Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 77



“Tô cô nương, ở bên này, phiền cô nhanh lên một chút được không? Công tử đã đợi cô nửa canh giờ rồi!” Lục Bính ngồi trước bàn ăn hơi oán giận nhìn chằm chằm vào Đỗ Hiểu Nguyệt đang thở hộc hồng chạy xuống, “Đã nói là giờ Mão xuất phát, giờ thì hay rồi, giờ Mão ba khắc cũng không đi kịp nữa!”

“Xin lỗi!” Hiểu Nguyệt vừa lấy tay gãi gãi mép trán, vừa cuống quít chạy tới ngồi vào bàn ăn, cười cười, “Thật vô ý quá, không cẩn thận một xíu đã ngủ quên mất! Thừa Ân, huynh đừng trách tôi nhé!”

“Cô còn không biết xấu hổ nói ra nữa!” Tứ Ất dài mặt. Ngày hôm qua còn tưởng Tô Hiểu Nguyệt này cũng coi như là một người tốt, không ngờ nàng ta lại là đồ hết ăn lại uống! “Cô phải biết là thời gian của công tử nhà ta quý giá biết bao, trên người công tử còn có Thánh lệnh nữa!”

Có Thánh lệnh thì sao chứ? Giỏi giang tuyệt vời lắm sao! Hiểu Nguyệt trợn mắt nhìn Tứ Ất rồi lại nhìn Lục Bính, không nghĩ ra được vì sao hai thư đồng này lúc nào cũng có ý đối địch với mình. Mình đã làm gì có lỗi với bọn họ à?

“Tứ Ất!” Mao Thu Thánh trừng mắt với Tứ Ất trước rồi quay sang Hiểu Nguyệt, lắc đầu, “Không đâu! Giờ Mão xuất phát cũng hơi sớm quá, nhưng giờ trời khá nóng rồi, hơn nữa ta cũng có việc gấp. Cho nên không thể không…”

“Tôi hiểu mà! Hôm nay là lỗi của tôi, tôi không đúng hẹn làm hại mọi người không thể lên đường đúng giờ!” Thấy thái độ của Mao Thu Thánh khá ôn hòa, Hiểu Nguyệt cũng cười nhạt chặn họng y. “Tôi cam đoan ngày mai sẽ không đến muộn nữa!” Giao hẹn một câu giống như hồi đó đi học buổi sáng mỗi lần đến muộn lại hứa với thầy giáo.

“Hừ! Ai mà tin cô được!” Không phải Lục Bính không muốn tin Đỗ Hiểu Nguyệt, mà là trước giờ chưa hề tin tưởng. Hôm qua trên xe ngựa xóc như thế nàng ta còn ngủ được, huống chi nằm trên giường buổi sớm – sáng sớm mà được ngủ là thích thú nhất, đặc biệt trong thời tiết nóng nực của mùa hè này.

“Nếu không thì thế này nhé, từ nay về sau, các huynh ai dậy sớm hơn thì tới gõ cửa phòng tôi, nếu tôi không đáp lại thì các huynh cứ gõ tiếp!” Đỗ Hiểu Nguyệt lập lời thề. Ôi, người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu[1], bản thân bây giờ đã lưu lạc còn bị hai thư đồng khi dễ!

“Được rồi, việc này về sau hãy nói!” Mao Thu Thánh lên tiếng chặn lại cuộc cãi cọ vô nghĩa, “Ăn điểm tâm trước đi!”

Đỗ Hiểu Nguyệt không ý kiến gì, cầm đôi đũa lên liền động thủ, cũng không chú ý đến cái gì mà khí chất thục nữ. Bây giờ chỉ nhớ đến cái bụng đói là lão đại thôi! Mao Thu Thánh chỉ cười dịu dàng, cũng cúi đầu ăn sáng. Tô Hiểu Nguyệt này không giống với những người con gái khác, tính cách thẳng thắn không giả tạo, ở cùng chỗ với nàng rất hòa hợp và tự nhiên.

“Chủ quán, cho hỏi thăm một người!” Hai người đàn ông ăn vận bình dân đứng trước quầy to tiếng gọi chủ quán đang gảy bàn tính.

“Khách quan muốn hỏi ai?” Tiếng gảy bàn tính tanh tách dừng lại, tiếng cười ha ha bắt chuyện vang lên, “Khách quan có muốn ăn chút gì, nghỉ chân một lát không? Mới sáng sớm thế này, trông hai vị phong trần mệt mỏi, chắc đã vất vả cả đêm trên đường!”

