Hoàng Hậu Tinh Ranh Được Hoàng Thượng Cưng Chiều Hết Mực

Chương 15: Ta muốn ăn sáng!



Phạm Tử Tử tỉnh dậy, thấy đầu mình nhức nhối không thôi. Nàng có chút trách cứ Quách Lưu Thần, hắn ta đã là chồng của nàng còn không biết giúp nàng, sáng sớm đã bỏ đi đâu rồi. Nghĩ vậy trong lòng nàng có chút mất mát.

- Dậy rồi à?

Vừa lúc Quách Lưu Thần bưng một mâm thức ăn bước vào, hắn ôn nhu cười với Phạm Tử Tử. Nàng liền bị nụ cười đó làm cho đỏ mặt, nhanh chóng xoá tan sự xấu xa trong đầu mình, nàng hỏi:

- Ngươi đang bưng cái gì đấy?

Quách Lưu Thần cười nhẹ:

- Điểm tâm cho nàng.

Đỏ mặt. . .

.

.

.

Ô, hắn đổi cách xưng hô rồi~

Thấy hắn thay đổi như vậy thực sự nàng cảm thấy hơi thẹn, đồng thời thấy vui vui trong lòng. Phạm Tử Tử nhẹ nhàng nói:

- Có gì?

Quách Lưu Thần nhàn nhã đáp:

- Canh gà hầm, bánh hạt sen, bánh bao nhân thịt. . .

Nghe mà bùng cả lỗ tai, nàng nhăn mặt, nhiều như vậy, không phải là hai người sẽ cùng ngồi ăn đấy chứ? Nàng là muốn ăn hết cơ!

Phạm Tử Tử nuốt nước bọt, nhìn Quách Lưu Thần đang kê chiếc bàn nhỏ đến gần, hắn ngồi trên giường, khuôn mặt có nét vui vẻ, tâm tình cũng tốt hẳn mọi hơn. Lúc hắn tự mình xuống bếp lấy điểm tâm cho nàng, nhiều cung nữ đã há hốc kinh ngạc, không ngờ Hoàng Hậu lại được sủng như vậy a.

Quách Lưu Thần thấy nàng vẫn bất động như vậy, liền hỏi:

- Sao vậy? Không muốn ăn sao?

Phạm Tử Tử lắc đầu. Hắn vươn tay ra kéo nàng vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc mượt như suối của nàng, chất giọng khàn khàn cất lên:

- Nàng như vậy không phải là muốn dụ dỗ ta chứ?

Phạm Tử Tử khó hiểu nhìn hắn, song thấy ánh mắt hắn nhìn nàng có chút ái muội, như có lửa đốt toàn thân. Nàng rùng mình một cái, chiếc khăn trượt ra khỏi người nàng, Phạm Tử Tử cảm thấy ở trước ngực lành lạnh, liền cúi xuống.

.

.

.

.

- A. . . A . . . Tránh ra, ai cho ngươi nhìn?

Phạm Tử Tử cảm giác mặt mình sắp thành lò đun nước sôi, lấy khăn che người lại. Quách Lưu Thần nhìn thấy biểu hiện của nàng không khỏi thú vị, nhếch môi:

- Người cũng đã thấy hết rồi, nàng che làm gì nữa?

Phạm Tử Tử càng nóng mặt hơn, hôm qua nhân lúc nàng say hắn đã XXOO với nàng sao? Hu hu, nàng là muốn giữ tấm thân trong sạch cho người mình yêu thôi mà, hắn đã cướp đi quyền lợi của người chồng tương lai của nàng rồi (?)

Mãi suy nghĩ, Phạm Tử Tử quên mất nàng đang nằm trong móng vuốt nhọn của sói, thả lỏng tinh thần cảnh giác, đầu óc đã bay đi phương nào.

Quách Lưu Thần phả hơi thở của mình vào tai nàng:

- Nàng là đang xấu hổ hay giả vờ?

Phạm Tử Tử giật mình, ngơ ngác nhìn hắn, song đột nhiên bị hắn hôn, nàng kinh ngạc há miệng, vẫn là tạo động cơ cho hắn cưỡng hôn mình. . . Nàng vẫn là quá ngây thơ đi!

