỷ, tỷ nên thấy may mắn là mình được gả cho Tế Dương vương, bởi vì theo lời đồn đại ngài ấy chỉ ngược đãi giết hại cơ thiếp thôi, chứ chưa từng ngược đãi giết hại chính phi bao giờ…”

Lời vừa nói ra, Phó Tắc Kỳ lập tức biến sắc mặt, lớn giọng quát tháo: “Phó Cẩm Họa, người trong phủ đều nói muội ngoan ngoãn, xưa nay chưa từng sinh sự, ta còn cứ tưởng muội giống như những gì người ta nói, ai ngờ muội mồm mép lanh lợi, lại còn lòng dạ cay nghiệt. Muội mong ta không có kết cục tốt đẹp ư, nhưng dẫu có thế nào thì người ta lấy cũng là một vương gia đấy! Phó Cẩm Họa muội từng bị làm nhục, cho dù chỉ làm thiếp thôi cũng chẳng bước vào nổi một gia đình tử tế đâu…”

Phó Tắc Kỳ lớn tiếng nói, tựa như muốn trút cơn giận dữ, nhưng thấy Phó Cẩm Họa chỉ dùng ánh mắt sắc bén nhìn lại mình mà không nói gì càng khiến sắc mặt Phó Tắc Kỳ lộ ra vài phần hoảng loạn, trong lúc vội vã đứng dậy bỏ đi lạiva đổ chén trà trên bàn, nước bắn đầy người trông thật thảm hại.

Đúng vào lúc Phó Tắc Kỳ ra đến cửa, thấy Vấn Nhạn ôm mấy bộ quần áo về, Phó Tắc Kỳ ngăn Vấn Nhạn lại, Vấn Nhạn thấy vậy liền nói: “Đây là những tấm vải mà hôm qua tứ tiểu thư thấy vừa ý ở tiệm vải Tài Vân, bèn sai thợ cắt may ngay trong buổi tối…”

Phó Tắc Kỳ thò tay nhấc mấy bộ quần áo lên, thấy màu sắc đơn giản, không có gì bắt mắt, liền thôi không làm khó mà hậm hực bỏ về.

Còn Vấn Nhạn, sau khi thấy Phó Tắc Kỳ đi xa liền đóng cửa lại, ôm quần áo đến trước mặt Phó Cẩm Họa. Phó Cẩm Họa cười nhạt, nhấc ra một bộ xoàng xĩ nhất, bỗng chậm rãi rút từ trong ra một cuộn gấm đoạn, màu sắc tựa như cầu vồng phản chiếu…

Vấn Nhạn lúc này khẽ nói: “Tiểu thư, Vân Nương đã được Vấn Nhạn sắp xếp đến chỗ khác rồi, cuộn gấm đoạn này là cô ấy bảo em đưa cho tiểu thư, còn nói thứ gấm này có thể thêu hai mặt…”

“Được rồi, ta biết rồi, em đi thưa với mẫu thân, cứ bảo là ta không được khỏe, mấy ngày tới không qua thỉnh an người được.” Dứt lời Phó Cẩm Họa đặt cuộn gấm đoạn xuống, lấy hộp kim chỉ ra sửa soạn.

Vấn Nhạn lại nói: “Vâng, mấy ngày tới Vấn Nhạn sẽ canh cửa thật kỹ, không cho kẻ nào phát hiện ra tứ tiểu thư đang làm gì là được.”

Cứ thế qua bảy ngày, ngày diễn ra yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân mỗi lúc một gần, Phó gia trên dưới bàn tán xôn xao, ai nấy đều đang dự đoán xem hoa khôi năm nay sẽ là Phó Tố Cầm hay Phó Nhan Thư. Còn Vấn Nhạn thi thoảng đem những chuyện nghe được từ chỗ khác về kể cho Phó Cẩm Họa nghe.

