Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt

Chương 90



“Nguyệt nhi, tỉnh dậy thôi, tới nơi rồi, chúng ta phải xuống xe.” Đàm Văn Hạo cúi đầu gọi khẽ bên tai Đỗ Hiểu Nguyệt.

“Ừm…” Hiểu Nguyệt mắt vẫn nhắm chặt, co người nằm nghiêng, tiện thể ôm luôn lấy cánh tay nọ vào ngực rồi ngủ tiếp thật ngon lành.

“Nguyệt nhi, đừng ngủ nữa, đến Càn Thanh cung rồi, nếu nàng không sợ bị những phi tử khác trong cung dùng ánh mắt giết người với tốc độ nhanh nhất với mình thì ta sẽ bế nàng xuống xe đấy nhé!” Nếu không phải nàng năm lần bảy lượt nhắc nhở, nói là khi nào về đến cung thì phải đánh thức nàng dậy thì Đàm Văn Hạo cũng chẳng muốn phí lời với nàng ở đây làm gì mà cứ đợi nàng ngủ dậy mới nói. Phải biết là trong mười ngày nay trừ những khi ngủ nàng tương đối mất cảnh giác, còn thì chẳng bao giờ bằng lòng tới gần y hơn! Nhưng thế cũng có cái hay, ít nhất là có thể gạt nàng lúc nào cũng nhìn vào mình.

“Không cần!” Vừa nghĩ đến cả đám người hung hăng nhìn mình Hiểu Nguyệt đã gần như tỉnh ngủ hẳn, mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trong lòng y mà lại không cảm thấy ngại gì. Nàng uể oải ngồi dậy, buộc lại tóc rồi mới lẩm bẩm một cách chán nản: “Sao phải vào cung nhanh thế? Ở thêm một đêm ngoài thành không được à?”

“Kể cả đêm nay ở lại ngoài thành cũng không thay đổi được sự thật rằng nàng phải theo ta về cung, đừng quên rằng đây là tự nàng thua cho ta nhé, dù bây giờ nàng muốn chối cũng vô dụng thôi!” Đàm Văn Hạo cười sung sướng nhéo mũi Hiểu Nguyệt. “Đi thôi, Mẫu Hậu đang đợi chúng ta đi thỉnh an người nữa!”

“Sao mình lại xui xẻo thế này? Rõ ràng là tôi dạy chàng chơi, sao chàng lại chơi giỏi hơn cả tôi được chứ?” Hiểu Nguyệt bực bội, chán nản nhìn Đàm Văn Hạo, “Thật không thể hiểu nổi, trong đầu chàng có gì mà lại giỏi hơn tôi vậy chứ! Quán quân chơi cờ tôi đây sao lại có thể bị chàng đánh bại được!”

“Không sao, biết đâu đêm nay nàng thắng lại ta thì sao!” Đàm Văn Hạo ôm vai Hiểu Nguyệt có vẻ như an ủi nhưng ánh mắt thì rõ là đang lên kế hoạch: “Nếu không, đêm nay chúng ta chơi thêm lần nữa, nếu nàng thắng thì ngày mai lập tức được xuất cung, nếu ta lại thắng thì từ nay trở đi ta chưa cho phép thì không được lén xuất cung nữa!”

“Không!” Đỗ Hiểu Nguyệt lắc đầu cật lực, “Đầu óc tôi rất ổn, có muốn chơi cũng không tìm đến chàng nữa đâu! Mấy hôm trước là tại tôi bị hỏng não nên mới cược điều kiện với chàng kiểu đó!”

Đàm Văn Hạo mỉm cười không nói, dù sao thì bây giờ nàng đã về cung rồi, có muốn trốn đi nữa cũng rất khó! Lòng y rất vui vẻ, tính ra phải cảm ơn ván cược hôm đó:

Hôm ấy bế Hiểu Nguyệt về phòng, thấy nàng tỏ vẻ ngoan ngoãn y liền giải huyệt câm cho nàng rồi nghe nàng nói:

“Đàm Văn Hạo, ha ha. Văn Hạo… Hạo!” Nàng vừa cười vừa khóc cả ngày trời rồi mới nghe được âm cuối khá là có ý làm nũng, muốn nàng làm nũng thật khó làm sao!

