Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 86



Đêm nay hơi lạnh.

Sau khi đuổi được A Liên đi một cách khó khăn, Đỗ Hiểu Nguyệt mặc nguyên quần áo nằm thẳng ra giường. Từ khi bị mời tới Phụng Nguyệt sơn trang này nàng đã dần có thói quen đi ngủ mặc nguyên quần áo chỉ để phòng ngừa một sáng nào đó khi mình mở mắt ra lại có thể không biết đã bị ai bắt đi đâu, nhắm chặt mắt nhưng tiếc là không tài nào ngủ được.

Chiều nay, Ly Lạc mời mình qua nói đông nói tây một hồi rồi hỏi mấy vấn đề vớ vẩn, mặc dù y không nói gì rõ ràng còn Khúc Lương chỉ đứng canh bên cạnh một cách lặng lẽ nhưng Hiểu Nguyệt vẫn hiểu đám người giám sát nàng kia chắc chắn đã báo cáo hết những hành vi mình làm trên đường, có thể là nói y nguyên, cũng có thể là nêm mắm dặm muối. Những lời y nói cũng chẳng rõ lắm, hỏi thăm một cách khách sáo rằng hôm nay ra phố đã ăn gì, chơi gì, nhưng thực tế là đang thị uy hoặc thăm dò xem mình có giải thích trung thực hay không! Đáng ghét hơn là sau khi về tới thấy tăng thêm mười thủ vệ trong tiểu viện mình ở! Rõ ràng y cố tình khiến Hiểu Nguyệt có chắp thêm cánh cũng không bay được nữa là nàng không có cánh!

Một tiếng “kẽo kẹt” như ai đẩy cửa khẽ vang lên.

Hiểu Nguyệt theo bản năng rụt người lại nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh hô hấp bình ổn như đang ngủ, tuy nhiên đôi tay dưới chăn đang nắm chặt lấy nhau. Nghe tiếng bước chân khẽ khàng càng ngày càng tới gần bên giường, nhịp tim nàng cũng bất giác đập nhanh hơn! Là ai đây, người đó nửa đêm đến phòng mình làm cái gì? Là người trong (sơn) trang hay trộm cắp bên ngoài vào? Muốn trộm tiền hay cướp sắc? Nếu là người trong trang… mình từng đắc tội với ai trong sơn trang này không nhỉ? Hình như là không. Tuy có một số người không ưa mình lắm nhưng chắc vẫn chưa tới mức thù oán muốn giết người, huống hồ mình vẫn được xem như thượng khác của chủ tử bọn chúng! Vậy là người ngoài vào ư? Nếu là người bên ngoài mà có thể tới phòng mình thầm lặng không một tiếng động thì nhất định là một cao thủ võ công, phải thế thì y mới có khả năng tránh được tầng tầng hộ vệ để tiến vào mà không có tiếng ẩu đả nào!

“Bịch, bịch, bịch!” Dù người đó bước rất nhẹ nhàng nhưng vào tai Hiểu Nguyệt còn vang hơn cả tiếng chiêng trống! Tiếng bước chân ngày càng gần hơn rồi cuối cùng dừng lại ở đầu giường, sau đó không có động tĩnh gì tiếp.

Hiểu Nguyệt thấy hơi khó duy trì, tiếng nói ngăn trong cổ sắp bắn ra ngoài rồi! Nhưng lại sợ mình hét lên xong thì hai cái mạng nhỏ của mình và đứa nhỏ trong bụng sẽ lập tức tiêu đời. Bàn tay nàng nắm chặt lấy chăn, thậm chí sắp vắt được ra nước, khổ sở trấn áp bản thân đợi hành động tiếp theo của người nọ.

“A! Lần này cuối cùng đã có chút tính cảnh giác rồi, không còn ngủ say như đầu lợn chết nữa!” Một tay nhè nhẹ nâng đầu Hiểu Nguyệt lên lau giúp nàng mồ hôi trên mặt, động tác dịu dàng mà nhẹ nhàng, sau đó từ từ cúi xuống bên tai nàng thì thầm: “Nguyệt nhi, là ta, nàng đừng sợ, ta đến đưa nàng đi.”

