Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 50



Khi Đỗ Hiểu Nguyệt đem tiễn được các Tổng quản đi thì đã gần trưa, nhớ lại hôm nay có hẹn với Đàm Văn Bác liền cấp bách ăn vội vàng vài hột cơm, thừa dịp Hồng Trù cùng Thanh Trúc không chú ý, thay đổi cung trang sau đó chạy đến Hội Lan Các.

Vừa vào cửa, thấy Đàm Văn Bác đứng chắp tay sau lưng, nhìn chăm chú vào cây cổ thụ đang kỳ ra hoa, nhẹ nhàng đến chụp lấy lưng hắn, sau đó nhảy ra trước mặt tủm tủm cười “haizz, một đại nam nhân như ngài không phải đang thương tiếc xuân chứ?”

“Cô đến chậm!” Đàm Văn Bác không trả lời, chỉ cười nói “Ta phát hiện cô thường không đúng giờ”

“Haha”, Hiểu Nguyệt xoay người đi vài bước sau đó nhẹ nhàng nói “ta không phải cố ý, sáng nay có chút việc phải xử lý, đến giữa trưa mới xong, phải biết rằng hôm nay giờ cơm của ta cũng trễ luôn”.

“Cô là một Hoàng hậu rảnh rỗi, có chuyện gì đang giá để bận rộn đâu?”, Đàm Văn Bác dựa vào cây, cười khẽ.

“Rảnh rỗi?” Hiểu Nguyệt thật muốn nói cho hắn biết chuyện rảnh rỗi ngày đã là việc của ngày hôm qua, bắt đầu từ bây giờ phải nói là người bề bộn rồi! “Haha, người rảnh rỗi! Được rồi, ta thấy ngài mới là người nhành hạ, không có việc gì làm mà lại chạy đến Hội Lan Các! Ở đây có gì hấp dẫn ngài vậy? Tại sao ngài không đến Trữ Tuyên Cung?”, Hiểu Nguyệt nhận thấy Đàm Văn Bác cơ hồ chưa từng đến Trữ Tuyên Cung, phải biết rằng đương kim thái hậu cũng là mẫu hậu của hắn, hình như hai người không được thân cận lắm.

“Cô muốn biết?” Đàm Văn Bác cười cười hỏi.

Nhìn vẻ mặt này, Hiểu Nguyệt hơi do dự, đây là chuyện mẹ con nhà người ta, mình không nên xen vào. Nhưng là, từ khi nghe tâm sự của Thái hậu, Hiểu Nguyệt luôn cảm thấy kỳ quái. Thân thể nàng không tốt, cũng chính miệng nói không sống được bao lâu, mà Đàm Văn Bác đối với mẫu thân hắn lạnh nhạt, nói thế nào cũng hơi quá…”Nếu như ngài muốn tâm sự ta sẵn sàng nghe, dù sao trước kia vẫn thường làm thùng nước cho bằng hữu kể khổ”

“A, ta không lẽ phải trút nước đắng lên người cô sao?” Đàm Văn Bác khẽ nhếch miệng, dựa vào nhánh cây, sau đó quay đầu nhìn Hiểu Nguyệt cười ha hả hỏi “bất quá, theo ý cô, đã xem ta là bằng hữu rồi?”

“Đương nhiên!”, Hiểu Nguyệt cũng dựa vào một thân cây khác, cười trả lời “ta thấy ngài cũng không tệ lắm, tính tình cũng tốt, không đến trước mặt hoàng huynh ngài kể xấu về ta, trong hoàng cung này ngài cùng ta xem như hợp tính cách, tạm thời ta coi ngài là bằng hữu đi”.

“Ta đây có phải hay không nên cám ơn Hoàng hậu nương nương đã ban ơn xem trọng tiểu nhân?” Đàm Văn Bác chấp tay hướng Hiểu Nguyệt vái một vái.

“Haha, đừng gọi là ta Hoàng hậu, nghe được tự nhiên toàn thân không thoải mái”, Hiểu Nguyệt hôm nay chính thức giải quyết các sự vụ của hoàng hậu cũng không đến nỗi, nhờ thái hậu chiếu cố phái đến hai vị trợ thủ đắc lực giúp đỡ mình quen việc, “mà nói xem, tại sao ngươi lại thích đến Hội Lan Các? Hắc hắc, nói mau, ngươi với chủ nhân của Hội Lan Các có quan hệ gì? Có phải hai ngươi lưỡng tình tương duyệt – ngươi yêu phi tử của tiên hoàng, nhưng không thể đến với nhau…Ai da, sao ngươi gõ đầu ta?”, vì tâm trang đang rất “high” nên Hiểu Nguyệt không để ý đến việc Đàm Văn Bác đang di chuyển đến gần nàng rồi đột ngột gõ cho một phát vào đầu. (Từ bây giờ mình cho Hiểu Nguyệt xưng ta-ngươi với Đàm Văn Bác vì hai ngươi bây giờ mới trở thành bạn bè)

“Này, Đỗ Hiểu Nguyệt, ngươi có phải phụ nữ không hả? Xem gió trăng tiểu thuyết nhiều quá rồi, suy nghĩ sao mà phong phú thế!” Đàm Văn Bác vừa xòe quạt ra quạt vừa hỏi.

“Đương nhiên ta vốn là phụ nữ rồi! Ta nghĩ Đỗ Khang Viễn dù tài cán thế nào cũng không dám tráo đổi, đưa nam nhân tiến cung đâu”, Hiểu Nguyệt dẫu môi cãi “nếu không phải như vậy thì là chuyện gì? Sao ngươi không nói cho ta biết?”

Đàm Văn Bác nghễ mắt, xếp quạt lại, nhìn Hiểu Nguyệt một lúc lâu mới lên tiếng “Ngươi thật muốn biết? Đây chính là điều cấm kỵ lớn nhất trong hoàng cung, có liên hệ với người có địa vị tối trọng yếu trong cung”.

“Ta…” Hiểu Nguyệt có chút chần chờ, địa vị trọng yếu trong cung thì có được mấy người, trừ vị vương gia này đây thì chỉ còn tiên hoàng, thái hậu, hoàng đế, thái phi…! Biết bí mật của những người này chưa chắc là việc tốt, cái gì cũng không biết mới là phúc.

“Nói cho ngươi biết cũng tốt”, Đàm Văn Bác cười khẽ một tiếng “nghe nói ngươi bây giờ bắt đầu nắm giữ hậu cung rồi, có một số việc cũng nên biết”.

“Ồ, tốt!”, Hiểu Nguyệt đối việc Đàm Văn Bác biết mình bây giờ nắm giữ hậu cung không hề cảm thấy kỳ quái, hoàng cung chính là như vậy, đó có thể là nơi tràn đầy bí mật nhưng cũng là nơi không có chút bí mật nào.

“Đây là một câu chuyện thật xưa trước đây, lâu đến nỗi ta cũng không biết là từ khi nào…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.