Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 28



Ba ngày sau, chính ngọ (giữa trưa), Ngự hoa viên.

Hoàng đế ban yến hội tại Ngự hoa viên, mời Ly quốc Hoàng tử cùng sứ thần thưởng thức bách hoa (trăm loại hoa) đồng thời cho phép một số trọng thần trong triều tham dự, có thể thấy được Hoàng thượng rất xem trọng mối quan hệ với Ly quốc.

Nói tới Ly quốc, Hiểu Nguyệt vừa đọc trong sách, biết được đây là quốc gia có thể phát triển sánh ngang với Phỉ Á quốc với điều kiện bọn họ chấm dứt được nội loạn. Ly quốc nông nghiệp không phát triển bằng Phỉ Á quốc, nhưng người dân Ly quốc giỏi về kinh thương, Phỉ Á quốc cần Ly quốc thương phẩm, còn Ly quốc cần lương thực của Phỉ Á quốc. Ly quốc nội loạn hơn mười năm, chính quyền vẫn không thể trấn áp, các thân vương đoạt quyền, nội ngoại không thống nhất, có vài nét giống như lịch sử Trung Quốc thời hậu Đường, rung chuyển, bất an.

Bất quá, đây không phải là việc Hiểu Nguyệt quan tâm, chỉ là rảnh rỗi quá, khi không xem gió trăng tiểu thuyết thì đọc để giết thời gian.

Sau khi quốc tiệc bắt đầu, Hiểu Nguyệt an tĩnh ngồi ở vị trí Hoàng hậu, giương mắt nhìn đám người giả dối chúc tụng nhau, cũng không thèm để ý bọn họ nói gì. Thuận tay lấy ly rượu thủy tinh chơi trò tung hứng, nghe nói chén thủy tinh này là cống phẩm của Ly quốc, tại thời đại lạc hậu này thủy tinh vốn là một vật liệu rất quý, nếu không phải trường hợp đặc biệt tuyệt đối không mang ra dùng. “Ôi, loại đồ vật này, ở hiện đại muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu”, Hiểu Nguyệt thầm nghĩ.

Nhàm chán, thật là nhàm chán, Hiểu Nguyệt rốt cục cũng bắt đầu nghe mọi người trò chuyện.

“Hôm nay Ly quốc Hoàng tử đi sứ đến nước ta, làm cho quan hệ hai nước càng thêm ổn định”, ngồi bên phải của Hiểu Nguyệt là Lý Thiên Nhu bắt đầu lên tiếng, ôn nhu nhỏ nhẹ nói “cho nên đó là một việc đáng mừng, thần thiếp là thê tử của Hoàng thượng, không biết chúc mừng như thế nào, cũng không biết phải dùng cái gì để hoang nghênh khách quý đến thăm, cho nên thần thiếp cùng Đồng muội muội, Mã muội muội chuẩn bị một điệu múa, hiến cho Hoàng thượng cùng Lạc hoàng tử”.

“Ha ha, Bổn vương vừa vào đến kinh thành, chỉ nghe nói ở đây có kinh thành song kiều, vừa giỏi múa, cầm kỳ thi họa lại càng tinh thông, hơn nữa còn là tuyệt sắc giai nhân. Vốn định gặp mặt một chuyến, nào ngờ nghe nói Song kiều cùng nhập cung, bổn vương vô cùng luyến tiếc, với các mỹ nhân vô duyên gặp mặt. KHông ngờ hôm nay lại được gặp truyền thuyết Song Kiều, quả nhiên tuyệt sắc. Nhưng may mắn nhất phải nói đến việc được tận mắt xem các quý phi nhảy múa, thật là vinh hạnh vạn phần”, một đạo thanh âm trầm ổn lại mang ý cười vang lên, làm Hiểu Nguyệt liền nhìn về phía giọng nói phát ra.

Lạc hoàng tử noig6 phải tay trái Đám Văn Hạo, đối diện với Lý Thiên Nhu, tóc được búi lại và cố định bằng một viên ngọc mắt rồng lớn, dung mạo cũng thanh tú, rất ôn nhu, nhưng trong mắt có mang nét buồn, người mặc một bộ trang phục màu xanh thêu một con rồng cưỡi mây.