Nghe được giọng nói dịu dàng ấy, trái tim Hiểu Nguyệt bất ngờ rơi lại xuống bụng, cũng không biết làm sao mà nước mắt cứ thế chảy ra từ khóe mắt. Nàng cảm thấy ngón tay y vuốt qua má, tiếng thì thầm ấm áp như dòng điện lan tỏa khắp tứ chi thân thể, rồi nàng chợt nhớ ra đây là Phụng Nguyệt sơn trang ở Thương Lãng, Ly quốc, y làm thế nào đến được? Chẳng lẽ y không biết rằng mình làm vậy rất nguy hiểm?

Nàng mở trừng mắt, chuyển người ngồi xuống cuối giường, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo nhìn y: “Huynh tới làm gì? Vào từ chỗ nào thì biến đi chỗ ấy cho khuất mắt tôi!” Nói vậy nhưng nước mắt rơi như sắp chết tới nơi, như vòi nước bị vỡ, chảy lã chã không ngừng,

“Nguyệt nhi…” Nhìn Hiểu Nguyệt khóc như hoa lê trong mưa nhưng lại nói lời lạnh nhạt, Đàm Văn Hạo cảm thấy cực kỳ bất lực, gọi nàng một tiếng thật khẽ rồi dang tay ôm nàng vào lòng, tiếc là nàng lại trốn tránh.

“Đừng nói nhảm nữa, huynh làm thế nào tới được đây thì cứ thế mà đi đi, đừng ở đây than thở xiêu vẹo nữa.” Hiểu Nguyệt gạt nước mắt trên mặt thật mạnh, hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh trở lại.

“Được! Thế thì đợi chúng ta rời khỏi đây xong sẽ nói những cái khác!” Đàm Văn Hạo thấy khó hiểu, mình tận tâm tận lực mới tìm ra được nơi nàng ở, cớ sao nàng lại lạnh nhạt với mình như thế? Còn may mà những giọt nước nơi khóe mắt nàng đã nói lên lòng nàng chẳng phải sắt đá, nếu không làm sao trái tim nóng rực cũng bị nàng đông lạnh.

Cái gì?! Y nói “Chúng ta cùng ra ngoài”? Y muốn đưa mình cùng đi sao? Nhưng nơi đây phòng bị nghiêm ngặt như thế, y một mình bình yên tiến vào được không có nghĩa là có thể đưa một người nữa không biết võ công bình yên ra ngoài! “Haiz, tôi nói này, có phải huynh hiểu nhầm ý tôi rồi không? Tôi từng nói muốn đi cùng huynh sao?” Hiểu Nguyệt trừng mắt, “Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi cái lồng hoa lệ ấy, có được tự do mình muốn, trừ phi đầu tôi úng nước tôi mới về!”

“Nếu tự do mà nàng nói là bị người ta giam lỏng thì ta cũng có thể cho nàng!”

“Tôi không bị ai giam lỏng hết, bọn họ chỉ đang bảo vệ tôi mà thôi.” Hiểu Nguyệt vô cùng tự tin. “Hơn nữa tình trạng này sẽ không duy trì mãi, đợi khi Ly Lạc bình định Ly quốc xong tôi sẽ có được tự do một cách chính thức.”

“Có phải nàng lại dùng cách ấy không, đặt ra hiệp nghị với Ly Lạc, nàng giúp hắn phục quốc, hắn trả lại nàng sự tự do?” Giọng Đàm Văn Hạo hơi cao lên, vừa nghĩ tới chuyện người con gái này dám dùng cùng một thái độ để đối đãi với người đàn ông khác lòng y đã thấy khó chịu, lửa giận ở đâu đang thiêu đốt, thậm chí còn liên tưởng đến cảnh bọn họ trò chuyện thân mật với nhau!

