Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 48



Sau khi dùng ngọ thiện, Cách Lạc viện lý do phải chuẩn bị hành lý rời đi, Hiểu Nguyệt cũng muốn tìm đại một cái cớ để đi luôn, nhưng lời còn chưa nói đã bị Đàm Văn Hạo cắt đứt, lập tức theo hắn tới ngự thư phòng, mà trong truyền thuyết nữ nhân hậu cung không được vào thư phòng của hoàng thượng.

Ngự thư phòng thật sự rất xa hoa, tường vàng ngói ngọc cực kỳ hoa lệ, khắp nơi toát lên khí phách độc nhất vô nhị của bậc cửu ngũ chí tôn, hoàng thượng ngồi trên bảo toạ khí thế bức người, có điều loại uy nghiêm đế vương này cũng do các loại trang trí bên mình tạo ra phần nào.

“Nơi này trang trí đẹp mắt lắm sao?”. Vừa vào ngự thư phòng cắp mắt của Hiểu Nguyệt đảo loạn liên tục, thỉnh thoảng lại còn gật đầu, hiển nhiên nàng đang đánh giá nơi đây.

Đang cẩn thận đánh giá một cái bàn trong ngự thư phòng Hiểu Nguyệt liền trả lời theo tiềm thức “Ừ, cũng không tệ lắm nhưng quá nghiêm túc, mặc dù bộc lộ được uy quyền của hoàng thất nhưng quá mức cứng nhắc, nếu bắt ta đọc sách cả ngày ở nơi này thì chỉ cần một ngày thì phát điên ngay”, trang trí quá mức sang trọng không phải là sở thích của nàng.

“Nàng có nghiên cứu về trang trí phòng ốc?” Đàm Văn Hạo ngồi trên long ỷ mà không mở tấu chương ra coi, ngược lại hướng Hiểu Nguyệt hỏi.

“Ha hả, không biết, ta chỉ hồ ngôn loạn ngữ thôi! Ngài đừng có tin”, Hiểu Nguyệt biết mình trong vô thức đã nói bậy rồi, sao mình có thể trước mặt một đấng cửu ngũ chí tôn mà chê này nọ thư phòng của hắn? “Hoàng thượng, ngài lệnh cho thần thiếp đến ngự thư phòng có chuyện gì không?”

Thân phận đột nhiên chuyển đổi, hình như nàng rất thích trò này, được rồi, vậy mình sẽ bồi nàng chơi đùa! “Ý của hoàng hậu là nếu không có việc gì thì hoàng hậu không hề muốn gặp Trẫm?”, Đàm Văn Hạo dựa vào long ỷ, cười nhẹ, không nóng, không lạnh hỏi.

Đương nhiên không muốn thấy ngươi rồi! Thấy ngươi thì chả có chuyện gì tốt! Tỷ như chuyện đến ngự thư phòng hôm nay đi, chỉ sợ hậu cung phi tử không có bao nhiêu người được bước chân vào đây! Nhưng giờ ai cũng biết vị hoàng hậu thất sủng này đã tới rồi, còn là do hoàng thượng tự mình mang vào nữa. Đối với nữ tử hậu cung đây là sự kiện vinh quang đến nhường nào. Chút nữa khi về đến Chiêu Dương cung thì các phi tử sẽ hâm mô, đố kỵ như thế nào, tiện thể cũng mang đến biết bao nhiêu là phiền toái. “Sao lại như vậy được, có thể thấy hoàng thượng là vinh hạnh của hậu cung phi tử, là giấc mộng của biết bao giai lệ nơi thâm cung, là cơ hội mà bao nhiên phi tần kiển chân chờ đợi, đó là bao nhiêu…”

“Bao nhiêu người trong mong nhưng không có nàng phải không?”, Đàm Văn Hạo không chút do dự cắt lời Hiểu Nguyệt, cười khẽ, thì ra Đỗ Hiểu Nguyệt cũng có lúc như thế này “nàng đó, đang nghĩ cái gì vậy?”

