Hoàng Hậu Tinh Ranh Được Hoàng Thượng Cưng Chiều Hết Mực

Chương 8: Giận không biết nguyên nhân



Phạm Tử Tử từ ngày đó không thèm đi đến hoàng cung chơi nữa, suốt ngày rú trong nhà, thỉnh thoảng có đặt chân ra vườn.

Nàng trầm ngâm, tại sao hôm đó hắn ta lại hành xử kỳ quặc như vậy, là nổi giận sao? Nhưng nàng có làm gì cho hắn phật lòng chứ?

Càng nghĩ càng rối, nàng quyết định hôm nay phải đi dạo một vòng Ngự Lâm Viên.

Khung cảnh ở đây thật đẹp, hoa muôn vàn màu sắc thi nhau nở rộ, gió thỉnh thoảng thổi qua làm chúng lay động, nàng thích thú ngắt một cành phong lan đưa lên ngửi, đúng là rất thơm.

- Đã dậy sớm như vậy sao?

Nghe giọng nói quen thuộc từ huynh nàng, Phạm Tử Tử quay sang:

- Phải, muội muốn hít thở không khí trong lành một chút.

Bấy giờ mới phát hiện đứng sau Tử Từ là một chàng trai tướng mạo sáng sủa, vành đen thắt ngang lưng gợi lên cảm giác dũng mãnh, người đó đưa ánh mắt ôn hoà nhìn nàng.

Thấy Phạm Tử Tử nhìn chằm chằm người kế mình, Tử Từ mỉm cười, hắng giọng:

- Đây là Hoàng Thái tử Quách Thiên Lãm, đồng thời cũng là huynh đệ kết giao của ta.

Phạm Tử Tử gật đầu rồi phủi đầu gối đứng dậy, nàng ngẫm nghĩ. Nếu đây là Thái Tử thì đúng là anh của Quách Lưu Thần.

Do Thiên Lãm là con thứ nhất của Hoàng thượng do Thứ phi sinh nên rất được ưu ái làm Thái tử, song Hoàng hậu lại hạ sinh một tiểu tử, đó là Quách Lưu Thần.

Cho nên, Quách Lưu Thần là vua, còn anh trai vẫn là hoàng tử của một nước, có điều địa vị hơn hẳn vì là anh của vua.

Phạm Tử Tử lắc đầu thở dài, đúng là rắc rối.

Thiên Lãm tiến lên, thấy cành phong lan nàng cầm trên tay, gã ngâm nga:

- Bất thị ái phong trần

Tự bị tiền duyên ngộ

Hoa lạc hoa khai tự hữu thì

Tổng lại đông quân chủ. (*)

[*Chú thích: Trích bài Từ Theo Điệu

Dịch nghĩa:

Chẳng phải thích cuộc sống phong trần(1)

Tựa như bị lỗi lầm tiền kiếp

Hoa rơi, hoa nở tự có thời

Đều do chúa xuân làm chủ.(2)

(1) Phong trần (gió bụi): Người xưa gọi cuộc sống của kỹ nữ là kiếp phong trần.

(2) Hai câu này ý nói rằng mình bị phụ thuộc vào sự an bài của người khác, không được tự chủ, đồng thời cũng hàm ý mong vị quan mới phán quyết công bằng cho nỗi oan của nàng.]

Phạm Tử Tử nàng không ngu ngốc đến nỗi không nhận ra được ý tứ bên trong bài thơ, nàng đen mặt, đứng vùng dậy, la hét:

- Ai cho ngươi nói ta là kỹ nữ?

Thiên Lãm hơi kinh ngạc, hắn ôn nhu nói như chưa hề có chuyện xảy ra:

- Ý ta muốn nói vẻ đẹp của cô như những nàng kỹ nữ ở lầu xanh.

Phạm Tử Tử vẫn chưa hết giận:

- Dám so sánh sắc đẹp của bổn cô nương với đám phụ nữ đó sao? Ngươi không muốn sống nữa à? - Nói rồi, nàng hùng hổ vén tay áo lên, mặt nóng phừng phừng tức giận.

- Tử nhi muội, đây là Thái tử, không phải là người muội có thể động vào. - Tử Từ thấy tình nhìn nguy hiểm liền xông ra cản.

- Mặc kệ hắn, hắn dám sỉ nhục muội. - Phạm Tử Tử dẩu môi, song quay qua lườm hắn toé lửa.

Thiên Lãm mỉm cười, lắc đầu khó hiểu. Đây là cô em gái lạnh lùng, kiêu ngạo và quy tắc mà Tử Từ nói sao? Chắc chắn là không phải rồi, nàng ta hung dữ như vậy, còn gã nghe Mẫu hậu nói người nàng toát ra khí chất trang nhã, đây là trang nhã sao?

Phạm Tử Tử thấy gã cười liền nóng mặt, gã là đang trêu cười nàng sao? Nàng quay sang Tử Từ, vẻ mặt cảnh báo, song quay đi không chào hỏi ai.

Tử Từ thở dài thườn thượt, Thiên Lãm vỗ vỗ vai bằng hữu, nói:

- Đây là cô em gái quý phái mà huynh nói sao? Ta thấy chẳng giống gì cả.

Tử Từ đồng tình:

- Từ bữa nó té xuống hồ tính tình cũng thay đổi hẳn ra. Chắc là do lực va chạm quá mạnh nên bị mất trí nhớ.

***

Quách Lưu Thần từ bữa xảy ra gây gổ với nàng liền tức giận quăng hết những sổ sách có trên bàn, mặt hắn u ám như mây đen. Mấy ngày liền không ăn cơm, người hắn gầy rộc đi hẳn. Hắn chưa thấy người phụ nữ nào dám to gan như vậy, thật là nàng không sợ chết sao?

