Hoàng Đế Thái Giám Nhất Oa Chúc

Chương 2: Chương 1



Tiểu Tứ từ trong hỗn loạn mà tỉnh lại, lắc lắc đầu có chút đau nhức, mạnh mẽ nhảy dựng lên quát to một tiếng: “Không cần a!”

“Cái gì không cần nha, ngươi hiện tại muốn không cần cũng không được, còn không mau thay quần áo, người mới tới mà muốn nhàn hạ nha!”

Tiểu Tứ phát hiện bên cạnh mình có một tên bán nam bán nữ, có thể nói là nam nhân trên ba mươi tuổi, mặc một thân quần áo màu tím, trên tay nam nhân là một bộ quần áo cùng kiểu dáng với bộ đang mặc trên người, nhưng màu sắc lại là màu xám, có vẻ như dành cho hắn.

“Ngươi tên gì?”

“Ta gọi Tiểu Tứ.” Tiểu Tứ một bên mặc quần áo một bên trả lời, sờ sờ bụng, nhớ lại chính mình còn chưa có ăn bánh bao……

“Liền gọi ngươi Tiểu Tứ Tử đi, ngươi gọi ta Lăng công công, sau này ngươi theo ta làm việc, biết không? Nếu làm sai cái gì, ta liền để ngươi hảo hảo nhận phạt!” Lăng công công liếc liếc mắt nhìn Tiểu Tứ, tiện tay đặt mâm hoa quả lên bàn, uốn éo mông nói: “Ngươi đem hoa quả mang đến cho Đán phi nương nương, rồi đi Ngự hoa viên quét sạch lá rụng, quét sân xong lại đến tìm ta, ta đi đánh bài .”

Nói xong, hắn biến mất giống như một làn khói, để lại một mình Tiểu Tứ trong trạng thái hoàn toàn ngây người.

Tiểu Tứ thực mờ mịt đi trên hành lang xa lạ, một bên cắn trái cây trên tay, nghĩ rằng: ‘Nhân loại quả nhiên thập phần cổ quái, thời điểm trưởng lão dạy môn Nhân loại học mình thật không nên ngủ quên, bất quá bây giờ cũng tốt, cuối cùng cũng được ăn.’

Bất quá lại nói, nhân loại không có việc gì tại sao lại đem phòng ở xây cách xa nhau như vậy, hắn hiện tại đã hoàn toàn lạc đường, căn bản không biết chính mình đến tột cùng đến từ phương nào, đi về phương nào, ném đi vỏ chuối trong tay, cảm giác ăn xong trái cây vẫn thấy đói, suy nghĩ đến tột cùng cái nam nhân trung niên nói cho hắn bánh bao đang ở nơi nào.

Chỉ là Tiểu Tứ còn chưa tới kịp bắt đầu tự hỏi, liền bị một bóng đen từ đâu xuất hiện trước mặt, rồi một sức nặng đè hắn ngã trên mặt đất……

“Khốn kiếp! Là ai ném vỏ chuối hãm hại……”

Tiểu Tứ bị ép tới mắt thấy đầy sao, xoay người muốn nhìn đến tột cùng là cái gì đang đè trên người mình, vừa lúc cùng đối phương bốn mắt trừng nhau, hai môi chạm nhau……

Trong nháy mắt, thời gian tựa như đông lại, mà trong đầu Tiểu Tứ đột nhiên nhớ đến Tiểu Tam từng cho hắn xem cái loại tình tiết thối rữa trong ngôn tình tiểu thuyết, hai nhân vật chính ngoài ý muốn hôn môi nhau, một nụ hôn đính ước hết sức căng thẳng, từ nay về sau thề non hẹn biển rồi lập tức lên giường, mà giờ này khắc này, hắn phải chăng nên trực tiếp khiêng đối phương lên giường……

Tiểu Tứ suy nghĩ vừa chuyển, còn không kịp nhìn rõ diện mạo đối phương, nhanh chóng giơ tay kéo đầu đối phương xuống, đầu lưỡi như xà nháy mắt tham nhập trong miệng đối phương, thăm dò ngọt ngào trong miệng.

Đối phương cũng chỉ là hơi hơi giãy dụa một chút, rất nhanh liền tham gia vào “Thần thương khẩu chiến”. Chỉ là kỹ thuật của người này hiển nhiên không bằng Tiểu Tứ, sau thời gian nửa chén trà, đối phương bởi vì hô hấp khó khăn không thể không giơ lên cờ trắng đầu hàng, đẩy Tiểu Tứ ra khỏi, lăn đến một bên cuống quít từ mặt đất đứng lên.

Tiểu Tứ chưa thỏa mãn liếm liếm môi, chậm rãi từ mặt đất đứng lên, lúc này mới thấy rõ bộ dáng đối phương.

