Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 47



“Lạc hoàng tử thật sự không có ý định ở lại Phỉ Á quốc du lãm vài ngày sao?” Đàm Văn Hạo khẽ nhếch môi, thản nhiên hỏi Cách Lạc đang đi bên cạnh.

“Hôm nay khí trời trong xanh, vài áng mây trắng nhẹ trôi phía chân trời, chim chóc tự do bay lượn, những đóa hoa mơn mởn hé nở khoe sắc khắp hoa viên bên cạnh những con suối nhỏ róc rách chảy trong hòn non bộ, ánh mắt trời chiếu xuống dòng nước tạo nên một cầu vòng vô cùng xinh đẹp…” trong lúc Đàm Văn Hạo trò chuyện với Cách Lạc, Hiểu Nguyệt “tự kỉ” trong đầu vẽ ra một bức tranh những gì mà nàng đang nhìn thấy trong hoa viên (khúc này thấy Hiểu Nguyệt hình như hơi “điên điên”)

“Cám ơn ý tốt của hoàng thượng” Cách Lạc khẽ cười “có điều Cách Lạc ở lại quý quốc đã lâu, hơn nữa Vương huynh cũng triệu Cách Lạc về nước nên không thể không rời đi. Cách Lạc cảm tạ hoàng thượng mấy ngày vừa qua đã nhiệt tình chiêu đãi làm cho Cách Lạc cảm nhận được sự hiếu khách của Phỉ Á vương triều”.

“Mới vài ngày không tới ngự hoa viên, hoa cũng héo hơn phân nửa rồi, ôi rừng hoa tàn úa thật vội vã!” Hiểu Nguyệt tức cảnh sinh tình vươn tay nắm những cành lộc non, xoa nhẹ trong tay, lại học theo các nữ tử khuê phòng thương tiếc xuân, khẽ chớp mắt nghĩ đến câu thơ “Nhất phiến hoa phi giảm khước xuân. Phong phiêu vạn điểm chính sầu nhân” (*)

(*) Trích trong bài thơ Khúc Giang Nhị Thủ của Đỗ Phủ. Dịch thơ:

Hoa rơi một cánh vẻ xuân phai

Muôn đoá rụng đầy não dạ ai

(Trần Nhất Lang dịch)

“Lạc hoàng tử khách khí rồi, được ngài ghé thăm vốn là vinh hạnh của Phỉ Á quốc” Đàm Văn Hạo khách sáo nói “hơn nữa có thể cùng Ly quốc hòa thân đối với Phỉ Á quốc mà nói là một vinh hạnh rất lớn lao”.

“Hoa tàn hoa bay đầy trời… Ừ, không hợp với tình cảnh này chút nào, sau khi hoa tàn rồi thì mới có kết quả này chứ sao bay đầy trời được! Hắc hắc, những nụ hoa lê nho nhỏ này thật là đẹp, sau này kết thành trái rồi thì ăn sẽ rất ngon, thanh thanh, ngọt ngọt! Ách…chuyện gì xảy ra vậy, không phải mình đang thương tiếc xuân à? Sao tự nhiên lại nghĩ đến ăn? Ôi, xem ra thương tiếc xuân không phải là style của mình rồi” Hiểu Nguyệt bẻ một cành lê, bức những chiếc lá non vò nát rồi ném xuống đất.

“Về việc hòa thân có thể trì hoãn một thời gian không?” Cách Lạc chần chờ nói, ngẩng đầu nhìn hoàng đế Phỉ Á quốc “Ly quốc lại xuất hiện nội chiến”.

