Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 1 - Chương 4: Bãi săn hoàng gia



Đại Hạ bắt nguồn từ bờ Đông thượng du sông Hồng Xuyên, tổ tiên người Hạ là dân du mục, di cư theo đồng cỏ và nguồn nước, người dân yêu thích võ nghệ, ai cũng vạm vỡ mạnh mẽ.

Thảo nguyên khí hậu lạnh lẽo, hoàn cảnh sống khắc nghiệt đã hạn chế sự phát triển của mọi mặt, đã vậy lại còn bị bọn chó người Nhung* xâm chiếm nhiều lần. Người Hạ đã trải qua trăm ngàn năm sinh tồn gian nan ở bên bờ Đông sông Hồng Xuyên, cho đến khi Bồi La Chân Hoàng xuất hiện, thành lập chính quyền Đại Hạ, mở ra một chương mới cho sự phát triển của dân tộc.

*Người Nhung = cách Trung Quốc thời xưa gọi người Phương Tây

Lịch sử Đại Hạ mỗi đời cơ hồ đều là dùng máu và nước mắt viết thành. Thiên tính du mục đã khiến người Hạ không hề quyến luyến chỗ ở, vì thế sự tương giao giữa họ và tộc Biện Đường ở phía Nam cùng tộc Hoài Tống ở phía Đông cũng chỉ ở một mức độ nhất định, còn luôn cho mình uyên bác thông thái hơn hai dân tộc này.

Mấy trăm năm qua, người Hạ không ngừng di dân về phía Tây, đánh đuổi dị tộc, không ngừng mở rộng diện tích đất nước. Đến nay Đại Hạ đã vượt qua Biện Đường có hơn ba nghìn năm lịch sử và Hoài Tống có đội thương nhân hùng hậu giàu có để trở thành cường quốc quân sự mạnh nhất đại lục.

Nước đến thuyền lên, thành Chân Hoàng đồ sộ sừng sững tọa lạc trên bình nguyên sông Hồng Xuyên đã trở thành trung tâm kinh tế chính trị của cả đại lục. Lầu cao san sát, thương lữ lui tới, phồn hoa cẩm tú, quý tộc các nước cùng phù hào thương nhân không ngừng qua qua lại lại trên đường lớn Cửu Uy như con thoi, cực kỳ náo nhiệt.

Sáng sớm, tiếng chuông đầu tiên trong ngày ngân vang, theo tiếng chuôn văng vẳng kéo dài, cửa thành chậm rãi được mở ra, ánh mắt trời phủ xuống khắp thành, lại một lần nữa bắt đầu ngày mới.

“Ha!”

Một âm thanh trong trẻo vang lên, con tuấn mã màu đen tung vó trên nền tuyết trắng bên ngoài hoàng thành, bông tuyết tung bay mịt mù, bỏ xa hơn mười tên tùy tùng ở phía sau.

“Yến thế tử, ngươi tới muộn!”

Gia Cát Hoài cười dài một tiếng, ruổi ngựa tiến lên, cười nói với người vừa mới đến. Giọng của hắn ấm áp, diện mạo như gió xuân, đôi mắt khẽ nheo lại, lóe ánh nhìn tinh anh, một thân hoa phục màu vàng tím thêu hình cá chép bằng chỉ bạc, trên vai choàng áo khoác bằng lông cáo tuyết, càng lộ vẻ ung dung cao quý cùng phong lưu phóng khoáng, thoạt nhìn bất quá chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi nhưng lại mang vẻ cơ trí thành thục hơn số tuổi.

Đứng ở bên cạnh hắn còn có bốn thiếu niên nhỏ tuổi, khoảng mười một mười hai tuổi, lớn nhất cũng chỉ mười ba mười bốn, đều mặc hoa phục bằng gấm, chung quanh có tùy tùng đi theo, đều sở hữu diện mạo anh tuấn bất phàm. Nghe tiếng hắn, bốn người đều đồng loạt quay sang nhìn người vừa mới đến.

Yến Tuân ghìm cương ngựa hô một tiếng, bảo mã mạnh mẽ dẫm vó lên mặt tuyết, bỗng nhiên dựng thẳng người lên, hí dài một tiếng vang dội rồi vững vàng dừng lại trên cánh đồng tuyết.

Yến Tuân một thân hoa phục tím sẫm, bên ngoài khoác áo lông trắng như tuyết, y trầm giọng nói: “Lúc nhận được tin của Gia Cát huynh thì Bát công chúa đang ở quý phủ, nên thoát thân thật sự cũng có chút khó khăn, khiến chư vị đợi lâu rồi.”