“Ừm, nghỉ một lát vậy!” Một người lên tiếng, “Chủ quán, ông thật biết nhìn người! Tìm ông hỏi thăm người là không sai rồi!”

“Không phải thổi phồng đâu nhưng trí nhớ của Vương lão bát ta chính là nhất đẳng, là tốt nhất đấy, chỉ cần từng ở khách điếm của ta và cậu mô tả bộ được dạng người đó, ta chắc chắn nói được người đó đã ở đây hôm nào!” Ông chủ dẫn hai người nọ tới bàn bên cạnh bàn Hiểu Nguyệt đang ngồi, “Mời khách quan! Muốn ăn uống gì đây ạ?”

“Thế hôm qua có thấy một cô gái trẻ đi một mình hay một chàng trai trẻ vẻ ngoài như hoa, lời ăn tiếng nói nhã nhặn trí thức hay không?” Sau khi ăn một chút, một người khác liền đặt câu hỏi.

“Hôm qua à… Hôm qua không có ai đi một mình đến đây thuê phòng!” Chủ quán nghĩ nghĩ, “Chỉ có bọn họ mới đến trọ hôm qua, nhưng nhìn thế nào cũng giống người một nhà!”

“Người một nhà?” Hai người đều hướng tầm mắt nhìn về phía bàn bên cạnh có ba nam một nữ.

Cảm thấy ánh mắt khác thường, Đỗ Hiểu Nguyệt giả vờ không để ý, tiếp tục ăn đồ của mình; Mao Thu Thánh đầu tiên là quay đầu nhìn nàng rồi sau đó nhìn sang hai người nọ, cũng ăn uống rất bình tĩnh.

“Chủ quán, đi lấy chút đồ đưa lên đây nào!” Chỉ chốc lát sau, ánh mắt khác thường biến mất, Hiểu Nguyệt mới có thể thở phào nhẹ nhõm một cách mù mờ – ánh mắt ấy, Hiểu Nguyệt luôn cảm thấy hai người đó hình như phục trang không hợp lý và chỉ là người dân bình thường, húp một miếng cháo rồi lặng lẽ nghe ngóng họ nói chuyện với nhau:

“Này, cậu nói xem, chúng ta tìm thế này có thể tìm được người sao? Một bức tranh cũng không có, đi tìm chỉ với hai câu nói khác gì mò kim đáy bể!”

“Nếu như cậu muốn nhìn tranh vẽ người đó, chỉ e là cậu muốn đi gặp tổ tiên!”

“Nghiêm trọng thế cơ à?”

“Đương nhiên, tôi nghe nói người chúng ta đi tìm lần này kỳ thật chính là…” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, dù Hiểu Nguyệt đã dựng đứng lỗ tai cũng không nghe thấy mấy chữ về sau.

“Thật à! Nhưng, nhất quốc chi…” Đột nhiên mấy lời này bị chặn lại.

Mà nghe đến đó xong, Hiểu Nguyệt cũng không còn tâm tình nghe lén tiếp, buông bát xuống, ngây ngốc nhìn Mao Thu Thánh ưu nhã húp cháo, trong đầu lại nghĩ tới những lúc trước kia ăn sáng cùng Đàm Văn Hạo:

“Này, Đàm Văn Hạo, về sau hàng sáng huynh đều đến Chiêu Dương cung ăn điểm tâm nhé!” Lòng đầy thỏa mãn nhanh tay đặt bát xuống bàn, tủm tỉm cười nhìn động tác ưu nhã của Đế Vương, đồng thời than thầm, Đế Vương đúng là Đế Vương, ngay cả húp cháo cũng có khí chất như vậy!

“Thế nào, muốn Trẫm bồi nàng ư?” Đàm Văn Hạo buông bát, nháy mắt hỏi.

“Thèm vào! Nhớ huynh á? Là ta nhìn vào chỗ cháo này thôi!” Đỗ Hiểu Nguyệt trề môi, “Chẳng lẽ huynh không biết là mỗi lần huynh ở đây, cháo mà Ngự thiện phòng đưa tới sẽ ngon hơn sao!” Thân phận khác biệt, đãi ngộ bất đồng, những điều này thể hiện trong Hoàng cung rất rõ ràng.

“Ôi, chẳng lẽ so với Trẫm món cháo đấy còn hấp dẫn Hoàng Hậu hơn ư?” Văn Hạo khẽ than, thể hiện chút không cam lòng.

