Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 17



Đến giờ Hiểu Nguyệt mới hiểu tại sao ở cổ đại nam nhân đều mong đỗ Trạng nguyên để được áo gấm về nhà, còn phụ nữ lại thích tiến cung làm phi tử. Bởi vì khi trở về thăm nhà thì thật là mở mày mở mặt, đối với bản thân và gia tộc là một việc rất đáng tự hào. Thị vệ hoàng gia đi trước mở đường, tiếp theo là một đám thái giám, cung nữ, phượng kiệu có khắc phi tinh củng nguyệt (mặt trăng được các vì sao bao xung quanh) được khiên đi giữa trung tâm, đoàn người từ từ tiến bước, xung quanh không một bong người, mọi nhà đều phải đóng chặt cửa.

“Không Kính, tại sao việc ta trở về lại có nhiều quy củ đến vậy?”, Hiểu Nguyệt nhìn trang phục của mình, một màu vàng rực rỡ chói mắt, nhuyễn kiệu cũng được sơn màu vàng, rèm che cũng cùng một màu, toàn thân giống như được bao phủ bằng một đống vàng. Trong lòng thầm nghĩ, cửa hàng hai bên đường đều không mở cửa, làm sao mà lén đi mua sách được? Cũng may mình ở lại Đỗ gia một đêm, sáng mai sai một người đi mua là được. Hiểu Nguyệt nắm mắt lại, tâm trở nên tỉnh lặng không còn bị màu vàng quấy nhiễu, sớm đi gặp Chu công.

“Khải bẩm nương nương, đã đến Đỗ phủ, xin mời nương nương xuống kiệu”, một vị nữ quan đứng ở đầu phượng kiệu cúi đầu mời Hiểu Nguyệt rời kiệu, nhưng nàng thủy chung không có một chút phản ứng. Ở phía đại môn, đương triều Tể tướng cùng gia quyến đang quỳ gối chờ đón Đỗ Hiểu Nguyệt, nhưng đợi thật lâu nàng cũng không bước xuống kiệu, Đỗ tể tướng ngẩn đầu lên dò xét.

Nữ quan toát mồ hôi lạnh, cao giọng nói: “Khải bẩm nương nương, đã đến Đỗ phủ, xin mời nương nương hạ kiệu”.

“Ừ”, Hiểu Nguyệt miễn cưỡng lên tiếng “Đã tới rồi hả? Sao nhanh thế? Ta cảm giác hình như vừa mới lên kiệu thôi”.

Hồng Trù cùng Thanh Trúc liếc nhau, không cần suy nghĩ cũng biết, Tiểu thư nhất định là ngủ quên rồi, nhưng giờ cũng không nói được gì chỉ kiên nhẫn đứng chờ Hiểu Nguyệt chậm rãi xuống kiệu.

Kiệu vừa hạ xuống, Hiểu Nguyệt dụi dụi mắt, sau đó duỗi chân, một cảm giác tê tê, êm ẩm tràn tới, sau khi hồi cung phải chuẩn bị thêm gối, chăn mền để trên kiệu, dù sao kiệu cũng rất lớn, một, hai người nằm cũng không có vấn đề - vừa bước ra khỏi kiệu, Hiểu Nguyệt vừa nghĩ.

Cung nữ kéo rèm lên, đồng thời một vị thái giám tiến đến, đưa tay đỡ Hiểu Nguyệt, “Không cần đâu, bổn cung tự mình xuống kiệu”, Hiểu Nguyệt vừa định xưng “ta” chợt nhớ tới lời của Hồng Trù, Thanh Trúc liển sửa lại thành bổn cung.

Nàng vừa bước xuống, lập tức Hồng Trù cùng Thanh Trúc liền đi theo, đồng thời truyền đến một giọng nói trẩm ổn thỉnh an: “Vi thần Đỗ Khang Vinh tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”.

Hiểu Nguyệt chưa kịp nói gì thì Tương Lương, Đinh Anh Uy, cùng ba vị ca ca, hai vị tẩu tẩu cũng quỳ xuống hành lễ. Đến lúc này nàng mới gặp được tam ca, đáng tiếc hắn cúi đầu nên không thấy rõ mặt, chỉ biết tam ca tên Đỗ Chính Hiên; Đỗ Dạ Hàn và Đỗ Tiên Dương nàng có gặp qua một lần nhưng hai vị phu nhân của họ thì đến hôm nay mới gặp.

“Cha, mẹ, đại nương, ca ca, tẩu tẩu mọi người mau đứng lên đi”, Hiểu Nguyệt đến trước mặt họ khom người đỡ Tương Lương đứng dậy, Đỗ Khang Vĩnh và những người còn lại cũng lục tục đứng dậy. Hôm nay, trang phục của Tương Lương thật xinh đẹp, Hiểu Nguyệt nhìn cũng thấy hài lòng, chỉ là khi Hiểu Nguyệt dìu nàng vào trong thì mắt của Tương Lương đỏ lên, nước mắt cũng sắp rớt, Hiểu Nguyệt vội vàng nói chuyện, “Chúng ta vào nhà nói chuyện đi, bên ngoài rất lạnh, mọi người đừng quá câu thúc lễ tiết, cứ giống như trước kia, người nói người cười mới tốt”. Haizz, không còn cách nào, Hiểu Nguyệt rất sợ nhìn thấy Tương Lương khóc, lúc mới tỉnh lại đã từng trải nghiệm qua cái gọi là nước mắt như mưa.