“Thì ra là có hẹn với giai nhân, xem ra chúng ta đã quấy rầy nhã hứng của Yến Thế Tử.” Một tiểu công tử nới lỏng cẩm bào màu lục, tiến lên cười híp mắt nói, giọng nói còn lẫn chút non nớt, thoạt nhìn chỉ khoảng mười một mười hai tuổi, hai mắt cong cong như mắt hồ ly.

Yến Tuân nhàn nhạt đáp: “Cảnh tiểu vương gia nói đùa, nếu không phải do Cảnh tiểu vương gia khiến ta làm vỡ chén lưu ly của Công chúa trong buổi quốc yến hôm trước thì hôm nay ta cũng không có diễm phúc như vậy. Nói ra thì đều là do Tiểu vương gia ban tặng.”

Tiểu công tử cúi đầu cười một tiếng, cũng không để ý nữa, quay đầu sang nói với thiếu niên mặc áo choàng xanh bên cạnh: “Mộc Duẫn, nhìn thấy chưa? Ta đã bảo Yến thế tử sẽ không bỏ qua chuyện này, nhất định sẽ lý luận đến cùng.”

Mộc Duẫn khẽ nhướng mày, “Người bị ngươi cho ăn khổ ở hoàng thành này còn ít sao? Yến thế tử xem ra còn tốt tính, nếu đổi là ta thì tối ngày hôm đó đã đuổi giết đến tận chỗ của ngươi rồi.”

“Rốt cuộc có so tài hay không? Nếu muốn nói chuyện phiếm thì không bằng trở về cho rồi.” Một thiếu niên mặc cẩm bào đen tiến lên nói, bên hông còn đeo một cây cung lớn khảm vàng, vừa nhìn liền biết là vật ngự dụng*.

* Vật ngự dụng = đồ dùng của hoàng thất

Lúc này Yến Tuân dường như mới chú ý tới hắn, lập tức xuống ngựa, cung kính hành lễ: “Thì ra Thất điện hạ cũng ở đây, xin thứ cho Yến Tuân vừa thất lễ.”

Triệu Triệt liếc nhìn Yến Tuân một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên xem như đã đáp lời, sau đó trực tiếp quay sang nói với Gia Cát Hoài: “Buổi chiều ta và Bát đệ còn phải đến Thượng thư phòng, không có nhiều thời gian.”

Gia Cát Hoài cười nói: “Nếu Yến Thế Tử đã đến, vậy chúng ta lập tức bắt đầu.”

Cảnh tiểu vương gia vỗ tay cười: “Gia Cát lại có trò mới, mau mang ra đây cho ta xem với.”

Triệu Giác nói: “Ta thấy bên kia có một đống lồng thú vừa được chuyển đến, Gia Cát, ngươi không phải gọi chúng ta đến đây đẻ săn thú sao, làm vậy là có ý gì?”

Gia Cát Hoài lắc đầu, thần bí nói: “Hôm nay ta đã tốn không ít tâm tư, các ngươi nhìn xem.”

Dứt lời, hắn giơ tay khẽ vỗ hai tiếng, tiếng vỗ tay thanh thúy quanh quẩn trên nền tuyết trắng xóa.

Ở phía xa xa, hàng rào được mở ra, đám tùy tùng của Gia Cát Hoài đẩy sáu chiếc xe ngựa lớn vào trong bãi săn, sau đó xếp sáu cái lồng tre khổng lồ thành một hàng trên bãi đất trống, phía trên lồng tre được phủ vải đen, nhìn không ra bên trong là gì.

Cảnh tiểu vương gia hứng thú hỏi: “Bên trong là cái gì thế? Gia Cát, ngươi cũng đừng kín như bưng thế chứ?”

Gia Cát Hoài cười một tiếng, khẽ phất tay ra hiệu với đám tùy tùng ở đằng xa. Chỉ nghe *soạt* một tiếng, vải đen lập tức bị kéo xuống. Cảnh tiểu vương gia ‘A’ một tiếng hơi sững sờ, rồi lập tức vui vẻ nở nụ cười.