“Tứ tiểu thư, nghe nói đại tiểu thư và tam tiểu thư đã không còn thân thiết như trước nữa, hai người vì một câu nói của lão gia mà chau mày lạnh lùng với nhau ngay trên bàn tiệc. Lần này Nhị tiểu thư đắc ý rồi, nói xa nói gần cũng không ngoài chuyện Tế Dương vương phủ ra sao, ái chà…”

Phó Cẩm Họa nghe xong, trong lòng rầu rĩ, nói: “Bốn thứ tài nghệ cầm kỳ thư họa của con gái Phó gia, chẳng qua chỉ là thứ vũ khí để một bước lên mây, nói trắng ra chẳng qua chỉ là thứ đồ chơi trong tay lũ đàn ông mà thôi! Em nói xem, bọn họ tranh qua tranh lại, đến bao giờ mới có thể nhận rõ sự thực này đây?”

Vấn Nhạn nghe những lời của Phó Cẩm Họa, buột miệng hỏi: “Tứ tiểu thư, nhưng chẳng phải cô vẫn nhất định đòi đi tranh giành đó sao?” Nói xong cảm thấy lỡ lời, cô bé vội bịt miệng lại, hoang mang đứng sang một bên không dám ngẩng đầu lên nữa.

Phó Cẩm Họa cười lạnh lùng liếc nhìn Vấn Nhạn, nói: “Vấn Nhạn, em nghe thấy vừa rồi ta nói thế, trong lòng nhất định rất coi thường ta, có phải vậy không?”

Vấn Nhạn cuống quýt suýt rơi nước mắt, vội vã giải thích: “Tứ tiểu thư, Vấn Nhạn không dám…”

“Em không cần giải thích, trong lòng em nghĩ như thế, ta không trách em, đợi đến sau này em sẽ biết lý do thôi…” Phó Cẩm Họa thở dài một tiếng, tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ngoài Họa Trai có một người bước vào, bóng hình thấp thoáng, chưa đợi Phó Cẩm Họa nhìn rõ là ai, cánh cửa đã bị đẩy ra.

Thì ra là Phó Tố Cầm, sau khi tiến vào nàng ta khẽ cười, nói: “Tứ muội, mấy ngày nay không thấy muội ra ngoài, mẹ nói trong người muội khó chịu, ta không yên tâm, nên đến đây thăm muội.”

Phó Cẩm Họa bỗng nhiên cảm thấy ấm áp trong lòng, dẫu sao cũng là chị em ruột, thân sơ chung quy vẫn có sự khác biệt, lúc đáp chuyện thần thái cũng ôn hòa hơn nhiều, nàng nói: “Đại tỷ, phiền tỷ lo lắng rồi, muội vẫn khỏe, chỉ là hôm đó sau khi tham dự gia yến về bị lạnh, người lúc nào cũng sốt, không đáng ngại đâu, tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ khỏe thôi.”

Phó Tố Cầm nghe xong liền tỏ vẻ kinh ngạc, kêu lên một tiếng “A” đầy khoa trương, vồn vã nói: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ là do bát canh gà đen đương quy hôm đó của mẹ…”

Phó Cẩm Họa rùng mình, không biết Phó Tố Cầm lại mượn cớ khơi ra chuyện gì, nhưng tối hôm đó sau khi nàng uống bát canh gà đen đương quy xong quả thực cảm thấy khó chịu, lại thêm thái độ của đại phu nhân sốt sắng như vậy, chẳng lẽ trong canh có bỏ thứ gì?

Phó Tố Cầm tiến lên, cầm tay Phó Cẩm Họa, Phó Cẩm Họa cảm nhận rất rõ đôi tay lạnh giá, không có chút hơi ấm nào, chỉ nghe Phó Tố Cầm nói: “Tứ muội, ta nghe nói, trong bát canh gà đen đương quy đó, mẹ đã sai người bỏ thuốc vào…”

Cũng không biết qua bao lâu sau, đầu óc Phó Cẩm Họa vẫn hoàn toàn choáng váng, bên tai vẫn còn vọng lại những lời của Phó Tố Cầm nói trước khi đi: “Mẹ sợ muội có thai sinh ra nghiệt chủng làm mất mặt nhà họ Phó…”

“Tứ tiểu thư, Tứ tiểu thư,” Phó Cẩm Họa ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn Vấn Nhạn, lại nghe thấy Vấn Nhạn sốt sắng nói: “Tứ tiểu thư, đại phu nhân sai người chuyển lời, nói tiểu thư qua đó một chuyến, người có chuyện muốn nói với tiểu thư.”

