Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 26



“Chờ một chút”, Đàm Văn Bác chưa kịp nghĩ gì vội nói “Ngươi là người của Chiêu Dương cung, làm thế nào lại chạy đến Hội Lan Các?”

Hội Lan Các? Thì ra tên của cung điện cũ nát này là Hội Lan Các. Bất quá hắn thật là nhiều chuyện quá rồi, bản thân không được tự do đi lại trong hậu cung, người ta tới hay không tới nơi này liên quan gì đền hắn. “Đương nhiên là đi bằng chân rồi”, Hiểu Nguyệt cảm giác được hắn hơi lắm chuyện nên cũng không muốn trả lời hắn, cố tình hiểu sai lời hắn.

“Bổn Vương hỏi ngươi tại sao lại từ Chiêu Dương cung chạy đến Hội Lan Các, từ đây đến đó cũng mất gần 1 khắc (khoảng 15 phút)”. Đàm Văn Bác kiên nhẫn giải thích rõ ràng, nhưng trong lòng vô cùng hoài nghi Hanh Hoa cung nữ cố tình hỏi Đông đáp Tây.

Thật không ngờ, tên Vương gia này tính tình rất tốt, kiên nhẫn hỏi nàng một lần rồi lại một lần, không hề giận dữ, nhưng lại rất kiên trì. Nhưng mình không nghĩ sẽ trả lời hắn để xem hắn sẽ làm gì mình đây. “Chuyện này… Vương giả ngài xem cây cỏ đã đâm chồi nảy lộc trên mặt đất, ánh nắng ấm áp, trăm hoa đua nở, chim chóc hót mừng thật là một cảnh sắc tuyệt đẹp. Cho nên Hoàng hậu nương nương nhất thời cao hứng, truyền cho tất cả mọi người trong Chiêu Dương cung ra ngoài tản bộ, chơi đùa”.

“Ngươi không biết nơi này là Hoàng cung cấm địa? Tự ý đi vào cấm địa là phạm trọng tội” Đàm Văn Bác biết Hiểu Nguyệt có ý nói việc nàng đến nơi này là do tùy hứng chứ không cố tình.

Cấm địa? Thì ra trong cung lại có một nơi như vậy, thật tốt quá cuối cùng mình cũng biết được cấm địa là như thế nào rồi. Bất quá, nếu nơi này là cấm địa thì tại sao hắn lại ở đây? “Vương gia, ngài không phải cũng tự ý đi vào đó sao?”, Hiểu Nguyệt mỉm cười, nếu đi vào cấm địa thì hắn hiện tại cũng vào rồi, tội gì mình không kéo hắn xuống nước – ít ra có thể chắc chắn hắn không đi tố cáo, “Nếu nói là cấm địa thì ngoại trừ Hoàng thượng cấm tất cả những người khác, cho nên Vương gia xem như cũng tự ý đi vào cấm địa rồi”.

“Ý của ngươi là nếu Bổn vương đi tố giác ngươi, ngươi cũng sẽ tố giác Bổn vương?” Đàm Văn Bác kinh ngạc nói, tay phải lấy từ trong ngực áo một cây quạt ngọc nhè nhẹ quạt, tựa hồ đang rất nóng.

Nhìn Đàm Văn Bác nhè nhẹ quạt, Hiểu Nguyệt chợt cảm thấy hôm nay trời thật nóng, nhẹ nhàng dựa vào một cây hạnh, nhờ tán hoa che đi không ít ánh nắng, thật dễ chịu, “Nô tì không dám, cũng vì tình huống bất đắc dĩ nên mới dùng biện pháp này”, Hiểu Nguyệt miễn cưỡng nói, đồng thời cố nén một cái ngáp, đứng dưới áng mặt trời đã lâu, thêm vào cảnh sắc mùa xuân rực rỡ, thật là thích hợp để ngủ, “Vương gia, ngài còn việc gì muốn hỏi nô tì không?”

