Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 29



Hiểu Nguyệt vừa nói xong, ở đây tất cả mọi người đều giật mình, nội tâm ai cũng đang suy nghĩ về việc “chấn động” vừa chứng kiến.

Đỗ Khang Vĩnh tay cầm ly rượu khẽ run, Đỗ Hiểu Nguyệt hiện tại là nữ nhi yếu ớt của mình đó sao? Lời nói của nàng có tình có lý, sâu sắc châm chọc làm cho ba vị quý phi sắc mặt đại biến, chỉ là ba vị này đã chọc giận nàng lúc nào?

Đỗ Dạ Hàn cùng Đỗ Tiên Dương liên tục liếc nhau, họ cứ tưởng Hiểu Nguyệt sẽ đáp ứng yêu cầu vô lý của Lạc Hoàng Tử, nhưng nàng lại không kiêu ngạo, không siểm nịnh mà từ chối, mặt khác còn có ý chế nhạo ba vị quý phi, chẳng lẽ nàng đang ghen tuông? Có điều nhìn như thế nào cũng không giống ghen, từ đầu tới cuối Hiểu Nguyệt chưa từng nhìn qua Hoàng thượng, cũng chưa từng nhìn kỹ quần thần, có vẻ rất nhàm chán, lơ đãng chơi đùa với cái ly thủy tinh, vậy mà tại sao bây giờ lại bắt đầu giở trò?

Lý Thiên Nhu sắc mặt trắng bệch, vốn định tại buổi quốc tiệc, thi triển tài năng, làm cho Hoàng thượng càng thêm sủng ái mình, không ngờ lại bị Đỗ Hiểu Nguyệt chế nhạo, không chỉ đem vị thế của mình hạ thấp mà còn có ý chê bai mình không đứng đắn. Bây giờ Đỗ Hiểu Nguyệt có ý gì? Nàng ta thản nhiên đề nghị Lạc hoàng tử đi phố hoa, chẳng lẽ không là đã làm Hoàng thượng mất mặt sao? Nghĩ tới đây Lý Thiên Nhu khinh miệt cười, những lời nói của Đỗ Hiểu Nguyệt chỉ sợ đã làm cho Hoàng thượng tức giận. Hoàng thượng tuy sắc mặt không thay đổi nhưng ánh mắt đã rất lạnh rồi.

Đồng Như Sương nội tâm có vài phần bất an, đã sớm cảm giác được Đỗ Hiểu Nguyệt không đơn giản, mỗi lần cùng nàng nói chuyện nàng luôn lạnh nhạt tỏ ý người lạ không được lại gần. Mà nay, giữa ban ngày ban mặt bày trò một phen, chỉ sợ là nhắm thẳng vào Lý Thiên Nhu – ngày đó Lý Thiên Nhu đánh nha đầu của Đỗ Hiểu Nguyệt một cái tát, nha đầu đó hình như là người nàng ta sủng ái nhất. Cho nên, hôm nay Hiểu Nguyệt làm như vậy có khả năng là đang thay nha đầu của nàng báo thù. Nếu như vậy thật là quá tốt, bây giờ Đỗ Hiểu Nguyệt cùng Lý Thiên Nhu trở mặt, sau này mình nhân tiện tọa sơn quan hổ đấu (ngồi xem hai con hổ đánh nhau), để rồi ngư ông đắc lợi (trích trong thành ngữ Bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi – Nghĩa là cò và trai đánh nhau chỉ có lợi cho người đánh cá => trong ngữ cảnh này ý của Đồng Như Sương là nếu Đỗ Hiểu Nguyệt và Lý Thiên Nhu đấu với nhau thì nàng ta ngồi giữa hưởng lợi).

“Hoàng hậu nương nương thật khí phách”, Lạc hoàng tử yên lặng nhìn Hiểu Nguyệt đứng trên đài cao, chỉ cảm thấy người phụ nữ này không giống người thường. Lúc mới gặp thấy nàng rất tầm thường, thậm chỉ cử chỉ rất thô tục không có phong thái ưu nhã của một hoàng hậu. Nhưng lúc này, nàng chỉ đứng đó, khóe miệng như cười mà không cười, sắc mặt lạnh nhạt, tự tin, giống như chuyện trong thiên hạ việc gì nàng cũng nắm trong tay. Mà lời nói của nàng, có vài phần trêu chọc, hài hước – thử hỏi trong thiên hạ có bao nhiêu nữ tử có dũng khí làm trò trước mặt hoàng thượng, trước mặt các đại thần trong triều? Lời nói có lý, cây ngay không sợ chết đứng, một nữ tử như vậy tại sao không thể không là một quốc gia chi mẫu được? Hắn liền quay đầu cười, đồng thời trong mắt mang theo vài tia thưởng thức, giơ ly rượu lên, sảng khoái nói “Hoàng hậu nương nương, xin mời”.

