Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Chương 61: Ai trù hoạch phía sau màn trướng



Nói là xuất cung cùng Đoàn Vân Trọng song túc song phi, Phong Nguyệt lại phát giác, trong lòng Đoàn Vân Trọng có rất nhiều khúc mắc không thể giải được. Mới đầu cô cho rằng y đột ngột từ trên mây rớt xuống, không thể chịu nổi kích động, liền đề nghị Đoàn Vân Trọng hãy cùng cô trở về nguyên quán một chuyến, bái kiến cha mẹ cô.

Đề nghị này vốn không có gì đáng trách, nhưng Đoàn Vân Trọng lại quả quyết cự tuyệt. Y nói, ở kinh thành y còn có đại sự chưa làm xong.

Có lẽ Đoàn Vân Trọng cự tuyệt quá mức dứt khoát, thần sắc quá vội vàng, Phong Nguyệt phẫn nộ hỏi một câu: Có chuyện gì quan trọng hơn việc gặp cha mẹ thiếp chứ?

Đoàn Vân Trọng cũng không đáp. Một hồi lâu mới nói: Ta sẽ không để cho nàng phải theo ta chịu khổ cả đời đâu. Chung quy sẽ có một ngày, ta sẽ cho nàng vinh quang gấp mười lần lúc trước.

Phong Nguyệt như trăm mối tơ vò. Với sức tưởng tưởng nghèo nàn của cô, cô quả thật không biết ở trong hoàn cảnh này Đoàn Vân Trọng còn có bản lĩnh gì cho cô thêm vinh sủng. Cô theo y xuất cung, chính là quyết định sẽ cùng y vượt qua cuộc sống gian khổ. Cô chỉ xem như y nói bậy, cũng không để ở trong lòng.

Không thể ở trong phủ Lư Vương, hai người tìm một căn nhà trong một góc hẻo lánh nơi cửa Tây ở tạm. Sau đó mấy ngày, Đoàn Vân Trọng ngày nào cũng đến phủ Đô Đốc làm việc đúng giờ. Mặc dù vẻ mặt càng ngày càng u ám, cuộc sống cũng xem như yên ổn. Công phu may vá của Phong Nguyệt cũng không tệ, ở nhà làm chút ít thủ công gửi vào tiểu điếm nhờ bán dùm, cũng có thể đổi được mấy văn tiền.

Điều làm Phong Nguyệt bất an chính là ngoài tường nhà của hai người luôn có mấy kẻ kỳ quái dòm ngó dáo dác. Có một lần Phong Nguyệt làm bộ ra ngoài mua đồ, lén rắc ở cửa một lớp mỏng bột mì. Khi trở về, quả nhiên bột mì đã bị dẫm đạp không còn hình dáng. Phong Nguyệt đem chuyện nói cho Đoàn Vân Trọng nghe, Đoàn Vân Trọng chỉ kêu cô cứ an tâm, những người kia tuyệt đối sẽ không làm thương tổn đến cô.

Một ngày nọ, Phong Nguyệt từ cửa hàng thêu tranh trở về. Lúc sắp đến cửa nhà, sau lưng có một thanh niên áo trắng cũng hai người cao to lực lưỡng xông lên trước mặt, ngăn cô lại. Thanh niên ăn mặc có phần danh giá, giọng điệu hòa nhã, hỏi Phong Nguyệt có muốn theo hắn về phủ sống hay không. Phong Nguyệt trước giờ luôn nhát gan, đương nhiên không chịu. Thanh niên kia liền lộ rõ bản chất hổ sói, sai hai kẻ cao to lực lưỡng kia cưỡng chế bắt người. Phong Nguyệt hiểu được đây là chuyện cường hào ác bá cưỡng đoạt dân nữ, vội vàng kêu cứu. Mới vừa hô lên một tiếng, hai bên liền nhảy ra vài tên nam tử áo đen, chỉ trong hai ba chiêu đã đánh cho mấy kẻ ác nhân tè cả ra quần. Không đợi Phong Nguyệt kịp hồi phục tinh thần, vài nam tử áo đen kia đã nhanh chóng nhảy lên đầu tường, biến mất tăm.

Phong Nguyệt lặng lẽ nhặt những vật phẩm tùy thân bị rơi vãi đầy đất lên, sau khi về nhà, một chữ cũng không nhắc đến với Đoàn Vân Trọng. Nhưng sau khi Đoàn Vân Trọng trở về, không biết từ đâu đã biết được chuyện này, còn nổi nóng với cô, tự nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài. Phong Nguyệt suy nghĩ, tính dùng chút rượu và thức ăn ngon đưa vào cho y cải thiện tâm tình, liền ra cửa mua rượu.