Bên trong lồng tre khổng lồ là một đám nữ hài tử còn rất nhỏ, lớn nhất cũng chỉ khoảng bảy tám tuổi, mỗi lồng tre có hai mươi hài tử, trên người chỉ mặc một cái áo ngắn bằng vải thô như áo tù, trên vạt áo trước ngực mỗi người đều có viết một chữ thật to. Chữ trên ngực đám trẻ mỗi lồng tre đều khác nhau, là ‘Mộc’, ‘Cảnh’, ‘Yến’, ‘Gia Cát’, Triệu Triệt cùng Triệu Giác thì lấy chữ ‘Triệt’ và chữ ‘Giác’ để phân biệt. Đám nữ hài tử bị nhốt trong lồng tre phủ vải đen đã lâu, đột nhiên gặp ánh sáng chói lòa nên nhất thời đều che mắt lại, đồng loạt hét lên sợ hãi, giống như một bầy thỏ con nhát gan.

Gia Cát Hoài cười nói: “Lúc trước có một đội thương nhân người Hồ từ Tây Vực đến thăm phủ Gia Cát, trò này chính là do bọn họ dạy cho ta. Một lát nữa ta sẽ cho mở lồng tre rồi thả đám sói hoang ra, đám súc sinh kia bị bỏ đói ba ngày nên đã đói đến đỏ mắt rồi. Chúng ta có thể bắn sói, cũng có thể bắn hạ nhân từ lồng của người khác. Sau một nén nhang, ai còn nhiều hạ nhân nhất sẽ chính là người chiến thắng.”

Cảnh tiểu vương gia ha ha cười lên, vỗ tay nói: “Quả nhiên có ý tứ, trò hay.”

Gia Cát Hoài nói: “Vậy bắt đầu thôi, mỗi người ba mươi mũi tên.”

Dứt lời, y quay đầu nói với gã thuộc hạ bên cạnh: “Chu Thuận, mở lồng.”

Bọn hạ nhân được lệnh liền mở lồng tre, sau đó rời khỏi bãi săn. Bọn nhỏ lạnh run đứng yên tại chỗ, coi như vẫn bị nhốt trong lồng tre, không dám động đậy dù chỉ một chút.

Đột nhiên có tiếng rít gào vang lên, hai tấm rào chắn được đẩy lên, hơn hai mươi con sói hoang hung ác nhất thời vọt vào bãi săn, mở cái miệng to như chậu máu, gầm thét lao về phía đám nữ hài tử.

Đám nữ hài tử khoảng bảy tám tuổi nhất thời kinh hãi thét chói tai, hoảng hốt tụ lại một chỗ, đồng loạt chạy về phía có nhiều người hơn. Cùng lúc đó từ bên ngoài rào chắn có mấy mũi tên nhọn mãnh liệt bắn vào bên trong. Chẳng qua hướng mũi tên không nhắm vào đám sói hung hãn kia mà lại nhắm vào những đứa trẻ mang tên khác đang chạy về phía đám trẻ mang tên mình.

Mùi máu nồng đậm tản ra trong không trung, tiếng kêu rên thê lương thảm thiết vang lên, mũi tên nhọn bắn thủng bả vai gầy cùng phần ngực bụng của đám trẻ, máu tươi không ngừng tuôn ra trên thân thể nhỏ bé nhìn như những đóa hồng đỏ thắm. Bầy sói bị mùi máu kích thích nên càng thêm hung hãn, một con sói xanh đen nhanh chóng chồm lên cắn đứt cổ một đứa trẻ, cô bé kia còn chưa kịp hét thảm thì đã bị một con sói khác xé đi một phần đùi, đầu cũng bị táp hơn một nửa, óc trắng cùng máu tươi văng ra tung tóe, phủ đầy trên nền tuyết trắng.

Một cảnh tượng hỗn độn giữa trời đất phủ tuyết, tiếng kêu thảm thiết kịch liệt không dứt bên tai, bả vai đau đớn tột đỉnh, mí mắt nặng như bị núi đè, thân thể nho nhỏ của Kinh Nguyệt Nhi bị tên nhọn xuyên thủng đang dán chặt ở trên mặt đất, hô hấp của cô bé dần suy yếu nhưng vẫn nhăn mặt nhíu chặt mày. Một con sói hung ác đang chậm rãi nhích đến gần, nó mở to đôi mắt xám, thèm thuồng nhỏ nước dãi ròng ròng trên mặt cô bé.

Từ trong tối tăm, tựa như trời cao đang chăm chú nhìn vào thảm kịch dưới hạ giới này, ngay lúc con sói há miệng chuẩn bị cắn xuống, hai mắt nữ hài tử chợt mở ra, ánh mắt sáng như tuyết sắc như đao, không hề có chút yếu ớt cùng khiếp đảm của hài tử. Tựa như theo bản năng, cô bé đưa tay chắm chặt lấy hàm dưới con sói, sau đó ngẩng đầu lên dùng sức cắn mạnh vào cái lưỡi đang thè ra của nó.

