Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 1 - Chương 25: Mượn đao giết người



Trong lúc này, quản gia Chu Thuận đang u sầu cầm một cái hộp, trong hộp là một đoạn cánh tay tuy đã dùng băng đông cứng nhưng đã hơi bốc mùi, nhìn vô cùng dễ sợ. Đột nhiên nghe thấy một tiếng *cạch*, gã giật nảy mình lên như bị rắn cắn, lập tức chụp thấy chủy thủ trên giường, trừng mắt nhìn quanh rồi quát lớn: “Kẻ nào?”

Xung quanh vẫn vô cùng an tĩnh, không một bóng người, Chu Thuận xoay đầu lại, chỉ thấy một phong thư được buộc dính với một viên đá nằm yên trên mặt đất, trên thư còn có một đóa hoa lê trắng muốt, giấy viết thư tản ra ra một mùi thơm thanh nhã nhàn nhạt.

Sau khi mở thư ra, ánh mắt Chu Thuận nhất thời phát ra vẻ tà dâm, suy nghĩ trong đầu vừa động thì không khỏi bĩu môi một cái rồi quay vào ngồi xuống ghế chứ không đi ra cửa. Hồi lâu sau, một cái túi nhỏ lại được ném vào từ cửa sổ, hắn mở ra nhìn, là một cái yếm màu đỏ tươi. Phía trên yếm có vẽ hình đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, vô cùng khêu gợi khiến người xem phồng to mạch máu, nóng ran cả người.

Gã cất tiếng cười mờ ám, nhét cái yếm vào trong ngực, lẩm bẩm: “Ban ngày còn chờ không kịp, thực là đám đàn bà lẳng lơ!”

Nói xong, gã mặc ngoại bào vào rồi liền đi ra cửa.

……………………………………………………………………………………

Gia Cát chủ phủ* nằm ở phía Đông thành Chân Hoàng, dựa sát núi Xích Tùng, bên trái là hồ Xích Thủy, cửa chính hướng về phía Bắc, hậu viện ở phía Nam, đất đai cực kỳ rộng lớn. Cả phủ có ba khuôn viện, nội đình sâu thẳm với tầng tầng phòng hộ, ngoài có lầu gác, thị vệ canh chừng suốt hai mươi bốn giờ, cộng thêm bốn tòa tháp cung tiễn cùng một con kênh nhỏ phòng cháy. Quả thực chính là một thành trì nhỏ khi có chiến sự.

*Chủ phủ = phủ dòng chính, khác với phủ dòng thứ cũng họ Gia Cát

Khuê phòng các vị phu nhân và tiểu thư của Gia Cát gia tọa lạc an toàn dưới chân núi Xích Tùng. Từ bên ngoài muốn lẻn vào nội viện căn bản là chuyện không tưởng.

Hiện đang giữa trưa, mặt trời đứng bóng nhưng trên vách đá núi Xích Tùng lại có một bóng đen nhỏ đang nhanh chóng trượt xuống. Bão tuyết đã kết băng khắp toàn ngọn núi, cũng bao phủ cả vách đá, ánh mặt trời phản xạ trên mặt băng sáng chói mắt, khiến cái bóng nho nhỏ kia trở nên rất khó nhìn ra.

Một tiếng *phịch* rất khẽ vang lên, hai chân Sở Kiều rốt cuộc chạm đất, nàng cởi dây thừng trên người xuống, quay đầu xem xét Xung quanh. Không có người, an toàn!

……………………………………………………………………………………

Tại cửa ra vào hậu viện, hộ vệ canh cửa nói: “Thì ra là Chu quản gia, Chu quản gia đến nội phủ có chuyện gì sao?”

“Hôm qua A Tứ nói phòng ốc ở Lê Nhiễm viện bị rò rỉ nước, tuyết ở lầu hai bị tan nên chảy nước thấm xuống sảnh dưới, ta tới xem một chút.”

Hộ vệ cười nịnh nọt, “Loại chuyện nhỏ nhặt này sao dám phiền đến Chu quản gia? Giao cho tiểu nhân đi làm là được.”

Chu Thuận cười một tiếng, lắc đầu nói: “Ta cũng đang nhàn rỗi, Đại thiếu gia có ở trong phủ không?”

“Đại thiếu gia và Tứ thiếu gia ở trong thư phòng thương nghị từ sáng sớm đến giờ, xem ra trong thời gian ngắn sẽ chưa ra.”

“Ừ.” Chu Thuận gật đầu, “Được rồi, ta đi vào đây, không cần thông báo với các chủ tử, trời cũng đã trưa, các chủ tử có lẽ đều đang nghỉ trưa, không được quấy rầy chủ tử nghỉ ngơi.”

“Tiểu nhân hiểu.”

Thời gian vừa vặn, bé gái núp trong bụi hoa, hai mắt thoáng lóe lên, khóe miệng cong lên khẽ nở một nụ cười.

Thất phu nhân Đoan Mộc Hoa Trữ của Xuân Hoa viện đang chuẩn bị ngủ trưa, áo choàng sa mỏng được cởi xuống lộ ra hai bờ vai trơn bóng nõn nà, ngực nở eo thon, cặp chân dài cùng hai mông tròn lẳn, da thịt vô cùng mịn màng, mười đầu ngón tay hồng hồng, là một nữ nhân vô cùng kiều diễm. Nha hoàn khoác áo ngủ bằng tơ lên người Thất phu nhân, hầu hạ nàng lên giường.