Mua rượu xong quay về, trong nhà lại đóng chặt cửa phòng.

Phong Nguyệt đang muốn gõ cửa, bên trong lại truyền ra tiếng người rầu rĩ: “Hôm nay ta còn có lựa chọn nào khác đâu.”

Có một người khác có vẻ sung sướng nói: “Vương gia nghĩ vậy là tốt. Chớ nói chuyện khác, hôm nay phu nhân suýt nữa bị tên nhà giàu kia vũ nhục. Nếu không nhờ thủ hạ của lão phu ra tay cứu giúp, chẳng phải là cả đời tiếc nuối rồi sao!”

Đoàn Vân Trọng nói: “Tên nhà giàu kia… là công tử nhà Tần đại nhân ư?”

“Đúng vậy. Vương gia yên tâm, lão phu sẽ bắt hắn phải trả giá gấp mười lần.”

Yên lặng một lát, sau đó, Đoàn Vân Trọng thản nhiên nói: “Nếu nói là ăn chơi trác tác, chẳng lẽ ta không phải là kẻ ăn chơi trác tác nhất thiên hạ hay sao?”

Người nọ hắng giọng cười to. “Vương gia, nếu không phải là mẹ con Đoàn Vân Chướng, Từ phi nương nương và ngài đây làm sao phải chịu nhục cho đến hôm nay? Vương gia, chỉ cần ngài kiên định đứng về phía lão phu, đại sự có thể thành.”

“Ông… đã có kế hoạch rồi ư?”

“Đúng vậy, chỉ chờ Vương gia lên tiếng.”

“Ông có trù tính của ông, hắn đương nhiên cũng có trù tính của hắn.”

Người nọ cười to. “Vương gia, tâm phúc của Đoàn Vân Chướng, tổng cộng cũng chỉ có vài tên Sài Thiết Chu, Túc Kinh Đường, Bạch Tĩnh Yến, Tư Mã Tùng mấy người này, không bay ra khỏi sóng lớn được đâu. Vương gia đã báo danh tính của những người này, lão phu tự biết xử lý.”

“Nhất định phải đi đến bước này sao?”

“Lão phu cũng không muốn đi đến bước này, hoàng hậu dù sao cũng là con gái ruột của lão phu. Nhưng quán ngữ có nói, không ai hại hổ, hổ cũng sẽ hại người. Vương gia, tình huống của ngài hôm nay, còn chưa đủ để cho ngài học được một bài học hay sao?”

Đoàn Vân Trọng lặng im thật lâu, thở dài: “Vậy thì nhờ cả vào Uy quốc công.”

“Đa tạ vương gia, sau khi chuyện này thành công, vương gia chính là chân mệnh thiên tử.”

Ngoài cửa, Phong Nguyệt che miệng, liều mạng mới không để mình kêu lên sợ hãi.

Nghe Phong Nguyệt kể lại, Kim Phượng thật lâu vẫn không thể nói lời nào.

“Vì sao lại nói chuyện này cho ta nghe?” Kim Phượng hỏi.

“Nương nương… Ngoại trừ ngài, Phong Nguyệt còn có thể nói với ai đây?” Phong Nguyệt sợ hãi nói.

“Vậy… ngươi hy vọng ta sẽ làm thế nào?” Ánh mắt Kim Phượng sáng quắc nhìn cô ta. “Hy vọng ta đi bẩm báo hoàng thượng, đem Vân Trọng cùng cha ta xử trảm à?”

Phong Nguyệt cúi đầu. “Nương nương…”

Kim Phượng hút khí. “Bây giờ ta sẽ đến gặp hoàng thượng.”

Phong Nguyệt cuống quýt quỳ xuống, khóc lớn. “Nương nương, Phong Nguyệt cầu xin ngài đừng làm vậy! Vân Trọng hắn chỉ nhất thời hồ đồ! Câu xin người đừng nói với Hoàng thượng!”

“Như vậy, liền để mặc bọn họ soái vị, hại hoàng thượng, ngươi lên làm hoàng hậu?”

Phong Nguyệt run rẩy: “Phong Nguyệt không dám.”

Kim Phượng thở dài: “Vậy rốt cuộc ngươi muốn thế nào đây? Ngươi cho rằng nói chuyện này cho ta biết, ta sẽ có cách gì sao? Một người là cha ruột của ta, một người là trượng phu của ta. Tình cảnh của ta, càng khó xử hơn ngươi nhiều.”