Hiểu Nguyệt vừa nói xong, liền có người dẫn vào bên trong. Sau gần một tiếng, Hiểu Nguyệt càng hiểu thêm câu tục ngữ tự làm tự chịu – trong này còn nhàm chán hơn là việc ngồi nghe đám phi tần tán dóc: đầu tiên là vài câu thăm hỏi cho phải phép, Đỗ gia cùng Tương Lương nói chuyện rất khách khí, chuyện gì cần nói thì mới nói, hỏi thì mới trả lời, sau cùng Tổng quan cung nữ bắt đầu đọc danh sách lễ vật ban tặng cho Đỗ phủ, chờ đến lúc các tặng phẩm được trao xong, nói chuyện thêm vài câu thì Tổng quản bảo đã đến lúc hồi cung.

“Hồi cung?”, Hiểu Nguyệt liếc mắt hỏi “Bổn cung đến đây còn chưa đầy một canh giờ, lại phải hồi cung?”

“Khải bẩm nương nương, đây là quy củ trong cung, lần này nương nương hồi gia chỉ được một canh giờ,”, Tổng quản cung kính nói.

Đỗ Hiểu Nguyệt ngồi ở chính thượng (ghế chính giữa gian phòng dành cho người có địa vị cao nhất), hai tay đặt lên nhau, ngón cái tay phải nhẹ nhàng xoa tay trái. Một hồi lâu mới chậm rãi nói: “Bổn cung đêm nay ở lại Đỗ Phủ”, Tổng quản quỳ rạp xuống nói “quy định trong cung không thể vi phạm, mong nương nương suy tính cẩn thận”.

“Quy củ?”, Hiểu Nguyệt nghĩ tới việc sáng nay Thái hậu cho người triệu kiến mình đến Trữ Tuyên cung, hỏi Hoàng thượng tối hôm qua có đến Chiêu Dương cung không? Hơn nữa, hôm qua Thái hậu tận lực an bài, không khó tưởng tượng ý định của người là làm cho Hoàng thượng lưu túc Chiêu Dương cung. Nếu như chỉ là ở lại, Hiểu Nguyệt không ngại trong cung của mình có thêm một nam nhân, nhưng ý muốn của Thái hậu không chỉ muốn hắn lưu túc bình thường. Lúc này, Hiểu Nguyệt thầm nghĩ, nếu muốn trải qua cuộc sống an tĩnh trong cung nhất định phải làm cho mình bị giáng đến lãnh cung thì mới yên ổn – Mấy ngày nay, các phi tần đã bắt đầu phân chia thế lực, một nhóm theo Lý Thiên Nhu, nhóm con lại theo Đồng Như Sương, riêng Liễu Mộng Nam và Mã Tuyết Man lại không theo phe nào, ngày thường vẫn nếu không có việc gì thường đến Chiêu Dương cung thăm dò tâm ý của nàng. Phải biết rằng, tiến cung hơn nửa tháng chỉ có Đỗ Hiểu Nguyệt vẫn còn là xử nữ nhưng thế lực Đỗ gia cực lớn, là một chỗ dựa vô cùng vựng chắc. Mặc dù Hiểu Nguyệt ngày thường không quan tâm đến tranh giành nhưng các phi tử không hề buông lỏng hành động đối phó nàng, cho nên mấy ngày nay cuộc sống thật không an ổn, thậm chí có chút buồn bực rồi.

Nghĩ tới đây, Hiểu Nguyệt cười nhẹ, vốn đang nghĩ phải làm gì mới có thể tiến vào lãnh cung, kết quả hôm nay cơ hội đã xuất hiện rồi. Cơ hội tốt như vậy không thể để vụt mất, môi đỏ mọng khẽ nhếch: “bổn cũng đã quyết định tự nhiên sẽ không thay đổi. Bất quá Tổng quản yên tâm, nếu xảy ra sự tình gì thì Bổn cung một mình chịu trách nhiệm, không liên lụy đến người khác. Bây giờ, ngươi lui ra đi.

“Nhưng mà, nương nương…”, Tổng quản quỳ trên mặt đất không chịu đi, tâm lý không ngừng tức giận, ai nói Hoàng hậu nương nương lúc nào cũng tốt bụng, bây giờ trắng mắt ra rồi, hãy xem nàng đem cung quy ra mà đùa bỡn. Nếu như trở về Nội phủ đại nhân trách tội, thì mình chỉ sợ mạng nhỏ không thể giữ được.

“Cùng một câu đừng để bổn cung phải nói hai lần”, Hiểu Nguyệt ngẩng đầu nhìn quét qua nhưng người trong phòng, ngăn lại những người muốn khuyên giải, sau đó khép hờ mắt lại, “bổn cung làm liên lụy, Hồng Trù, Thanh Trúc, bây giờ về phòng của ta trước kia đi”.