Bạo loạn? Ừ, đây là một vấn đề lớn, một vương triều có bạo loạn nghĩa là chế độ cai trị đã xuất hiện vấn đề, áp bức nhân dân, mà từ xưa đến nay vương triều đổi chủ đều bắt đầu từ bạo loạn. Theo cách nói của Cách Lạc, Ly quốc hình như không phải là lần đầu tiên xuất hiện bạo loạn, điều này cho thấy, Ly quốc đích xác tồn tại một vấn đề rất lớn, hình như có ảnh hưởng đến giang sơn xã tắc rồi, Hiểu Nguyệt chợt ngừng cước bộ, tay vẫn tiếp tục vin cây, bẻ cành vừa tự hỏi.

“Không sao” Đàm Văn Hạo sảng khoái trả lời “Ly quốc đồng ý hòa thân với Phỉ Á quốc đã thể hiện rất rõ tâm ý, những việc còn lại có thể từ từ thương lượng. Bất quá, Trẫm vẫn muốn nhắc lại một câu, nếu hoàng thất Ly quốc mong muốn, Phỉ Á quốc nhất định xuất quân trợ giúp bình loạn”.

Xuất quân bình loạn? Hiểu Nguyệt nghe xong không nhịn được khẽ cười, nếu như chỉ thuần túy là trợ giúp thì dễ gì, chỉ sợ Đàm Văn Hạo rắp tâm tính kế, như vậy Ly quốc đúng là dẫn sói vào nhà.

“Haha, việc quốc gia đại sự đều là do Vương huynh của Cách Lạc làm chủ, bất quá cám ơn ý tốt của hoàng thượng, Cách Lạc thay thế Vương huynh cảm tạ ngài” Cách Lạc không một chút chần chờ liền luôn miệng cảm tạ Đàm Văn Hạo.

Ừ, không sai! Rất có năng khiếu ngoại giao, chuyện gì cũng đẩy qua một bên không làm đối phương khó xử cũng không làm mất thể diện của quốc gia. Cách trả lời bốn lạng đỡ ngàn cân này làm cho Hiểu Nguyệt không nhịn được muốn mở miệng bội phục Cách Lạc một phen. Có điều, tại sao Ly quốc lại gặp phải bạo loạn? Ly quốc không phải lấy kinh thương làm trọng sao? Trồng trọt rất ít người làm, theo lý thuyết nếu nông dân khởi nghĩa gây bạo loạn cũng không đủ ảnh hưởng đến quốc gia! Vậy thì là do thương nhân bạo động? Nhưng dù Ly quốc lấy kinh thương làm trọng nhưng nông nghiệp so với buôn bán cũng không kém bao nhiêu, cho nên thương nhân bạo động cũng không đủ gây họa quốc. Chẳng lẽ nông thương liên kết muốn lật đổ chế độ phong kiến? Ách…hình như tư tưởng của người dân Ly quốc vẫn chưa tiến bộ đến chế độ tư bản chủ nghĩa, như vậy thì chỉ còn một nguyên nhân, các thế lực thân vương đang tranh quyền đoạt thế! Ừ, nguyên nhân này có khả năng nhất, các thế lực vương gia tranh đấu tại Ly quốc không phải là việc ngày một, ngày hai – có thể ghi vào sử sách sẽ là chuyện mới ngày một ngày hai sao?

“Haha, khách sáo, khách sáo” Đàm Văn Hạo cười to sau đó tiếp tục đi.

Cách Lạc cũng lập tức theo tới, phía sau mọi người cũng lục tục bước theo, chỉ riêng Hiểu Nguyệt xuất thần ngơ ngẩng, có chút không theo kịp Đàm Văn Hạo.

“Hoàng hậu mệt rồi sao?” Đàm Văn Hạo phát hiện Đỗ Hiểu Nguyệt chậm chạp bước sau, liền ngừng cước bộ, nghiêng người hỏi nàng, đồng thời nói với Lưu Công Công đang đi phía sau “Truyền lệnh xuống, đến Bích Hà các nghỉ ngơi, mang ngọ thiện (bữa trưa) dọn lên đó”.