Nghĩ gì? Nghĩ như thế nào? Nếu như có thể, đôi khi thật muốn một cước đá ngươi đến tới chân trời! “Tốt lắm, trở lại chủ đề chính, ngài đưa ta đến tận thư phòng này là vì chuyện gì?”, nàng thật không muốn cùng Đàm Văn Hạo nói nhăn nói cuội, nếu hắn cứ kích thích mình như vậy hoài, nhất thời không nhẫn nại được vung chân đá bay hắn thì phải tính sao?

Vĩnh viễn không chiếm được một câu trả lời thật tâm của nàng, tựa hồ mỗi khi nhắc đến cách nhìn của nàng đối với mình thì chung quy nàng luôn nói sang chuyện khác, chẳng lẽ nàng đối với mình khinh thường vậy sao? “Mẫu hậu đem phượng ấn giao cho nàng, vậy bắt đầu từ bây giờ hậu cung chính thức giao cho nàng chưởng quản”. Đàm Văn Hạo lên tiếng, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

“Việc này ta biết. Hơn nữa sang nay, tổng quản nội vụ phủ và tổng quản các nơi khác trong hậu cung vốn muốn tới thỉnh an ta, lại bị ngài kéo đến chỗ Lạc hoàng tử, cho nên bọn họ sang mai mới có thể đến Chiêu Dương cung, đem mọi việc bàn giao cho rõ ràng”, Hiểu Nguyệt có chút oán giận trách, bây giờ phải tiếp nhận quyền lực hậu cung, việc lớn, việc nhỏ phải giải quyết, haizz thời gian nghỉ ngơi của mình phải bớt nhiều rồi.

“Ừ, nếu có gì không biết có thể đi hỏi mẫu hậu – ba ngày nữa mẫu hậu mới đi Hành cung”, Đàm Văn Hạo vẫn có điều lo lắng, dù Đỗ Hiểu Nguyệt có thông tuệ như thế nào đi nữa, nàng dù sao cũng chỉ mới mười bảy tuổi, giao việc này cho nàng hình như có chút khó khăn.

“Ta biết”, đi hỏi mới là lạ, từ Chiêu Dương cung đến Trữ Tuyên cung gần mười phút đồng hồ, chỉ vì một vấn đề nào đó mà đi một đoạn đường xa như thế thì lỗ nặng! “Ta có thể nhờ Hồng Trù cùng Thanh Trúc giúp đỡ không?”

“Việc này… tuỳ nàng – nếu như nàng cảm giác được người bên cạnh nàng đáng tin thì có thể dung”, Đàm Văn Hạo có chút chần chờ nói.

Hắn nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ đang nói, Hồng Trù cùng Thanh Trúc không đáng tin? Đỗ Hiểu Nguyệt muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lời chưa kịp nói thì Đàm Văn Hạo đã lên tiếng “mấy ngày gần đây hậu cung có chuyện gì không?”

“Không”, Hiểu Nguyệt trả lời hắn, đem nghi vấn nhét trở lại trong bụng “Gần đây hậu cung có nhiều việc vui lắm, Lý quý phi cùng Đồng quý phi có hài tử của ngài – xem như có hai việc vui, việc thứ ba là mười ngày nữa hình như là sinh nhật mười chín tuổi của Lý quý phi. Hai ngày nay, các phi tử trong hậu cung phần lớn suy nghĩ xem phải lấy lòng và hối lộ Lý quý phi như thế nào. Bất quá ta đoán từ ngày hôm qua các phi tử hậu cung cũng bắt đầu suy nghĩ xem phải hối lộ Đồng quý phi như thế nào rồi”. Nói tới đây, Hiểu Nguyệt ngập ngừng, các tế bào tò mò bắt đầu là hét điên cuồng “có thể hỏi ngài một vấn đề hơi riêng tư một chút, ngài…ngài có nhiều phi tử như vậy sao đến giờ chưa có một đống hài tử chạy loạn trong hậu cung? Chẳng lẽ cái loại Tuyệt tử thang trong truyền thuyết thật sự rất hữu dụng…mà tại sao ngài chỉ làm cho hai phi tử này mang thai…đây không phải là cách làm của một người thông minh”.