“Chuyện gì vậy? Nàng có muốn giải thích gì cho chuyện vừa xảy ra dưới lầu không?”

“He he, chuyện ban nãy là tôi không đúng… bỏ đi nhé!”

Không cần nghĩ nhiều cũng biết nàng vốn khẩu thị tâm phi, cũng không vạch trần ánh mắt chột dạ bất định của nàng vì muốn xem xem tiếp theo nàng sẽ làm trò gì nữa. “Không đúng như thế nào? Nàng nói rất đúng, sự thật không kém lời nàng nói bao nhiêu đâu!” Y nửa cười nửa không hỏi ngược nàng.

“Ha ha, kém xa mà!” Trả lời vội vã càng thể hiện rõ là nàng đang tính toán gì đó trong lòng, nếu không nàng sẽ nói thẳng những ý nghĩ khác ngay, “Hạo, đừng giận nữa, giải huyệt cho tôi đi rồi tôi dạy chàng chơi trò này vui lắm, đêm dài lê thê mà tôi không thấy buồn ngủ, chàng ở bên tôi chút được không?”

“Được!” Chơi trò chơi? Nàng có thể nghĩ ra trò chơi thế nào nhỉ? Đàm Văn Hạo giải hết huyệt đạo cho nàng rồi cười tủm hỏi, “Muốn chơi gì nào? Nàng biết chơi trò gì?”

“Nói thật là tôi biết chơi nhiều trò lắm, tuy nhiên đêm nay đồ đạc trong phòng có hạn, trên bàn có bộ cờ vây kìa, chúng ta chơi cờ luôn nhé!”

“Cờ vây?!” Nàng biết ư? Hình như chưa bao giờ mình thấy nàng đọc sách liên quan đến cờ vây, mà trong cung Chiêu Dương cũng không có thứ này.

“Chơi cờ vây thì có gì vui!” Hiểu Nguyệt tỏ vẻ không quan tâm, tay thì cầm bộ cờ vây trên bàn phân chia quân trắng đen, “Chơi lâu lắc mới xong một ván, mà tôi cũng chỉ biết chút chút chứ không phải giả vờ thua chàng đâu nhé! Đã muốn chơi thì đương nhiên phải chơi cái gì mới mẻ mới kích thích chứ! Đêm nay tôi sẽ dạy chàng chơi cờ năm quân, cũng dùng quân trắng quân đen và có thể dùng luôn bàn cờ vây này, có điều cách chơi hơi khác, đây, chàng xem, chính là thế này!”

Nàng vừa nói vừa bày cờ ra bàn, “”Giống vậy đó, mỗi bên có năm quân cùng màu, chỉ cần đối thủ không chặn đứng được đường đi của chàng là chàng thắng rồi! Rất đơn giản đúng không?” Hai mắt sáng ngời, miệng cười toe hỏi.

“Ừ, thật đơn giản!” Nhìn qua thì thật sự đơn giản, như thể chỉ cần đi vài nước cờ là xong.

“Hay lắm, nếu chàng cũng cảm thấy đơn giản thì khi chơi chúng ta cược thêm gì đó được không, không có tính sát phạt mà là chơi không thì vô vị quá!”

Rốt cục đã nói ra trọng điểm, không thể thiếu nâng cao tinh thần mà hỏi: “Nàng muốn cược gì?”

“Hừm, đêm nay hãy cược luôn chuyện vừa rồi đi, tôi biết chàng muốn xử phạt tôi, vậy chúng ta hãy cược nếu chàng thắng thì không thể phạt tôi nữa!” Hiểu Nguyệt nói xong thì hít một hơi thật sâu, còn có mấy phần ấm ức.

“Được!” Nhìn nàng chăm chú hồi lâu rồi Đàm Văn Hạo mới đồng ý, vốn định trừng phạt cái sự khẩu xà tâm phật của nàng nhưng lúc này nàng đã chủ động cầu hòa làm cho y nguôi giận gần hết, bây giờ coi như là chơi với nàng vậy!

Nhưng điều khiến Đàm Văn Hạo thất vọng chính là trò chơi nhỏ ấy. Suốt cả một đêm y không thắng được ván nào, hơn nữa chiêu thức của nàng càng ngày càng sống động, chiêu thức, trận pháp áp dụng giống như trên chiến trường vậy.

