Hoàng Cung Tư Truyện

Chương 67



Tháng tám khí trời mát mẻ, cái nắng không quá gay gắt mà dịu dàng bao trùm mọi vật.An Nguyệt cùng với những người bạn thân của mình đi dạo trong khuôn viên của bệnh viện, cô ngẩng người nhìn bầu trời xanh thẳm không chút gợn sóng phía trên đỉnh đầu, để mặc cho những vệt nắng mỏng chiếu lên làn da trắng mà thơ thẩn hồi lâu rồi bất chợt nhận ra mình đã trở về thực tại gần được một tháng.Mặc dù cô rất vui , đây cũng chính là điều cô luôn tha thiết nghĩ đến, nhưng không hiểu sao tận trong lòng vẫn cứ có điều gì đó nuối tiếc không thể dứt bỏ.Những giấc mộng dài kỳ lạhằng đêm lại xuất hiện cứ thôi thúc cô đi tìm cho bằng được người bạn kia...hình ảnh mơ hồ thoát ẩn thoát hiện,nụ cười cay đắng lúc đó làm cô chẳng tài nào quên được...Điều đó có nghĩa là gì đây?

"Ly Lăng, cậu bảo nếu như mình cứ mơ đi mơ lại, tưởng niệm hình bóng một người nào đó thì phải làm như thế nào?" An Nguyệt mỉm cười gượng gạo cúi xuống nhìn sang cô bạn của mình, lặng lẽ bật ra một câu hỏi...Mà cô nàng nãy giờ vẫn bình tĩnh sóng bước cạnh cô bỗng nhiên dừng lại đột ngột, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng và lúng túng,những người còn lại cũng không ai nói lời nào cả...cô nàng Tuyết Linh hay bắt bẻ cũng vô thức ngượng ngùng tránh né ánh mắt cô...Từ khi tỉnh lại An Nguyệt phát hiện ra những người này có gì đó vô cùng bất thường, ba mẹ cô cũng vậy...thật giống như là đang cố giấu giếm cô chuyện gì đó...cái không khí im lặng ngột ngạt ngoài ý muốn kéo dài ra làm An Nguyệt chán nản phải quay đầu lại , động tác dưới chân tăng lên bỏ xa mọi người.

"Thôi bỏ đi,tớ chỉ hỏi chơi thôi...Nếu các cậu không muốn trả lời cũng không sao" Đó là câu nói cuối cùng mà cô thốt ra khi thấy Ly Lăng chuẩn bị thay mặt muốn xin lỗi... phần còn lại là vì ngay lúc đó có một bóng lưng quen thuộc mặc áo sơ mi trắng cầm hành lý lướt qua ngay trước mặt cô,điệu bộ khá gấp gáp nhưng lại thu hút ánh mắt của những người chung quanh.An Nguyệt không hiểu sao ngay khoảnh khắc đó mình lại muốn chạy theo mà lập tức ôm chầm lấy người phía trước, liền vô thức bỏ chạy xen vào giữa đám người đang chờ xếp hàng khám bệnh và bỏ lại đám bạn mình ngơ ngác phía sau...Bây giờ trong đầu óc cô chỉ có ba chữ "nhìn thấy khuôn mặt" của hắn mà thôi.Nhưng bước chân của người đó quá nhanh,cũng quá vô tình...lúc cô chạy được tới cổng thì người đó đã bước lên một chiếc xe hơi màu đen đậu sẵn lái đi mất...An Nguyệt thơ thẩn ngồi xuống mặt đất dưới chân nhìn theo hướng chiếc xe khuất dần, tim của cô vẫn chưa hồi phục hẳn sau biến chứng bất ngờ kia bây giờ lại đập nhanh như muốn vỡ ra...cô đang bị gì thế này?...