“ Nàng đối với phương diện này rất có nghiên cứu?” Đàm Văn Hạo sắc mặt không đổi, khẽ cười “một cô gái chưa trải việc đời lại biết đến cái gọi là Tuyệt tử thang, xem ra cái loại gió trăng tiểu thuyết dạy nàng không ít đó”.

“Xí! Không ăn qua thịt heo cũng không có nghĩa là chưa từng thấy heo chạy thế nào”, Hiểu Nguyệt nhỏ giọng trả lời, sau đó lại lớn tiếng “ta chỉ cảm thấy người trúng thưởng thật quá trùng hợp, trước không trúng, sau không trúng mà nay lại trúng một lần cả hai người đặc biệt chờ thưởng”, nếu có cơ hội nhất định sẽ kéo hắn về hiện đại đánh xổ số.

“Nàng…nàng đối với việc này có hoài nghi?” Đàm Văn Hạo không hiểu rõ lời của nàng nhưng cũng hiểu nàng đang nói về cái gì.

“Đương nhiên… không có!”, Hiểu Nguyệt thiếu chút nữa là nói ra suy nghĩ của mình “ngài là người trong cuộc, ngài đương nhiên rõ ràng hơn bất cứ ai, trừ phi ngài… hoặc là …” Hiểu Nguyệt chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, theo lý thuyết một nam nhân khi nghe tin mình sắp làm cha ít nhiều gì cũng có điểm vui mừng mới đúng, nhưng nàng không nhìn thấy bất cứ niềm vui nào trên nét mặt Đàm Văn Hạo. Nghe nói ngày ấy tại Tiêu Âm Các, Đàm Văn Hạo chỉ dặn dò Lý Thiên Nhu chú ý nghỉ ngơi, sau đó phân phó với thái y vài câu liền xoay người đi. Hôm qua tại Hành Vân Các, phản ứng của hắn lại càng lạnh nhạt dù như trước vẫn hỏi thái y một chút, cũng dặn dò Đồng Như Sương nhưng thái độ của hắn nhìn thế nào cũng chỉ như qua loa cho xong. Loại phản ứng này thật quá không bình thương, không khỏi làm Hiểu Nguyệt đoán hắn tựa hồ không thèm để ý đến việc con nối dõi, nhưng với một đế vương mà nói thì đế vị phải được lưu truyền ngàn đời, cho nên con nói dõi là một vấn đề phải được hắn coi trọng, chính hắn cũng từng nói qua ‘rốt cục cũng hoàn thành tâm nguyện của thái hậu’ sao? Nhưng vẻ mắt mất hứng của hắn phảng phất cảm giác phi tử của hắn mang thai vốn là một sự kiện cực kỳ…cực kỳ khó tin!

“Nếu như nàng muốn biết chuyện gì, nàng cảm giác được hậu cung này có chuyện gì cần điều tra, ta không có ý kiến, chỉ cần nàng đừng gây đại hoả làm lớn chuyện thì Trẫm sẽ không trách cứ nàng”.

“Ngài…ngài đem vấn đề quăng cho ta”. Qúa phận! Thật sự quá phận! Dù hậu cung này có nhiều vấn đề đi nữa thì chính mình mới không có hứng thú đi đào bới bất kỳ bí mật nào “Nếu như ngài không tin mình trúng thưởng rồi, ngài có thể tự mình đi nghiệm chứng sao lại đổ lên ta?”. Nàng không thèm giữ ý nữa, đem tất cả nghi hoặc trong lòng nói ra, nều như hắn cho rằng việc phi tử hắn mang thai là một việc rất khó tin, việc không có khả năng xảy ra cũng đã xảy ra, vậy thì chỉ có thể là: sau khi hắn sủng hạnh hai vị phi tử này căn bản vẫn để hai nàng uống Tuyệt tử thang, nhưng các nàng vẫn có hài tử, chẳng lẽ Tuyệt tử thang mất tác dụng rồi? Nhưng nếu thế thì tại sao các phi tử khác không mang thai? Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện ly miêu tráo chúa?