Con thú bị thương cất tiếng tru bén nhọn, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía đứa trẻ có ánh mắt hung ác vừa cắn nát đầu lưỡi con sói kia, kinh ngạc đến quên cả bắn tên.

Triệu Triệt là người đầu tiên kịp phản ứng, thấy trên người cô bé kia có một chữ ‘Triệt’ thật to thì ha ha cười một tiếng, giương cung kéo tên bắn phập vào cổ con sói.

Con sói kêu rên một tiếng rồi gục xuống trên mặt đất. Thảm kịch trên bãi săn vẫn còn đang tiếp tục, những con sói khác thi nhau rượt theo đám nữ hài tử, khắp nơi đều có thi thể bị xé rách tay chân, trong tai nghe được đều là tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng khóc rống tê tâm liệt phế.

Kinh Nguyệt Nhi run rẩy đứng dậy, không thể tin trợn to hai mắt, toàn thân như hóa đá. Quần áo rách nát, tóc tai tán loạn, mặt tái nhợt phủ đầy máu, gió lạnh thổi qua khiến thân thể nhỏ bé của cô nhìn như một ngọn cỏ lay lắt giữa cuồng phong.

*Chíu* một tiếng, một mũi tên nhọn nhất thời bay đến, Kinh Nguyệt Nhi linh hoạt nhảy về phía sau, nhưng vì còn nhỏ sức yếu nên chỉ tránh được chỗ bụng trí mạng chứ không thoát được mũi tên cắm thẳng lên đùi, máu tươi ào ào chảy ra.

Cảnh tiểu vương gia cười hắc hắc, tiếp tục lắp tên chuẩn bị bắn tới.

Triệu Triệt nhăn trán, lạnh lùng hừ một tiếng, cũng giương cung lắp tên, *chíu* một tiếng, mũi tên của y lướt gió bắn gãy mũi tên của Cảnh tiểu vương gia.

Nhận ra được đám sói phía sau vẫn như bóng với hình, mũi tanh hôi đã đến gần chóp mũi, Kinh Nguyệt Nhi không kịp xem xét vết thương trên đùi, gấp gáp chạy về phía Triệu Triệt.

Chính là người này trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã cứu nàng* hai lần. Chỉ thoáng chốc nàng liền nhanh chóng lựa chọn phương hướng có lợi nhất cho bản thân.

*Về cổ đại rồi nên đổi xưng hô nhé, chuyển từ cô sang nàng

Song nàng vừa chạy được hai bước thì một mũi tên nhọn đột nhiên bắn xuốn ngay trước chân nàng. Nàng sửng sốt, liền ngừng lại, sau đó ngẩng đầu lên, cau mày khó hiểu nhìn vị thiếu niên mặc hắc bào đang cưỡi trên con ngựa đỏ thẫm kia.

Triệu Triệt khinh miệt hừ lạnh một tiếng, khóe mắt quét qua nàng một cái, lại giương cung bắn thủng ngực một cô bé khác đang chạy trốn, đứa bé không quá năm sáu tuổi kia kêu thảm một tiếng rồi ngã gục trên mặt đất, chữ ‘Yến’ sau lưng bị máu tươi nhuộm đỏ, nhanh chóng bị đám sói xé xác.

Thời gian không nhanh không chậm, nữ hài đứng yên tại chỗ, vẻ mặt vẫn còn sững sờ. Thế rồi nàng đột nhiên mím môi, nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, tốc độ của nàng cực nhanh, tựa hồ vết thương ở đùi không có chút ảnh hưởng đến sự linh hoạt của nàng. Phía sau nữ hài có một con sói đang rượt theo, con sói mạnh bạo nhảy chồm về phía nàng nhưng lại bị nàng né tránh trong khoảng khắc.

Nữ hài chạy đến một góc của bãi săn, nơi đó có để một đống gỗ cùng cỏ dại dành cho ngựa ăn, nàng nhặt một cây gậy lên, cũng không quay đầu lại liền đập thật mạnh trên lưng con sói.

Con sói tru lên một tiếng, lảo đảo nhảy xuống một bên, hiển nhiên đã bị trọng thương.

“Đến đây! Đều đến đây!” Cô bé quát to một tiếng rồi ngồi xổm xuống nhặt hai cục đá đập mạnh vào nhau, tia lửa xẹt ra văng vào đống cỏ, cỏ khô trong tích tắc liền bắt lửa bùng cháy.

