Hoàng Cung Tư Truyện

Chương 5



Khi kiệu tiến vào tới Như Nguyệt các thì dừng lại,An Nguyệt đưa tay ra để cho Minh Xuân diều xuống xe.Cô mỉm cười với Lư công công,người đưa cô vào cung sau đó nhìn qua Minh Xuân.Nha đầu này lập tức hiểu ý,lấy từ trong người ra một túi gấm nhỏ,đưa cho Lư công công.

Hắn ta nhìn thấy túi gấm lập tức đôi mắt sáng lên,nhưng vẫn nói :

"Nương nương...việc này..."

An Nguyệt cười thầm trong lòng,rõ ràng là hắn ta thích như vậy mà còn làm bộ làm tịch. Dù không vui vẻ gì nhưng biết người biết ta thì trăm trận trăm thắng,cô nhất định phải để cho những tên này giúp đỡ kế hoạch của mình một chút.

"Coi như là ta cảm tạ công công,đây cũng là lần đầu ta vào cung,sau này xin Lư công công đây chiếu cố"

"Nô tài không dám...xin tạ ơn nương nương"-Hắn ta vui vẻ nói,sau đó quỳ xuống.

An Nguyệt nhàm chán gọi hắn đứng dậy,sau đó bắt đầu đi vào bên trong.Nơi đây là tên hoàng thượng kia nể mặt phụ thân của cô nên mới đổi tên,cho xây dựng lại.Thật chất cũng còn cũ kĩ và khá xa Thanh Long điện,cảnh sắc cũng không có gì nổi bật hơn người,chỉ duy nhất một cây hoa đào nhỏ cạnh cửa làm người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu thôi.Quả thật là nữ phụ không có tư chất tốt a!

"Chúng nô tài xin ra mắt An tiệp dư nương nương "- một đám cung nữ,thái giám đang quỳ ở trước cửa,thấy cô bước tới thì vội vã thỉnh an.An Nguyệt nhìn họ,ừm nam thanh nữ tú,tư vị cũng không tệ lắm.Cô cũng có thể đỡ chán chường một chút.Chợt nhớ ra điều gì đó,An Nguyệt vội hỏi :

"Trong số các người,ai là Chu Tịch ?"

"Bẩm nương nương,là nô tì"-Người vừa được gọi trúng tên không được vui lắm,tuy vẫn là một lòng thành ý nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu.

An Nguyệt quan sát tiểu cung nữ kia,quả là có vài phần hơn người,nhưng khuôn mặt lại hiền lành thục đức.Ai mà nghĩ cho được nàng ta sau này sẽ hãm hại Thục phi,vu oan giá họa cho An tiệp dư này chứ ? Sau này còn vài kẻ nữa ,giờ thì cô sẽ nhớ kĩ cô ta !

Chu Tịch kia thấy An Nguyệt nhìn mình thì có vài phần lo sợ,nhưng ả ta ngay lập tức lấy lại được bình tĩnh.Dù sao ả cũng có khuôn mặt đáng tin,lại là người của Trang quý phi.An tiệp dư nhỏ bé này sao dám làm gì ả chứ ?

"Chu Tịch về chỗ đi,tất cả mau đứng dậy ,từ nay ta và các người đều là người một nhà.Chỉ cần một lòng với ta thì sẽ không phải chịu ủy khuất"-An Nguyệt cố tình nhấn mạnh dòng cuối .Chúng nô tài nhìn nhau sau đó trả lời:

"Chúng nô tài nguyện một lòng trung thành với nương nương,đến chết cũng không thay đổi"

"Tốt lắm,mau đứng lên đi,đưa ta vào trong"-An Nguyệt thở phào,coi như đã xong bước đầu,giờ cô cứ việc ngồi trong này mà đợi tình tiết tiếp theo xảy đến...Lúc đó thì từ xa một vị công công bước vào ,hành lễ :

"An tiệp dư nương nương,Trang quý phi muốn gặp người"

"Ta biết rồi,về bẩm lại với nương nương ta thay y phục rồi sẽ đến thỉnh an ngay"

Hừm,vừa nhắc tào tháo thì tào tháo đến,để xem Trang quý phi " hiền lương thục đức" này sẽ đối đãi cô điều gì đây...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.