Hoàng Cung Tư Truyện

Chương 48



An Nguyệt bất đắc dĩ phải để cho Minh Xuân vấn tóc mặc y phục vào.Trên đầu cô cắm không dưới tám cây trâm,y phục nhiều lớp vô cùng nóng nực.An Nguyệt thực chỉ muốn rủ hết tất cả mọi thứ trên người cô xuống nhưng khi quay sang bắt gặp ánh mắt của Minh Xuân đành ngậm miệng lại,không thốt ra được một lời nào nữa,ngoan ngoan đưa tay ra cho Thảo Nhu dẫn đường mà rời khỏi cung.Lúc tới nơi thì đã thấy chúng phi tần tụ tập gần như đầy đủ,bên ngoài có các cung nữ thái giám đứng len lén hóng chuyện.Cô tự chỉnh trang lại y phục sau đó nhập vào đám phi tần kia,quỳ xuống hành lễ:

"Chúng thần thiếp thỉnh an Trang quý phi nương nương,nương nương vạn phúc.''

Trang quý phi ngồi trên ghế đặt ở giữa phòng,hai ống tay áo dài che khuất đôi tay đặt trên thành ghế,bên cạnh là bốn cung nữ hầu hạ,phía sau còn rất nhiều người khác.Hôm nay nàng đặc biệt mặc cung trang bằng lụa thượng hạng màu vàng nhàn nhạt,thêu họa tiết hoa nở làm nổi bật vẻ nhu hoa nhưng khônh kém phần quý khí.Nàng đưa tay ra,nhẹ nhàng nói:

"Các muội muội không cần đa lễ ,mau đứng dậy hết đi.Người đâu,mau ban ghế rót trà "

Vừa nghe xong,các cung nữ đứng phía sau lần lượt tỏa ra đến bên cạnh ,trên tay cầm theo ghế gỗ và những khay trà làm bằng loại sứ xanh đặc chế,mơ hồ nhìn thấy những đường vân vô cùng tinh tế.Bình trà tỏa ra làn khói mỏng,mùi hương dịu dàng khoan khoái làm người ta có cảm giác phấn chấn,chỉ cần ngửi thôi cũng đủ để biết được giá trị liên thành của nó.An Nguyệt vốn là người yêu trà đạo,cô nhanh chóng lấy lại được cảm hứng của buổi sáng sớm,cầm ly trà lên vào môi mà nhấp một ngụm nhỏ.Nước vừa xuống cổ họng đã phát tán sự ấm áp,hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng.

"Chắc các muội cũng đã đoán được ta tụ tập mọi người ở đây là vì chuyện hệ trọng gì.Điều thứ nhất,gần đây trong hậu cung có lời đồn đại không tốt về việc quỷ thần xuất hiện,làm ít nhiều kinh động thánh giá.Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc,người không thể đứng ra giải quyết những việc không đáng này.Vì thế trong các muội ai có cao kiến gì cứ việc đưa ra,chúng ta sẽ cùng nhau xem xét.Nếu ý kiến hay đương nhiên là sẽ có thưởng."-Giọng của Trang quý phi nhanh chóng thay đổi mang theo sự uy nghiêm và không hào hứng gì.Các phi tần ngồi bên dưới bắt đầu tụ lại xì xào bàn tán,trừ có An Nguyệt , Hiền phi và Giang hiền nghi vẫn ở yên tại chỗ.Cuối cùng có người lên tiếng:

"Nương nương,theo y của thần thiếp thì người nào gây gió thì chính người đó phải gặt bão.Người nào làm cho nữ quỷ kia sinh ra lòng oán hận thì nên tự gánh lấy.Vì sao phải để nhọc tâm trí và thân thể của nương nương được chứ?Muội nói như vậy tỉ bảo xem có đúng không...An quý tần?-Mũi tên vội chuyển hướng về phía An Nguyệt,cô cũng không có gì để mà ngạc nhiên cả.Về chuyện quỷ thần này thì chín phần những phi tần ngồi đây sẽ đổ hết tội lên đầu cô,thế nào cũng sẽ móc méo.An Nguyệt từ từ đặt ly trà trên tay xuống,chậm rãi đối đáp:

"Hàm tần,ta biết muội ở trong lòng vẫn còn đang canh cánh chuyện cũ.Nhưng chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại làm gì cho nhọc công,huống hồ nữ quỷ kia bất quá cũng không có nói ra là kẻ nào đã hại nàng,chúng ta làm sao biết bấy giờ?Không lẽ muội bảo phải tra hỏi từng phi tử một hay sao?Hay là trực tiếp đi hỏi nữ quỷ kia?"-Hàm tần nói xong nãy giờ vẫn dưng dưng tự đắc nghe xong thì cứng người lại,xiết chặt khăn tay.Trong lòng nàng vô cùng tức tối,nhưng nàng cũng không thể làm gì được người kia đành ôm một bụng oán hận mà yên vị.Các phi tần ngồi bên cạnh thấy thế cũng im lặng,trong lòng lại kín đáo cười khinh thường.Nàng ta thật sự nghĩ chính mình là ai thế?còn tưởng mình hạ bệ được An quý tần nhanh chóng?Đúng là ngu ngốc!

