Hoàng Hậu Tiểu Hồ Ly

Chương 30



– Nương nương hình như có tâm sự?

Hiểu Tuyết giật mình quay người lại, thì ra là Phan Nhạc, tên Phan Nhạc này thật có năng khiếu làm đạo chích nha! Bước đi không hề phát ra một tiếng động, thực hù chết người!

– Chào ngươi, Phan Nhạc! – Nàng nghiêng đầu cười cười – Mới sáng sớm, ngươi đi đâu ngang qua Diên Hỉ cung của ta vậy?

– Tại hạ là cố ý tới muốn thỉnh giáo nương nương, chuyện lần trước… – Phan Nhạc cúi mặt e thẹn, dáng bộ thật không giống nam tử chút nào

– A, ngươi đừng làm mặt đó, giống như ta đang trêu ghẹo con gái nhà lành vậy! – Hiểu Tuyết che miệng cười, châm chọc, nam nhân này dáng người thanh mảnh xinh đẹp, nếu là nữ nhi chắc chắn sẽ khuynh quốc khuynh thành…

– Nương nương! – Phan Nhạc gắt nhẹ, mặt đỏ như gấc. Thật không ngờ nữ nhân xinh đẹp khả ái mặt hoa da phấn kia lại có thể nói được một câu thô thiển như vậy a!

Phan Nhạc và Hiểu Tuyết cùng dạo quanh hồ sen trì, vừa đi vừa nói chuyện hết sức vui vẻ. Phan Nhạc thi thoảng liếc trộm nàng, thầm đánh giá. Con người nàng thoạt nhìn nhu mì yếu đuối nhưng lại vô cùng hoạt bát năng động. Nói chuyện cũng không câu nệ tiểu tiết như nữ nhi thường tình mà rất phóng khoáng, điểm này có phần giống tiểu công chúa Băng Cơ. Nhưng nếu như Băng Cơ được nuông chiều trong nhung lụa, kiêu căng ngạo mạn thì nàng lại hài hòa dễ thương, nếu nó Băng Cơ là hoa mẫu đơn kiêu sa thì nàng nhất định là đóa bạch liên thanh khiết hiếm thấy…

– Phan Nhạc! Trên mặt ta dính cái gì à? Ngươi có cần nhìn chằm chằm vậy không?

– Nương nương xinh đẹp như hoa như ngọc, bảo người đứng trước mặt không nhìn thật khó a! – Phan Nhạc cười cười, hắn và nàng nói chuyện rất hợp, khoảng cách ban đầu đã không thành vấn đề. Kì thực Phan Nhạc trước nữ nhân luôn e thẹn kì lạ, không hiểu sao lại có thể nhanh chóng nói chuyện với nàng thoải mái vậy!

Nhưng nụ cười trên môi Phan Nhạc lập tức tắt ngấm.

Trần Ngự Phong mặt lạnh lùng tựa băng tuyết vạn năm đứng sau Hiểu Tuyết từ lúc nào. Gương mặt tuấn mĩ lạnh như băng nhìn gần càng muôn phần hoàn hảo, trong mắt lửa giận đang thiêu đốt chứng tỏ hắn không chỉ tức giận mà phi thường tức giận.

Hiểu Tuyết tuy không biết vì sao hắn lại mang ánh mắt dọa người đến vậy nhưng vẫn lui về sau mấy bước

Trần Ngự phong thấy nàng lui về sau, tâm tình lại càng tức giận đến cực điểm.

Hắn nguyên lai vừa tỉnh dậy đã không thấy ái phi trong lòng đâu, hỏi cung nữ thì nói nàng ra ngoài đi dạo từ sớm. Hắn lập tức đi tìm thì thấy nàng cùng nam nhân khác cười cười nói nói tình chàng ý thiếp.

Nháy mắt lửa giận ập tới, thấy nàng vì sợ hắn mà lui về sau chẳng khác gì thêm dầu vào lửa!

– Thảo dân tham kiến Hoàng thượng… – Phan Nhạc cũng nhận ra tình hình căng thẳng liền hành lễ, căn bản muốn giảm bớt không khí ngột ngạt khó chịu. Cơ mà Trần Ngự Phong thật sự không có chút để ý tới hắn.

– Phong… – Hiểu Tuyết thở nhẹ – Chàng đừng hiểu lầm, thật ra…

Trần Ngự Phong kéo cổ tay nàng, không cho nàng có cơ hội cự tuyệt liền kéo nàng rời đi, bỏ lại Phan Nhạc tội nghiệp với ánh mắt si ngốc nhìn theo.

Nàng chỉ đi theo cước bộ của hắn cũng là cố hết sức, rõ ràng hắn đã rất nhẫn nhịn mới không làm nàng đau. Đi vòng vèo lại thấy bị dẫn vào một gian sương khói lượn lờ trong cung điện, một hàng cung nữ đứng nghênh đón, hướng về nàng mà quanh vây quanh.

– Chúng nô tì thỉnh an Hoàng thượng, nương nương!

– Phong, chàng định làm gì? Bọn họ đang làm gì? – Hiểu Tuyết la hét đẩy …những cung nữ muốn cởi y phục của nàng ra, hai tay ôm chặt lấy thân, lui ra thật xa, trơ mắt nhìn Trần Ngự Phong đang nghênh ngang ngồi ở một bên uống trà.

– Nương nương, bọn nô tì phụng mệnh giúp nương nương tắm rửa, thay y phục.

