Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 6



Mọi người vừa nói xong, trong điện im phăng phắc, Hiểu Nguyệt cùng các vị thiên kim vẫn tiếp tục quỳ, cũng không biết quỳ bao lâu rồi, tóm lại quỳ đến nỗi Hiểu Nguyệt bắt đầu chịu hết nổi, chân tê rần, tay bắt đầu ngọ ngoạy, tới lúc này “cấp trên” mới bắt đầu uy nghiêm mà tuyên “Hãy bình thân”.

“Tạ ơn Hoàng thượng”, Đỗ Hiểu Nguyệt mặc dù miệng nói như thế, nhưng trong lòng đã chửi đến mười tám đời tổ tông của hắn rồi.

“Các ngươi lần lượt báo tên đi!” Thanh âm mặc dù uy nghiêm, nhưng mơ hồ lộ ra mấy phần nôn nóng. Hiểu Nguyệt trong lòng cười khẽ: chẳng lẽ vị Hoàng đế này mới gặp vài mỹ nhân đã không nhịn được?

“Dân nữ Lý Thiên Thu tham kiến Hoàng thượng”, nàng mềm mại thanh âm mà nói rất êm tai. Từ xưa mọi người lấy bên phải làm ưu tiên, mà Lý Thiên Thu đứng đầu tiên bên phải nên người đầu tiên lên tiếng chính là nàng.

“Dân nữ Đồng Như Sương, tham kiến Hoàng thượng”.

“Dân nữ Mã Tuyết Mạn tham kiến Hoàng thượng”.

“Dân nữ Liễu Mộng Nam tham kiến Hoàng thượng”, nàng khi nói chuyện anh khí mười phần, rất phù hợp với khí chất của con nhà võ.

Người cuối cùng lên tiếng đương nhiên là Hiểu Nguyệt, mặc dù nàng không thích kiểu này giống như là bán hàng ngoài chợ vậy, đang báo giá từng mặt hàng, có điều nàng không muốn khác người nên đành nói “Dân nữ Đỗ Hiểu Nguyệt tham kiến Hoàng thượng”. Nàng thay đổi cách nói chuyện thường ngày, không còn uể oãi, lạnh nhạt giọng điệu, trong giọng nói có vài phần run rẩy, tựa hồ hiện tại đang rất sợ hãi.

“Các nàng hãy ngẩng đầu lên để Ai gia cùng Hoàng thượng có thể ngắm một chút”, giọng một nữ nhân truyền đến, nghe có vẻ hiền lành nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Đây chắc là Thái hậu trong truyền thuyết, Hiểu Nguyệt thầm đoán, đồng thời trong lòng cả kinh: một người có ánh mắt như thế có thể thấy được rất nhiều thứ, nhận ra được bản chất của con người – đối phó với những người này phải có công lực thâm hậu, ánh mắt phải thật bình thản không lộ ra điều gì. Hiểu Nguyệt tự nhận mình còn chưa đạt tới cảnh giới đó, che dấu không để lộ tâm sự qua ánh mắt. Nhưng vừa rồi, Thái hậu ra lệnh ngẩng đầu lên, nàng không dám trái lệnh, chỉ là khi ngẩng đầu không dám nhìn trực tiếp hai người họ.

Nhìn lên trên, Hiểu Nguyệt không dám nhìn kỹ chỉ lướt qua hai người đang ngồi phía trên cao, chính diện nhất định là đương kim hoàng đế. Hình như hơi gầy, không giống “style” đàn ông thời hiện đại có thân hình cơ bắp, mình khoát long bào, Hiểu Nguyệt cảm giác được người này trời sinh quý khí, tay nắm cả thiên hạ.

Nhìn sang bên phải, cũng là một màu vàng, chỉ hơi nhạt hơn màu vàng của long bào, một người đẹp tú lệ tựa tiên nữ, có cảm giác nàng sắp bay về trời, khoát phượng hoàng bào, thân hình phúc hậu, ung dung nhàn nhã vừa đẹp vừa quý phái.

“Hoàng nhi, người cầm ngọc như ý đi chọn Hoàng hậu đi”, Thái hậu lần nữa lên tiếng, “Người phải nhớ kỹ, mọi sự lấy đại cục làm trọng”.

A, Thái hậu này còn không quên nhắc nhở hoàng đế đây!

“Mẫu hậu, nhi thần biết phải làm thế nào”, lần này, thanh âm bớt đi ba phần uy nghiêm, tăng thêm sự hiếu thuận.

Thân rồng vừa tiến đến, Hiểu Nguyệt cúi đầu, nhìn qua những người khác, các nàng cũng cúi đầu nên không thấy rõ vẻ mặt của từng người. Tiếng bước chân từng bước tiến đến, đột ngột ngừng lại, Hiểu Nguyệt cảm giác được một ánh mắt đánh giá đảo qua các nàng. Tiếp theo tiếng bước chân lần nữa vang lên, Hiều Nguyệt thầm quan sát chỉ thấy hắn đứng trước Lý Thiên Thu nói “Nàng là Lý Thiên Thu?”

“KHải bẩm hoàng thượng, dân nữ là Lý Thiên Thu” biểu hiện rất hoàn mỹ, thanh âm bình thản không lộ một tia khẩn trương.

“Nghe nói tài thi họa của người rất xuất chúng?”, thanh âm lạnh lung mang theo mấy phần trêu chọc.

“Tâu Hoàng thượng, dân nữ chỉ là tài thô học thiển, không dám nói tới”, khiêm nhường là truyền thống của mỹ đức, nàng thật là thuộc bài nha.

