Hoàng Hậu Tiểu Hồ Ly

Chương 26




– Ngươi là yêu nữ Nhiếp Tiểu Thiện từng mê hoặc Tiên đế mà đắc tội với Thái hậu?

– Không sai! – Oan hồn Nhiếp Tiểu Thiện trong không trung cười lạnh – Vương Tần Lan thêu dệt không tệ! Chính là ta!

– Ngươi muốn gì? Tại sao lại giúp ta! – Ngọc Nhi gạt nước mắt, nàng ta cũng không phải kẻ ngốc, Nhiếp Tiểu Thiện cùng Thái hậu oán thù sâu nặng, không biết chừng muốn lợi dụng nàng đối phó với người.

– Ta cảm thấy ngươi rất tội nghiệp! Yêu một nam nhân không yêu mình, một Hoàng đế máu lạnh thực sự rất đau khổ!

– Ngươi biết ta nghĩ gì? – Ngọc Nhi kinh hãi

– Ta có thể nhìn thấu lòng cả thiên hạ – Tiếng cười vang trong không trung – Thế nào? Ta giúp ngươi có được hắn, đổi lại ngươi làm cho ta một chuyện!

– Ngươi muốn ta làm gì?

– Vương Tần Lan sau khi giết ta đã nhờ một pháp sư cao tay ểm bùa lên mộ ta, ngươi gỡ lá bùa cho ta, ta hoàn toàn thoát khỏi mộ táng lập tức giúp ngươi!


– Việc này… – Ngọc Nhi cắn môi do dự, hồn ma này liệu có đáng tin

– Ngươi yên tâm, Nhiếp Tiểu Thiện ta thề với trời đất chỉ cần ngươi thả ta, ta lập tức giúp ngươi!

– Vậy ta phải làm thế nào? Không thể tùy ý xông vào Càn Lăng của hoàng thất!

– Hãy khôn ngoan một chút, Vũ Văn Ngọc Nhi! Sử dụng thân phận Hoàng Quý Phi của ngươi, giải thoát ta và ngươi có được Trần Ngự Phong…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hiểu Tuyết đang sống trong những tháng ngày hạnh phúc nhất, mỗi ngày được cùng nam nhân mình yêu ca hát, ngắm hoa, nàng múa chàng xem, nàng thổi sáo chàng hát… Cả hai như đôi uyên ương hạnh phúc quấn quýt không rời khiến người ta phải ghen tị.

Nhưng mỗi khi đêm về, cơn ác mộng về những gì từng xảy ra ở kiếp trước hiện lên rõ mồn một.

Màn đêm bao phủ khắp nơi, mưa lạnh thấm ướt y phục… Lanh quá! Sao nàng lại ở ngoài trời thế này?

Người phụ nữ trẻ gương mặt đẫm nước mưa, nước mắt và cả máu…

Người phụ nữ có tên Nhiếp Tiểu Thiện – kiếp trước của nàng…

Tay chân đều bị người ta chặt đứt, mắt cũng không còn thấy gì, tai cũng mù và miệng thì không thể nói được nữa…

Nỗi oán hận khắc sâu trong tiềm ức, dù giãy dụa cầu xin khóc lóc đến khản giọng cũng không được kẻ thủ ác buông tha…

Thế giới đen kịt..

Không một đốm sáng…

Nóng! Nóng quá! Lửa ở khắp nơi!

Giết yêu nữ! Giết hồ ly tinh Nhiếp Tiểu Thiện!

Nàng không phải yêu nữ… Ai đó làm ơn dập lửa đi! Nóng quá!

Nàng không đi được, không kêu được cũng không vùng vẫy được!

Không nghe thấy, không nhìn thấy nhưng nỗi đau này, nỗi oan này lại cảm nhận rất rõ…

Vương Tần Lan, ta hận ngươi! Trả Hi nhi lại cho ta, trả cơ thể nguyên vẹn lại cho ta!

Trên mặt Hiểu Tuyết vương lệ, nước mắt làm ướt đẫm hàng lông mi dài, nàng giống như một đứa trẻ bị động kinh, hai mắt nhắm chặt, trong lúc ngủ mơ thấy gì đó khiến nàng rất kích động. Trần Ngự Phong nhìn thấy nàng như vậy, tay siết chặt đặt lên nơi lồng ngực đang rung lên, trái tim cũng co thắt đau đớn. Ngồi ở bên giường, bàn tay to lớn vươn ra vuốt nhẹ trán Hiểu Tuyết như muốn xóa đi nỗi sợ hãi bất an bên trong nàng.

Hắn vừa chạm đến nàng liền tỉnh dậy, đôi mắt nhất thời không nhìn thấy rồi lại hoảng sợ nhìn hắn, nàng như con gà chọi cố gắng tránh khỏi tay hắn, thân thể ngồi xuống lui về góc giường, đôi mắt lộ sự chán ghét nhìn hắn, giống như nhìn thấy thập ác bất xá cực kì bại hoại. Không, hắn không thích ánh mắt chán ghét của nàng, hắn chưa từng thấy ánh mắt của nàng như thế, đừng, đừng dùng ánh mắt đó nhìn hắn.

Trái tim Trần Ngự Phong co rút đau đớn, tay cứng lại giữa không trung, nhìn đôi mắt đen cùng thái độ kịch liệt phản ứng của Hiểu Tuyết hắn cảm thấy thật khó chịu và tức giận.

– Đừng sợ, là ta… Tiểu Tuyết Nhi, là ta, nàng sao thế?

Hiểu Tuyết đang kích động bỗng nghe thấy giọng nói của Trần Ngự Phong liền trở nên bình tĩnh hơn, nước mắt làm hình ảnh của hắn nhòa đi, giọng nói vỡ òa kêu tên hắn:

– Phong!

– Ừ, là ta, đừng sợ, không sao nữa rồi! Chỉ là ác mộng thôi!

Hiểu Tuyết òa khóc ôm lấy cổ hắn:

– Ta sợ lắm! Thực sự rất sợ! Chàng đừng để ta một mình, Phong…

– Ta sao có thể xa nàng chứ, trái tim ta ở cùng chỗ với nàng rồi, xa nàng sao ta sống được – Trần Ngự Phong gắt gao ôm chặt nàng, ôn nhu nói

– Dù chuyện gì xảy ra, trái tim chàng vẫn đặt ở đây đúng không? – Hiểu Tuyết đặt tay hắn lên ngực mình, nơi trái tim đang đập, mắt ngấn lệ.

– Ừ, đừng khóc nữa!

Lần đầu tiên hắn an ủi người khác, lại là một nữ nhân, nữ nhân mà hắn yêu. Trần Ngự Phong bản tính ích kỉ cố chấp lại có tính sở hữu cao, giam nàng trong lồng ngực hắn tự nhủ cả đời sẽ không buông tay, tuyệt đối không để nữ nhân hắn yêu chịu ủy khuất…..