Nàng châm lửa ở đầu gậy gỗ, huơ huơ về phía đám trẻ con đang chạy trong bãi săn, lớn tiếng kêu lên: “Đến đây! Tất cả mau đến đây!”

Đám hài tử liền khóc lớn chạy về phía Kinh Nguyệt Nhi, toàn bộ đều bị thương, cũng có bị sói cắn nhưng phần nhiều đều là bị trúng tên. Ngắn ngủi trong chốc lát cũng chỉ còn lại không đến hai mươi người.

Sói hoang vốn sợ lửa, bọn chúng bị đói đã lâu mà còn phải vòng vo vây bắt đám trẻ một hồi, nay thấy Kinh Nguyệt Nhi che chắn đám trẻ ở sau lưng thì do dự không dám tiến lên, cuối cùng quay lại chạy về phía các thi thể trong bãi săn tiếp tục cắn xé.

Gia Cát Hoài khẽ nheo đôi mắt hẹp dài, đột nhiên nhẹ giọng nói: “Súc sinh vô dụng.”

Sau đó hắn lắp tên bắn về phía bầy sói, một trận máu tanh cùng tiếng tru thảm thiết vang lên, từng con một ngã xuống, không con nào sống sót.

Đám trẻ may mắn còn sống sót thấy thế thì mừng rỡ, không để ý thương tật đau đớn khắp người, nhất tề nhảy lên chuẩn bị lớn tiếng hoan hô. Song, không đợi cho tiếng hoan hô của các nàng phát ra khỏi cổ họng, một đám tên dày đặc đã bắn đến. Nhóm hậu duệ quý tộc thiên triều đang dùng ánh mắt sắc bén, không chút nhân nhượng tàn nhẫn vung tên bắn thẳng vào đám trẻ, một tên đổi một mạng.

Một mũi tên nhọn lướt gió bắn phập vào đầu đứa trẻ ở trước mặt Kinh Nguyệt Nhi, mũi tên bắn vào mắt phải, xuyên qua ót, vững vàng dừng lại ở trước chóp mũi nàng. Óc và máu nhầy nhụa bắn lên trên mặt nàng, nàng mở to miệng, trên tay vẫn cầm thanh gỗ còn đang cháy, không hề di động. Tiếng la khóc của đám trẻ quanh quẩn bên tai nàng, tất cả giống như là một cơn ác mộng.

Đám tên dần dần thưa thớt, Cảnh tiểu vương gia cùng Mộc Duẫn ăn ý cười với nhau một tiếng, cùng lúc giương cung nhắm thẳng Kinh Nguyệt Nhi bắn tới. Triệu Triệt nhướng mày, ruổi ngựa tiến lên, đưa tay rút tên, chỉ còn lại một tiễn, y hừ lạnh một tiếng, dùng một tay bẻ gãy mũi tên, song song lắp hai đoạn tên lên cung, nhanh chóng bắn ra, nhất thời liền đánh rớt tên của Cảnh tiểu vương gia cùng Mộc Duẫn.

Gia Cát Hoài cười lớn một tiếng, kêu lên: “Bắn rất hay!”

Lời vừa dứt, tất cả tiếng kêu thảm thiết đều dừng lại, cơn gió bấc quét qua bãi đất trống, mùi vị máu tanh tràn đầy trong không khí. Giữa bãi săn nhuộm đỏ máu, chỉ còn một mình Kinh Nguyệt Nhi đầu tóc rối bời đang dùng rơm rạ quấn quanh thân, áo nàng ướt sũng máu, mặt tái nhợt đang chống gậy đứng tại chỗ, vẻ mặt đờ đẫn nhìn sang bên này, như đã choáng váng vì sợ.

Triệu Giác nói: “Thất ca thật lợi hại, ta đã hết tên, hôm nay xem ra là Thất ca đại thắng.”

Cảnh tiểu vương gia nhăn trán, liếc nhìn giỏ tên của mình, vừa liếc sang Mộc Duẫn, cuối cùng quay đầu nhìn về phía Gia Cát Hoài.

Trên gương mặt tuấn tú của Gia Cát Hoài nở nụ cười híp mắt, y nói: “Ta đã không còn tên từ sớm.”

“Yến thế tử không phải còn tên sao, thời gian chưa hết, ai thắng ai thua còn chưa biết được.” Mộc Duẫn đột nhiên nói ra, nhất thời ánh mắt của mọi người đều chuyển đến trên người Yến Tuân.