Người nọ cao hơn mình nửa cái đầu, mày kiếm tinh mâu, mũi thoáng ưng câu, miệng tuy có hơi lớn, thế nhưng môi dày vừa vặn, nói thực ra bộ dạng người này coi như tạm ổn, chỉ là ánh mắt mang chút đáng khinh, khiến cho cả người nhìn qua không giống người tốt, làm cho người ta lầm tưởng tuổi tác khá lớn, bất quá nhìn qua dáng người hẳn là không sai, tuy rằng trên người đối phương trùm kín quần áo.

“Nghịch tặc lớn mật! Cư nhiên dùng vỏ chuối hãm hại Hoàng Thượng, còn có ý làm Hoàng Thượng hít thở không thông mà chết!”

Đang đánh giá đối phương, Tiểu Tứ chỉ cảm thấy trên cổ một trận lạnh lạnh, hai thanh đại đao đã đặt trên cổ, lúc này mới phát hiện nguyên lai trừ bỏ hai người bọn họ thì bên cạnh còn có người khác, hơn nữa bọn họ thực dữ.

Tiểu Tứ ủy khuất bĩu môi, Hoàng Thượng? Như thế nói hắn hiện tại đang ở nơi tốt nhất nhân loại – địa phương gọi là hoàng cung? Trừ bỏ có chút lớn cũng không có khác biệt chỗ nào, là sách nào dám viết nơi này như tiên cảnh, còn làm hắn muốn đến (kỳ thật là đến nhằm thưởng thức sơn hào hải vị mà trong sách đề cập đến), căn bản là lừa gạt cảm tình của người khác nha!

Hoàng đế Đường Tuấn Thượng cũng không cao hứng nói: “Trẫm còn chưa có lên tiếng, các ngươi liền tự chủ trương, có phải hay không muốn bị kéo ra ngoài chém nha?”

Hai thanh đao đặt trên cổ Tiểu Tứ lập tức hạ xuống, hai thị vệ mặt tái nhợt, quỳ rạp xuống đất cùng nói: “Hoàng Thượng tha mạng!”

Đường Tuấn Thượng cũng không để ý tới hai người kia, chỉ là mê đắm nhìn chằm chằm Tiểu Tứ, ánh mắt khiến Tiểu Tứ cảm giác mình chính là một nồi bánh bao nóng hổi đang bị người dòm ngó!

Đường Tuấn Thượng đi lên trước, vươn tay ra sỗ sàng sờ sang trên mặt Tiểu Tứ, liên tục tán dương: “Làn da này đến ngay cả giai nhân trong hậu cung cũng không có mấy người có thể so sánh, ngươi là thái giám mới tới? Tên là gì?”

Thái giám? Trong đầu hình như là có từ như thế, Tiểu Tứ gật gật đầu, thành thật trả lời nói: “Ta gọi Tiểu Tứ.”

“Tiểu Tứ? Thật sự là người đẹp tên cũng đẹp.”

Đường Tuấn Thượng lại sờ sờ, hai tay vói vào vạt áo Tiểu Tứ, lần này đậu hủ ăn lợi hại hơn, bất quá Tiểu Tứ hiển nhiên không có nhận thấy.

“Sách! Thật là nam nhân, trẫm tự cho mình phong lưu gặp qua vô số mỹ nhân, vẫn là lần đầu nhìn thấy nam nhân mĩ lệ như vậy, hắc hắc! Hiện tại không nên gọi nam nhân, khuôn mặt này làm nam nhân rất đáng tiếc.”

Cung nhân bên cạnh đều mang theo vô hạn đồng tình nhìn Tiểu Tứ, tuy rằng người trong cuộc một chút cũng không cảm thấy.

Cuối cùng, Hoàng công công hầu hạ Hoàng thượng từ nhỏ đến lớn, nhịn không được thật cẩn thận nói: “Hoàng…… Hoàng Thượng…… Hắn là nam ……”

Đường Tuấn Thượng liếc mắt nhìn Hòang công một cái, toàn bộ hoàng cung cũng chỉ có Hoàng công công còn dám ở trước mặt hắn nói vài câu, chỉ là Hoàng Thượng sẽ không truy cứu y, cũng sẽ không nghe y.

“Nam thì thế nào? Từ xưa đến nay, Hoàng đế chuộng long dương chi hảo rất nhiều, trẫm luôn luôn tự cho là phong lưu, ngay cả nam nhân đều không có thượng qua, thì sao xứng với hai chữ phong lưu. Liền tính không có long cương chi hảo, hắc hắc……Thì khuôn mặt xinh đẹp như vậy cũng không thể bỏ qua……”

“Hắc hắc, Hoàng công công, ngươi đem Tiểu Tứ dẫn đi, đổi kiện quần áo đẹp, đưa đến tẩm cung của trẫm.

“Oa ha ha ha ha……”

Đường Tuấn Thượng mang theo tiếng cười biến thái nghênh ngang rời đi, chỉ còn lại một đám nô tài mang theo vẻ mặt đồng tình, có người cười nhạo, cộng thêm Tiểu Tứ đầy mặt không hiểu gì cả, bất quá hắn giống như muốn hoàn thành nhiệm vụ?