Lưu công công lĩnh mệnh đi, nhưng Đỗ Hiểu Nguyệt không hề lên tiếng, chậm rải bước tiếp thong thả đến bên Đàm Văn Hạo, lúc này nàng mới phát hiện hai nam nhân này đều dừng lại và nhìn mình chằm chằm. “Hoàng thượng có gì phân phó?” nàng có chút chột dạ nhìn hắn, nhớ lại vừa rồi Đàm Văn Hạo có nói hai chữ “hoàng hậu” nhưng tiếp sau đó là chữ gì?

Sắc mặt Đám Văn Hạo thoáng chốc lạnh lùng “xem ra hoàng hậu đúng là mệt rồi”, nói xong xoay người rời đi. Thái độ của nàng vậy là sao? Quốc quân nói chuyện với nàng mà nàng lại đi vào cõi thần tiên không thèm để hắn trong mắt! Xem ra ngày thường mình đối với nàng quá mức sủng nịnh, nàng bây giờ muốn làm gì thì làm rồi!

Quả nhiên gần vua như gần cọp! Trước đó một giây khí trời trong xanh, tiếp theo liền mưa rơi tầm tả! Sắc mặt thay đổi còn nhanh hơn diễn viên kịch, Hiểu Nguyệt khẽ cười, thật muốn cười lạnh một tiếng nhưng lại phát hiện ra Cách Lạc còn đứng kế bên nhìn mình liền chuyển thành một nụ cười thật tươi, đầu gật nhẹ hy vọng Lạc hoàng tử không để ý đến việc hoàng đế tự nhiên nổi giận.

Vừa rồi Cách Lạc cùng Đàm Văn Hạo nói chuyện trên đường đi hắn cũng có chú ý đến vị hoàng hậu này, trên mặt nàng luôn biến đổi rất nhiều nét: nhàm chán, không thú vị, cảm giác bị tổn thương, thở dài, tự giễu cợt, trầm tư, thậm chí còn cười nhạo! Cách Lạc không khỏi suy nghĩ, vị hoàng hậu này rốt cuộc suy nghĩ chuyện gì, mình cùng Đàm Văn Hạo nói chuyện chắc không làm nàng suy nghĩ nhiều như vậy. Nàng tựa hồ đang trầm luân trong thế giới riêng không để ý đến người bên cạnh đang nói gì, nàng chắc cũng không hiểu nguyên nhân vì sao Đàm Văn Hạo nói như vậy! Bất quá, nàng thật là thú vị, thử hỏi có người phụ nữ nào khi đi cùng hoàng đế lại trầm ngâm suy nghĩ chuyện gì đâu. Chẳng lẽ nàng không hề để ý đến việc làm hoàng đế tức giận sau đó mang hoạ trên đầu hay sao? “Hoàng hậu nương nương, đi hơn nửa ngày thật làm phiền người! Hoàng thượng đã hạ chỉ đến Bích Hoa Các nghỉ ngơi, đồng thời đem ngọ thiện (bữa trưa) truyền đến đó rồi”. Cách Lạc có hảo ý nhắc nhở Hiểu Nguyệt tránh cho vị hoàng hậu thú vị này chịu phạt.

“Cám ơn!”, nàng nhẹ nhàng cười, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, đáng lý ra hắn đang cùng Cách Lạc nói chuyện, sao tự nhiên lại nhắc đến mình rồi?

“Không cần cám ơn”, Cách Lạc không ngờ Đỗ Hiểu Nguyệt lại cám ơn mình, xem ra nàng thật sự không để tâm đến việc Đàm Văn Hạo đang tức giận! “Hoàng hậu nương nương xin mời”, hắn khom người, đưa tay phải ra làm điệu bộ xin mời nàng.

Haha, nguyên lai vị Lạc hoàng tử này cũng lịch sự ghê! Nhưng người ta vốn là khách, làm gì có việc chủ nhà đi trước để khách lại phía sau? Khoá học lễ nghi năm đó không có dạy như vậy à. “Lạc hoàng tử, ngài vốn là khách, đương nhiên mời ngài đi trước”, Hiểu Nguyệt phúc lễ nói.