Vì vậy, Đàm Văn Hạo rất không cam lòng và quyết định trong đêm thứ hai sẽ chuyển bại thành thắng.

“Chàng muốn thắng tôi à?” Đỗ Hiểu Nguyệt rất đắc ý, chỉ thiếu nước nói thêm câu về luyện tập mấy năm nữa đi nhé! “Nhưng tôi không thể mất trắng cả đêm hy sinh giấc ngủ vô ích được, đêm nay cược gì đây?”

“Nàng muốn cược gì nữa?”

“Thế này nhé, tốc chiến tốc thắng, chơi ba ván thắng hai là thắng cả, ngầm lưu ý là áp lực khá lớn đấy, nếu thắng thì tôi sẽ ở lại khách điếm cách kinh thành ba mươi dặm!”

“Còn nếu nàng thua?” Nàng tự tin vào khả năng thắng cuộc vậy ư?

Thua? Từ này có vẻ như chưa từng xuất hiện trong lịch sử chiến đấu của mình! “Nếu thua thì tôi sẽ về cung với chàng!”

“Ừm, rất đáng cân nhắc! Điều kiện nghe thật hấp dẫn!” Đàm Văn Hạo hơi nhướng mày, gật đầu cười một cách kỳ lạ khó nói ra lời. “Được! Cứ quyết định như vậy đi, có điều lỡ nàng nuốt lời thì làm sao?” Chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi, vẫn nên đề phòng thì hơn!

“Dám chơi dám chịu!” Nếu không nắm chắc phần thắng thì sẽ không cá cược với người ta!

Người ta thường nói, không thể nói lời quá tuyệt đối nếu không sẽ bị cắn ngược bản thân! Ván thứ nhất thua một nước cờ; ván thứ hai thua bốn nước; trong ván thứ ba Hiểu Nguyệt mới đi bảy nước cờ đã thua thê thảm!

“Không thể thế được! Sao chàng lại có thể tiến bộ nhanh như vậy?” Đỗ Hiểu Nguyệt lắc đầu nhìn chằm chằm vào bảy quân cờ trắng của mình trên bàn cờ, không dám tin vào mắt mình nữa, cớ gì mình có thể thua nhanh đến thế! Nàng cầm quân cờ trong tay ném thẳng xuống rồi đảo lộn cả bàn cờ, hét lớn: “Ván này không tính!”

“Ha ha, có phải Nguyệt nhi đã quên mất lời nàng nói không, chơi ba ván thắng hai là thắng cả, dù không tính ván này thì ta cũng thắng rồi!” Đàm Văn Hạo cười nói ra sự thật. “Cho nên, Nguyệt nhi hãy tuân theo giao ước theo ta về cung đi thôi!”

Cái gì gọi là tự đào hố chôn mình? Đây chính là ví dụ đổ máu nhất! Hiểu Nguyệt hối hận đến mức đầu như cũng to ra, con người này đâu chỉ có thông minh! “Như vậy đi, Hạo, đêm mai tôi sẽ dạy chàng một trò chơi mới rồi chúng ta lại cược lần nữa nhé?” Nàng kéo vạt áo y, lắc trái lắc phải, cầu xin nũng nịu.

“Nguyệt nhi, nàng không thể bất công như thế được. Nàng chỉ chọn trò nàng biết để chơi với ta, sao không để ta chọn cho cả hai?” Y rất hài lòng với vẻ làm nũng như con mèo nhỏ của nàng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và không để bị nàng dụ dỗ nữa!

Hiểu Nguyệt bĩu môi, quét sạch da gà đang nổi rợn cả người và lớn tiếng: “Nếu không thì mỗi người chọn một trò? Đêm nay chơi trò tôi chọn,đêm mai chơi trò chàng chọn. Thế là công bằng lắm rồi đấy!” Tính đi tính lại chỉ còn hơn mười ngày nữa là đến kinh thành, chỉ cần thắng y một lần là rút lui ngay!

“Đêm nào cũng chơi ư?”

“Đúng, ngày nằm ngủ tối thức chơi, có thế đi đường mới không bị buồn chán!” Thật ra còn có một mục đích nữa, Đàm Văn Hạo bắt hai người ở cùng một phòng, rõ ràng y chẳng có ý đồ tốt đẹp gì, thế thì tối đến cứ chơi cho mệt lả người xem y động não thế nào! “Lẽ nào chàng không dám tiếp nhận sự khiêu chiến của tôi?”