Bị người ép buộc đổi một thân quần áo thượng đẳng, Tiểu Tứ nhìn quần áo trên người mà cười đến vui vẻ, ngày thứ ba sau khi xuống núi đã hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng thật sự là vui, nhảy nhót chạy vào bên trong tẩm cung Đường Tuấn Thượng. Đường Tuấn Thượng còn chưa đến, bất quá so với Đường Tuấn Thượng thì đồ ăn trên bàn càng hấp dẫn Tiểu Tứ hơn.

Lại nói tiếp, lúc trước cũng chỉ ăn vài cái hoa quả, hoa quả không thể lấp đầy bụng giống như bánh bao, đồ ăn trên bàn thơm ngào ngạt, mặc kệ tất cả, Tiểu Tứ vươn ra móng vuốt liền đem một con tôm bóc vỏ bỏ vào miệng.

Hoàng công công hoàn toàn không hề nghĩ đến Tiểu Tứ sẽ to gan như thế, lập tức sợ ngây người.

“Ăn ngon!” Tiểu Tứ thì thầm, hắn ở trên núi cho tới bây giờ không có nếm qua như đồ ăn ngon gì đó, đang chuẩn bị vươn ra móng vuốt chọn món tiếp theo, may mắn Hoàng công công nhanh tay lẹ mắt phản ứng nhanh chóng, từ giữa không trung chặn lại bàn tay của Tiểu Tứ.

“Tiểu Tứ Tử! Ngươi không muốn sống nữa!” Hoàng công công vội vàng nhìn chung quanh, phát hiện không có người đến, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lấy giọng điệu trưởng bối đối với Tiểu Tứ nói: “Tiểu Tứ Tử tuy rằng ngươi là người mới, đợi một hồi cũng sẽ được Hoàng Thượng lâm hạnh, thế nhưng quy củ cũng cần phải biết .”

“Cái gì quy củ?” Tiểu Tứ ngốc ngốc nhìn chằm chằm một bàn mỹ thực, không muốn sống? Chẳng lẽ có độc? Bất quá có độc hắn cũng không sợ, tuy nói hắn không phải bách độc bất xâm, thế nhưng độc dược của nhân loại không thể nào tổn hại đến hắn.

Hoàng công công lại cẩn thận đánh giá Tiểu Tứ, nhìn biểu hiện của hắn không giống đang làm bộ, thở dài, gần nhất trong cung thiếu người, tám phần là phía dưới từ nơi nào ở nông thôn lừa đến hài tử đơn thuần này, ngay cả quy củ cơ bản nhất cũng không hiểu, ngay cả chuyện về Hoàng Thượng cũng chưa nghe nói qua, thật sự là hài tử đáng thương, cũng không biết bị Hoàng Thượng lâm hạnh rồi sau này sẽ có vận mệnh như thế nào.

“Hài tử đáng thương, ngươi phải nhớ kỹ, tại trong cung Hoàng Thượng không cho ngươi làm cái gì thì ngươi trăm ngàn đừng làm…… Phải hiểu được cách nhìn sắc mặt Hoàng Thượng mà làm việc……”

Hoàng công công nhìn Tiểu Tứ vẫn đầy mặt mê mang nhìn mình, lại thở dài một hơi, hài tử ở nông thôn chưa trải qua sẽ không hiểu rõ mọi chuyện, bất quá đợi đến khi đã trải qua liền quá muộn, hài tử này rất đơn thuần, trước khi được lâm hạnh ắt sẽ không hiểu mọi chuyện.

Hoàng công công lắc lắc đầu, chỉ nói: “Đồ ăn ở đây Hoàng Thượng chưa có nếm qua thì ngươi cũng không thể ăn.”

Tiểu Tứ bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, sớm nói nha, hắn còn tưởng rằng là cái gì thì ra chỉ như vậy. Hắn quay đầu nghĩ lại, Hoàng Thượng……Có vẻ chính là lão đại của nhân loại đi.

Bộ tộc Sơn mị tộc nhân rất ít, bình thường không có nhiều quy củ như vậy, căn cứ trí nhớ của hắn, đại trưởng lão hình như từng nói qua nhân loại có rất nhiều quy củ loạn thất bát tao.

Nhân loại có đôi khi thật đúng là phiền toái, xem ra lúc trước nên hảo hảo học nhân loại học, quả nhiên là nên đọc sách để hiểu thêm mọi chuyện……

“Đợi lát nữa Hoàng Thượng tới, ta làm cái gì ngươi liền làm theo ta.” Nghĩ nghĩ, Hoàng công công vẫn là có chút không yên lòng, đem một cái tiểu cừu không biết rõ chuyện gì đưa vào miệng sài lang, hắn thủy chung có chút không đành lòng.

“Mỹ nhân……”

Hoàng công công còn muốn nói thêm vài câu, liền nghe được thanh âm của Đường Tuấn Thượng làm người ta cả người nổi da gà, cuống quít lùi đến một bên, Tiểu Tứ nghe lời cũng thối lui đến bên cạnh.