Đến khi nàng bị hôn cho đến đỏ mặt, Quách Lưu Thần mới chịu nhả môi nàng ra, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, hắn hả hê ôm nàng vào lòng, miệng nhếch thành một đường cong hoàn hảo:

- Hay là chúng ta làm thêm một lần nữa. . .

Phạm Tử Tử trợn mắt:

- A. . . Không cần, không cần.

Quách Lưu Thần đem lời nàng nói nuốt vào bụng, tiếp tục triền miên lần nữa.

Mặt trời lên cao, Phạm Tử Tử mệt mỏi mở mắt, cảm thấy người mình thật dễ chịu, nàng động đậy một chút liền bị bàn tay to lớn giữ lại.

- Yên nào, nhức lắm phải không?

Quách Lưu Thần nhẹ nhàng hỏi, hắn xoa bóp chỗ phần eo cho nàng. Phạm Tử Tử kinh ngạc, nàng chu mỏ bất mãn. Haiz. . . Đúng là cưới chồng không hề sung sướng như những người phụ nữ nói, lúc nào cũng bị hành hạ a.

Nghĩ đến Quách Lưu Thần đè nàng ra XXOO mấy lần, nàng tức giận cắn ngực hắn một cái.

- Haiz. . . Hoàng Hậu, nàng còn muốn nữa sao? Đúng là sức lực thực dồi dào.

Phạm Tử Tử hoảng lên:

- Không muốn, không muốn. . .

Quách Lưu Thần đặt nàng ngồi ngay ngắn trên đùi, mắt khẽ lướt qua khuôn mặt nhỏ xinh của nàng, mỉm cười:

- Hay là chúng ta vẫn nên làm một lần nữa?

Nàng cứng họng, chợt la lên:

- Đúng rồi. Ta. . . ta là muốn ăn sáng. Ta muốn ăn sáng!

Quách Lưu Thần thấy biểu hiện đáng yêu của nàng thì không khỏi nâng khoé môi cao hơn, hắn xoa đầu nàng:

- Được, chúng ta cùng ăn sáng.

Quách Lưu Thần bế thốc Phạm Tử Tử đến bàn, vẫn là đặt trên đùi hắn, không cho nàng động tay động chân. Nàng bất quá cũng ngồi im, bởi vì trên người nàng lúc này chỉ là một bộ y phục mỏng, buông chăn ra có thể sẽ thấy toàn bộ, mà nàng lại rất ngại a.

Buổi sáng “nhẹ nhàng” trôi qua, bụng của nàng được hắn nhồi đến no căng, suốt buổi hắn chỉ lo đút nàng, ăn qua loa chỉ vài miếng bánh. Phạm Tử Tử uống xong cốc nước rồi đợi Ngọc Lam mang y phục vào, còn hắn có việc lên triều nên phải đi trước.

Ngọc Lam vui vẻ chạy vào:

- Tiểu. . . A, Hoàng Hậu, người xem, Hoàng Thượng vẫn là rất sủng người đi.

- Không có đâu. . . - Phạm Tử Tử vừa thay đồ vừa đáp - Hắn là phải làm vậy.

Nàng nghĩ rằng hắn phải động phòng với vợ của hắn mới như vậy. Ngọc Lam liền nói:

- Hoàng Hậu, người không biết, nô tỳ nghe nói rằng, Hoàng Thượng không hề đụng đến nữ nhân cho đến khi người đến, người là nữ nhân đầu tiên Hoàng

Thượng ân sủng. Chẳng phải là quá yêu thương người rồi hay sao?

Phạm Tử Tử ngây ra nhìn Ngọc Lam. Nàng là nữ nhân đầu tiên hắn chạm vào?

Vậy thì hắn cũng là nam nhân của nàng sao? Trong phim cổ trang, thường thì vua có rất nhiều nữ nhân, còn hắn chỉ có nàng thôi sao?

Phạm Tử Tử nghi hoặc nhìn ra cửa sổ, nhất định nàng phải tra ra rõ ràng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.