“Há há! Đương nhiên không phải! Hoàng Thượng tài năng nổi bật, tướng mạo ngời ngời, đi đến đâu là tỏa sáng đến đấy.” Hiểu Nguyệt cười nịnh, “Có điều thần thiếp cảm thấy chỉ nhìn một người tỏa sáng thì không no bụng được, vì vậy, thần thiếp vẫn thấy sức quyến rũ của món cháo ấy có thể so sánh với Hoàng Thượng ngài!”

“Đỗ Hiểu Nguyệt, nàng chán sống rồi à? Dám đem vua của một nước đặt ngang hàng với món cháo!” Giả vờ nổi giận, hung hăng nói nói, nhưng trong đáy mắt tràn ngập ý cười.

“Ha ha đặt Hoàng Thượng ngang hàng với cháo cũng có thể nói là Hoàng Thượng với cháo giống nhau, đều không thể thiếu được!” Đỗ Hiểu Nguyệt cười ha ha đứng dậy, đi vào phòng ngủ, “Hoàng Thượng nên vào triều sớm một chút, thần thiếp sẽ không cũng tiễn Hoàng Thượng đâu! Ta buồn ngủ chết đi được, về phòng ngủ một giấc trước đã.”



“Hiểu Nguyệt, cô ăn no rồi à?” Mao Thu Thánh thấy Đỗ Hiểu Nguyệt nhìn mình không chớp mắt, thấy ăn hơi mất ngon, đành đặt bát xuống, khẽ hỏi, “Nhớ ăn nhiều một chút, lát nữa lên đường rồi chắc chắn không có chỗ nào ăn uống đâu.”

“Ừ, được rồi!” Đỗ Hiểu Nguyệt lúc này mới giật mình, cúi mắt nhìn, nhẹ nhàng che giấu sự đau lòng trong mắt, thầm hận bản thân vô dụng, đầu óc lại nghĩ tới y! “Nếu đã cần lên đường thì mang thêm chút lương khô và nước uống, như thế thì dù không tìm được khách điếm cũng không lo đói bụng.”

“Cách hay!” Mao Thu Thánh gật đầu. “Vẫn là Hiểu Nguyệt nghĩ chu đáo!”

Đỗ Hiểu Nguyệt không đáp, chỉ mỉm cười gật đầu, lại thầm than Mao Thu Thánh này đúng là loại người ít chịu khổ, không rời cửa mấy lần, chỉ cần thường xuyên hành tẩu bên ngoài đều biết đến biện pháp này!

“Có gì đâu, tôi cũng vừa nghĩ ra! Chỉ là chưa kịp nói thôi!” Lục Bính quay sang. “Thế nhưng trông Tô cô nương không giống người từng bước chân ra cửa, sao lại biết điều đó?” Nếu là người từng xa nhà, dù bận bịu thế nào cũng sẽ mang theo tiền lên đường! Mà nhìn mặt nàng ta non nớt thế, nhìn kiểu gì cũng không giống người từng trải qua mưa nắng, cũng không biết công tử nghĩ thế nào nữa, cứ thế tin nàng ta!

“Từ nhỏ tôi đã theo cha rời nhà, khắp đại giang Nam Bắc xem như đã từng đi qua. Nếu như không có chút thường thức cơ bản này có lẽ đã chết đói từ lâu!” Đỗ Hiểu Nguyệt hoạt bát nói, “Lục Bính, cớ gì huynh lúc nào cũng chống đối tôi? Tôi đã đắc tội gì với huynh phải không? Không có đâu nha, tôi rất tin tưởng hôm qua là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”

“Hừ, loại phụ nữ mới gặp lần đầu đã chạy theo một đám đàn ông có phải người tốt không?” Lục Bính phản kích.

Đỗ Hiểu Nguyệt, hít thở thật sâu nào, hiện giờ đang ăn nhờ người ta, không thể quá kiêu ngạo! Nhưng mà thực sự nhịn không nổi nữa, tên Lục Bính này nói chuyện thật quá đáng! “À ừ!” Đỗ Hiểu Nguyệt híp mắt, một nụ cười cao thâm khó dò hiện ra nơi khóe miệng. “Thế tôi đây muốn hỏi Lục Bính tiên sinh, phụ nữ nào thì được coi là tốt, phụ nữ như thế nào bị coi là xấu? Lục Bính tiên sinh đề phòng tôi như vậy, lẽ nào là sợ tôi? Sợ tôi ăn huynh, hay sợ tôi ăn công tử nhà huynh? Hử?” Chữ cuối cùng nói hơi cao giọng, có chút mờ ám.