Hoàng công công vội nói: “Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế……”

Nhân loại nào có thể sống lâu như vậy nha, liền tính là yêu quái cũng không có vài tên trường thọ, cái kia Hắc Sơn Lão Yêu bất quá chỉ đến một ngàn tuổi…… Vừa muốn hô theo Hoàng công công, Tiểu Tứ không tự giác ở trong lòng nói thầm, cũng không chú ý tới Hoàng công công đang cố ý ra hiệu với hắn, chỉ là nếu hắn thấy được thì cũng không hiểu.

Đường Tuấn Thượng đã sớm đợi không kịp, cái gọi là sắc tâm nổi lên, nơi nào còn có thể nghe Hoàng công công lải nhải, không kiên nhẫn vẫy vẫy tay áo nói: “Lão già kia, ngươi mau đi xuống. Mỹ nhân, ngươi có muốn trẫm?” Quay đầu liền đối với Tiểu Tứ lộ ra ánh mắt sáng ngời, phảng phất hận không thể một ngụm đem Tiểu Tứ nuốt vào.

Thấy Hoàng công công muốn rời đi, nghĩ đến vừa nãy Hoàng công công phân phó hắn làm gì hắn liền làm theo, Tiểu Tứ cũng muốn rời đi, lại bị Đường Tuấn Thượng không vui ôm vào trong lòng: “Ngươi muốn đi nơi nào?”

Hoàng công công cũng sửng sốt, nhớ tới chính mình vừa rồi phân phó. Hài tử này không phải là ngốc đến vậy đi, bất quá vì an toàn, Hoàng công công cuống quít nói: “Tiểu Tứ Tử, ngươi ở trong này hảo hảo hầu hạ Hoàng Thượng, lão nô trước lui xuống……”

Tiểu Tứ tính nghe xong liền rõ, rồi mới ý thức được chính mình bị Đường Tuấn Thượng ôm vào trong ngực, cuối cùng trên mặt dại ra cũng có một tia biến hóa, hơi hơi nhăn mày. Vị trí này hình như không đúng.

Tiểu Tứ giãy dụa đứng dậy, lại bị Đường Tuấn Thượng cứng rắn ôm trong lòng: “Mỹ nhân, ngoan ngoãn chờ ở trong ngực trẫm…… Hắc hắc, không cần lộn xộn, để trẫm đến hảo hảo trải nghiệm một chút long dương chi hảo…… Hắc hắc……”

“Không cần……” Vị trí này rõ ràng không giống với lúc Trưởng lão dạy dỗ, làm một học trò vĩ đại nếu phát hiện sai lầm thì phải đúng lúc sửa lại.

Tiểu Tứ muốn tránh thoát, Đường Tuấn Thượng chỉ là nghĩ hắn còn chống cự, nữ nhân y gặp nhiều, này thái giám còn không phải cùng nữ nhân giống nhau, hắn mê đắm vươn một bàn tay vói vào trong quần áo Tiểu Tứ, một tay còn lại thì cầm lấy chén rượu ở một bên, rót vào trong miệng Tiểu Tứ, chuẩn bị cho hắn uống chút rượu trợ điểm tính thú.

“Khụ……” Bởi vì hấp thu chất cồn, Tiểu Tứ ngừng giãy dụa, ho nhẹ một tiếng, làn da trắng nõn lập tức trở nên đỏ bừng, liếm liếm rượu ngon còn đọng lại trên môi, hảo uống…… Bất quá này hương vị này hình như là rượu nga……

Như là nghĩ tới cái gì, Tiểu Tứ khuôn mặt đỏ bừng lập tức trắng bệt, không thể nào! “Không cần!”

“Mỹ nhân ngươi lại đây……” Đường Tuấn Thượng không cho là đúng tiếp tục đem ma trảo hướng vào đùi trong của Tiểu Tứ, chỉ thấy đầu Tiểu Tứ cúi xuống, không đợi y ăn đậu hủ liền hôn mê bất tỉnh……

Không nghĩ tới lần này Tiểu Tứ nói không cần liền không muốn, ngất được mau như vậy, Đường Tuấn Thượng cuống quít ôm lấy Tiểu Tứ, dùng sức lay động: “Mỹ nhân? Mỹ nhân?”

Không phải đâu? Còn chưa có bắt đầu đùa đã hôn mê? Chỉ có thể nhìn không thể ăn, không phải là so với không được nhìn càng thê thảm hơn?

Đường Tuấn Thượng có chút không tin dùng sức lắc lắc Tiểu Tứ, tức giận nói: “Bớt giả chết trước mặt trẫm, nếu không tỉnh trẫm liền chém đầu ngươi!”

Mạnh, Tiểu Tứ trợn to hai mắt, lưu loát đẩy tay Đường Tuấn Thượng, đứng lên, cầm lấy bầu rượu trên bàn hung hăng uống một ngụm.