Một lần nữa uống một hơi cạn sạch, sau đó chủ khách lần lượt ngồi xuống. Kế tiếp là Hoàng thượng mời rượu, rồi các đại thần mời rượu, vất vả náo nhiệt.

Hiểu Nguyệt tay cầm ly rượu để lên bàn, nàng vốn uống không được, mới uống có hai chén thì đã bắt đầu chếnh choáng. Nhưng Hiểu Nguyệt biết bây giờ không thể say được, liền quay sang bên cạnh nhẹ giọng nói “Thanh Trúc, Hồng Trù, đến đứng sau lưng ta”.

Hai nàng thấy Hiểu Nguyệt mặt đỏ hồng, mắt mông lung cũng đoán được Hiểu Nguyệt có vài phần say rồi, liền bước đến phía sau, Hiểu Nguyệt liền dựa vào hai nàng. “Tiểu thư, ngài say sao?”, Hồng Trù nhẹ nhàng nói, “có muốn uống một ly trà giải rượu?”

“Được đó”, Hiểu Nguyệt khẽ cười, “Hồng Trù, bị người ta tát một cái mà muốn đánh lại là không cao minh. Muốn đánh phải ngầm đánh, mà còn phải làm cho người ta ngậm bồ hòn làm ngọt, cười nói với mình. Bây giờ, lòng của ngươi đã thư thái hơn chưa?”

“Tiểu thư, ngài say!" Hồng Trù lo lắng nhìn Hoàng thượng bên cạnh, theo lời Hiểu Nguyệt, Hồng Trù biết nàng ta đang vì mình mà xuất đầu lộ diện, theo tính cách xưa nay của Hiểu Nguyệt, đối với yêu cầu của Lạc hoàng tử nàng chỉ cười nhẹ, rồi từ chối, nhưng hôm nay lại nói nhiều như vậy, thậm chí còn làm cho Lý quý phi sắc mặt khó coi cực điểm. Nhưng Tiểu thư không nghĩ qua, lời nói của nàng hôm nay đã làm cho trong cung có thêm một kình địch. Lý Quý phi rất được Hoàng thượng sủng ái, trong cung cũng rất có thế lực, còn Tiểu thư ngoại trừ mình và Thanh Trúc không còn người thứ ba giúp đỡ nàng.

“Say?”, Hiểu Nguyệt giương mắt nhìn ba vị quý phi, trừ Mã Tuyết Mạn trong mắt lộ ra vài phần sợ hãi, hai người kia vẫn rất bình tĩnh, “Ừ, có chút say! Haha, mỹ nhân xinh đẹp giống như một đám mây, chỉ có thể nhìn mà thôi. Hồng Trù, bây giờ có thể về Chiêu Dương cung được chưa? Ta muốn ngủ”. Mệt mỏi qua, yến tiệc như vậy nàng không muốn tham gia, vừa mệt vừa phải chú ý hình tượng, thậm chí còn thấy cả không khí cung đấu tỏa ra xung quanh.

“Tiểu thư, uống trà giải rượu đi”, Thanh Trúc đưa ly trà rồi nhẹ giọng nói “Tiểu thư, người cố gắng nhịn một chút, yến hội kết thúc còn phải đi ngắm hoa với Ly quốc vương tử, người nếu muốn nghỉ ngơi thì chờ khi ngắm hoa, len lén mà đi về”.

“Ừ”, HIểu Nguyệt cười khẽ, đầu óc có hơi mơ màng, thanh âm cũng hơi lớn một chút “cũng là Thanh Trúc bảo bối suy nghĩ chu đáo”.