Triệu Triệt lạnh lùng nhìn về phía Yến Tuân, không mặn không nhạt nói: “Yến thế tử quả thực luôn khiến người khác bất ngờ.”

Thời gian một nén nhang vừa mới qua một nửa, tất cả đều đã hết tên, chỉ có Yến Tuân vẫn còn một mũi tên.

Yến Tuân ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, tuy chỉ mới mười ba mười bốn tuổi nhưng lưng hắn đã cao ngất, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc bén, hoa phục tím thẫm càng khiến hắn càng thêm vẻ anh tuấn lạnh lùng hơn người. Hắn lạnh nhạt chậm rãi thúc ngựa tiến lên, kéo cung nhắm thẳng vào đứa trẻ duy nhất còn sống trong bãi săn.

Có cơn gió mạnh cuồn cuộn thổi qua thân thể rách bươm cùng đầu tóc rối bời của nữ hài tử. Nữ hài còn rất nhỏ, bất quá chỉ tầm sáu bảy tuổi, mặt mũi xanh xao vàng vọt do dinh dưỡng không đủ, giống như một con sói con vừa mới ra đời lông vẫn còn chưa mọc dài, trên cánh tay, cổ, bắp chân đều là vết thương, bả vai phía gần tim còn bị tên bắn thủng. Cô bé đứng giữa quang cảnh như địa ngục Tu La, từng mảnh thi thể người bày ở khắp nơi, mùi máu phiêu tán trong không trung, vẻ tuyệt vọng kinh hồn như xé rách ánh mắt yếu ớt kia.

Chậm rãi hướng mũi tên máu lạnh về phía cổ họng của nữ hài, thiếu niên ngồi thẳng trên lưng ngựa, ánh mắt lộ vẻ sắc bén, hai hàng lông mày nhíu chặt, cánh tay lộ gân xanh từ từ kéo căng dây cung.

Nữ hài tử biết mình đã không thể tránh khỏi, đành buông bỏ mọi ý nghĩ chạy trốn đang gào thét trong đầu, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhưng trong trẻo mang theo cừu hận cùng chán ghét nhìn thẳng vào thiếu niên ở đối diện, không có chút sợ hãi.

Hôm đó là ngày 4 tháng giêng năm 464 theo lịch Bạch Thương, bá tánh hoàng thành vừa qua năm mới, trong bãi săn hoàng gia bên ngoài hoàng thành, nàng và hắn lần đầu tiên gặp nhau.

Xuyên qua quỹ đạo lịch sử, phá vỡ thời không, hai linh hồn vốn không nên gặp gỡ đã hội tụ ở nơi này.

Yên Tuân khẽ cau mày, ngón tay buông lỏng, thả mũi tên ra khỏi cung.

Mũi tên rít gió lao đi, phát ra một tiếng *chíu*, tầm mắt của tất cả mọi người đều ngưng tụ trên người hắn rồi hướng sang chỗ nữ hài tử kia. Mũi xẹt trong nháy mắt xẹt qua cổ đứa trẻ, một vết máu dài chảy ra. Thân hình nữ hài thoáng lảo đảo hai bước nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.

“Ha ha! Chúc mừng Thất ca!” Triệu Giác lớn tiếng cười nói.

Triệu Triệt kinh miệt nhìn Yến Tuân một cái, cười lạnh nói: “Yến thế tử cả ngày chỉ biết ca múa thi từ, e rằng cả tổ tiên Triệu gia cầm cung bắn tên như thế nào cũng không biết.”

Yến Tuân để trường cung xuống, xoay đầu lại nhàn nhạt nói: “Tổ tiên Triệu gia cầm cung như thế nào, có con cháu Triệu gia nhớ là đủ, Yến Tuân không dám quá phận làm thay.”

Gia Cát Hoài cười nói: “Đã vậy thì chiến thắng ngày hôm nay thuộc về Thất điện hạ, đã bố trí tiệc trong phủ ta, mời chư vị cùng nhau đi uống ly rượu.”

Mọi người đáp ứng rồi đồng loạt lên ngựa, giống như tất cả chuyện vừa rồi chỉ là một trò chơi không hơn không kém.

Gió lớn tiếp tục gào thét, cuồn cuộn thổi tung áo choàng của tất cả. Yến Tuân quay đầu lại nhìn ở xa xa cánh đồng tuyết đầy máu, thấy nữ hài tử thân hình đầy máu vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía họ, thật lâu vẫn không nhúc nhích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.