Thấy Tiểu Tứ tỉnh lại, Đường Tuấn Thượng thu hồi tức giận, lại lộ ra một bộ dạng quỷ háo sắc, tiến lên ôm lấy Tiểu Tứ, đối với Tiểu Tứ giở trò, lại có chút không kiên nhẫn nói: “Mỹ nhân, trẫm không thích loại chuyện giả bộ bất tỉnh nhàm chán này! Vẫn là chúng ta làm làm thì tốt hơn ……”

Tiểu Tứ lạnh lùng nhìn hắn một cái, đôi môi xinh đẹp thả ra nét cười tà mị, không nhanh không chậm nói: “Như vậy liền đùa việc ngươi thích đi.”

Đường Tuấn Thượng tưởng rằng mình uy hiếp phát ra tác dụng, vừa lòng ở trên môi Tiểu Tứ nhẹ nhàng điểm điểm: “Đây mới là mỹ nhân ngoan của trẫm……”

Tiểu Tứ hừ lạnh một chút, dùng tay đẩy Đường Tuấn Thượng ngã lên giường, không đợi Hoàng đế nổi giận, chỉ nghe được “Tê” một tiếng, Tiểu Tứ lại đem long bào trên người Đường Tuấn Thượng xé nát.

Điều này làm cho Đường Tuấn Thượng có điểm choáng váng, cả giận nói: “Trẫm muốn chém đầu ngươi!”

Nhưng Hoàng đế này chỉ lo tức giận, hiển nhiên không có phát hiện Tiểu Tứ trước mắt không còn si ngốc như lúc trước, ánh mắt trong veo chứa một tầng băng sương, đầy mặt vô tội vào lúc này đã biến thành tà ngược, đối với việc y rống giận chỉ là khinh thường kéo kéo khóe miệng.

Hắn mạnh mẽ áp đảo Đường Tuấn Thượng đang có ý đồ đứng dậy, tùy tay cầm lấy mảnh vải bên cạnh, một bàn tay liền gắt gao nắm lấy hai tay đang giãy dụa của Đường Tuấn Thượng, thập phần thoải mái mà đem hai tay Đường Tuấn Thượng trói lại. Thẳng đến đây Đường Tuấn Thượng mới ý thức được, người trước mắt này tựa hồ phi thường đáng sợ.

Chưa từng chịu nhục thế này, khiến Đường Tuấn Thượng phẫn nộ chưa từng có, nguyên bản khuôn mặt không tính hiền lành liền trở nên hung tàn, khiến người nhìn có chút kinh hãi, ngay cả thanh âm từ ngả ngớn cũng lập tức trở nên trầm thấp: “Buông trẫm ra!”

Nếu đổi lại người bình thường nhìn thấy biểu tình lúc này của y, sớm bị dọa chết khiếp, bất quá giờ phút này y đối mặt là Tiểu Tứ sau khi uống rượu.

Tiểu Tứ lông mi thanh tú thoáng nhíu một chút, một chân thập phần hữu lực ngăn chặn Đường Tuấn Thượng đang loạn đạp, toàn bộ thân thể ngồi xuống trên đùi Đường Tuấn Thượng, ngữ khí cũng không tốt mấy, gầm nhẹ nói: “Ồn chết!”

“Xoát xoát” Hung hăng cho Đường Tuấn Thượng hai bạt tay, nhất thời Đường Tuấn Thượng chỉ cảm thấy mắt đầy sao, hai tai ù ù, khóe miệng có cảm giác vị máu.

Hai cái tát này ngoài ý muốn khiến Đường Tuấn Thượng ngưng giãy dụa, y khó có thể tin, nhìn về phía thiếu niên gấy yếu giờ phút này đang ngồi trên người mình, lực mạnh như thế làm sao có thể là do thiếy niên gầy yếu trước mắt phát ra! Căn bản không phải người thường!

Y chết đứng nhìn chằm chằm Tiểu Tứ, cuối cùng chú ý tới Tiểu Tứ giờ phút này toát ra khí chất không giống lúc trước, ánh mắt lạnh băng, mỉm cười tà mị, sợi tóc hỗn độn khẽ nhúc nhích, trong nháy mắt y phảng phất thấy được Tu La nhiếp hồn đoạt phách! Thật sự là chuyện quái gở!

“Cứu giá a!! Cứu giá a!!” Đường Tuấn Thượng hoảng sợ mà kêu to, đột nhiên nhớ tới chính mình vì tận hứng, đã cho lui thủ vệ, trong khoảng thời gian ngắn y chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh tối đen.

Tiểu Tứ cười nhạo nói: “Gọi nha, ngươi gọi nha! Chính là gọi đến nát yết hầu cũng sẽ không có người để ý ngươi!”

Đường Tuấn Thượng chỉ cảm thấy những lời này thật quen tai, giống như không lâu trước kia chính mình thực thích đối với nữ nhân chết cũng không chịu phục mình mà nói những lời này? Chẳng lẽ thật sự là phong thủy lưu chuyển, y không khỏi nhắm mắt than trời!