“Ừm, cũng gần như là thế, y còn cho tôi một khoản bồi thường tinh thần nhất định nữa, nếu không một mình tôi ở bên ngoài không có tiền thì sống thế nào được?” Hiểu Nguyệt thuận miệng đáp nhưng nói xong mới ý thức được bây giờ không phải lúc thảo luận vấn đề này, “Mà đúng không thì liên quan gì tới huynh! Dù sao bây giờ thừa dịp đám thủ vệ chưa phát hiện ra huynh hãy mau chóng rời Phụng Nguyệt sơn trang đi, về Phỉ Á làm Hoàng Đế của huynh cho tử tế; còn tôi ở lại đây tiếp tục sống những ngày tiêu diêu tự tại!”

Lời Hiểu Nguyệt nói đã nhắc cho Đàm Văn Hạo rằng nơi này không thể ở lâu. Tiêu Nguyệt sơn trang và Phụng Nguyệt sơn trang mặc dù không cùng một khu nhưng lại tương thông, Tiêu Nguyệt ở phía trước, Phụng Nguyệt ở phía sau, nói một cách chặt chẽ thì Phụng Nguyệt chỉ có thể coi như là hậu viện của Tiêu Nguyệt sơn trang. Nhưng muốn vào hậu viện này thì nhất định phải đi qua Tiêu Nguyệt nên thám tử phái tới lúc trước vì không biết tình hình thực tế này mới bị bọn chúng phát giác! Còn đêm nay là dùng kế giương đông kích tây mới xâm nhập được vào hậu viện này, Tiêu Nguyệt được canh gác nghiêm ngặt, thậm chí còn hơn cả Hoàng cung. Vì lẽ đó mà Đỗ Chính Hiên mới nói mình chỉ có một thời gian nén hương, trong thời gian này phải tìm được Đỗ Hiểu Nguyệt và đưa nàng ra.

“Nguyệt nhi, đêm nay nàng phải đi theo ta!” Đàm Văn Hạo nhanh nhẹn dùng tay vỗ một cái lên lưng Hiểu Nguyệt khiến nàng bất động cũng như không thể nói năng gì nữa, chỉ có thể hung hăng trợn mắt nhìn y và mặc cho y bế mình lên vai ra khỏi cửa phòng.

“Mau lên mau lên! Mau bắt thích khách! Ở bên kia!” Những tiếng hô hoán ầm ĩ vang lên khắp nơi rồi tụ lại một chỗ, càng lúc càng tiến gần tới chỗ Đàm Văn Hạo.

“Ưm…” Hiểu Nguyệt rất muốn nói chuyện nhưng vì bị Đàm Văn Hạo điểm huyệt nên đành kìm lại hết lời muốn nói vào trong miệng.

“Nguyệt nhi, đừng lo!” Cảm nhận được nỗi bất an của Hiểu Nguyệt, Đàm Văn Hạo nhỏ nhẹ trấn an nàng, “Một lát thôi là chúng ta ra rồi.”

Tuy nói vậy nhưng trong lòng không khỏi dâng lên nỗi lo mơ hồ, vừa nãy rõ ràng đã đánh thuốc mê đám thị vệ nên mới đặc biệt thuận lợi đi vào, không ngờ bị phát hiện nhanh như vậy, lẽ nào phía Đỗ Chính Hiên xảy ra vấn đề gì?

“Ưm…” Hiểu Nguyệt giãy dụa, vận dụng toàn bộ sức lực trong người tụ lại nơi cổ họng hòng phá tan sức mạnh đang ngăn cản mình nói ra tiếng, “Ưm… huynh bị đần à, dù có muốn xông vào sơn trang này cũng phải nhìn cho rõ bản đồ sơn trang chứ! Giờ thì vui rồi, càng đi càng gần vách núi, tôi xem huynh làm thế nào thoát ra!” Mắng liền một hơi xong, Hiểu Nguyệt mới giật mình khi thấy mình lại nói được!