Phong Nguyệt nghe vậy, yên lặng một hồi lâu, sau đó dập mạnh đầu xuống. Cái trán đập mạnh trên mép giường, kêu vang.

“Nương nương, Phong Nguyệt sai rồi! Phong Nguyệt không nên đặt nương nương vào hoàn cảnh khó cả đôi đường như vậy…”

Kim Phượng vô ý thức đưa tay đụng lên gò má. Trên gò má không ngờ đã ẩm ướt.

Quả nhiên, vẫn phải đi tới bước này sao?

Đoàn Vân Chướng cùng Lưu Hiết, thật sự là hai người nước lửa khó dung ư?

Nàng trơ mắt nhìn hai người họ đi đến bước này. Nàng chưa từng có bất kỳ cố gắng vào ngăn cản bọn họ, chỉ tận mắt nhìn thấy bọn họ đi đến bước này. Nhưng cuối cùng, bất luận giữa hai người bọn họ ai thắng ai thua, nàng cũng sẽ là người có vận mệnh thê thảm nhất.

Lưu Hiết nói với nàng, ông tuyệt đối sẽ không soán vị. Ông không có nuốt lời. Ông chỉ muốn lật đổ Đoàn Vân Chướng, đưa một người rối cam tâm tình nguyện nghe ông bài bố lên ngôi. Phụ thân của nàng, cũng không đáng sợ như nàng tưởng tượng, nhưng lại là người tuyệt đối không dễ dàng chịu thua bất cứ ai.

Còn Đoàn Vân Chướng, nàng đã tận mắt chứng kiến hắn bị Lưu Hiết chèn ép tiêu diệt thế nào, vẫn vươn lên, bị đánh cho suy sụp, lại đứng lên, từng bước từng bước trưởng thành như ngày hôm nay. Đánh bại Lưu Hiết chính là động lực duy nhất giúp hắn đi đến bây giờ. Nàng làm sao có thể khuyên can hắn, cản trở hắn?

Kim Phượng dìu Phong Nguyệt dậy, lau nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt cô.

“Đừng khóc, đây là mệnh. Ta còn không khóc, ngươi khóc cái gì?”

Phong Nguyệt mê muội nhìn nàng.

Kim Phượng cười nhạt một tiếng. “Người đâu, hầu hạ tốt Phong Nguyệt cô nương, không cho nàng ta ra khỏi cửa phòng này nửa bước.”

Phong Nguyệt ngây dại, chỉ có thể đờ đẫn nhìn Kim Phượng vung tay áo rời đi.

Kim Phượng một mình đi vào Hiên La Điện.

Ngăn cản nàng, vẫn là Tiểu Tôn Tử.

“Nương nương, hoàng thượng không có ở đây.”

“Thật sự không có ở đây?” Kim Phượng như cười như không.

Tiểu Tôn Tử khó xử nhăn mặt lại. “Nương nương, đích xác là không có ở đây.”

“Chẳng lẽ… lại đến Nghi Xuân Viện rồi?” Kim Phượng thong thả ung dung hỏi.

Tiểu Tôn Tử cả kinh, liên tục không ngừng khoát tay giải thích. “Nương nương, hoàng thượng tuyệt đối không có đi Nghi Xuân Viện! Tuyệt đối không phải mà!”

Kim Phượng bật cười. “Vội cái gì, hôm nay bản cung đến không phải muốn tìm hoàng thượng. Bản cung đánh rơi một vật trong Hiên La Điện, muốn đến tìm lại.”

“Là vật gì, tiểu nhân sẽ tìm giúp ngài.”

“Không được, bản cung muốn tự mình vào tìm.”

“Nương nương…”

“Tôn công công, bản cung còn chưa hạ chỉ đánh chết một cung nhân nào. Hôm nay nếu muốn phá lệ, cũng không phải là không được.” Ánh mắt Kim Phượng lạnh lẽo.

Tiểu Tôn Tử lập tức không dám nói tiếp nữa.

“Ngươi theo bản cung vào trong điện, toàn bộ những người khác ra ngoài, không được nói với bất cứ ai bản cung đang ở Hiên La Điện.”

Tiểu Tôn Tử đành phải cúi đầu xưng vâng.

Thần sắc của Kim Phượng lúc sáng lúc tối.

Tối nay, nàng nhất định phải gặp cho được Đoàn Vân Chướng. Về phần phải nói cái gì, nàng còn chưa nghĩ đến.

Trong tay áo kim sa, một cây chủy thủ gắn trang sức tinh mỹ càng lúc càng bị siết chặt giữa những ngón tay mượt mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.