“Ngươi…… Ngươi muốn như thế nào? Giết trẫm thì ngươi cũng phải chết……” Đường Tuấn Thượng bắt đầu hậu hối sao mình lại để sắc dục huân tâm, đột nhiên nhớ tới thời điểm lâm triều hôm nay, đại thần phía dưới tựa hồ muốn nói hiện nay có loạn đảng nhiễu loạn, chẳng lẽ thái giám mới tới này chính là thích khách mà loạn đảng phái vào ám sát y?

Nghe nói vài tên loạn thần tặc tử kia người người cực kỳ tàn ác, một chút cũng không có nhân tính, sẽ không phải là đối với y trước gian sau giết, giết lại gian, gian lại giết đi? Hoàn hảo đối phương là thái giám gian là gian bất thành…… Bất quá tựa hồ có thể dùng đạo cụ, kia không phải càng thê thảm?

Đường Tuấn Thượng nhớ tới Hoàng thúc của mình giống như bị người giết ở trên giường, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi …… Ô ô ô, chính là sắc tự vào đầu một cây đao…… (Tiếu: Người ta nói trong chữ “Sắc” có 1 con dao, ý chỉ tự sắc có 1 nét giống hình con dao, chạm vào nhất định sẽ thương tổn. Nhẹ thì si ngốc, nặng thì tương tư đến chết => cảm ơn nàng Dạ Nguyệt Băng Thanh :*)

Tiểu Tứ không có để ý tới y, chỉ là nằm sấp trên người Đường Tuấn Thượng, đem hai tay bị của y trói đưa lên đỉnh đầu, giống như chó con le lưỡi liếm liếm thân thể y.

Liếm pháp này! Người này không phải là muốn ăn mình đi? Đường Tuấn Thượng lòng tràn đầy sợ hãi, lại ngoài ý muốn cảm nhận được khoái cảm, có đôi chút sững sờ, chẳng lẽ mình thật là đạt tới *** đãng cảnh giới cao nhất, thời điểm bị người ăn đều có thể có phản ứng sinh lý?

Đường Tuấn Thượng hoàn toàn không hề nghĩ đến, đây là Tiểu Tứ đối với chính mình tán tỉnh, nói trắng ra, kỳ thật y cùng người ta lên giường cũng chính là chỉ đơn thuần lên giường, phát tiết xong liền chấm dứt, hoàn toàn không có kỹ xảo, hay nói cách khác, Đường Tuấn Thượng làm chuyện cá nước thân mật chỉ có số lượng không có chất lượng, hoàn toàn không biết khúc dạo đầu sẽ tăng lên khoái cảm……

Liếm liếm thành nghiện, Tiểu Tứ lại đơn giản xé nát quần Đường Tuấn Thượng, đem hai đùi thon dài kéo ra khoát lên trên vai mình, hậu đình Đường Tuấn Thượng chưa bao giờ để người nhìn thấy nay triệt triệt để để lộ ra.

Tiểu Tứ không hề báo trước đem ngón tay thò vào, Đường Tuấn Thượng “A” một tiếng kêu to, bản năng muốn khép hai chân lại.

“Không cần……” Thái giám biến thái chết bầm này muốn làm gì thì làm sao! Cư nhiên chặn lại chỗ đó! Chẳng lẽ muốn mình trở thành Hoàng đế đầu tiên trong lịch sử bị chặn chỗ bài tiết làm nghẹn mà chết sao? Thật sự đủ nhẫn tâm!

Nhưng là Tiểu Tứ giờ phút này mạnh hơn y không biết bao nhiêu lần, thập phần thoải mái mà đem hai chân y tách ra.

Đường Tuấn Thượng chỉ cảm thấy ngón tay Tiểu Tứ ở bên trong chỗ đáng xấu hổ của mình không ngừng khuấy động, y bình thường chỉ chơi đùa nữ nhân, đối với nam nam tình sự căn bản không biết một chút gì.

Tuy rằng nhất thời quật khởi muốn lâm hạnh Tiểu Tứ, nói đến cùng vẫn là không có lý luận cùng kinh nghiệm thực chiến, mà cái địa phương mà y luôn luôn chỉ dùng cho việc bài tiết, giống như bây giờ bị đùa bỡn, hắn cảm giác vô cùng quái dị, thân thể thế nhưng có phản ứng.

“Ngươi làm gì trẫm?!”

Không quan tâm Đường Tuấn Thượng có hay không đã làm tốt chuẩn bị, Tiểu Tứ liền đem toàn bộ căn nguyên nhét vào trong.

“A!!” Chỉ nghe thấy Đường Tuấn Thượng hét thảm một tiếng, liền cảm giác thân thể của mình lập tức bị mở rộng, không cần nói cũng biết cái gì đang tiến vào thân thể của mình.

Khốn kiếp! Không phải thái giám sao? Làm sao sẽ có ngoạn ý!

“Trẫm muốn chém ngươi!”

Còn muốn chém luôn cái phòng Tịnh thân không cắt đi cái mầm tai họa này!