Bị Hiểu Nguyệt mắng một trận, Đàm Văn Hạo mới phát giác đường mình đang đi không giống con đường lúc vào, vừa thầm than trong lòng “Thôi xong rồi” vừa tự cười thầm mình quá bối rối, lại có thể đi nhầm đường! “Đừng lo, giờ đổi lại là được.” Kể cả đi nhầm đường vẫn phải giữ ổn định, luôn luôn duy trì sự trấn tĩnh của Đế Vương.

“Đổi cái đầu huynh ấy!” Nếu tay Hiểu Nguyệt cử động được thì đã gõ lên đầu Đàm Văn Hạo từ lâu rồi, còn hiện giờ thì chỉ biết nhìn cái gáy của y, “Huynh coi tôi như bị mù hay bị điếc hả? Không thấy chúng ta đã bị vây ở giữa rồi à? Thả tôi xuống rồi giải huyệt cho tôi mau, huynh không thể hạn chế quyền tự do hành động của tôi!”

“Bất kể ngươi là ai cũng xin thả khách quý của bản Vương xuống nếu không đừng trách bản Vương không khách khí.” Giọng nói cực kỳ lạnh lùng của Ly Lạc cất lên.

Ngọn đuốc đột ngột thắp sáng màn đêm khiến Hiểu Nguyệt đã quen với bóng tối không mở được mắt, nàng nhắm hờ mắt lại, bên tai truyền tới tiếng đuốc cháy lạch tạch như muốn thiêu đốt cả cái sân này! “Hừ” Đầu óc đang rối bời nên khi chân bất chợt chạm đất lại thấy sợ hãi, “Huynh…” Nói được một chữ xong Hiểu Nguyệt liền nuốt hết những lời định nói xuống, xem xét lại tình hình bấy giờ:

Vẻ mặt Ly Lạc cao thâm khó lường, nửa cười nửa không nhìn mình và Đàm Văn Hạo; Cung thủ xung quanh đã giương sẵn tên, chỉ đợi chủ tử ra lệnh; bên cạnh Ly Lạc thiếu đi người mưu sĩ vạn năng của y, không biết có phải bị chuyện gì giữ chân không; còn Đàm Văn Hạo thì dù đang bị bao vây nhưng khí thế nhà Đế Vương vẫn vững vàng không giảm nửa phân, ưỡn ngực cao ngạo, cười đối mặt với Ly Lạc.

“Tam hoàng tử, có chuyện chắc ngươi không làm rõ rồi, tuy nàng là khách của ngươi nhưng nàng lại càng là vợ của ta, ta đến đón vợ của mình có gì không thể?” Đàm Văn Hạo nhướn mắt lên như khiêu khích, cho dù y chưa tự xưng là “Trẫm” nhưng giọng điệu lơ đễnh mà tự tin của y rất dễ khiến người ta muốn đập y dẹp lép.

“Nhưng những gì bản Vương thấy lại là thực tế Đỗ cô nương bị người ta bắt đi! Đỗ cô nương, nàng nói xem có phải không?” Ly Lạc đá sang cho Hiểu Nguyệt.

Đối với vấn đề bất ngờ này, Hiểu Nguyệt chỉ cười nhẹ rất thong dong: “Phải thì sao? Không phải thì sao? Đó là chuyện riêng của tôi. Tam hoàng tử, ngài không cảm thấy mình lắm chuyện quá à? Huống gì Tam hoàng tử cũng Thừa Ânhận rằng tôi là khách của ngài, vậy khách đi hay ở cũng đều do ý của khách, kể cả bị ai bắt đi cũng là chuyện của khách, chẳng liên quan gì đến ý của Tam hoàng tử chủ nhân, ngài nói xem có đúng không?” Muốn chơi đá bóng à, vậy cả nhà cùng chơi cho vui.

Ly Lạc hoàn toàn không ngờ được Hiểu Nguyệt sẽ đẩy lại vấn đề mình vừa đẩy đi, bị nàng ta nói cho một trận đã trở nên á khẩu không nói được gì, ngẩn ngơ sững sờ; còn Hiểu Nguyệt thì tranh thủ khoảnh khắc ấy để hạ giọng thầm thì vào tai Đàm Văn Hạo: “Ly Lạc cũng không dám thực sự đối đầu với huynh vậy đâu, mau nhân cơ hội này đưa tôi bay qua nóc nhà.”