“Nếu Lạc hoàng tử nói vậy, Lý quý phi, Mã quý phi cùng Đồng quý phi nhảy một khúc đi”, Đàm Văn Hạo dù vẫn tươi cười nhưng Hiểu Nguyệt mơ hồ cảm nhận được nội tâm hắn rất khó chịu – nghĩ cũng đúng, vợ mình muốn như ca kỹ, trước mặt người nước khác ca múa, đối với một lòng tự tôn của một hoàng đế mà nói, có điểm hơi nhục nhã.

“Thần thiếp lĩnh mệnh”, Lý, Đồng, Mã ba người cúi đầu trả lời.

Tiếp theo âm nhạc vang lên, vốn là một khúc nhạc truyền thống cổ điển, Hiểu Nguyệt nghe không hiểu, bất quá động tác của ba nàng thật sự rất đẹp: Lý Thiên Nhu mặc trang phục màu xanh nhạt, cổ tay thêu hoa mẫu đơn màu lam nhạt, trước ngực là một dãi lụa vàng ôm lấy ngực, làn váy rộng tỏa ra theo từng bước đi của nàng tựa như một đóa sen rực rỡ, Đồng Như Sương một thân ngọc bích, trên thân váy một ngọn cỏ màu lục kéo dài vươn lên trong một làn khói bàn bạc, rất phiêu dật; còn Mã Tuyết Mạn mặc một trang phục màu hồng thơm mát, thân váy có điểm những bông hoa xanh biết phảng phất hình bóng của một tiểu mỹ nhân trong trắng, thanh khiết.

“Quả nhiên là mỹ nhân”, Hiểu Nguyệt nhìn ba người nhẹ nhàng nhảy múa, không nhịn được thấp giọng nói, “Hôm nay xem như không uổng công đến, nhìn các mỹ nữ như vậy, tâm tình cũng tốt đẹp lên một chút”.

“Hoàng hậu nói thầm cái gì?” thanh âm Đàm Văn Hạo nhẹ nhàng vang lên bên tai.

“Không… Tâu Hoàng thượng thần thiếp đâu có nói gì”, Hiệu Nguyệt vội vàng trả lời, đồng thời cúi đầu không nhìn Đàm Văn Hạo, ra vẻ rất hứng thú mà thưởng thức vũ đạo.

Nhưng xem không tới hai giây đồng hồ, Hiểu Nguyệt không thể tiếp tục giả bộ xem thứ vũ đạo cổ xưa này, liền nhìn quét qua các đại thần đang ngồi xung quanh, có cả ba cha con Đỗ gia hình như rất thích thú thưởng thức vũ đạo. Có điều Hiểu Nguyệt lại phát hiện một người ngoài ý muốn – Đàm Văn Bác! Hôm nay hắn mặc một bộ áo bào trắng, trên thân áo cũng thêu một con rồng bốn chân đang cưỡi mây, rất hòa hợp với làng da trắng của hắn, có vẻ rất cao nhã. Hơn nữa Đàm Văn Bác cũng không có xem ba người kia nhảy múa và chỉ nhìn chằm chằm vào Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt không dám chống lại ánh mắt của Đàm Văn Bác, chỉ dám liếc hắn cười cười rồi lại nhìn sang chỗ khác – nàng hơi chột dạ, dám lừa vương gia đương triều, không biết hắn có tức giận không, rồi sau này lại tìm mình tính sổ.

Điệu múa vừa dứt, mọi người đều vỗ tay ủng hộ, ba vị quý phi vui vẻ ra mặt đồng thời quay về chỗ ngồi, kiêu ngạo nhìn về phía Hiểu Nguyệt. Hiểu Nguyệt không thèm để ý tới, nhẹ nhàng cầm ly thủy tinh đang đựng đầy rượu trắng “thật không hiểu nơi này ra sao nữa, loại ly cổ cao này phải đựng rượu vang đỏ thì mới đúng”, vừa nói vừa hớp một ngụm rượu “Uhm, dở quá, rượu vang dễ uống hơn”. Vì không quen uống rượu, Hiểu Nguyệt cảm thấy một thứ nước cay cay đang đốt cháy cổ họng, thuận tay đem ly rượu để lại trên bàn, cầm ly trà bên cạnh uống lấy uống để.

Đáng tiếc, khi Hiểu Nguyệt lấy ly trà, nhất thời không chú ý đụng phải ly thủy tinh, cái ly lăn lông lốc trên bàn rồi rớt xuống đất, “bịch” một tiếng, nát thành từng mảnh. Một thanh âm vang lên làm cho toàn bộ triều thần đều nhìn về phía Hiểu Nguyệt.

