Hoàng Hậu Tinh Ranh Được Hoàng Thượng Cưng Chiều Hết Mực

Chương 13: Siêu sủng



Từ ngày được Quách Lưu Thần cứu về, Phạm Tử Tử trở nên ngoan ngoãn hẳn, hắn nói gì cũng nghe theo. Nàng như trở thành một tiểu thư hiền lành, thục nữ. Nhưng có ai biết được rằng, đằng sau cái tính đó, nàng thường xuyên ca cẩm, còn chửi tục vài câu.

- Ngọc Lam à, chừng nào ta mới được ra ngoài?

Ừ thì, Quách Lưu Thần hạ lệnh cấm không cho nàng ra khỏi phủ, người ngoài nhìn vào sẽ tưởng nàng rất thục nữ. Chỉ có người trong cuộc mới biết được.

Một hôm, Phạm Tử Tử đang ngồi trong phòng, thở dài cả trăm lượt, Ngọc Lam thấy vậy liền nói:

- Chủ tử, người thở dài rất nhiều rồi.

- Ngọc Lam a, ta muốn ra ngoài cơ.

Phạm Tử Tử lại thở dài, đột nhiên trong đầu ầm một cái, ý tưởng nảy ra, nàng đứng lên, khuôn mặt vui sướng khôn tả, nàng nói:

- Ngọc Lam, đi. Hắn không cho ta ra khỏi phủ, ta liền không ra theo lời hắn.

Phạm Tử Tử ra trước phủ nhìn lên trần, song một lúc đã tìm được đường lên, bắc cái thang cũ kĩ rồi thuần phục leo lên, dường như nàng đã đi ăn trộm nhiều năm rồi mới dễ dàng như vậy. Ngọc Lam đứng tim:

- Chủ tử, người, sao có thể. . .

Từ nhỏ đến lớn tiểu thư là do nàng chăm sóc, nhưng chưa hề thấy tiểu thư leo thang một lần nào, chẳng lẽ tiểu thư bị điên? Nghĩ đến đấy, Ngọc Lam lắc đầu xua tan ý nghĩ đó, nếu tiểu thư điên thì đã cắn nàng chết lâu rồi chứ không còn sống đến giờ đâu.

Chẳng mấy chốc, Phạm Tử Tử đã lên tới, nàng loạng choạng vịn lấy mái ngói.

Ngọc Lam ở bên dưới sợ hãi nhìn lên:

- Tiểu thư, người. . . xuống đi, nô tỳ thực sợ hãi.

Phạm Tử Tử hừ mũi:

- Xuống để làm gì, dù sao Hoàng Thượng cũng cấm không cho ta ra ngoài, ở trên đây chơi tốt hơn.

Nàng nói rồi ngồi xuống, ngước lên nhìn bầu trời, lâu lắm rồi nàng mới tìm lại được cảm giác bình yên như vậy, lâu nay ở trong cung không khí ngột ngạt không cho nàng hít một hơi thanh thản. Một phần là do chuyện mà Quách Lưu Thần đề nghị với nàng. Hắn nói nàng cần phải trở thành Hoàng Hậu, nàng hỏi tại sao, hắn chỉ nói đó là lệnh.

Bấy lâu nay cũng là do nàng phải ở trong phủ tập các nghi thức của Hoàng Hậu. Nhưng lúc nào cũng không làm được, do cái tính hậu đậu của nàng, bao lần Ngọc Lam đã phàn nàn nhưng nàng vẫn không sửa lại.

Phạm Tử Tử ngồi được một lúc thì trời bắt đầu đổ mưa, nàng nhanh chóng leo xuống, không may trượt chân, liền ngã người ra sau. Khoảnh khắc nàng sắp ngã, nàng tưởng đâu nàng sẽ xuyên không lần nữa, lại có một người ôm lấy nhảy lên trời.

Phạm Tử Tử mở mắt:

- Hoàng Thượng. . .

Quách Lưu Thần liếc mắt nhìn nàng, không phải nếu hắn đến kịp thì nàng sẽ. . .

Hắn nhảy xuống dưới mái hiên, đặt nàng ngồi xuống đất. Nhớ lúc bên sông cũng có một lần hai người ướt sũng vì nàng ngã xuống sông.

Phạm Tử Tử ngơ ngác nhìn hắn, hắn cũng nhìn nàng rồi thở dài. Song ngồi xuống bên cạnh ôm lấy nàng trên đùi, Phạm Tử Tử hơi cựa quậy, Quách Lưu Thần vuốt mái tóc ướt mèm của nàng:

- Vẫn là không thể ngồi im được hay sao?

Phạm Tử Tử vâng lời ngồi im, được một lúc lại cựa quậy vì thân hình hai người đều ướt và dính nước nên khiến nàng rất khó chịu. Quách Lưu Thần muốn yên tĩnh một lúc nhưng nàng lại phá, liền xoay mặt nàng lại hôn ngấu nghiến. Phạm Tử Tử bị hôn nên rất bất ngờ, ưm ưm vào tiếng rồi trân trân nhìn hắn.

Quách Lưu Thần giữ đầu nàng, hắn cắn môi nàng một cái trừng phạt rồi nhùn nàng thở hổn hển trong lòng ngực của mình.