Giọng nói bình tĩnh, nhẹ nhàng, không sợ hãi, không xu nịnh của nàng làm Đàm Văn Bác cảm thấy tiểu cung nữ thoạt nhìn rất tầm thường này đang dần bộc lộ những khí chất không hề tầm thường: nếu như chỉ là một cung nữ bình thường thấy chính mình thì cách nói chuyện sẽ nhỏ nhẹ, mình nói cái gì thì liền thành thật mà trả lời. Nhưng cung nữ Hạnh Hoa này, nàng cố tình trốn tránh trả lời, thậm chí còn dám ra điều kiện với mình nữa. Chẳng lẽ nàng không sợ một Vương gia như mình chút nào sao? Nhìn người trước mắt chỉ e chữ “sợ” viết thế nào nàng cũng không biết. “Chẳng lẽ ngươi không nghĩ tới, một cung nữ bình thường mà buộc tội Bổn Vương liệu có ai tin?”, Đàm Văn Bác tiếp tục thử nàng.

Vương gia này hình như không có ý định buông tha mình, luôn tìm được lý do để mà nói. “Vương gia nói không sai, lời người nói ta nghĩ không có mấy người dám hoài nghi; cho dù có hoài nghi lại có mấy người dám phản kháng? Cho nên nếu Vương gia thật sự muốn đi tố giác nô tỳ, vậy nô tỳ không thể làm gì khác hơn là phó mệnh cho ông trời”. Hiểu Nguyệt dùng giọng điệu lạnh nhạt nói, hy vọng hắn có thể tha cho mình, sớm trở về Chiêu Dương cung nghỉ ngơi.

“Ngươi hình như không sợ Bổn Vương một chút nào?”, Đàm Văn Bác nhẹ nhướng mày, thái độ lạnh nhạt của Hạnh Hoa làm hắn chú ý, một cung nữ có tâm tính như vậy thật không đơn giản.

Nguy rồi! Sao tự nhiên lại buông lỏng chính mình? Chẳng lẽ vì hiện tại mình mang thân phận một cung nữ cho nên rất tự tại? “Đương nhiên là sợ rồi, ngài vốn là một Vương gia, Nô tì chỉ là một tiểu cung nữ”, Hiểu Nguyệt vội vàng thay đổi giọng điệu, cúi đầu, nhỏ giọng nói “cho nên, xin mời Vương đại nhân rộng lượng, buông tha nô tỳ”.

“Được lắm”, Đàm Văn Bác nhìn Hạnh Hoa trở mặt thần tốc, tâm tình liền phóng khoáng, cười tủm tỉm nói “nhưng điều kiện tiên quyết là chiều nay ngươi ở lại chỗ này bồi Bổn Vương, đến khi nào Bổn vương cao hứng mới thôi”.

Miễn đi. Nếu như hắn từ xế chiều đến tối muộn cũng không cao hứng chẳng lẽ bắt mình ngồi ở đây đến tối luôn hay sao? “Được”, Hiểu Nguyệt không phải sợ Đàm Văn Bác đi tố cáo, dù hắn có nói với nội vụ phủ việc cung nữ Hạnh Hoa của Chiêu Dương cung tự ý xâm nhập cấm địa, nhưng nội vụ phủ phải tìm đượ cung nữ Hạnh Hoa thì mới phạt được chứ. Sở dĩ nàng đáp ứng yêu cầu của hắn là để làm cho hắn không nghi ngờ nữa, Hiểu Nguyệt cảm giác được hành vi của mình không giống một cung nữ cho lắm.

“Bây giờ theo Bổn vương dạo Hạnh Hoa Lâm đi”, Đàm Văn Bác cười yếu ớt, nhìn về phía Hạnh Hoa, trong mắt ánh lên một cảm giác cô đơn.

Hiểu Nguyệt không để ý đến ánh mắt đó của hắn, chỉ oán hận hành vi của chính mình, hết lần này đến lần khác làm chậm trễ thời gian ngủ quý báu. Nàng lẳng lặng đi sau hắn, không nói một lời nào.