Quách Lưu Thần gọi Thái giám vào đi điều tra tình hình bên cung Phạm Tử Tử, chiều liền nhận được một tin:

“Phạm Tử Tử ít ra ngoài, suốt ngày ở trong Băng Ân cung (nơi nàng ở), không thì đi dạo quanh vườn.”

Quách Lưu Thần ngây người, nàng thường rất năng động thì cư nhiên sao lại rất ít ra ngoài, chẳng lẽ là tại hắn sao?

Nghĩ đến đây, hình ảnh mấy hôm trước ùa về đầu hắn, Quách Lưu Thần trầm ngâm, đúng là lúc đó hắn có quá đáng thật. Quyết ngày mai sẽ đi xin lỗi nàng, nhưng hắn lại thấy lòng tự trọng của mình dường như bị hạ thấp bởi một nữ nhân, không đành lòng chút nào.

Nhưng hắn nếu không xin lỗi, nàng sẽ xin lỗi sao? Nàng vốn là người bướng bỉnh, cứng đầu, đến chết vẫn không chịu khuất phục dưới người khác, điều này Tử Từ đã kể cho hắn nghe. Quách Lưu Thần đang nghĩ cách cho “thuận buồm xuôi gió” thì nghe tiếng giày cộp cộp, hắn ngước lên.

- Hoàng Thái hậu.

Bà gật đầu, rồi cười:

- Đang nghĩ gì vậy?

- Không có gì, trẫm chỉ đang suy nghĩ chút chuyện vặt thôi. - Quách Lưu Thần đáp.

Hoàng Thái hậu tinh mắt, dù hắn trả lời vậy nhưng bà đã biết nguyên nhân, liền bảo:

- Tử nhi thật sự rất giận phải không?

Hắn ngây người nhìn bà rồi gật đầu.

Hoàng Thái hậu thở dài, tìm một chiếc ghế ngồi xuống, tự rót cho mình tách trà, nhâm nhi một lúc bà cười:

- Thật ra chuyện này hai đứa đều có lỗi. Ngươi thực nóng tính đã làm kinh sợ tới Tử Tử, còn nó, thì quá ham chơi, chưa trưởng thành bao nhiêu, người khác lo cho cũng phải.

Ngừng một lát, nhìn biểu hiện của Quách Lưu Thần, bà nói tiếp:

- Ngươi còn thẫn thờ gì nữa, mau tìm cách làm Tử Tử hạ hoả đi. Ta chỉ chấp nhận Tử Tử làm cháu dâu thôi đấy, bằng không thì đừng nhìn mặt ta nữa.

Trông bộ dáng Hoàng Thái hậu nghiêm túc thế kia, Quách Lưu Thần liền gật đầu, đáp một tiếng rồi bước ra ngoài.

Còn Hoàng Thái hậu ở trong, bà lắc đầu mỉm cười. Tuổi trẻ nóng nổi, bồng bột thế đấy! Ngày xưa ông của Quách Lưu Thần cũng thường làm bà giận, nhưng cái miệng ngọt như mật của ông khiến bà không thể nào giận được.

Nhớ lại kỷ niệm xưa, Hoàng Thái hậu bật cười rồi nhớ đến Phạm Tử Tử, nàng ta tuy nghịch ngợm, trẻ con nhưng khí chất nho nhã vẫn ẩn sâu bên trong, một

ngày nào đó sẽ giúp ích cho Quách Lưu Thần. Lại thấy nàng ta có phần giống với bà lúc xưa, càng ngày càng yêu mến nàng hơn.

Trưa.

Phạm Tử Tử dùng bữa xong nổi hứng muốn ăn trái cây, lại chỉ ra cây ổi trước sân, đòi đám thị vệ hái bằng được.

- Haiz... Sao các ngươi lại vô dụng thế này? Tránh ra, để ta trèo. - Nàng vỗ vỗ ngực ra oai, song vén tay áo lên.

Đám nô tỳ hốt hoảng, vội quỳ xuống:

- Tiểu thư, xin người đừng nóng nảy, để chúng thần bảo người hái. Tiểu thư đừng trèo lên, Hoàng thượng mà thấy thì tội nghiệp chúng thần.

Bấy lâu nay thấy Hoàng thượng thường lui tới, đâm ra hiểu rằng Hoàng thượng rất sủng nàng, sợ nếu để nàng bị trầy hay xước một miếng da, e rằng sẽ không yên ổn.

- Kệ các ngươi, ta vẫn trèo.

Phạm Tử Tử bĩu môi, một chân đặt lên thân cây, tay kia bám chắc lấy cành trên cao.

Chẳng mấy chốc đã leo lên được cây ổi, nàng khoái chí cười cười:

- Các ngươi đã thấy tài năng của bổn cô nương chưa?

Đám nô tỳ thở phào nhẹ nhõm.

Phạm Tử Tử với tay, hái một trái ổ đưa vào miệng cắn:

- Ưm... Rất ngọt, Ngọc Lam, ngươi hứng nhé!

Nàng nói rồi hái thêm nhiều quả nữa, ném xuống cho cung nữ và thị vệ hối hả

nhặt. Trong Băng Ân cung xảy ra một trận huyên náo, mặc cho bọn người ở dưới la hét, nàng vẫn cứ hái, lại còn hạ lệnh:

- Nếu các ngươi bỏ trái nào ta sẽ phạt mỗi người các ngươi một lượng vàng.

Đám nô tỳ sợ hãi dạ vâng, tay chân luống cuống nhặt ổi lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.