Hoàng Hậu Tinh Ranh Được Hoàng Thượng Cưng Chiều Hết Mực

Chương 1: Xuyên không



Phạm Tử Tử đang ở nhà, an nhàn nghỉ ngơi trên chiếc giường ấm áp của mình, nàng dụi dụi mắt, khẽ chớp đôi lông mi dài rồi ngồi dậy.

- Mấy giờ rồi nhỉ? - Căn hộ của nàng khá rộng, nhưng không ai ở ngoại trừ nàng ra.

Phạm Tử Tử xỏ chân vào dép, lết người vào phòng tắm.

Tự ngắm mình trong gương, nàng khẽ cười. Nhan sắc này đã bao lâu nay nàng không hề cho mọi người thấy, tính cách trẻ con nàng cũng phủ lên một lớp băng cực dày.

Phạm Tử Tử chải tóc, tóc nàng mượt như suối, đen láy dịu dàng, đây là công sức nàng nuôi dưỡng bấy lâu nay, nếu ai đem tóc nàng đùa bỡn nàng sẽ không ngại bóp cổ người đó.

Hôm nay nàng đã xin bệnh viện nghỉ một ngày để về quê, lâu rồi vẫn chưa đến thăm dì của nàng. Phạm Tử Tử đeo lên vai chiếc ba lô xanh rồi khoá cửa phòng lại.

- Alô, cậu tới chưa?

- Tớ gần tới rồi, cậu xuống đi.

Phạm Tử Tử tắt điện thoại rồi bước xuống dưới nhà. Thoái Liễu Hoa là cô bạn thân từ hồi Trung học của nàng. Cả hai người đều biết sở thích của nhau, khi Liễu Hoa định nói gì thì y như rằng, Phạm Tử Tử sẽ đoán được câu kế tiếp của cô.

Liễu Hoa tính cách nhẹ nhàng, nói năng dịu dàng ai cũng thích. Phạm Tử Tử năng động, hay nghịch ngợm. Hai người như nước với lửa.

Đến khoảng giữa trưa, chiếc xe khách đưa Phạm Tử Tử và Liễu Hoa đến một làng hoang vắng, Phạm Tử Tử nhảy xuống, ngó nghiêng ngó dọc tìm ai đó.

- Tiểu Tử, kiếm ai sao? - Liễu Hoa đặt tay lên vai nàng.

- Ừm, tớ đã gọi anh họ ra đón mình.

Vừa dứt lời, một hình bóng quen thuộc nhảy ra trước mặt nàng. Phạm Tử Tử giật bắn mình, khẽ lùi ra sau một bước.

- Tử Tử, em tới lâu chưa?

- A... Hoắc Nhân, anh làm em giật cả mình - Phạm Tử Tử thở phù, mắt lườm lườm anh.

- Hì, xin lỗi nhóc, để anh đền một chậu chè cho. - Hoắc Nhân cười hì hì gãi đầu.

- Nhớ đó. - Phạm Tử Tử cũng cười.

Chợt nhớ còn có Liễu Hoa ở đây, nàng quay sang, đẩy Liễu Hoa tới.

- Đây là Liễu Hoa, bạn thân của em. - Nàng quay sang Hoắc Nhân - Liễu Hoa, đây là Hoắc Nhân, anh của mình.

- Chào em.

- Chào anh. - Liễu Hoa cúi đầu, Phạm Tử Tử bỗng thấy gương mặt của cô đỏ lên, nàng trợn mắt.

Phạm Tử Tử cười xấu xa, đây chẳng lẽ là tiếng sét ái tình giống trong tiểu thuyết sao? Nàng gật đầu tự tán thưởng mình, đúng là thông minh a.

- Liễu Hoa, cậu... thích Hoắc Nhân à? - Phạm Tử Tử khều khều cô, thì thầm hỏi.

Liễu Hoa đỏ cả mặt, nhẹ nhàng nói:

- Không có.

Dù Liễu Hoa nói vậy nhưng Phạm Tử Tử vẫn không tin, trực giác bảo nàng Liễu Hoa chắc chắn đã cảm nắng Hoắc Nhân rồi.

Cũng phải thôi, từ xưa đến nay vốn Hoắc Nhân đã có nhiều người mến mộ. Khuôn mặt tuấn tú, thân hình cao to, lại tính siêng năng, thân thiện dễ gần. Cả làng này ai cũng quý Hoắc Nhân, anh chính là thần tượng của làng.

Ngược lại với Hoắc Nhân, Phạm Tử Tử rất lười biếng, có khi nàng còn ngủ cả một ngày không dậy. Nhan sắc nàng là chưa ai thấy rõ ngoại trừ gia đình và Liễu Hoa nên mọi người đều nói cô là con vịt xấu xí.

Phạm Tử Tử thật ra không đến nỗi tệ là mấy, nhưng nàng có thể nấu được nhiều món, từ xưa đến nay chưa ai dám chê tài năng của nàng.