“Nàng đừng quên, chính nàng đã đáp ứng giúp ta an ổn tốt hậu cung!”, Đàm Văn Hạo khẽ cười, bình thản tiếp nhận chỉ trích của nàng.

“Này!” trong nháy mắt Hiểu Nguyệt đứng bật dậy cùng đối mặt cùng Đàm Văn Hạo, giữa hai người chỉ cách nhau cái bàn, “Ngài…Được!”, sau ba giây cùng Đàm Văn Hạo đối mặt, trước một đôi mắt bình tĩnh nhìn nàng, Hiểu Nguyệt biết rằng lựa chọn đối mặt với hắn vốn là một sai lầm, ánh mắt của hắn làm cho nàng rất tức giận, vẻ mặt bình thản tự nhiên đó làm cho người ta phát điên “Bất quá, hậu cung biến đổi khó lường ta muốn ngài cam đoan rằng dù phát sinh chuyện gì cũng phải tin tưởng ta, tin ta không có bất cứ ác ý gì, ta đối với việc ghen tuông trong hậu cung không có hứng thú! Những việc ta làm hết thảy đều là vì thực hiện theo nội dung trong khế ước!”. Nếu như không có sự khẳng định của hắn, một ngày nào đó sự thật phơi bày làm cho long nhan giận dự, rất có khả năng nguy hiểm đến tính mạng, phải biết rằng người trong thâm cung thật khó lòng phòng bị.

“Trẫm đáp ứng!”, nhìn đôi mắt phẫn nộ của nàng đang cố gắng duy trì bình tĩnh một lúc lâu, Đàm Văn Hạo mới trả lời.

“Tốt, hy vọng đến lúc đó ngài có thể nhớ rõ những lời hôm nay”, Hiểu Nguyệt rất muốn phất tay áo rời đi, bắt đầu từ bây giờ phiền toái không còn tìm đến mình nữa mà chính là mình tự chủ động đi tìm phiền toái! Nàng giữ vẻ mặt bình tĩnh lui về sau hai bước, lạnh nhạt hỏi “Hoàng thượng còn gì phân phó không? Nếu như không có, thần thiếp nghĩ muốn quay về Chiêu Dương cung”. Nếu lúc đầu mở to mắt mà nhìn nhận sự việc thì hôm nay trái tim cũng không phải lo lắng nhiều như thế này. Lúc trước đầu óc chắc nóng quá mà phát điên nên mới chọn một cách quang minh chính đại mà xuất cung.

“Chờ một chút” Đàm Văn Hạo cũng nhìn ra được hiện tại tâm tình của Đỗ Hiểu Nguyệt không được tốt lắm, thái độ lạnh nhạt này hình như là đang giận chính mình, nhưng nàng đang giận cái gì? “chút nữa Trẫm cùng nàng đi Trữ Tuyên Cung”.

“Vâng”, nàng bình tĩnh nhìn Đàm Văn Hạo thản nhiên nói “Muốn đi gặp mẫu hậu thì thần thiếp phải về Chiêu Dương cung chỉnh trang lại, giờ thần thiếp về trước sau đó mới qua bên thái hậu được”.

Những phiền phức này tránh được bao nhiêu thì cứ tránh, bây giờ mà ngồi đây với hắn đợi hai ba tiếng chỉ sợ lời đồn đãi lại nổi lên bốn phía, làm cho mấy vị phi tử đang được sủng ái càng bất mãn với mình hơn. Cứ như vậy thì việc mình chưởng quản hậu cung càng có thêm nhiều trở ngại. Hơn nữa, giờ này thái hậu đang nghỉ trưa, theo ý hắn mình phải ở đây ngồi đợi đến sau khi thái hậu nghỉ trưa xong rồi mới cùng nhau đến Trữ Tuyên cung. Nói cách khác, trong gần một tiếng đồng hồ này mình phải ngồi đây nhìn hắn phê tấu chương? Còn nữa, hôm trước thấy hắn ngồi làm tại Ấm Các, sao bây giờ chuyển đến Ngự thư phòng rồi, chẳng lẽ hắn dùng văn phòng lưu động hay sao? Tự mình theo hắn đến đây, không biết sau này có bắt mình lưu động theo hắn hay không nữa?