“Khụ…” Ba tiếng khụ vang lên, còn có tiếng bát rơi.

Lục Bính giơ tay chỉ vào Đỗ Hiểu Nguyệt còn chưa nói được chữ nào đã bị Mao Thu Thánh vỗ vào tay bỏ xuống, nhìn Hiểu Nguyệt áy náy, cười ngượng ngập: “Hiểu Nguyệt không cần để ý đến Lục Bính vô lý, chỉ tại tại hạ trên đường vào kinh từng gặp một người con gái, nàng cũng mượn cớ lên xe, sau đó lại cố ý đi theo tại hạ… đeo bám tại hạ một hồi xong tại hạ mới triệt tiêu được ý nghĩ không tốt của nàng ta…” Nói tới đây, mặt Mao Thu Thánh ửng đỏ, giọng cũng nhỏ lại nhiều.

Oa! Hóa ra y còn có cuộc diễm ngộ bậc này! Có điều Mao Thu Thánh này thẹn thùng nho nhã như vậy, không biết rốt cuộc y đã xử lý đoạn tình đẹp đẽ của liệt nữ đeo đám kia thế nào! Cũng không biết bọn họ có công lũy[2] hay không… Đỗ Hiểu Nguyệt cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn cười ha ha của mình, cắt đứt dòng suy nghĩ bát nháo trong đầu rồi cười ha ha vỗ vai Mao Thu Thánh: “Huynh đệ, huynh đừng lo lắng về tôi, tôi đã kết… Tôi đã có người trong lòng rồi.” Nhắc tới chuyện này, trái tim chợt thấy xót xa. Cứ cho là mình có lòng với y thì sao? Cứ cho là y luôn miệng nói mình là vợ của y thì sao? Nhưng từ đầu chí cuối y không hề hứa hẹn điều gì. Có lẽ y chỉ nhất thời hứng thú, cho rằng thứ không chiếm được mới là thứ tốt nhất. Đến khi đạt được rồi, có lẽ ngay giây tiếp theo y sẽ dịu dàng với một người phụ nữ khác! Huống hồ những lời hứa hẹn đều không đáng tin. Năm đó Hán Vũ đế hứa với Trần A Kiều kim ốc tàng chi, kết cục thì sao? Hậu cung giai lệ ba nghìn. Từ xưa đến nay Hoàng Đế đều tham sắc đẹp, có mới nới cũ là chuyện thường, có người phụ nữ nào có thể chân chính độc sủng Hậu cung đến già? So với suy tính được mất, một đời ai oán, chẳng bằng tiếu ngạo thiên hạ tự do tự tại!

Liếc mắt nhìn bàn tay Hiểu Nguyệt đặt trên vai mình, mảnh mai trắng nõn, lại nhìn sang đôi má lúm đồng tiền ấy, con mắt linh hoạt lóe lên chút ai oán, mày nhíu lại đôi phần ưu sầu, tựa như có gì đó kết dính chặt chẽ vướng trong tâm trí không tháo gỡ được; nhưng vẻ bình tĩnh và cởi mở trong đôi mắt nàng thật tự tại, dường như trên đời này không còn gì có thể trói buộc nàng nữa! “Ừm…” Mao Thu Thánh nói nhỏ. “Nếu Hiểu Nguyệt đã có người trong lòng, vậy vì sao không tìm y nương tựa?” Không biết làm sao, lúc Mao Thu Thánh nhắc tới hai chữ nương tựa, trong tim toát lên một sự buồn thương và tiếc nuối nhàn nhạt.

Khó lắm mới thoát khỏi đấy, cớ gì còn quay lại? Chẳng lẽ từ ấy về sau mỗi ngày đều mở to mắt nhìn đám phụ nữ kia ghen tức ngấm ngầm với nhau mà vẫn phải tươi cười đối diện? “Y không phải nơi tôi quay về, y chỉ là một phong cảnh trong cuộc sống của tôi thôi!” Nếu không có cách tương thủ, thì thôi tương vong đi![3] Thở dài nhè nhẹ, miệng lại hơi cười, cẩn thận nói: “Không nhắc đến chuyện này nữa! Tôi ra ngoài hóng gió, các huynh ăn xong thì ra tìm tôi!”