“Không bằng cùng nhau đi thôi”, Đàm Văn Hạo không biết từ lúc nào đi đến bên cạnh Hiểu Nguyệt, tay phải còn đưa ra đặt trên thắt lưng nàng, thản nhiên nói, có điều Hiểu Nguyệt có thể cảm nhận được hắn đang rất mất hứng, phi thường mất hứng. “Lạc hoàng tử vốn là khách quý của Phỉ Á quốc, sao lại có thể đi sau?”

Đôi mắt Cách Lạc rơi vào bàn tay trên eo Hiểu Nguyệt, sau đó nhợt nhạt cười rồi sóng vai đi cùng Đàm Văn Hạo và Đỗ Hiểu Nguyệt.

Nhìn cánh tay bên hông nàng thật đúng là…Hiểu Nguyệt cau mày, không biết Đàm Văn Hạo trúng phải cái gì, cư nhiên bày nhiều trò như vậy trước mặt mọi người trong cung. “Này, diễn kịch thì diễn kịch nhưng mà…” Hiểu Nguyệt cười nhạt, thấp giọng nói “…bỏ tay ra”. Nàng không hề phản đối việc hắn diễn kịch trước mắt nhiều người vì như vậy cũng nâng cao địa vị của nàng trong cung, thành ra việc hắn ở lại Chiêu Dương cung không hề có ý kiến, nhưng hắn dám động tay động chân với mình!

“Vậy thì sao?” nét cười của Đàm Văn Hạo không giảm bớt, trên tay lại tăng thêm chút lực đạo, cuối xuống nói nhỏ với Hiểu Nguyệt “đừng quên nàng chính là Hoàng hậu của Trẫm, dù Trẫm với nàng có giao ước gì nhưng một khi giao ước chưa hoàn thành thì mỗi giờ mỗi khắc nàng đều là thê tử của Trẫm”.

Hừ! Chỉ là thê tử tạm thời trên danh nghĩa! Hiểu Nguyệt cũng không nói ra những lời này, hắn bây giờ đang dùng thân phận hoàng thượng, tối hôm qua nàng đã vuốt râu hùm một lần rồi, chưa nghĩ đến việc hôm nay sẽ thử lần thứ hai. Cuối đầu, biểu môi, đồng thời cố gắng tránh cái tay kia nhưng lại không thoát được.

“Được rồi, Lạc hoàng tử, mấy ngày trước Bổn cung có đọc một quyển sách nói rằng Ly quốc có một loại mèo lớn, toàn thân mày trắng, chỉ có hai mắt màu đen, sách gọi là Hắc Ly”. Đàm Văn Hạo không nói gì, chỉ duy trì trầm mặc làm cho không khí trở nên lạnh lẽo, nhưng dù thế nào cũng không thể như vậy hoài nên Hiểu Nguyệt cố gắng tìm đề tài nói chuyện.

“Hoàng hậu thật là học vấn uyên thâm” Lạc hoàng tử khẽ cười mà trả lời “Hắc Ly vốn là động vật rất trân quý của Ly quốc, có thể nói vô giá, ngàn vàng khó cầu”.

“Ừ, đương nhiên rồi. Hắc Ly có điều kiện sinh tồn đặc biệt, nếu không làm sao gọi là quốc bảo? Hơn nữa Hắc Ly hình dáng xinh xắn, tính tình ôn hoà làm cho người ta đặc biệt yêu thích cho nên ngàn vàng khó cầu”. Hiểu Nguyệt mỉm cười nói, mấy ngày trước đây nàng đọc được một quyển sách miêu tả về loài vật này nhất thời cảm giác được loài Hắc Ly này chính là gấu mèo của thời đại mình. Mà theo miêu tả trong sách thì khí hậu tự nhiên của Ly quốc rất thích hợp với môi trường sinh trưởng của gấu mèo.