Giang hiền nghi không nói gì mà chỉ nghe hết những lời bàn tán kia,lười nhác mà phẩm trà.Tuy khí chất của nàng không bằng Trang quý phi nhưng cũng đủ để cho những kẻ khác phải chịu cúi đầu .Sau khi nghe xong những lời kia,khuôn mặt phù dung của nàng khẽ co lại,mày liễu hơi nhướng lên một chút.Rèm mi đóng khép xuống rồi lại nâng cao lên.Cuối cùng nàng cũng mở miệng nói:

"Việc đó An quý tần nói rất đúng.Hàm tần,tại sao ta lại thấy muội như đang làm lãng phí thời gian của tất cả chúng ta?Những lời nói kia của muội không hề có chút căn cứ nào cả,muội đi nơi nào để buộc tội người khác chứ?Chuyện quỷ thần kia chỉ là do mỗi con người chúng ta tự tưởng tượng ra mà thôi.Muội muốn tuyên truyền mê tín hay sao?"-Giọng nói mười phần gợn sóng,cao giọng mỉa mai,Giang hiền nghi liếc mắt qua Hàm tần làm nàng ta sợ sệt.An Nguyệt bình tĩnh nhìn nàng,Giang hiền nghi kia đang nghĩ gì vậy?Muốn giúp cô sao?Nghe cũng thật nực cười!

"Được rồi các muội.Còn có ai có ý kiến gì nữa không?"-Trang quý phi không thật tâm chen vào giữa cuộc đấu đá ngầm của các cô.Cũng phải thôi ,chuyện đang đi theo hướng mà nàng ta không hề muốn chút nào.

"Nương nương,theo muội nghĩ thì chúng ta nên trích ra một khoảng ngân lượng nhỏ để mời một pháp sư về lập dàn trừ tà.Tuy thực chất không thể có tác dụng tốt nhưng lại trấn an được lòng người,dịu bớt phần nào những tin đồn thất thiệt kia đi.Còn biện pháp thật sự thì sẽ nghĩ cách sau,trước mắt phải làm như vậy đã."-Một giọng nói khá trong trẻo bất ngờ vang lên,mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra giọng nói kia.Đó là một vị chủ tử khá nhỏ tuổi,khuôn mặt còn trẻ con và y phục cũng đơn giản.An Nguyệt nheo nheo mắt nhìn nàng,ma mới à?

"Tốt tốt lắm,ý kiến rất hay.Người đâu,ban thưởng"-Trang quý phi mỉm cười , hai bàn tay khẽ vỗ vào nhau.An Nguyệt lại nhìn thấy bộ áo gấm kia thì hơi rùng mình,tự cười.Trang quý phi thật không có sáng tạo,cái trò này không thể thay đổi được à?Nếu nàng cứ nhàm chán lặp đi lặp lại như thế này thì cây kim giấu trong bọc sớm muộn gì cũng sẽ lòi ra mà thôi.

"Đoan dung hoa nói rất hay,chúng ta xem ra đã già rồi,những việc đơn giản như vậy cũng không thể nghĩ ra được.Hậu cung này cần đến những phi tử trẻ tuổi thông tuệ như muội.Cứ theo thế mà làm đi,việc còn lại chúng ta sẽ bàn sau.Quan trọng hơn là kỳ tuyển tú nữ cũng sắp tới rồi,Hiền phi...muội mới bình phục xong,thân thể còn yếu không thể làm chủ được.Thục phi thì vẫn còn lo chuyện trong gia đình...An quý tần,ta xét thấy muội hiểu lòng người,cũng có công trong nhiều việc.Chi bằng lần này muội cùng Giang hiền nghi và ta sẽ chủ trì.Các muội thấy ý ta như thế nào?"

"Chúng thần thiếp xin nghe theo lời nương nương"-Các phi tần không ai phản đối gì,đồng loạt quỳ xuống tạ lễ.An Nguyệt vui vẻ,cô còn đang lo không giúp được Tam vương gia,bây giờ thì ổn rồi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.