Sau một hồi im lặng, thanh âm uy nghiêm tuyên “Vậy từ nay về sau, nàng là Nhu quý phi”.

“Tạ ơn hoàng thượng”, Lý Thiên Thu quỳ xuống tạ ơn, nếu như Hiểu Nguyệt không có nhìn lầm thì hình như nàng ta hơi thất vọng?

Hoàng thượng bóng dáng chậm rãi hướng đến, Hiểu Nguyệt tầm mắt cũng theo hắn di động tới, thấy hắn dừng lại trước mặt, nàng trong lòng cả kinh, chẳng lẽ chính mình đã làm việc gì khiến hắn chú ý đến rồi?

“Nàng không dám nhìn Trẫm?”, thanh âm uy nghiêm vang lên, Hiểu Nguyệt tâm tư biến chuyển dữ dội, nghĩ phải trả lời như thế nào.

“Dân…Dân nữ…không phải…” Đỗ Hiểu Nguyệt tận lực làm cho thanh âm nghe có vẻ khẩn trương, “Tâu…Tâu Hoàng thượng…Dân nữ…không phải…” Đỗ Hiểu Nguyệt ánh mắt loạn chuyển, cuối cùng nhìn xuống thấy ngón tay cái mang màu sắc xanh biếc. Đó là Đồng ngọc nhẫn, mặc dù nàng không phân biệt được ngọc, nhưng trên tay của Hoàng đến nhất định là giá trị liên thành. Đột nhiên, Hiểu Nguyệt nghĩ muốn đè hắn ra trấn lột – món đồ cổ có giá như vậy không phải dễ tìm, mà hiện tại vật kia lại ngay trước mặt mình, chỉ cần vương tay ra là có thể…

“Không là cái gì?” Đỗ Hiểu Nguyệt hồi lâu cũng không nói hết câu, Hoàng đế dĩ nhiên không chờ được tức giận mà hỏi.

“Đáng giá…” Hiểu Nguyệt vô thức cúi đầu nói, ngôn vừa xuất nàng muốn đưa tay vả vào miệng mấy cai, tự nhiên hồn vía lại treo ở nơi nào rồi. “Tâu Hoàng thượng, dân nữ… vốn là…không phải…là dám”, cuối cùng cũng nói cho hết câu, còn việc hắn có hiểu hay không là chuyện của hắn, nàng có can dự gì đâu.

Đột nhiên cằm bị nâng lên, một đôi mắt trong trẻo lạnh lùng xuất hiện trước mắt Hiểu Nguyệt, không ngờ tới Hoàng thượng sẽ có cử chỉ như thế này, nàng sợ run một giây, vội vàng phối hợp toàn thân tự nhiên run rẩy, làm như mình cảm thấy bối rối vô cùng. Đồng thời không quên để ý mà đánh giá Hoàng đế: nói chung cũng không tệ lắm, mày rậm, mắt to rất có thần, mũi vừa cao lại thẳng, môi hồng, rắng trắng, bất quá hắn thuộc loại người nàng vừa nhìn một lần là có thể nhớ rõ.

“Hừ”, khóe miệng khẽ nhếch, thanh âm lạnh lùng từ trong miệng của hắn truyền ra, Hiểu Nguyệt dường như mất hết khí lực vội vàng cúi đầu nghe hắn nói “Cầm”, trước mắt hiện ra một thanh ngọc như ý.

Đỗ hiểu nguyệt yên lặng mà tiếp nhận ngọc, tay run run , thanh âm cũng run run : "Tạ ơn... Hoàng... Hoàng thượng." trong lòng thầm đánh giá này ngọc hẳn là cũng đáng giá, uh, nếu như ngày nào đó này trong hoàng cung bị thất sủng, dứt khoát đem ngọc này mang theo, bán ra cũng đủ ăn nửa đời.

Hắn không nói gì thêm, xoay người, hướng bảo tọa mà đi đến.

"Tốt lắm, từ nay về sau, hoàng hậu chính là Đỗ Hiểu NGuyệt" Thái hậu tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, thanh âm nhẹ nhàng mà nói, "Hoàng nhi, con xem ba ngày sau đại hôn như thế nào?"

"Mẫu hậu, Trẫm chán ghét này phồn văn nhục lễ, nghi thức sắc phong nhân tiện miễn đi, hôm nào hạ chiếu thư là được." Hoàng đế thanh âm như trước vẫn lạnh lùng, nghe không ra buồn vui, "những người còn lại, cũng phong làm quý phi."

Thái hậu nghe xong, không trả lời. Đỗ hiểu nguyệt trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghe Hồng Trù nói qua, nghi thức sắc phong rất phiền toái, phải đi tế thiên, tế tổ, còn phải đứng cho các quan quỳ lạy... Tóm lại, đối với Đỗ Hiểu Nguyệt mà nói, nghi thức kiểu này sẽ lấy mạng của nàng a.

"Người đâu, đem mấy vị nương nương hướng dẫn đến tẩm cung." Hoàng đế lần nữa mở miệng, "Nhu quý phi, đêm nay chuẩn bị thị tẩm!"

"Tạ ơn Hoàng thượng!" Lý Thiên Thu tạ ơn, thanh âm muốn nói không nên lời.

Đỗ Hiểu Nguyệt cúi đầu, cùng những vị phi tử khác tạ ơn ân điển, cũng không thèm nhìn tới hai vị đại nhân cao cao tại thượng ở trên, hướng về cung, ra điện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.