Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 2 - Chương 52: Bắt đầu báo thù



Ngày thứ hai là buổi săn chính của hoàng thất Đại Hạ. Có tư cách tham gia buổi săn này, ngoài trừ hoàng thất quý tộc, vương công đại thần, thân tộc gia quyến của các đại thần, còn có sứ giả của các vùng đất phòng. Săn bắn mùa xuân không thể so với đi săn mùa hè, khuôn viên rộng lớn của bãi săn phủ đầy tuyết, bên cạnh là rừng tùng mênh mông, hậu duệ các gia tộc đều võ trang đầy đủ, cẩm y áo lông kỹ càng, cung nỏ nịt chặt sau lưng, dũng mãnh tuyệt luân.

Đại Hạ tư tưởng phóng khoáng không như hai nước Tống, Đường. Dõi mắt nhìn lại không thiếu bóng dáng nữ tử vận y phục cưỡi ngựa, thúc ngựa chạy như bay, cho nên Sở Kiều đi theo bên người Yến Tuân cũng có ai lấy làm lạ.

“A Sở.” Yến Tuân quay đầu lại nhìn khuôn mặt nhỏ đã đỏ bừng vì lạnh của Sở Kiều, hỏi: “Lạnh không?”

“Không lạnh.” Sở Kiều ngẩng đầu lên đáp: “Đã lâu không dậy sớm như thế, không khí thật tốt.”

Yến Tuân cười cười, đang định nói thì đột nhiên nhìn thấy một đội nhân mã đang chạy đến gần. Mục Hợp Tây Phong một thân trường bào lông chồn tía, bộ dạng tuấn lãng xuất chúng, trên đường hấp dẫn không ít ánh mắt nhìn theo.

“Yến thế tử, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ?”

Yến Tuân quay đầu lại, cười híp mắt, trên dưới đánh giá Mục Hợp Tây Phong một cái, sau đó cười nhạt, nói: “Mục Hợp công tử hàng năm lãnh binh bên ngoài, ta và ngươi quả nhiên đã lâu không gặp.”

“Đúng vậy.” Mục Hợp Tây Phong khẽ cười một tiếng, “Bắc Yến gần đây lại xuất hiện dân tộc thiểu số làm loạn, Yến thế tử vận số tốt, có thể ở lại đế đô tránh bị quấy rầy, ta thì không được vậy, trời sanh số phải lao lực.”

Nụ cười của Yến Tuân vẫn không đổi, gật đầu nói: “Có thể lao lực vì hưng thịnh của Đại Hạ, công lao của Mục Hợp công tử, dân chúng thiên hạ đã quá rõ ràng.”

Mục Hợp Tây Phong ha ha cười một tiếng, “Cám ơn lời khen.”

Dứt lời hắn liền xoay người thúc ngựa đi, lúc đi ngang qua cạnh Sở Kiều thì dừng lại nhìn nhiều hơn một cái, nở nụ cười quỷ dị, “Vị cô nương này thoạt nhìn thật quen mắt.”

Sở Kiều cung kính trả lễ, “E Mục Hợp thiếu gia đã nhận lầm người, Sở Kiều phúc mỏng, trước giờ không có phúc khí diện kiến thiếu gia.”

“Nhân tài kiệt xuất trong thế gian, Sở Kiều, tên rất hay.” Mục Hợp Tây Phong cười nói xong liền xoay người nhanh chóng thúc ngựa rời đi.

Ngay lúc đó, đột nhiên có tiếng trống dồn dập vang lên, bảy tiếng dài bảy tiếng ngắn, lúc nhanh lúc chậm; từ xa Hạ vương cùng Mục Hợp Na Vân được một đám thị vệ vây quanh, chậm rãi đi lên đài cao. Hơn vạn cấm vệ binh chia làm hai bên ngăn cách Hoàng đế với người bên ngoài, màn trướng hoàng kim dày cộm khiến không ai có thể nhìn rõ mặt Hạ vương, chỉ có thể cảm giác được lãnh ý nhàn nhạt từ sau màn trướng.

Toàn trường nghiêm nghị quỳ rạp trên đất, đoan chánh dập đầu, đồng loạt hô to vua ta vạn tuế.

Đội ngũ đi săn kéo dài gần ba mươi dặm cùng nhau hô to, thanh thế kinh người, buổi săn được vạn dân Đại Hạ mong chờ rốt cuộc được mở màn.

Xa xa nhìn lại, có thể thấy bóng người trùng điệp bên bờ Xích Thủy, Sở Kiều đứng bên cạnh Yến Tuân, nhìn doang trướng quân cấm vệ kéo dài hơn mười dặm, hai mắt không khỏi híp lại.

Quân uy Đại Hạ quả nhiên không giống bình thường. Mặc dù hôm nay chỉ là một buổi đi săn thường lệ của hoàng gia, nhưng lại bố trí cấm quân đông đảo như chuẩn bị cho một trận chiến. Có thể thấy, nếu thật sự chuẩn bị ra trận giết địch sẽ còn thêm quy mô hùng hồn đến cỡ nào.

Lấy cờ trướng của Hạ vương làm trung tâm, đoàn người lần lượt xung phong ào ạt lao lên bình nguyên. Cấm vệ quân, lục doanh quân, kiêu kỵ binh, kỵ quân đinh đô sắp hàng vây chặt bốn phương tám hướng, bày bố trận địa bảo vệ xung quanh lều lớn.

Quân bốn hướng Đông Tây Nam Bắc theo đội hình xếp lớp, vòng ngoài che chắn vòng trong, cách ba mươi bước sẽ có binh sĩ truyền tin, mỗi trăm bước đều có sắp đặt trăm người phòng thủ. Bốn góc doanh địa có hơn ngàn binh sĩ canh gác, phòng thủ có thể nói là một giọt nước cũng không lọt, không chút khẽ hở nào.