Thật may là lúc đó mọi người đến kịp thời đưa An Nguyệt trở lại phòng an toàn.Hoàng Minh bảo cô mới khỏi bệnh không nên làm những việc quá sức..còn lúc đó chỉ là do tim đập bất thường nên hơi mệt mỏi một chút,nếu như nghỉ ngơi ăn uống đầy đủ đến chiều thì cũng có thể xuất viện được rồi...Ba mẹcủa An Nguyệt nghe xong liền rất vui mừng,ngay lập tức chạy đi báo tin cho những người trong dòng họ,chỉ còn để lại cô và những người bạn thân lại trong phòng...nhưng trước khi đi ba cô còn ra hiệu gật đầu với Ly Lăng...Không khí bỗng nhiên ngột ngạt hơn hẳn,An Nguyệt hiểu sẽ có điều gì đó diễn ra nhưng cô cũng chỉ biết im lặng...cuối cùng Ly Lăng mới lên tiếng phá vỡ mọi giới hạn,đi đến bên cạnh nắm tay cô mà nhẹ nhàng nói:

"An Nguyệt...thật ra câu chuyện này đáng lẽ bọn tớ phải nói cho cậu biết từ lâu lắm rồi...chỉ là bọn tớ không thể tiết lộ được nếu không sẽ gặp phải những điều không hay...hai cô chú cũng không muốn cậu phải chịu thêm việc gì nữa.Nhưng mọi người đều nghĩ cậu có quyền được biết hết sự thật...sự thật về số phận của cậu...Trước giờ cậu lại là người theo chủ nghĩa vô thần nên cậu có thể sẽ không tin được.Chuyện này có lẽ rất dài, tớ sẽ không kể ra hết tuy nhiên cậu nên biết rằng cậu đáng lẽ phải chết đi...nhưng những thứ đó đều là do sơ sót trong lúc sắp xếp lại sổ sách của phán quan,hơn nữa cậu còn lương duyên nghìn năm chưa dứt.Cuối cùng đành phải tìm tới Tuyết Linh nghĩ cách đưa cậu vào một thân xác nào đó làmchuyện lớn thì mới có thể hoàn dương.Mọi người phải khó khăn lắm mới thấy được người kia của cậu ...không ngờ hắn xui xẻo gặp phải một chuyện nhỏ nên bị thương nặng...người chị cả của hắn là một người có năng lực kỳ lạ,cô ấy đã đưa hai người cùng vào thế giới kia để làm lại mọi chuyện.Đó là vì sao tớ tìm mọi cách dụ cậu đọc bằng được ác nữ hậu cung ký....Cậu tin tưởng bọn tớ chứ?Đừng thơ thẩn như thế nữa, bất cứ người nào cũng đều quan tâm đến cậu mà..."-Ly Lăng nói xong thì dừng lại...Bỗng nhiên một cơn gió nhẹ đung đưa tấm màn cửa mang theo những cánh hoa quế màu vàng nhạt từ đâu đó mang tới, rơi trên cánh tay đang để trên cửa sổ của cô gái trên giường...ánh sáng trong chỗ sâu nhất của bộ não đột nhiên bừng sáng...những hình ảnh kia...

An Nguyệt nghe hết câu chuyện, nhìn cánh hoa nhỏ kia một lúc rồi vội vã bật dậy,cảm thấy rất kích động, khóe mắt lại trở nên mờ nhạt...Xem ra ông trời thực sự muốn chỉ đường cho cô.Tim lại một lần nữa chạy tiếp sức trong lồng ngực, lao xuống giường liền vội hỏi,không cho Ly Lăng cơ hội nói câu nào:

"Tức là hắn ta cũng đã trở về giống tớ đúng không?Người đó chính là hắn ta đúng không?Hắn ta ở đâu?tớ muốn gặp hắn...tớ...tớ muốn nhìn thấy hắn.Tuyệt đối không thể chậm trễ"

Mọi người nhìn nhau, Tuyết Linh hơi nhíu mày...sau đó lên tiếng:

"Vậy thì theo tớ, không được hối hận nếu không tớ sẽ quăng cậu lại đấy"

Bọn họ nắm tay nhau chạy như bay qua những con đường lát đá tuyệt đẹp của bệnh viện để tiến đến chiếc xe đậu phía ngoài của Tuyết Linh.An Nguyệt cảm thấy mình vô cùng tràn trề hy vọng...cuối cùng thì cô cũng có thể hiểu được tất cả rồi...xin hãy đợi em một lát..."- ý nghĩ kia bay theo cơn gió truyền đến một nơi xa xôi nào đó của thành phố...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.