“Ngươi thấy Hạnh Hoa lâm này thế nào?” Đàm Văn Bác gợi chuyện.

“Tốt lắm”, Hiểu Nguyệt đang không có tâm tình thưởng hoa nên chỉ tùy ý trả lời.

“Tốt như thế nào?”, câu trả lời làm cho Đàm Văn Bác không hài lòng nên hắn tiếp tục hỏi.

“Không biết, chỉ là tốt vậy thôi”, Hiểu Nguyệt chẳng muốn suy nghĩ để trả lời cho dễ nghe.

“Cảm thấy nó xinh đẹp không?”

"Xinh đẹp!"

"Xinh đẹp như thế nào?"

"Không biết, dù sao chính là xinh đẹp!"

"Đã từng nghe câu này chưa: hoa không có trăm ngày tươi đẹp, người không có trăm ngày vui vẻ?"

"Có."

"Vậy nó có ý gì? Ngươi có giải thích cho bổn vương không?"

"Không biết! Lão... Tiên sinh (lão tiên sinh = thầy) chưa dạy."

"..."

Đi lòng vòng gần một tiếng, vị Tuyên Võ Vương rút cục cũng tha cho Hiểu Nguyệt về Chiêu Dương cung, nhưng lại bắt nàng ngày mai, cũng vào giờ này phải đến Hội Lan Các.

“A, muốn ta ngày mai trở lại? Nằm mơ đi”, Hiểu Nguyệt vừa đi về Chiêu Dương cung, vừa lầm bầm lầu bầu, “Thật không biết cái vườn hoang phế đó có gì tốt mà cứ quanh quẩn ở đó đến hai tiếng mới thả người ta về. Nếu ngày mai mình lại đến đó đi lòng vòng, nếu không phải mình phát sốt thì cũng bị thần kinh”.

Hiểu Nguyệt thong thả về Chiêu Dương cung với tốc độ của ốc sên, vừa đi đến cửa chính đã thấy Thanh Trúc vội vàng chạy ra đón “Tiểu thư, người đã trở về! Sáng giờ người đi đâu vậy? Hoàng thượng sai Lưu công công truyền khẩu dụ tới, người ma vào tiếp nghe đi”.

“"Ôi, thật sự là Hiểu Nguyệt không vội, Thanh Trúc cấp bách đây!", Hiểu nguyệt vừa cười vừa nói, "Ta là chủ nhân còn chưa rối, ngươi gấp cái gì hả! Nếu là khẩu dụ thì nói cho các ngươi nghe được rồi, các ngươi chỉ cần nói lại cho ta nghe. Như nhau cả thôi".

“Ôi! Tiểu thư, người không biết hả?" Thanh trúc nghiêm trang nói, "nô tì nghe các cung nữ khác nói, mỗi lần Hoàng thượng muốn chỉ định phi tần nào thị tẩm, đều là do Lưu công công đích thân truyền khẩu dụ. Nên Thanh Trúc đoán, Hoàng thượng đêm nay muốn người thị tẩm rồi!"

Thanh Trúc còn chưa nói xong, nụ cười trên môi của Hiểu Nguyệt đã tắt mất, đồng thời toàn thân toát mồ hôi lạnh.

"Tiểu thư, người có sao không?" Thanh trúc cũng phát hiện Hiểu Nguyệt hơi khác thường, sốt ruột hỏi , còn dùng tay sờ sờ trán của nàng, "Tiểu thư, đầu cô đổ mồ hôi đây! Cô thấy mệt phải không?"

"Không... Không có gì!" Hiểu Nguyệt căng thẳng, kéo tay Thanh Trúc xuống, hít sâu một hơi, điều phải đến cuối cùng cũng đến, nếu vậy thì cứ dũng cảm mà đối mặt, không chừng còn có biện pháp thoát thân. “Đi thôi, vào nghe xem Lưu công công muốn nói gì”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.