Đường Tuấn Thượng đau đớn vặn vẹo thân mình, mày nhíu càng chặt, mà biểu tình vặn vẹo của y khiến Tiểu Tứ trở nên càng thêm hưng phấn, rồi Đường Tuấn Thượng phát hiện một chuyện phi thường đáng sợ!! Chính mình cư nhiên là thụ ngược cuồng, lại từ từ quen va chạm của Tiểu Tứ, rồi sau đó lại sinh ra khoái cảm.

Cao trào qua đi, Đường Tuấn Thượng thở dốc khôi phục một tia lý trí, nghĩ uổng phí chính mình tự cho là phong lưu, lại chưa bao giờ biết cùng nam nhân lại có thể thích như vậy, chính mình quả nhiên còn không có đạt tới cảnh giới hoang *** vô độ.

“Ân, ân……” Phóng thích xong mà hậu đình vẫn còn lay động, ý thức được Tiểu Tứ cư nhiên còn bên trong, căn bản không có ý muốn rời khỏi mình.

Không phải đâu! Đường Tuấn Thượng cảm giác có chút khó có thể tin tưởng, nói thế nào hắn cũng là từ trong bụi hoa đi ra, không thể có đạo lý Tứ có thể kéo dài như vậy! Quả thực không phải người thường…… Chỉ là bạn Tiểu Tứ nhích tới nhích lui, rất nhanh hắn liền không có năng lực đi suy nghĩ vấn đề này.

Vài cái canh giờ sau, Đường Tuấn Thượng cảm giác thân thể đã hoàn toàn không có khí lực, thế nhưng Tiểu Tứ ở trên người y còn không biết mệt mỏi.

“Không được…… Trẫm không được……” Y hơi khóc nức nở, thân thể y đã vượt cực hạn, đánh vỡ kỉ lục một đêm dài nhất của y, thể lực bị cạn kiệt triệt triệt để để, nhưng là Tiểu Tứ căn bản không để ý tới y.

Chẳng lẽ nói y lấy hoang *** vô độ nổi tiếng, thì bọn loạn đảng liền muốn cho y tinh tẫn nhân vong mà chết? Bọn loạn đảng quả nhiên không có tính người, ô ô ô……

Mang ý nghĩ như vậy, Đường Tuấn Thượng hỗn loạn ngủ thiếp đi……

“Thái tử điện hạ, ngươi làm sao lại đến nơi này?”

Đó là một nữ nhân phi thường xinh đẹp, cho dù là những phi tử trong cung cũng không thể so sánh, ánh mắt hơi mang vài phần ưu thương, trong ánh mắt tựa hồ có rất nhiều mờ mịt, càng là thêm vài phần ý nhị.

Đường Tuấn Thượng nhìn nhìn liền chảy ra nước miếng, y nghĩ đây có thể là nữ nhân xinh đẹp nhất mà y từng gặp qua, đợi đến khi Phụ hoàng quy thiên, y nhất định phải chiếm người này! Đường Tuấn Thượng vào năm mười hai tuổi ở trong lòng nghĩ như vậy.

Ở trong cung trừ bỏ Mẫu hậu, y chỉ cùng Dương Quý phi quan hệ tốt nhất, bởi vì Dương Quý phi bộ dạng thật xinh đẹp! Chỉ là không hiểu vì cái gì Phụ hoàng đột nhiên trong một đêm đem Dương Quý phi biếm lãnh cung, Phụ hoàng thật sự là rất tàn phá vưu vật!

Đường Tuấn Thượng chà xát khóe miệng đang chảy ra nước miếng, vỗ ngực cam đoan nói: “Tuyết tỷ tỷ ngươi yên tâm, đợi bản Thái tử làm Hoàng đế, nhất định phong ngươi làm Hoàng hậu!”

Dương Tuyết Nhi chỉ là cười nhẹ, ưu thương nở rộ trên mặt càng phá lệ động nhân, khiến Đường Tuấn Thượng nhịn không được lại chảy nước miếng.

“Thái tử, ngươi có người trong lòng sao?”

“Có nha, chỉ cần là mỹ nữ ta đều yêu, đương nhiên, ta yêu ngươi nhất, cho nên ta nhất định sẽ đem vị trí Hoàng hậu để lại cho ngươi.” Đường Tuấn Thượng không chút nghĩ ngợi nói, vừa nghĩ đến có thể ôm một người xinh đẹp như vậy đi ngủ, trong mắt y liền bắt đầu lóe sáng, khóe miệng lại bắt đầu chảy nước.

Dương Tuyết Nhi chỉ là mỉm cười lắc đầu, sờ sờ đầu Đường Tuấn Thượng, nói: “Đứa ngốc, kia không phải yêu, yêu không phải cái dạng này ……”

“Thế cái gì là yêu?” Đường Tuấn Thượng có chút không rõ, từ nhỏ đến lớn Phụ hoàng đều là như thế chỉ bảo y.