Mao Thu Thánh nhìn Tô Hiểu Nguyệt thoáng chốc đã lạnh nhạt, bỗng cảm thấy đây mới chính là bản tính của nàng, lạnh nhạt hữu lễ, có vài phần hơi hơi xa cách. Thậm chí lời nàng nói cũng như thật như giả, rất khó nắm bắt. Cho dù nàng chủ động bắt chuyện, dù nàng có đổi cách nịnh nọt mình, nhưng đối với mình mà nói, nàng vẫn rất bí ẩn, khó mà tiếp cận.

“Công tử! Lúc nào tôi cũng cảm thấy người phụ nữ họ Tô này nhìn không hề đơn giản!” Lục Bính lên tiếng.

“Đúng! Tứ Ất cũng cho là vậy!” Tứ Ất gật đầu phụ họa, “Tính tình nàng ta tựa như chẳng tốt đẹp gì, lúc lạnh lúc nóng, còn có lúc nãy nói chuyện có chút giống yêu tinh khiến lông lá trên người tôi dựng đứng hết cả!”

Mao Thu Thánh hơi nhíu mày, quay đầu nhìn Tô Hiểu Nguyệt đang đứng lẳng lặng ngoài cửa, tuy mặc quần áo vải thường, mái tóc dài cũng búi đơn giản, không đeo trang sức, nhưng nàng cả người trên dưới đều toát ra vẻ đạm nhã, khiến nàng có vẻ cao quý lạ thường, chỉ là trong sự cao quý lại có mấy phần lười nhác.

Mao Thu Thánh chợt cảm thấy Tô Hiểu Nguyệt này nhìn thế nào cũng không giống con gái nhà nông, khí độ của nàng đến cả những khuê tú nhà người cũng khó lòng so sánh! “Tranh thủ trời còn sớm vẫn mát mẻ mau chóng lên đường mới phải!” Mao Thu Thánh không bình luận gì với hai thư đồng, đứng hẳn dậy nói, “Tứ Ất đi tính tiền đi!”

“Này, Thập Tứ Nga, cậu có cảm thấy người phụ nữ đứng ở ngoài cửa vừa mới rồi có thể nào chính là người chúng ta muốn tìm không?” Thập Tam Nga huých huých khủy tay người đang mải mê ăn uống bên cạnh.

“Tôi làm sao mà biết được!” Thập Tứ Nga nhét bánh bao vào miệng, vừa nhai vừa nói, “Hơn nữa, không thấy cô gái đó đi cùng với ba người đàn ông nữa à? Cậu phải nhớ chúng ta đi tìm nam hoặc nữ độc thân!”

“Ăn! Cậu chỉ biết ăn thôi!” Thập Tam Nga hận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn Thập Tứ Nga, “Lúc nãy cậu không nghe bọn họ nói chuyện à?”

“Bọn họ nói gì?”

“Tôi chẳng thèm nói với cậu! Tóm lại, tôi cảm thấy người phụ nữ đó rất có khả năng chính là người chúng ta muốn tìm!” Thập Tam Nga chẳng còn lòng dạ nào trừng mắt nhìn Thập Tứ Nga nữa, quay đầu nhìn chiếc xe ngựa của bốn người nọ biến mất. “Chúng ta nên nhanh chóng quay về báo cáo Hắc Điệp đại nhân!”

“Chỉ cần cậu cảm thấy đúng liền đi báo cáo, Hắc Điệp đại nhân không biết nhận được bao nhiêu tin tức kiểu này!” Thập Tứ Nga bất mãn, “Hơn nữa, cậu nhìn xem người phụ nữ đó nghèo khổ rách rưới, tuy so với đám con gái nhà nghèo có dễ nhìn hơn một chút, nhưng lúc nãy nàng nói ra miệng cả những lời thô tục, còn kề vai bá cổ một người đàn ông, làm sao có thể là nhất quốc chi mẫu được?”

“Cũng đúng nhỉ!” Thập Tam Nga nhớ lại tình cảnh vừa rồi, cho rằng Thập Tứ Nga nói cũng có lý. “Vậy chúng ta lại đi tìm thôi!”

[1] Ý nói Hiểu Nguyệt đang cậy nhờ người, không thể không nể mặt hay làm theo ý của người ta.

[2] Công = tấn công; lũy = hàng rào; Ý nói hai người đưa đẩy, người tấn công người phòng thủ, đại loại thế :”>

[3] Tương thủ = sống cùng; tương vong = chết cùng =.=

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.