Đàm Văn Hạo dù không biết Hiểu Nguyệt đang tính toán điều gì nhưng vẫn làm theo lời nàng, tay phải ôm nhẹ thắt lưng nàng, dồn khí xuống đan điền rồi bay vút lên nóc nhà trốn mất.

Ly Lạc phát hiện Đỗ Hiểu Nguyệt và Đàm Văn Hạo lại dám mượn cơ hội này để nhảy lên nóc nhà, liền hét lên: “Người đâu, đuổi theo! Nhớ phải bắt sống!” Hạ lệnh xong Ly Lạc cũng bay vèo lên nóc nhà rồi nhảy xuống theo Đàm Văn Hạo. Khi còn chưa chạm đất đã nói với hai người đứng bên vách núi. “Đỗ Hiểu Nguyệt, chắc nàng cũng biết chỗ các người đang đứng là trên đỉnh vách! Bây giờ các người mới là thực sự không còn đường để đi nữa! Nếu các người đồng ý bàn điều kiện thì bản Vương tuyệt đối sẽ không lấy mạng các người.”

Hiểu Nguyệt chỉ cười nhẹ, mày liễu hơi xếch, quay sang nhìn Đàm Văn Hạo, như cười như không nói: “Haiz, tuy đã mấy tháng không gặp nhau nhưng thấy huynh đêm nay xông vào Phụng Nguyệt đưa tôi đi, tôi sẽ giữ lại cho huynh một mạng! Nhưng điều kiện đầu tiên là huynh có thể giao tính mạng của mình cho tôi không?”

Đàm Văn Hạo cẩn thận nhìn vào mắt Hiểu Nguyệt, dù miệng nàng đang cười nhưng trong mắt nàng là sự nghiêm túc và tự tin tỏa rạng trong đêm đen. “Được!” Y mỉm cười rồi vuốt ve má Hiểu Nguyệt, “Ta tin tưởng nàng! Nguyệt nhi!”

Không có sự trốn tránh, chỉ nở nụ cười nhạt, nàng bình tĩnh đối diện Ly Lạc: “Tam hoàng tử, vấn đề nội bộ của quốc gia ngài hình thành không phải một sớm một chiều. Nếu ngài muốn giải quyết triệt để thì phải tự tìm ra căn nguyên của vấn đề, bằng không dù ngài có xuất binh dẹp được phản quân thì rồi sao chứ? Dựng giang sơn dễ giữ giang sơn khó, mỗi sự thay thế triều đại đều có tính ngẫu nhiên và tính tất nhiên của nó!

Nói thật là nếu ngài muốn đánh bại phản quân, tôi thấy hiện giờ ngài hoàn toàn chắc chắn rồi, không thể không nói rằng anh trai ngài đã sắp xếp cho ngài một vị quân sư rất giỏi – Khúc Lương. Y từ một đại thần nhất phẩm bị biếm làm một quan trường sử thất phẩm, từ kinh thành bị biếm thẳng đến Thương Lãng tới bên cạnh ngài, có thể thấy anh trai ngài thật sáng suốt nhìn xa trông rộng.

Về chuyện bảo vệ Ly quốc, đó là chuyện của vị vua trong tương lai là ngài; mà tôi thật sự chỉ là một nhân vật không đáng kể, Tam hoàng tử không cần để ý tới. Hơn nữa Phỉ Á quốc tạm thời sẽ không động đến Ly quốc. Nhưng nếu đời sống của nhân dân Ly quốc cứ tiếp tục như vậy khiến ngay cả một nhân vật bé nhỏ như tôi đây cũng không nhìn nổi nữa thì Tam hoàng tử quả thật không có năng lực trấn giữ một vùng, vậy tôi cảm thấy dung hợp các dân tộc cũng là một lựa chọn không tồi!”