Phó Cẩm Họa khẽ “ừ” một tiếng, đứng dậy mà cảm thấy toàn thân tê dại, vừa bước ra cửa, liền bị một cơn gió lạnh thổi tới khiến c giật mình, nàng lập tức tỉnh táo trở lại…

Phó Cẩm Họa biết đại phu nhân cũng là vì muốn tốt cho nàng, đại phu nhân không rõ nội tình bên trong, thế nên khó tránh khỏi có những suy nghĩ lung tung. Nhưng nếu lại xảy ra chuyện, đại phu nhân nhất định sẽ ra mặt bảo vệ chu toàn cho nàng, không để nàng phải chịu thêm chút ấm ức nào nữa.

Nghĩ đến đây, Phó Cẩm Họa cũng thấy nhẹ nhõm phần nào, nàng rảo bước về phía phòng đại phu nhân, trước mặt liền trông thấy Phó Nhan Thư cười sảng khoái bước đến: “Chúc mừng muội, tứ muội, ngày vui của muội sắp tới rồi…”

Phó Cẩm Họa mù mờ không hiểu, đợi đến khi định hỏi cho rõ thì thấy Phó Nhan Thư đã vừa khẽ hát vừa đi ra xa rồi.

Khi bước vào phòng, đại phu nhân đang cầm một tấm vải gấm màu đỏ. Thấy Phó Cẩm Họa bước vào, bà liền ướm tấm vải lên người Phó Cẩm Họa liên hồi ngắm nghía: “Họa nhi, con nhìn xem, tấm này dùng để may hỷ phục cho con, nhất định sẽ rất đẹp.”

Phó Cẩm Họa kinh ngạc hỏi: “Mẹ, mẹ làm gì thế? Hỷ phục gì? Con không hiểu gì cả?”

Đại phu nhân đặt tấm vải gấm sang một bên, lại sai a hoàn đem hết những gấm đoạn khác đi, rồi mới kéo Phó Cẩm Họa đến ngồi trước mặt mình: “Họa nhi, cha con đã tìm được cho con một đám, là nhà Dương ngự sử ở Tuyền Thành…”

Phó Cẩm Họa nghe vậy cả kinh, run giọng nói: “Mẹ…”

Đại phu nhân không đợi Phó Cẩm Họa nói hết câu, dịu dàng vỗ lên mu bàn tay nàng, nghiêm trang cất tiếng: “Họa nhi, mẹ biết con ấm ức trong lòng. Công tử nhà họ Dương kia tuy tiếng tăm không nhiều, nhưng nhà họ Dương ở Tuyền Thành cũng là gia đình danh gia vọng tộc, hơn nữa cha con đã nhờ tể tướng Thạch Trình làm mối, mới đem con gả được cho Dương công tử về làm thiếp…”

Phó Cẩm Họa giằng tay ra khỏi tay đại phu nhân, đang sắp sửa vén tay áo mình lên để đại phu nhân nhìn cho rõ thì đã thấy đại phu nhân sướt mướt: “Họa nhi, con gặp phải chuyện bẽ mặt như thế, còn có gia đình tốt nào chịu cưới con đây? Cha con vốn định để con tự mình kết liễu, bảo toàn danh dự nhà họ Phó, là mẹ khổ sở cầu xin mới khiến cha con giữ lại tính mạng cho con đó…”

Phó Cẩm Họa chỉ thấy như bị sét đánh bên tai, toàn thân khẽ run lên, lẩm bẩm nói: “Mẹ, có phải mẹ cũng cảm thấy con đáng chết không?”