***

Đến chập tối, Phạm Tử Tử rủ Liễu Hoa và Hoắc Nhân đi chơi, mục đích chỉ nhầm đẩy họ gần đến nhau.

Khung cảnh yên tĩnh, con sông trước mặt lăn tăn vài gợn sóng nhỏ, Phạm Tử Tử dang tay, hít một hơi thật sâu rồi la lên:

- A... Thoải mái quá...

Còn Liễu Hoa vẫn e thẹn nắm chặt áo mình. Trong lòng thầm nguyền rủa cô bạn đáng chết kia, Liễu Hoa đã biết tỏng Phạm Tử Tử muốn mình và Hoắc Nhân thành đôi nên cố ý cho Liễu Hoa ở giữa, còn Hoắc Nhân đi kế bên.

Phạm Tử Tử cười đắc ý, rồi giả vờ ôm bụng nói:

- A... Đột nhiên em đau bụng, Hoắc Nhân, anh ở đây nhé, chút nữa em quay lại. Tạm biệt!

Nói xong mặc cho Hoắc Nhân ú ớ mấy câu rồi chạy vụt đi. Nàng biết thế nào kế sách của mình cũng thành công mà.

Phạm Tử Tử lặng lẽ trốn sau một bụi cây, nàng cười cười, phải đợi đến chừng nào đây?

Bỗng phía sau lưng vang lên vài tiếng sột soạt, nàng quay lại, khẽ rùng mình một cái, nàng đứng dậy.

Bản tính vốn đã kiên cường, dũng cảm, Phạm Tử Tử trên đời này chẳng sợ cái gì cả. Ngoại trừ vài con côn trùng, nàng hầu như không sợ ma.

Phạm Tử Tử bước từ từ đi, lần mò trong bóng tối, bỗng nàng đạp trúng cái gì đó, nàng sợ hãi nhấc chân lên.

- Á...

*** ***

- Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh rồi sao?

Bên tai vang lên tiếng gọi, Phạm Tử Tử nhíu đôi lông mày thanh tú, chống tay ngồi dậy. Nàng ngơ ngác nhìn xung quanh.

Đây là đâu? Sao nàng lại ở đây? Nàng đã nhẽ phải ở trong rừng chứ?

Phạm Tử Tử yếu ớt định kêu lên, nhưng cảm giác đau buốt ở cổ họng làm nàng không nói được.

- Tử Tử tiểu thư, người tỉnh rồi.

Nghe thấy giọng nói của nữ nhân vang lên bên tai, Phạm Tử Tử quay qua. Trước mặt là một cô gái ăn mặc kiểu cổ trang, còn có trâm hồng trên đầu, khuôn mặt thanh tú, đang nhăn nhăn lại nhìn nàng.

- Cô là ai?

Lời nói nàng vừa thốt lên, cô gái kia hoảng hốt, chợt trên khoé mắt xuất hiện một giọt nước mắt trong suốt.

- Tử Tử tiểu thư, người không nhớ nô tì thật sao? Nô tì là Ngọc Lam, nữ hầu thân nhất của người đây. - Nói rồi cô ta quỳ xuống.

- Ấy ấy, đứng lên, ta đâu bảo cô quỳ? - Phạm Tử Tử luống cuống, từ xưa đến giờ chưa ai phải làm như vậy trước mặt nàng.

Ngọc Lam trợn to mắt ngạc nhiên, tiểu tử hôm nay bị gì vậy. Bình thường nàng uy nghiêm, lạnh lùng, luôn để người khác quỳ xuống chân mình, không hề ngăn cản.

- Ừm được rồi. Ta tên gì? - Phạm Tử Tử bất giác hỏi.

- Dạ người là tiểu thư Phạm Tử Tử. - Ngọc Lam dù thấy kì lạ nhưng cũng trả lời.

Thì ra vẫn là tên này, nàng hỏi tiếp:

- Ta có cha mẹ, anh chị không?

- Dạ, lão phu nhân mất sớm, còn cha người đang ở trong vườn. Người có một huynh, tên Phạm Tử Từ.

- Tại sao ta lại nằm đây? - Nàng ngạc nhiên.

- Vâng, hôm trước người bị té xuống một cái ao, một canh giờ sau mọi người mới cứu người lên được.

Phạm Tử Tử ngây ra, vậy có nghĩa là nàng Tử Tử kia đã ngất một ngày một đêm. Thời điểm hai người cùng rơi xuống đã làm giao hoán linh hồn của nhau.

Phạm Tử Tử với lấy cái gương trên bàn, săm soi:

- Mỹ nhân a.

Khuôn mặt nàng đang sở hữu chẳng khác gì một đại tuyệt thế mỹ nhân. Làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn đen láy, hàng lông mi dài khẽ nhấp nháy, đôi môi đỏ mọng tự nhiên.

Phạm Tử Tử hài lòng nhìn bản thân mình, nàng cười đắc ý, nếu có mỹ nhân tuyệt trần chắc chắn xung quanh nàng sẽ có những nam tử tuấn tú.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.