Đàm Văn Hạo hơi trầm tư: “Đồng ý, có điều trong lúc chơi nếu có ai không hiểu thì người kia phải kiên nhẫn giảng giải.”

“Được thôi!” Hiểu Nguyệt chấp nhận ngay lập tức, những thứ có thể chơi được ở thời cổ đại này không nhiều, những trò chơi có thể đưa vào cung đình lại càng ít, thế nên nàng rất tự tin.

Nhưng Hiểu Nguyệt không ngờ được rằng tuy quả thực ở thời này rất ít trò chơi nhưng lại rất tinh vi, chơi rất mất sức; chẳng bù cho Đàm Văn Hạo, Hiểu Nguyệt nàng thay đổi cách chơi bài thật đa dạng nhưng qua vài lần y đã ngộ ra điểm chung, sau hai đêm trình độ đã vượt xa sư phụ Đỗ Hiểu Nguyệt!

Vì vậy, thật xui xẻo là Hiểu Nguyệt nàng đã thua cược, lại còn thua một cách rất lộn xộn.

Hiểu Nguyệt hậm hực vén rèm xe lên định bước xuống rồi lại quay về sau khi nghĩ ngợi một lát, Hoàng Thượng còn chưa xuống xe, nếu có ai xuống trước người, để người ngoài thấy thì chắc chắn sẽ bị úp tội danh đại bất kính lên đầu, “Chàng ra trước dẫn đầu đi, cung nhân ngoài đó nhiều quá, chàng có thể bảo họ lui xuống trước không?”

“Sao vậy, Đỗ Hiểu Nguyệt không sợ trời không sợ đất lại đi sợ mấy cung nhân ấy ư?” Đàm Văn Hạo cười nói trêu ghẹo Hiểu Nguyệt.

“Đúng thế thì sao? Bọn họ ồn quá đi!” Đỗ Hiểu Nguyệt tìm đại một cớ và quay lại chỗ ngồi, “Giờ này khá muộn rồi, tôi ngồi xe về thẳng Chiêu Dương cung, ngày mai đến thỉnh an Thái Hậu sau.” Nàng không muốn đi bộ cũng chẳng muốn đổi xe.

“Hôm nay không cần về Chiêu Dương cung, tới thẳng Càn Thanh cung đi. Từ mai trở đi nàng hãy chuyển sang Ngự Phượng các.” Lần trước là chuyện ngoài ý muốn, về sau không thể xảy ra nữa, vì thế tốt nhất là để nàng ở ngay bên cạnh mới yên tâm được!

“Ngự Phượng các? Đó là đâu? Có phải lãnh cung trong truyền thuyết không?” Hiểu Nguyệt hưng phấn đứng bật dậy, mặc dù sống trong cung đã hơn nửa năm nhưng vẫn chưa nắm rõ mọi khu nhà lầu các nơi đây, cũng chưa tìm ra vị trí của lãnh cung. “Ừm, hay lắm, có giác ngộ, tôi không thích ồn ào, tống thẳng tôi vào lãnh cung sẽ giúp tôi không bị đám phụ nữ đó đến quấy phá, họ đời nào có tâm tình quấy phá một Hoàng Hậu trong lãnh cung chứ!”

“Trong Hoàng cung trừ lãnh cung còn có rất nhiều nơi khác!” Đàm Văn Hạo bị Hiểu Nguyệt chọc giận, hít sâu một hơi, chỉ sợ sẽ có ngày bị nàng chọc cho tức chết mất thôi, “Ngự Phượng Các là điện bên cạnh Càn Thanh cung, làm gì có Hoàng Đế nào đặt lãnh cung ngay cạnh tẩm cung của mình?”

Hiểu Nguyệt trề môi ra, có gì mà không thể bố trí, ai biết y có sở thích đặc biệt gì không đâu? “Tại sao tôi phải ở cạnh tẩm cung của chàng? Chẳng lẽ nóc nhà Chiêu Dương cung bị lật rồi không ở được nữa à?”

“Trẫm không thèm nói nhảm với nàng nữa!” Lúc này Đàm Văn Hạo đã bị Hiểu Nguyệt chọc tức đến mức không buồn nói thêm một câu nào nữa, rõ ràng nàng rất thông minh mà sao trong vấn đề này lại ngốc nghếch như thế? “Xuống xe đi, ngoài kia không có mấy cung nhân đâu, chúng ta cải trang vi hành đương nhiên sẽ không rêu rao.”