Đại phu nhân lúc này mắt đã đẫm lệ: “Con là con gái của mẹ, mẹ là người đau đớn hơn bất kì ai, nhưng nữ nhân chúng ta sống vì danh dự, không còn trinh tiết, sẽ không được người ta coi trọng…”

Về đến thư phòng, Phó Cẩm Họa đã quên mất mình làm thế nào mà ra được khỏi phòng đại phu nhân, Vấn Nhạn ngoài cửa trông thấy sắc mặt xám như tro của Phó Cẩm Họa vội vã dìu nàng về Họa Trai.

Vấn Nhạn rót một chén trà nóng đưa lại cho nàng: “Tứ tiểu thư, vì sao cô không nói rõ với đại phu nhân? Rõ ràng cô vẫn còn tấm thân nguyên vẹn, sao phải chịu ấm ức như thế?”

Phó Cẩm Họa đón lấy chén trà nóng từ tay Vấn Nhạn, uống trong vô thức, nóng rát cả lưỡi, nàng mới bàng hoàng tỉnh lại.

Phó Cẩm Họa cười đau khổ. Nàng hối hận rồi, nếu ngay từ hôm bị kẻ bịt mặt đưa về nhà họ Phó, nàng nói với mẫu thân, mình chưa hề bị xâm phạm, thì nàng đã không phải chịu sự chế giễu của các chị em, uống thứ thuốc mẫu thân chuẩn bị, thậm chí cũng không bị phụ thân tìm ra trăm phương ngàn kế đem nàng gả vào nhà họ Dương làm thiếp…

Thế nhưng, bây giờ mới nói, liệu mọi thứ đều đã quá muộn chưa?

Gả vào nhà họ Dương khét tiếng ác độc kia ư? Dương gia công tử là kẻ chuyên đi ức hiếp con gái nhà lành, thậm chí còn chẳng chút ngại ngần tìm mọi cách cưỡng đoạt. Phụ thân hắn giữ chức Ngự sử lại chuyên môn bao che, vốn dĩ Phó Thần Đồ vô cùng căm phẫn bọn họ, không ngờ hôm nay ông lại đem con gái mình là nàng gả vào nhà họ Dương làm thiếp!

Phó Cẩm Họa thầm nghĩ, vậy một năm nay, mỗi khi nàng đến Thanh Âm am, vì sao phụ thân phải tỏ vẻ lo lắng không yên và căng thẳng tột độ như thế? Chẳng phải vì sớm đã biết Phó Cẩm Họa đến Thanh Âm am hoàn toàn không phải để gặp Thanh Hoan chân nhân, mà là để gặp Tế Dương vương?

Ông hứa gả một đứa con gái cho Tế Dương vương, lại giương mắt nhìn một đứa con gái khác của mình hằng tháng đi gặp Tế Dương vương, chẳng qua chỉ để giữ chức quan và duy trì vinh hoa cho nhà họ Phó?

Con gái là quân cờ, mà ông có hẳn bốn quân cờ…

Đêm hôm đó, Phó Cẩm Họa không ngủ, nàng ngồi thâu đêm may cho mình bộ váy thêu thủy mặc, liên tục bảy ngày nay, nàng đều lấy cớ không được khỏe ở trong phòng chính là để may cho xong bộ váy này. Trước tiên Phó Cẩm Họa dùng bút vẽ tranh trên tấm vải gấm, non nước phản chiếu hòa cùng sắc cầu vồng nhàn nhạt, đẹp không tả xiết, sau đó, nàng lại dùng chỉ kim tuyến màu trắng thêu một vòm sáng dày bên ngoài bức tranh sơn thủy, khiến bộ váy càng thêm nổi bật…

Vấn Nhạn vừa giúp Phó Cẩm Họa xâu kim, vừa nói: “Từ hôm tứ tiểu thư bảo Vấn Nhạn lấy vải mà chúng ta đã chọn ở chỗ Vân Nương trong tiệm vải Tài Vân về, người ngoài đều nói tiểu thư sẽ không tham gia yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân nữa, lần này chúng ta ra chiêu bất ngờ, thể nào bọn họ cũng phải giật mình…”