– Ta không cần, ta… tự ta làm được… Phong, chàng kêu bọn họ ra ngoài đi! – Nàng khẽ kêu, sau đó trừngmắt hướng về kẻ háo sắc bại hoại đang ngồi thảnh thơi – Chàng rốt cuộc muốn làm gì?

– Ta muốn làm gì nàng còn không đoán ra sao? – Trần Ngự Phong liếc mắt nhìn nàng một chút, cười tà

– Ta đâu phải con giun trong bụng chàng, sao biết được chàng muốn làm gì? – Hiểu Tuyết than vãn – Chàng ra ngoài đi, ta không có thói quen để người khác thấy mình tắm, kêu họ ra đi!

Trần Ngự Phong đứng dậy, hướng về phía nàng đi tới, cung nữ yên lặng lùi nhường đường. Hắn nhìn nàng rồi phất tay ý bảo đám cung nữ lui xuống sau đó trừng mắt nhìn nàng, mắt đỏ ngầu toàn là tơ máu, bộ dáng thật muốn dọa người.

– Phong, chàng… – Hiểu Tuyết theo bản năng nắm chặt quần áo, lui về sau.

Kết quả vừa có ý định thối lui liền bị thiên tử rống giận như sấm gầm:

– Nàng thử lui về sau xem!

Trần Ngự Phong sải bước đi đến trước mặt nàng, mày kiếm nhướng lên, hai tay vòng lại ôm lấy eo lưng mềm mại của nàng, oán hận nói:

– Mới sáng sớm đã rời ta đi quyến rũ nam nhân khác, lá gan của nàng xem ra không hề nhỏ!

– Ta… ta không có quyến rũ…

Nếu nàng thừa nhận sai lầm hắn liền sẽ bỏ qua, nếu nàng cầu hắn tha thứ hắn nhất định tha thứ, nhưng nàng lại rất cứng đầu luôn muốn làm trái ý hắn, thật là trời sinh để chọc giận hắn! Nếu là kẻ khác nhất định sẽ chịu sự trừng phạt sống không bằng chết, vậy mà nàng dám…

– Nàng thực sự rất không ngoan! – Vừa nói, hắn không khách khí cuồng vọng cúi người, hung hăng chà sát môi nàng.

Mặc dù mỗi lần hắn muốn đều rất kịch liệt tới mức long điên phượng đảo, nhưng chưa bao giờ mang theo cơn giận dữ như vậy mà đến. Nàng bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng, cả người mềm nhũn, thiếu chút nữa hít thở không thông tê liệt ngã xuống.

Một lúc lâu, hắn mới buông…ra, vẫn còn chưa thỏa mãn, lại hôn nhẹ lên khuôn mặt mềm mại, nhìn hai tròng mắt trong suốt như nước của nàng, gầm nhẹ:

– Tẩy sạch hết mùi nam nhân khác trên người nàng đi!

– Chỉ là nói chuyện, làm gì có mùi gì chứ! – Hiểu Tuyết thật vất vả mới hoàn hồn được từ nụ hôn của hắn, môi bị hắn hôn đến sưng đỏ cố gắng chu ra.

– Ta không ngại giúp nàng! – Trần Ngự Phong trừng mắt nhìn nàng, trầm thấp nói

– Không cần… không cần…. – Nàng xua tay lùi lại nhưng mất đà mà ngã vào ôn tuyền, y phục ướt làm những đường cong trên thân thể lộ rõ cực mê người.

Trần Ngự Phong cũng điềm nhiên bước xuống, mặc kệ y phục bị ướt tới gần nàng, xấu xa nói:

– Nàng như vậy là có ý nhờ vả ta?

Cảm giác được thân hình hắn cùng bản thân nhanh chóng dính sát vào nhau, tin tức nguy hiểm xuyên thấu qua cái ôm mạnh mẽ của hắn truyền lại, nàng cả người căng thẳng, không dám nhúc nhích:

– Ta thực sự không cần a! Chàng muốn ta tắm… ta tắm, tẩy hết mùi nam nhân… haha… – Hiểu Tuyết cười ngây ngô, mặt đã nhanh chóng đỏ ửng như tráu cà chua chín

Trần Ngự Phongthu hết dáng vẻ thẹn thùng của nàng vào trong đáy mắt, sắc mặt ửng hồng nhát gan của nàng càng dụ hoặc làm hắn thêm cuồng nhiệt, hắn bá đạo áp lấy đôi môi đỏ mọng của nàng, lấy hôn bịt miệng. Hai người tiếp xúc càng ngày càng nóng bỏng, trong lúc mơ mơ màng màng, Hiểu Tuyết cảm giác được tay hắn đang chu du trên người nàng, chạm đến chỗ nào cũng khiến nàng cảm thấy như đang bị liệt hỏa thiêu đốt. Đầu óc vang lên từng hồi chuông cảnh tỉnh, từng tế bào của nàng cố gắng kháng cự lại dù cả người đang dần rơi vào tay giặc, dùng tia lý trí cuối cùng còn sót lại đẩy mĩ nam đang đè nặng người nàng ra.

– Chàng… chàng…

– Có phải chưa thỏa mãn không? Dám đi quyến rũ nam nhân khác, ta xem nàng lần sau còn dám tái phạm không! – Biểu tình trên mặt hắn càng lúc càng không đàng hoàng, càng…xấu xa, bàn tay cũng không ngừng tác quái trên người nàng…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.