“Hoàng hậu là một quốc gia chi mẫu, tính tình tại sao lại như vậy?”, đã sớm phát hiện Hiểu Nguyệt lơ đãng nhìn ca múa, nhàm chán mà cầm ly rượu lên, hắn đã đoán được thế nào nàng cũng sẽ làm nó rớt đất.

Chậm rãi buông ly trà xuống, tiếp theo đứng lên nhận tội “Xin Hoàng thượng giáng tội”, đồng thời liếc nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất thủng thẳng nói “Thần thiếp phá vỡ cống phẩm của Ly quốc, thần thiệp tự nguyện bế môn xám hối một tháng”.

Dù sao cấm túc cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của Hiểu Nguyệt, hơn nữa sau khi cấm túc lại có một điểm thật tốt các phi tần sẽ không đến làm phiền mình, muốn ăn là ăn, muốn ngủ là ngủ, muốn xem tiểu thuyết thì xem không cần lo lắng các phi tử đột nhiên đến quấy rối.

“Hoàng hậu hình như rất thích cấm túc?”, Đàm Văn Hạo không lạnh không nóng hỏi.

“Thần thiếp đã phạm lỗi dĩ nhiên là phải chịu phạt”, ta thích bị cấm túc thì sao nào?

“Ha ha, Hoàng thượng”, Lạc hoàng tử đứng lên, cười nhẹ nói “Bổn vương đoán Hoàng hậu nương nương cũng không phải cố tình làm rơi ly, hơn nữa ly này chỉ là một vật nhỏ không cần phải chịu phạt”.

Lắm miệng! Hiểu Nguyệt bực mình trừng mắt nhìn vị Lạc hoàng tử đang nhe răng cười ha hả.

Lạc hoàng tử tự nhiên thấy ánh mắt phẫn nộ của Hiểu Nguyệt, cũng không ngại, tiếp tục cười nói “Nếu Hoàng thượng thật muốn xử phạt Hoàng hậu, không bằng để cho Hoàng hậu múa một bài đi – xem như là chuộc tội, Hoàng thượng ngài thấy thế nào?”

Nhảy múa? Ta còn chưa có điên a. Muốn xem nhảy múa có thể đi tìm ca kỹ! “Lạc hoàng tử!”, Hiểu Nguyệt đứng thẳng thân, nhìn thẳng vào mặt Lạc hoàng tử, đôi mắt bình tĩnh, khóe miệng khẽ nhếch, không lạnh, không nóng mà nói “Bổn cung có một lời khuyên cho Lạc hoàng tử, nếu như ngài muốn xem ca múa có thể đi ra hoàng cung, từ cửa thành đi thêm một khắc (15 phút) phía bên tay trái sẽ có một hoa hạng là Túy Hồng lâu hoặc kế bên là Đường Hiên, ở bên trong có rất nhiều nữ tử xinh đẹp tự nguyện hiến vũ (múa) cho ngài xem. Nhưng Bổn cung cho rằng, Lạc hoàng tử đi sứ đến Phỉ Á quốc là vì tăng thêm tình hữu nghị giữa hai nước, mặc dù thưởng thức ca múa có thể xúc tiến việc trao đổi nghệ thuật hai nước nhưng phải do những người chuyện nghiệp thực hiện mới tốt. Mà Bổn cung thân làm chủ, hoan nghênh Lạc hoàng tử chỉ là chuyện nhỏ, làm cho Lạc hoàng tử ở đây chơi đùa cao hứng, ăn uống thoải mái cũng là trách nhiệm của Bổn cung, có điều không cần phải đích thân làm trò tiêu khiển của ngài. Hôm nay Bổn cung thất thủ, làm vỡ lễ vật của quý quốc đưa tới, là Bổn cung không đúng, cho nên Bổn cung tự nguyện chịu phạt một chén chịu tội”.

Nói xong những lời này, Hiểu Nguyệt thuận tay cầm ly rượu trên bàn uống một hơi cạn sạch, một bên cung nữ cũng rất phối hợp rót rượu vào tiếp, Hiểu Nguyệt khẽ cười nói tiếp “Chén này, Bổn cung kính ngươi – nhiệt liệt hoan nghệnh Lạc hoàng tử đến Phỉ Á quốc, hy vọng tình hữu nghị của hai nước mãi mãi vững bền”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.