- Ngươi. . . Ngươi. . . Muốn ta chết lắm sao?

- Đương nhiên là không.

Phạm Tử Tử bĩu môi nhìn hắn:

- Nếu ta chết ngươi sẽ không có Hoàng Hậu a.

Hắn đồng tình gật đầu:

- Phải.

Phạm Tử Tử chợt nhớ tới bà lão hôm nọ chơi cờ tướng với nàng, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi hắn:

- Bà lão hôm nọ là ai?

Quách Lưu Thần lười biếng đáp:

- Hoàng Thái Hậu.

Nàng giật mình, thì ra đó là Hoàng Thái Hậu, thảo nào khí chất lại cao quý như vậy khiến nàng rất bội phục. Cơ mà như trong phim, Hoàng Thái Hậu rất là kiêu ngạo và độc đoán nha, không ngờ bây giờ lại tận mắt chứng kiến, bà lại hiền hậu như vậy. Nàng là rất thích bà.

Quách Lưu Thần thấy nàng mỉm cười, chắc đang suy nghĩ gì bậy bạ rồi, hắn liền hỏi:

- Nàng biết chơi cờ sao?

- Ừm. - Phạm Tử Tử gật đầu.

Kỳ thật thời này nữ nhân biết chơi cờ rất ít, hầu như là nam nhân, mà kỹ thuật của nàng lại siêu như vậy, khó trách sao Hoàng Thái Hậu muốn nàng làm cháu dâu của mình. Quách Lưu Thần nhìn nàng, khuôn mặt vốn xinh đẹp và khả ái, tính tình hơi bồng bột nhưng lại rất dễ mềm lòng, không kiêu căng như mấy tiểu thư khuê cát khác.

- Đã tập được bao nhiêu nghi thức của Hoàng Hậu?

Nàng cắn cắn môi:

- Một chút. . .

Khoé môi hắn giật giật, chỉ mới một chút mà ham chơi như vậy, làm sao trở thành Hoàng Hậu bậc mẫu nghi thiên hạ, khiến dân chúng phải sùng bái? Quách Lưu Thần cắn tai nàng, phả hơi thở lạnh băng của mình vào:

- Muốn bị phạt thế nào?

Biết thế nào hắn cũng sẽ nói thế này, nàng nhanh nhảu đáp:

- Không cho ta ăn vặt buổi chiều.

Hắn trừng mắt nhìn nàng, nữ nhân này khôn thật, liền nghĩ tới, không lẽ một

ngày nàng ăn rất nhiều cử sao? Vậy mà vẫn nhẹ hều như vậy, đúng là kỳ lạ mà. Quách Lưu Thần nghiêm giọng:

- Quá nhẹ.

Nàng nghĩ một chút rồi nói:

- Không cho ra khỏi giường.

- Quá làm biếng.

- Không cho vẽ tranh. - Là nàng bịa ra.

- Nàng biết vẽ? - Hắn nghi hoặc nhìn nàng.

Phạm Tử Tử đỏ ửng mặt, e thẹn nói:

- Có chút chút a.

Dáng vẻ nàng lúc này y hệt một thiếu nữ biết yêu đang xấu hổ làm nũng người tình khiến người ta không khỏi cưng chiều. Quách Lưu Thần ngây ra, từ lúc quen biết nàng bây giờ lần đầu mới thấy nàng xấu hổ, Mạn Vũ có kinh nghiệm yêu đương, hắn nói rằng khi phụ nữ xấu hổ đó chính là lúc họ biết yêu. Chẳng lẽ. . . nàng đã phải lòng ai?

Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn tối sầm, hắn nói:

- Nàng có thích ai không?

Phạm Tử Tử nhìn hắn rồi gật đầu, Quách Lưu Thần nhíu mày hỏi:

- Là ai?

Nàng cười cười:

- Người ta xấu hổ lắm, không nói đâu.

Quách Lưu Thần đột nhiên tức giận giữ lấy cằm nàng.

- Là ai?

Phạm Tử Tử sợ sệt nhìn hắn, hắn lặp lại câu hỏi:

- Là ai?

Bị giữ đau đến suýt khóc, Phạm Tử Tử run run giọng:

- Là. . . Là ngươi. . .

Hắn nhíu mi:

- Thật chứ?

Nàng gật đầu.

Quách Lưu Thần buông tay ra, tâm tình không khỏi vui vẻ, chợt thấy khoé mi nàng đã đọng nước, có lẽ lúc nãy hắn đã ra tay quá nặng, liền xoa xoa chiếc cằm nhỏ xinh của nàng:

- Ta xin lỗi, đừng khóc.

Được an ủi như vậy, Phạm Tử Tử càng muốn khóc nhưng vẫn nhịn, tay bấu chặt lấy gấu áo. Quách Lưu Thần nắm tay nàng:

- Muốn khóc thì cứ khóc, ta không trách đâu, thực xin lỗi.

Nàng ngước nhìn hắn rồi lắc đầu nguầy nguậy, lại nhìn ra trời mưa, mưa lớn thật, từng giọt đổ xuống thật mãnh liệt, Phạm Tử Tử cảm thấy, dường như bên lớp sương mù kia là một bóng người đang nhìn nàng, rất chăm chú là đằng khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.