“Tuân lệnh”, Hồng Trù, Thanh Trúc sắc mặt đã sớm xanh lét, tưởng rằng Hiểu Nguyệt muốn ở lại Đỗ gia một đêm đã được phê chuẩn không ngờ là nàng cố ý đối nghịch cung quy, chẵng lẽ tiểu thư không biết chậm trễ hồi cung sẽ bị trừng phạt hay sao?

Hiểu Nguyệt đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt Tương Lương, dắt tay nàng nhẹ giọng mà nói “Mẹ, chúng ta vừa đi vừa trò chuyện nhé”. Có lẽ, cả đời này sẽ không có nhiều cơ hội nói chuyện rồi, trong lòng nàng thầm chua xót. Hiểu Nguyệt biết quy củ trong cung nghiêm ngặc, bây giờ mình cố tình vi phạm cũng biết sẽ có hậu quả gì, nhưng vì một cuộc sống bình an không tranh đấu, chỉ còn cách đem chính mình đấu đến lãnh cung.

“Nguyệt nhi… không, Hoàng hậu nương nương”, Tương Lương đột nhiên quỳ xuống, nước mắt như mưa, “mẹ xin con, hồi cung đi, không nên ngang ngạnh như vậy. Sau này sẽ còn nhiều cơ hội về nhà, mẹ cũng có thể tiến cung thăm con”.

“Mẹ… đứng dậy đi”, Hiểu Nguyệt muốn nâng Tương Lương đứng dậy nhưng Tương Lương vẫn cứ quỳ, thậm chí còn muốn dập đầu. Hiểu Nguyệt trong lòng khó chịu, nàng dù sao cũng là mẹ của khối thân thể này, nàng quỳ như vậy làm cho Hiểu Nguyệt cảm thấy thật tội lỗi, đành phải quỳ xuống, kết quả Đỗ Hiểu Nguyệt vừa quỳ trong phòng những người khác cũng quỳ theo.

“Ôi”, Đỗ Hiểu Nguyệt tức giận muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói như thế nào, cuối cùng nhìn Tổng quản và đám cung nữ, thái giám ra lệnh “Hồng Trù, Thanh Trúc mang theo Tổng quản cùng cung nữ, thái giám lui xuống trước, đóng cửa, các người canh ở bên bên ngoài, bất luận kẻ nào cũng không cho phép tới gần”.

Sau khi đám nô tài lui ra ngoài, Hiểu Nguyệt đỡ Tương Lương đứng dậy nói “tất cả mọi người đứng lên đi, người một nhà, không cần phải giữ lễ như vậy”.

“Nương nương, cung quy không thể làm trái, nương nương may chuẩn bị hồi cung đi”, Đỗ Khang Vĩnh đứng dậy hướng Hiểu Nguyệt nói “nếu như nương nương nhớ người thân, thần có thể tiến cung thăm nương nương”.

Đỗ Hiểu Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh, đỡ Tương Lương đến bên ghế ngồi, nắm tay nàng, nhẹ nhàng vỗ trấn an, thản nhiên nhìn những người trong phòng. Đỗ Khang Vịnh ngẩng đầu uy nghiêm nhìn Hiểu Nguyệt, tựa hồ trong mắt có một tia tức giận, Đinh Anh Uy dù cố gắng ôn hòa nhưng vẻ mặt không tránh khỏi bất mãn, ánh mắt nhìn Hiểu Nguyệt đúng là phi thường khó chịu.

Đỗ Dạ Hàn cùng Đỗ Tiên Dương, tuy nàng đã từng gặp tại Kim Loan điện nhưng cũng không phân biệt được hai người họ ai là ai, chỉ nghe Hồng Trù và Thanh Trúc đề cập qua Đỗ Dạ Hàn mang khí khái của một vị tướng quân nên dựa vào đó Hiểu Nguyệt không khó đoán ra người có gương mặt mang nét khí khái của Đinh Anh Uy đang mặc quan phục màu lam là Đỗ Dạ Hàn. Còn người có tướng mạo văn nhã gương mặt tương tự Đỗ Khang Vĩnh chính là Đỗ Tiên Dương. Mặt khác còn có một vị nam tử nàng chưa từng gặp mặt chính là tam ca Đỗ Chính Hiên rồi.

Đỗ CHính Hiên mặc dù dung mạo tuấn tú nhưng là không giống Đỗ Khang Vĩnh, gương mặt có vài nét tương tự Đinh Anh Uy, toàn thân trên dưới có một loại hào khí mà nhàn nhã. Hiểu Nguyệt thấy trong mắt hắn có một tia đùa cợt, Đỗ Chính Hiên này cũng thật kỳ quái. Trong khi Đỗ Dạ Hàn cùng Đỗ Tiên Dương trong mắt tràn đầy lo lắng, hai vị đại tẩu cũng sợ hãi không kém, trái lại hắn giống như đang xem một người diễn trò.

Thú vị, Hiểu Nguyệt nén cười, thì ra ở Đỗ gia cũng có một người không giống họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.