“Yêu…… dù đau đớn cũng khoái hoạt ……”

Đường Tuấn Thượng thật sự nghĩ không ra có cái gì này nọ có thể cho y loại cảm giác này, nhìn về phía Dương Tuyết Nhi, chỉ thấy nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài hoàng cung, ánh mắt thực mờ mịt thực hư vô, gió nhẹ thổi bay tóc nàng, trong nháy mắt đó, Đường Tuấn Thượng nghĩ rằng nàng sẽ theo gió mà đi, trở thành tiên nữ trên trời.

“Thái tử điện hạ, nếu sau này ngươi gặp được người mình yêu, nhất định hảo hảo quý trọng hắn, trăm ngàn đừng làm cho hắn thương tâm, bằng không sẽ giống ta……”

Cho dù đến mười mấy năm sau khi Đường Tuấn Thượng trở thành Hoàng đế, lại vẫn rõ ràng nhớ rõ một màn kia, mà sau này y không còn thấy Dương Tuyết Nhi, cũng không có người giải thích cho y đến cùng cái gì là yêu……

Đường Tuấn Thượng không tình nguyện mở to mắt, mí mắt thật nặng, đã lâu không có mơ thấy việc này, thân thể làm sao lại nặng như vậy, toàn bộ thân thể đau nhức được giống như bị đá đè lên, tay chân vừa động đều cảm giác như muốn lấy mạng của y, đêm qua y…..

Mạnh, Đường Tuấn Thượng trừng lớn ánh mắt lập tức nhảy dựng lên, trên người bủn rủn làm y phải dựa vào giường, phát hiện tay của mình còn bị trói, từng màn ngày hôm qua giống như bức tranh lật mở trước mắt y, y còn tưởng rằng chính mình sẽ tinh tẫn nhân vong mà chết ở tẩm cung, hoàn hảo y phúc lớn mệnh lớn……

Nhớ tới cái tên đầu sỏ gây nên……

Y kinh ngạc nhìn qua, không nghĩ tới thích khách Tiểu Tứ lớn mật giờ phút này cư nhiên ôm chăn mà ngủ, đang nằm phía bên kia mà ngủ say, lúc Tiểu Tứ ngủ thật dễ nhìn!

Đường Tuấn Thượng nhất thời quên đau đớn lại dậy lên sắc tâm, muốn tiến lên sờ một phen, liền bị đau đớn tê dại toàn thân lôi kéo trở về.

Không xong! Thiếu chút nữa lại bị thích khách này dùng mĩ sắc dụ hoặc. Kia vài tên loạn thần tặc tử quả nhiên lợi hại! Khốn kiếp! Thích khách đáng chết làm hại trẫm hiện tại đau muốn chết, còn dám chiếm lấy long sàng của trẫm!

Đường Tuấn Thượng dùng hết khí lực còn sót lại một cước đem Tiểu Tứ đạp xuống giường, lập tức Tiểu Tứ liền “Bàng bàng” từ trên giường lăn xuống dưới.

Mơ mơ màng màng, Tiểu Tứ mắt nhắm mắt mở hoang mang rối loạn từ mặt đất đứng lên, hét lớn: “Trưởng lão trưởng lão, ta cam đoan lần sau lên lớp không bao giờ ngủ quên!”

Lập tức, Tiểu Tứ lỏa thể hoàn toàn hiện ra trước mặt Đường Tuấn Thượng, tuy rằng làn da trắng nõn quả thật là điều mà Đường Tuấn Thượng yêu nhất, thế nhưng ánh mắt y vẫn là không tự chủ được bị vật dưới khố hạ Tiểu Tứ hấp dẫn!! Căn bản không phải là vật mà một tên thái giám nên có, chính là vật này lại làm hại y ngồi cũng không xong mà nằm cũng không phải.

Vừa nghĩ đến đêm qua thứ đó mang đến thống khổ cùng khoái cảm, y cư nhiên lại có điểm bắt đầu hưng phấn. Đau cũng khoái hoạt…… Đột nhiên nhớ tới lời nói của Dương Tuyết Nhi, lại nhìn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Tứ, rồi mới lại liếc liếc mắt nhìn vật bên dưới…… Chẳng lẽ đây chính là yêu theo lời Tuyết tỷ tỷ? Như thế nói y yêu phải Tiểu Tứ?

“Nếu sau này ngươi gặp được người mình yêu, nhất định hảo hảo quý trọng hắn, trăm ngàn đừng làm cho hắn thương tâm……”

Hảo hảo quý trọng không để hắn thương tâm nha…… Đường Tuấn Thượng cắn chăn làm oán phụ nhìn về phía Tiểu Tứ, này Tiểu Tứ nhưng là thích khách của loạn đảng, thiếu chút nữa lấy mạng trẫm……

Trải qua trải qua đấu tranh tư tưởng, Đường Tuấn Thượng cuối cùng làm một quyết định, ai kêu hắn khiến trẫm hiểu được yêu, nói thế nào thì ân tình cũng lớn, chỉ cần Tiểu Tứ bỏ gian tà theo chính nghĩa, ngoan ngoãn để y ôm ấp, y nhất định sẽ bảo đảm Tiểu Tứ ăn ngon mặc đẹp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.