“Nàng cứ như vậy đi gặp mẫu hậu cũng được mà!” Đàm Văn Hạo nhìn nàng đánh giá từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở gương mặt mộc, sáng nay nàng có trang điểm nhẹ nhưng sau một buổi tới lui, son phấn đã nhạt đi phân nửa, nhưng không làm xấu đi, trái lại lộ ra làn da trắng mịn hồng hào. Có điều đôi mắt trong suốt của nàng lại lộ ra tia ủ rũ, mệt mỏi, Đàm Văn Hạo đột nhiên hiểu ra lý do vì sao mà nàng cứ đòi về Chiêu Dương cung.

Ghê tởm! Hiểu Nguyệt thầm mắng, nàng chỉ giả bộ chọn lại một cái cớ thay trang phục thôi, ngủ trưa mới là mục đích chính. Bị hắn chế giễu với lại buông một câu chặn mất đường lui rồi!

“Hoàng thượng, ngài mỗi ngày đều dậy từ sáng sớm nhất định rất mệt đúng không? Hơn nữa khí trời ngày càng oi bức, tối ngủ không được ngon giấc, cứ như thế thì sẽ ảnh hưởng đến công việc của hôm sau. Việc này đối với người khác thì không sao, nhưng ngài là vua của một nước thì chính là đại sự đó nha! Nếu như ngài đầu óc rối loạn, không tỉnh táo khi truyền thánh ý sẽ tạo thành hậu quả rất lớn đó! Cho nên, Hoàng thượng, xin ngài hãy vì giang sơn xã tắc, lê dân bá tánh mà suy nghĩ, đồng thời cũng vì thân thể khoẻ mạnh của mình nữa…”, Đỗ Hiểu Nguyệt nuốt nước miếng lấy hơi, nói một tràng như vậy thiệt mệt, “thần thiếp nghĩ rằng hoàng thượng nên dành một khoản thời gian nho nhỏ mà nghỉ trưa trong chốc lát!”.

Haha, lần này mình “vuốt mông ngựa” (nịnh) nghe trơn tru hơn mấy lần trước nhiều, ngựa ơi ngựa, ngươi còn không nhanh chóng gật đầu đi, đừng phụ lòng ta nãy giờ vỗ mông ngươi chứ, Hiểu Nguyệt trong lòng chấp tay thầm cầu nguyện hắn mau chóng đồng ý.

“Thì ra Hoàng hậu nương nương lại quan tâm đến sức khoẻ của Trẫm đến thế!”, Đàm Văn Hạo khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng “còn quan tâm đến giang sơn xã tắc, lê dân bá tánh, xem ra nàng thật đúng là đại trí tuệ”.

“Hoàng thượng khen nhầm” Hiểu Nguyệt mỉm cười, mặt không đỏ, hơi không loạn, ánh mắt thản nhiên trả lời.

“Được rồi, nàng về Chiêu Dương cung trước đi”, Đàm Văn Hạo tiếp tục cầm bút, tay trái cầm một cuốn tấu chương, nhẹ nhàng phê duyệt nhưng ánh mắt vẫn để lại trên người Hiểu Nguyệt “Trẫm xem hết đám tấu chương này rồi sẽ đến Chiêu Dương cung”.

Ách,…ngươi không cần tới đâu, ta biết đường đi Trữ Tuyên cung mà! “Tuân lệnh”, dù lèm bèm trong miệng nhưng nàng vẫn phải vâng lệnh hắn bởi vì Đàm Văn Hạo đang dùng từ “Trẫm” nói chuyện. Ôi, Hiểu Nguyệt ơi là Hiểu Nguyệt, mày thật là vô dung, dưới sự uy hiếp của hoàng quyền thì bao nhiêu ngạo khí, cốt cách đều mất hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.