“Ờ! Thế vẫn đi thỉnh an Mẫu hậu à? Mặc đồ đi đường đến thỉnh an hình như không tỏ lòng tôn kính người cho lắm.”

“Ngày mai đợi hạ Triều nàng sẽ cùng ta đến thỉnh an Mẫu hậu!”

“Tại sao phải đợi chàng? Trước giờ tôi đều là người đến thỉnh an sớm nhất vì không muốn ngồi tán dóc dông dài với đám phi tử của chàng. Thỉnh an xong còn có thể về đánh thêm một giấc!”

“Nếu sáng mai nàng có thể dậy sớm thì ta cũng không có ý kiến!” Y nhếch mép cười rồi mở cửa xe và giẫm lên thang bước xuống.

Dậy sớm? Đương nhiên làm được rồi, dù mình hơi ham ngủ nhưng lúc cần dậy làm việc vẫn có thể dậy được! Hiểu Nguyệt băn khoăn nhảy xuống, vừa chạm đất đã bị ai đó ôm eo, “ai đó” cúi đầu cảnh cáo: “Sau này không cho phép nàng nhảy lên nhảy xuống nữa, cứ cho là không có dáng vẻ của Hoàng Hậu cũng phải nghĩ cho đôi chân của nàng chứ.”

“Biết rồi! Đừng có dựa gần vào người tôi thế, còn có cung nhân đang nhìn kia kìa!” Hiểu Nguyệt đẩy người đứng bên cạnh ra liếc thấy ba mươi cung nhân đang quỳ, lòng thầm mắng Đàm Văn Hạo nói dối, hơn ba mươi người đứng đợi bên ngoài mà còn bảo là ít ư? “Chàng không cần giữ thể diện nhưng tôi cần, ngày mai không biết trong cung lại lưu truyền chuyện bát quái gì nữa đây!” Đám người bát quái rất đáng sợ, nếu để các phi tử khác biết thì e rằng sáng mai không được yên ổn.

“Không phải nàng rất giỏi lợi dụng lời đồn đãi ư?” Đàm Văn Hạo cười khẽ. Hồi đầu khi ở Thương Lãng có thể tìm thấy nàng chỉ trong nửa ngày không phải chính vì nàng đến trà phường náo loạn một trận sao?

“Còn phải xem tình hình thế nào chứ!” Hiểu Nguyệt bước hai bước thật gọn gàng sang bên cạnh để tránh khỏi phạm vi hành động của y.

Đàm Văn Hạo mặc kệ việc nàng tạo khoảng cách, quay ra nhìn những cung nhân đang quỳ và ra lệnh một cách vừa nhẹ nhàng vừa uy nghiêm: “Lui ra hết đi!”

“Bẩm Hoàng Thượng, Thái Hậu nương nương sai người truyền lời nói Hoàng Thượng và Hoàng Hậu nương nương hôm nay không cần đến cung Thái Tuyên nữa ạ.” Lưu công công tiến lên bẩm báo.

A! Thái Hậu thật thấu hiểu sự đau lòng của người khác!

“Ừm!”

“Nô tài đã sai người chuẩn bị nước nóng, rượu và thức ăn. Mời Hoàng Thượng và Hoàng Hậu thay rửa rồi dùng bữa ạ.”

“Hôm nay tất cả các ngươi đều sẽ được thưởng!” Đàm Văn Hạo cười sung sướng gật đầu, phất tay ý bảo Lưu công công lui ra rồi giơ tay nhìn Hiểu Nguyệt, mặt cười rạng rỡ, “Hoàng Hậu, đi thôi!”

Hiểu Nguyệt hơi do dự rồi mới đưa tay ra, khẽ che đi phần da thịt trắng nõn nhưng hơi thô ráp trên tay, nắm chặt lấy bàn tay kia, dường như sẽ nắm lấy cả đời này. Hai người bước chầm chậm về phía Càn Thanh cung, nàng nhìn những cảnh vật trên đường vừa quen thuộc vừa xa lạ và than thở một câu: Dạo một vòng lớn rồi vẫn quay về đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.