Phó Cẩm Họa cười sầu khổ, nhìn Vấn Nhạn khẽ lắc đầu. Ban đầu nàng quyết ý tham gia yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân để vào cung làm phi, là do Tế Dương vương dùng sự sống chết của nhà họ Phó để bức bách, nàng bất đắc dĩ nên mới phải đồng ý, nhưng hiện giờ nàng lại là vì bản thân, để không bị gả vào nhà họ Dương hang hùm miệng cọp làm thiếp…

Hôm sau, lúc Vấn Nhạn hầu hạ Phó Cẩm Họa rửa mặt chải đầu, lại thì thầm nói với nàng một tin chấn động, “Tứ tiểu thư, phải làm thế nào bây giờ? Vấn Nhạn nghe nói, lão gia định ngày nạp thiếp cho tiểu thư đúng vào hôm diễn ra yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân…”

Phó Cẩm Họa vừa kinh ngạc vừa tức giận, cười lạnh lùng nói: “Vấn Nhạn, xem ra nếu ta bước sai bước này, về sau sẽ không thể quay đầu lại được.”

“Tứ tiểu thư, cô…” Vấn Nhạn có phần không hiểu, nhất thời không biết phải làm sao.

Phó Cẩm Họa đến trước bàn sách, múa bút viết nhanh, đưa một phong thư cho Vấn Nhạn, nói: “Vấn Nhạn, em đem phong thư này chuyển gấp trong đêm đến Thanh Âm am, giao cho Thanh Hoan chân nhân…”

Vấn Nhạn sững người, kế đó cầm thư nhanh nhẹn bước ra cửa.

Thế nhưng, nằm ngoài tầm dự đoán của Phó Cẩm Họa, chẳng bao lâu sau Vấn Nhạn đã vội vã quay về: “Tứ tiểu thư, làm thế nào bây giờ? Vấn Nhạn vừa định ra khỏi Họa Trai liền bị người ta ngăn lại, nói rằng lão gia hạ lệnh, trước khi tứ tiểu thư thành thân, người của Họa Trai không được phép tùy tiện ra vào.”

Phó Cẩm Họa nghe vậy lảo đảo ngồi xuống sập, nhìn bộ váy thêu thủy mặc sắp sửa hoàn thành, phẫn nộ kêu lên: “Cha cấm ta ra ngoài, nhưng chưa từng cấm ta tự vẫn, xem ra cha chẳng thà để ta chết, cũng không chịu cho ta ra khỏi cửa.”

“Tứ tiểu thư, hay là chúng ta đem sự tình kể thật cho lão gia đi, còn hai ngày nữa mới đến yến tiệc tuyển chọn mỹ nhân, để muộn e rằng không kịp đâu…”

Phó Cẩm Họa cười lạnh lùng đáp: “Đừng vội, ta nhất định phải đánh cược đến phút cuối cùng mới được. Ban đầu ai sắp đặt chuyện này, chắc không lâu nữa nhất định sẽ lộ diện thôi.”

Chiều muộn, đại phu nhân sai a hoàn Vọng Mai đưa mũ phượng khăn quàng đến cho Phó Cẩm Họa: “Vấn Nhạn, cô nhớ phải hầu hạ tứ tiểu thư thay quần áo, ngày mai mà có sai sót gì, đại phu nhân sẽ không tha cho cô đâu.”

Nói đoạn, Vọng Mai vô tình liếc mắt về phía Phó Cẩm Họa, chỉ thấy trong mắt Phó Cẩm Họa tràn ngập sự lạnh lẽo, bỗng sinh lòng kinh sợ, liền không dám ra oai thêm nữa, vội vã quay về.

Phó Cẩm Họa chìm trong im lặng, nàng sai Vấn Nhạn đóng cửa, rồi lại vội vã làm việc, rốt cuộc bộ váy cũng được làm xong vào lúc trời rạng sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.