Chuyện tan hợp trong thiên hạ vốn là chuyện bình thường, huống hồ ở đại lục này các nước lân cận so được với Phỉ Á cũng chỉ có Hồng Lang và Ly quốc. Mà hai quốc gia này trong lịch sử cũng có lúc bị Trung nguyên thống nhất.

“Nguyệt nhi à, nàng có biết mình đang quyết định quốc gia đại sự hay không hả, đã can chính nghiêm trọng rồi đấy.” Đàm Văn Hạo cười tủm tỉm nhắc nhở Hiểu Nguyệt. Vào lúc này mà nàng còn có tâm trạng đàm luận chuyện đó, không biết nên nói là nàng bình tĩnh chững chạc hay nói thần kinh nàng quá tốt, nhưng trong thời điểm này nàng có thể tuôn một tràng như thế cùng với kiến giải độc đáo lại càng khiến người ta khó hiểu hơn.

“Mạng của huynh đã là của tôi rồi, nói mấy câu chuyện nước nhà thì sao hả?” Hiểu Nguyệt liếc Đàm Văn Hạo rồi nhìn sang Ly Lạc, “Tôi không quan tâm Tam hoàng tử thấy lời tôi nói là đúng hay sai, dù gì từ nay về sau tôi với ngài sẽ vĩnh viễn không gặp lại, đêm nay nhân tiện bơi trong hồ Vọng Nguyệt một lần, tôi cũng có thể rời Ly quốc luôn!”

Ly Lạc bị Hiểu Nguyệt làm cho vừa sợ vừa rung động, những việc ấy rõ ràng chưa từng nói với nàng ta mà nàng ta lại biết! Hình như cái gì nàng ta cũng biết. Ai nấy cũng bị nàng ta nhìn thấu. Nàng ta có trí tuệ không giống với những người con gái khác, thế nên mới muốn giữ nàng lại, tiếc rằng… “Nàng chắc chắn đêm nay có thể đi được ư?” Ly Lạc không tin Hiểu Nguyệt có thể quen thuộc địa hình nơi đây khi gần như ở nguyên trong nhà, biết được còn một con đường đào thoát khác trong sơn trang này.

“Nếu là ngày hôm qua thì tôi có thể không biết; nhưng hôm nay tôi có thể nói cho huynh biết tôi vốn cũng định giờ Tý đêm nay sẽ bỏ đi…” Hiểu Nguyệt cười khẽ rồi kéo tay Đàm Văn Hạo, từ từ lùi về phía sau, khi lùi tới sát vách núi, đầu tiên nành nhìn Ly Lạc và đám thị vệ đang cầm đuốc với giương tên còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra rồi thầm thì nhỏ nhẹ với Đàm Văn Hạo bên cạnh: “Huynh có biết bơi không? Nếu không thì phải nhớ trước khi xuống nước cần hít sâu một hơi, khi ở trong nước thì từ từ thở ra. Nhớ kỹ, cần nhanh chóng trồi lên khỏi mặt nước!”

Mới đầu Đàm Văn Hạo không hiểu nàng đang định làm gì nhưng sau khi nghe xong liền vui thầm trong lòng, hóa ra nàng đã chuẩn bị sẵn sàng tự cứu mình, thậm chí cả tuyến đường chạy trốn cũng vạch rõ rồi! Chỉ có điều sao nàng biết bơi nhỉ? “Vậy chúng ta đi thôi! Đừng để Tam ca nàng chờ sốt ruột!” Vô tình nhìn thấy Khúc Lương chạy tới y đã biết Đỗ Chính Hiên đã ra khỏi Tiêu Nguyệt sơn trang, không kịp nghĩ gì khác, Khúc Lương tới thì càng khó thoát thân hơn.

“Ừm.” Hiểu Nguyệt gật đầu, trong tích tắc trước khi xoay người về phía sau nàng bị Đàm Văn Hạo ôm vào lòng nhảy lên không trung rồi tiếp đó rơi thẳng xuống dưới, cùng với tiếng kinh hô còn không quên biếu tặng Ly Lạc một câu trước lúc chia tay, “Lạc hoàng tử, hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại!”