“Hoàng hậu nương nương hình như có hứng thú với Hắc Ly?”. Cách Lạc tò mò hỏi, trong lời nói của Đỗ Hiểu Nguyệt tựa hồ nàng rất thích Hắc Ly, mà cũng đã gặp qua Hắc Ly, “Hoàng hậu nương nương từng gặp qua Hắc Ly sao?”

Gặp qua, đương nhiên đã từng gặp rồi! Năm đó, khi đến Long Ngâm chơi đã từng gặp! “Không có, đương nhiên chưa từng gặp qua”, Hiểu Nguyệt thuận miệng trả lời, cười xởi lởi “Bổn cung sao có thể gặp qua Hắc Ly đây, chỉ là đọc qua trong sách mà thôi, thấy thú vị nên mới hỏi Lạc hoàng tử đây”.

“Thật đáng tiếc! Nếu có cơ hội, Cách Lạc hoan nghêng Hoàng hậu nương nương đến Ly quốc du ngoạn” Cách Lạc vẫn không quên ngày ấy Đỗ Hiểu Nguyệt có nói là nàng muốn du ngoạn đến Ly quốc, nên hướng nàng nhắc.

“Được…” lời còn chưa nói hết đột nhiên thấy trên eon hoi nhói, lời đang nói cũng ngừng luôn.

“Thật đáng tiếc, nàng vốn là hoàng hậu của Phỉ Á quốc sao có thể đến Ly quốc du ngoạn?”, Đàm Văn Hạo lạnh lùng cười nói.

“…” Cách Lạc tự biết lỡ lời, dù sớm biết hoàng hậu của Phỉ Á quốc không được sủng ái nhưng hôm nay nhìn thế nào cũng cảm giác được hoàng thượng đang ghen, đặc biệt khi hoàng hậu cùng mình nói chuyện trên mặt hoàng thượng tuy không thể hiện gì nhưng luôn lạnh lùng nhìn chằm chằm mình, còn tay hắn đặt trên lưng hoàng hậu nãy giờ cũng không chịu buông ra.

“Haha, rất đơn giản”, đối với không khí lạnh lùng này, Hiểu Nguyệt lần nữa phải đứng ra giảng hoà, cười haha “khi nào Hoàng thượng rảnh rỗi mang theo thần thiếp đi du ngoạn là được mà! Có phải không Hoàng thượng?”, nàng nghiêng người trừng mắt nhìn hắn, ý bảo hắn thức thời một chút, không nên tiếp tục làm cho đối phương xấu hổ.

“Đề nghị của Hoàng hậu tốt lắm, trẫm sẽ thu xếp”, Đàm Văn Hạo theo lời Hiểu Nguyệt liền giảng hoà “Nếu như Hoàng hậu dùng thời gian rảnh rỗi xem sách để giúp trẫm thu xếp, nói không chừng ngày nào đó trẫm cao hứng liền thực hiện ngay”.

Ghê tởm! Hắn không quên nắm cơ hội giáo huấn mình! Có rảnh rỗi đọc sách hay không liên hệ gì đến hắn? Hắn không phải cũng đọc hay sao, còn bày đặt giáo huấn mình, có ý gì đây? “Vâng, Hoàng thượng”, hừ, kế hoạch xuất cung sẽ bắt đầu sớm thôi, không cần ngươi nhắc nhở!

Đối với thái độ bất mãn của Đỗ Hiểu Nguyệt, Đàm Văn Hạo cũng không thèm so đo, ngược lại bỏ tay ra khỏi lưng nàng, đang chuẩn bị nói gì đó thì Lưu công công đến bẩm báo “Bẩm hoàng thượng, ngọ thiện đã chuẩn bị xong, xin mời Hoàng thượng, vương gia, nương nương di giá đến Bích Hà các”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.