Ngay lúc này, không ai phát hiện ra viên ngói trên nóc nhà lặng lẽ được xê dịch để hở một cái lỗ nhỏ, bên cạnh cái lỗ có một cái túi vải nhỏ, thành túi không ngừng ngọ nguậy như có vật sống bên trong.

Đám nha hoàn lui xuống, trong phòng trở nên vô cùng an tĩnh, dần dần chỉ còn tiếng thở khe khẽ của Thất phu nhân. Một tiếng *bịch* nhỏ vang lên, cái túi vải rơi xuống trên chiếc gối thêu hoa lê tinh xảo của Thất phu nhân.

Thất phu nhân đang ngủ say thì đột nhiên cảm giác trên mặt có vật lông xù gì đó đang liếm láp cần cổ thơm mịn của mình, nàng còn tưởng là mình nằm mơ nên cũng không mở mắt ra. Ngay sau đó, trên mặt bỗng nhiên truyền đến cảm giác đau đớn, Thất phu nhân bị đau liền dụi dụi mắt, nhìn rõ vật trước mặt thì hơi sửng sờ, ngay sau đó liền có một tiếng hét kinh hoàng lập tức vang vọng khắp Xuân Hoa viện.

“Phu nhân, phu nhân!” Bọn nha hoàn vội vàng chạy vào phòng, vừa tiến vào liền lập tức sợ hãi, không ngừng thét chói tai. Chỉ thấy bên trong khuê phòng Thất phu nhân đầy nhung nhúc đám chuột lông đen nhánh vừa to vừa mập, nhìn thấy người cũng không sợ, có mấy con còn đang ở trên giường Thất phu nhân ra sức cắn xé áo ngủ bằng gấm hoa lệ.

“Á! Đám súc sinh này ở đâu ra vậy, đuổi chúng ra cho ta, mau đuổi chúng ra! Aaa!”

Thế là toàn bộ Xuân Hoa viện dùng cả buổi trưa tiến hành công cuộc diệt chuột, Thất phu nhân uống hơn mười ly trà an thần nhưng vẫn chưa bình ổn được nhịp thở, toàn thân run lẩy bẩy.

“Phu nhân, chúng ta tìm được cái này ở trên giường của người!” Thị vệ cầm một cái túi màu hồng phấn đi đến bẩm báo.

Thất phu nhân nhận lấy cái túi, chỉ liếc nhìn một cái liền trừng to mắt, lập tức đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Tiểu tiện nhân! Ta biết ngay là ả mà! Người đâu, theo ta đến Lê Nhiễm viện, xem ta như thế nào xé rách da mặt tiểu tiện nhân kia!”

Bọn hạ nhân ở Xuân Hoa viện theo Thất phu nhân hùng hổ đi về phía Lê Nhiễm viện. Không ai chú ý đến cái tủ nhỏ trong góc chậm rãi bị đẩy ra, hé lộ khuôn mặt trầm tĩnh của một bé gái.

Lửa đã nhóm, cứ để nó tự bùng lên là được. Chuyện đã xong, nàng cũng nên lui ra rồi.

Nội phủ nhanh chóng trở nên náo loạn, bên phía Lê Nhiễm viện càng thêm ồn ào, cho nên Sở Kiều theo đường cũ rất dễ dàng rời khỏi nơi thị phi này.

……………………………………………………………………………………

Trong thư phòng, Gia Cát Hoài dùng sắc mặt ngưng trọng nhìn Gia Cát Nguyệt, trầm giọng nói: “Tứ đệ, chuyện lần này đệ thấy sao?”

Trong phòng vẫn im lìm không một tiếng động, Gia Cát Hoài nhíu mày, hướng về phía Gia Cát Nguyệt cũng đang cau mày như có tâm sự, nhẹ giọng kêu: “Tứ đệ?”

“À?” Gia Cát Nguyệt thoáng giật mình, ngẩng đầu lên, vẻ hơi lúng túng chợt lộ ra trên mặt lập tức biến mất ngay sau đó, hắn vội vàng nói: “Lần này xem ra Yến vương phủ khó thoát rồi.”

“Ừ, ta cũng thấy vậy.” Gia Cát Hoài gật đầu nói tiếp: “Yến vương phủ vốn như cây cao đón gió, từ lâu đã là cái đinh trong mắt các đại môn phiệt, gia tộc Ba Đồ Cáp ở đất phong phía Tây đã mơ ước Bắc Yến nhiều năm, chuyện lần này tám chín phần cũng là nhằm hắt nước bẩn lên đầu Yến vương. Cộng thêm vị chủ tử ở cung Thịnh Kim kia từ trước đến giờ thà tin người ngoài chứ không tin tưởng huynh đệ mình.”

Ngay lúc đó, bên ngoài chợt vang lên tiếng ồn ào huyên náo, Gia Cát Hoài nhướng mày, cao giọng hỏi: “Chu Vĩnh, bên ngoài xảy ra chuyện gì? Sao lại ồn ào như vậy?”

“Hồi bẩm Đại thiếu gia, là tiếng động từ phía Lê Nhiễm viện, dường như là do Thất phu nhân đang làm ầm ĩ với ca nữ Lê Hương, Tam phu nhân và Tứ phu nhân cũng đã đến đó rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.