Khi Khúc Lương chạy tới chỉ thấy một bóng đen và một bóng trắng nhảy xuống từ vách núi, thầm than không hay rồi lo lắng hỏi: “Vương, đã xảy ra chuyện gì? Ai đã tới Phụng Nguyệt?”

“Hoàng Đế Phỉ Á. Hắn đưa Đỗ Hiểu Nguyệt đi rồi.” Ly Lạc thản nhiên nói. “Có bắt được người trong tiền viện không?”

“Không, bọn chúng chuồn đi hết.” Khúc Lương đáp xong liền nói một chặp, “Người ở tiền viện nhất định là tùy thân của Hoàng Đế Phỉ Á, chắc chắn là bọn chúng che giấu y vào trong trang!”

“Ừ.”

“Làm thế nào mà bọn chúng biết được con đường thoát ra ngoài này?” Khúc Lương nhìn xuống vực như nghĩ tới cái gì. Dưới vực này chính là hồ Vọng Nguyệt, hồ Vọng Nguyệt không chỉ là một cái hồ bình thường mà chính là đường sống của Tiêu Nguyệt sơn trang khi gặp nạn; mà điểm này người ngoài không ai biết. Họ chỉ biết hồ Vọng Nguyệt có truyền thuyết đẹp đẽ chứ không biết rằng truyền thuyết ấy kỳ thật là để che đậy những lời mập mờ của người đời; tác dụng thực sự của cái hồ này là để bảo vệ người Hoàng thất trong hành cung Tiêu Nguyệt.

“Là chúng ta đã đánh giá thấp Đỗ Hiểu Nguyệt!” Ly Lạc khẽ than rồi mỉm cười, “Hẳn là hôm nay lúc nàng ta ra ngoài đã để ý đến vị trí của Phụng Nguyệt sơn trang, hơn nữa nàng từng nghiên cứu hồ Vọng Nguyệt, thế nên nàng ta sẽ lập tức đoán ra dụng ý thực sự của hồ này. Có thể nói Đỗ Hiểu Nguyệt là người con gái kỳ lạ hiếm thấy trên đời, những kiến giải của nàng ta Khúc đại nhân cũng không chắc có thể nhìn thấu. Có thể giữ lại nàng là tốt nhất…”

“Vương biết rõ không thể giữ nàng ta lại thì sao không giết luôn? Chẳng lẽ Vương không sợ một ngày nào đó nàng ta sẽ trở thành tai họa gây hại cho Ly quốc?”

“Nàng? Bản Vương lại nghĩ ngược lại, với tính cách lười hoạt động của mình thì khả năng nàng ta sẽ làm những chuyện đó không cao, nàng ta là loại người có tài kinh bang tế thế nhưng lại không có chí lớn.” Ly Lạc tiến hai bước đứng trên bờ vực nhìn xuống phía dưới, một màn đen kịt, đến cả tiếng ùm khi họ rơi vào nước cũng không nghe được. “Nếu chúng ta càng bắt ép nàng ta càng có khả năng làm ra những chuyện không tưởng, có lẽ sẽ hủy diệt Ly quốc, cũng có khả năng sẽ giúp Ly quốc cường thịnh, cũng có khi sẽ sống một cuộc sống vô vị buồn tẻ, điều quan trọng nhất là ta không muốn ép nàng!”

“Vì sao?” Khúc Lương không giải thích được, người lúc đầu nói muốn đưa nàng ta tới là Vương, người nói nàng ta hữu dụng với Ly quốc cũng là Vương, mà đến cuối cùng y lại buông tay không để nàng ta làm gì!

Vì sao ư? Ly Lạc nhớ tới một ngày nọ ở Ngự hoa viên trong Hoàng cung Phỉ Á, đó là một ngày xuân ấm áp hoa nở rực rỡ, một ngày đẹp đẽ không gì sánh bằng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.