“Tiểu thư”, Hồng Trù lại càng hoảng sợ, vì Hoàng thượng đã nhìn Tiểu thư rất lâu, mà hai nàng kia thì không biết chút nào hết,

“Hoàng hậu làm sao vậy? Có phải là thấy không thoải mái?”, một thanh âm lạnh nhạt vang lên làm cho Hiểu Nguyệt đang say cũng phải tỉnh lại hết ba phần.

“Tâu Hoàng thượng, thần thiếp không sao”, Hiểu Nguyệt cúi đầu nói, trong lòng thầm oán giận chính mình nhất thời say rượu mà quên mất Hoàng thượng đang ngồi kế bên.

“Thần thiếp thấy Hoàng hậu tỷ tỷ hình như đang say”, Lý Thiên Nhu nhỏ giọng nói “Hoàng thượng, không bằng cho Hoàng hậu tỷ tỷ về tẩm cung nghỉ ngơi trước?”

“Đúng vậy, Hoàng hậu tỷ tỷ uống liên tiếp hai ly rượu, sợ là đã say rồi”, Mà Tuyết Mạn liền hùa theo “Hoàng hậu tỷ tỷ hình như chưa từng uống nhiều như vậy, nếu như tỷ tỷ mà say rồi lại làm ra những chuyện không hợp lễ nghi, như vậy không tốt lắm…”

Cái gì? Lại còn nói mình say rượu phát điên! Hiểu Nguyệt lạnh giọng cười khẽ, sau đó lạnh lùng liếc Mã Tuyết Mạn, đồng thời chống lại ánh mắt như đang xem kịch của Đồng Như Sương, nhưng lại không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng uống trả giải rượu, động tác nhẹ nhàng thong thả, uống hết ly trà liền để xuống bàn “trà giải rượu trong cung quả nhiên danh bất hư truyền, Bổn cung mới uống một chén tinh thần liền sảng khoái. Các vị muội muội, có muốn nếm thử một chén không? Bổn cung thấy các muội cũng đã uống vài ly rượu rồi. Thiếu vắng Bổn cung thì cũng không ảnh hưởng gì đến bữa tiệc, chủ yếu là các muội mà say không đi nổi thì buổi thưởng hoa hôm nay không còn thú vị, ai sẽ cùng bách hoa ở Ngự hoa viên tranh tươi đẹp đây?”.

Giọng nói lạnh nhạt vang lên, những người xung quanh trong lòng khẽ cười như đang xem bộ dáng của một phụ nữ ghen tuông, hôm nay Hoàng hậu cũng bắt đầu ghen rồi – trong triều các đại thần đều biết Hoàng hậu không được Hoàng thượng sủng ái, tiến cung chưa tới một tháng đã bị cấm túc.

Đàm Văn Bác từ từ uống rượu, khi thấy biết thân phận thật sự của Hạnh Hoa là Hoàng Hậu hắn mới biết ngày ấy mình bị lừa một phen. Nàng không phải Hạnh Hoa, cũng không phải cung nữ, như vậy mới giải thích được tại sao lúc gặp nàng cảm giác được thân phận cung nữ cùng lời nói, hành động không tương xứng, cũng giải thích được vì sao lúc đó nàng không biết hắn – sau khi nàng tiến cung đã bị cấm túc, ngày lễ Đại Khánh hoàng gia tụ hội nàng cũng không xuất hiện.

Hôm nay, thấy nàng cùng ngày đó giống nhau, nói chuyện lơ đãng, hành động uể oải, khí tức rất nặng, tựa hồ nàng không thèm để ý đến yến hội này. Nhưng nàng lại là bệnh cũ tái phát, không thể chịu đựng người ta kích thích, nhẹ nhàng đâm một cái nàng sẽ phản kích, nhưng phản kích như vậy vừa lơ đãng, vừa chế nhạo, nhìn thế nào cũng không giống như đang ghen. Hơn nữa, ngày đó trong lúc nói chuyện nàng có vẻ nhưng không quan tâm đến việc Hoàng thượng có hay không sủng ái nàng, chỉ để ý đến cuộc sống an tĩnh bình thản trong cung. Kỳ thật như vậy đối với nàng cũng tốt, nàng vốn là người của Đỗ gia, nếu an phận là một Hoàng nương nương, có lẽ thật sự ở trong cung bình an mà qua một đời.

Nhưng hôm nay, tại sao nàng lại không kềm chế chính mình, đem lợi trảo duỗi ra rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.