Một cơn gió mạnh thổi qua, chiến mã hí dài, chiến kỳ phấp phới, Yến Tuân dõi mắt nhìn lại, mặt không đổi sắc, cất giọng trầm thấp chậm rãi nói: “A Sở, trở về nghỉ ngơi một chút đi.”

Sở Kiều xoay đầu lại nhìn lên mặt Yến Tuân, đáy lòng nhất thời có chút hiểu rõ. Nàng gật đầu, trầm giọng nói: “Huynh cẩn thận một chút.”

Yến Tuân xoay đầu lại, cười nhạt, “Cơ hội khó cầu, ngàn năm một thuở. A Sở, chờ tin tốt của ta.”

Đến xế chiều, bên trong doanh trướng của Yến Tuân cũng bị vậy trong không khí khẩn trương. Sở Kiều trấn giữ trong đại doanh, mặc một thân trường bào đen như mực, thoáng nhìn qua còn tưởng chính là Yến Tuân đang ngồi trong đại trướng.

Nàng hạ một điểm cuối cùng lên địa đồ, ngẩng đầu lên trầm giọng nói: “Nhất thiết phải cẩn thận, không được để lại dấu chân ngựa.”

Tất cả đồng loạt gật đầu, “Sở cô nương yên tâm!”

Xế chiều ngày đó, hậu duệ xuất sắc nhất của Mục Hợp thị là Mục Hợp Tây Phong mất tích trong cánh rừng phía Tây Bắc. Mục Hợp thị xuất động số lượng lớn binh lực tìm kiếm nhưng cũng không tìm ra nửa điểm tung tích. Mục Hợp Tây Phong là cháu của Mục Hợp Na Vân, cho nên quốc mẫu Đại Hạ cũng muốn cho kiêu kỵ binh xuất binh tìm người, nhưng lại bị người hiện tại nắm giữ kiêu kỵ binh là Triệu Triệt thẳng thừng từ chối. Mẫu tử hai người tan rã trong không vui, song giờ khắc đó Triệu Triệt không hề biết hành động này sẽ mang đến bao nhiêu mối họa cho hắn trong tương lai.

Ngoại trừ Mục Hợp thị thì các đại thế gia cùng những hoàng thân quốc thích còn lại đều đắm chìm trong không khí tưng bừng của buổi đi săn, thậm chí còn âm thầm hả hê, không ai có nửa điểm đồng tình. Mục Hợp Tây Phong hàng năm trấn giữ biên cương, ương ngạnh kiêu ngạo thành thói, lại âm lãnh tàn nhẫn nên sớm đã không được nhiều người ưa. Hơn nữa tất cả bọn họ đều cho rằng hắn chẳng qua chỉ bị lạc trong rừng mà thôi, dù sao cũng không có ai đi mưu hại quý tộc của đế quốc ngay giữa vòng vây canh chừng nghiêm ngặt như vậy.

Dĩ nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của bọn họ.

Trong lúc đó, tại một sơn động bí mật bên trong rừng rậm phía Tây Bắc, Yến Tuân nhìn Mục Hợp Tây Phong toàn thân đầy máu, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, chậm rãi trầm giọng nói: “Mục Hợp công tử, ngài có khỏe không?”

Mục Hợp Tây Phong chợt ngẩng đầu lên, hai mắt sắc bén hung tàn như sói hoang, hắn hung hắn nhìn Yến Tuân, lạnh giọng nói gằn từng chữ: “Yến Tuân, những gì ngươi ban tặng hôm nay, ngay khác nhất định ta sẽ trả đủ số. Một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời.”

Yến Tuân mỉm cười, nụ cười khẽ mang theo chút giễu cợt.

Mục Hợp Tây Phong nghiến răng nghiến lợi, cất giọng khàn khàn như vịt đực, trong mắt có chút điên cuồng, trầm giọng nói: “Ngươi chờ đó cho ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. Tỷ tỷ của ngươi đã bị ta chơi, tương lai nữ nhân của ngươi cũng sẽ bị ta đặt dưới thân.”

“Yến Bắc đã mất, một nhà các ngươi cũng đã bị chém đầu như con chó, chỉ còn lại đồ tạp chủng hèn yếu vô năng là ngươi, đồ tham sống sợ chết. Ngươi dám giết ta sao? Ngươi không có gan đó, chỉ cần ta chết, buổi săn sẽ bị gián đoạn, tất cả mọi người sẽ bắt đầu điều tra, Mục Hợp thị sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi sẽ không sống hết mấy tháng cuối cùng này. Ngươi không phải rất thích tiểu nữ nô kia sao, đến lúc đó, ngươi cũng chỉ có thể mang theo nàng đi âm tào địa phủ đoàn tụ với người nhà ngươi, ngươi chỉ có thể…”

Lời ác độc còn chưa nói hết thì con ngươi của Mục Hợp Tây Phong đột nhiên nở rộng, một dòng máu đỏ bắn ra, chảy dọc theo cần cổ tái nhợt của hắn.

Yến Tuân dùng ánh mắt khinh bỉ xẹt qua khuôn mặt của Mục Hợp Tây Phong, nhàn nhạt nói: “Đã biến thành tù nhân mà vẫn còn dõng dạc hùng hồn như thế, đồ bị thịt!”

Thi thể Mục Hợp Tây Phong ngã *thịch* ra trên đất, Yến Tuân dùng y phục hắn lau vết máu trên chủy thủ, nói với thị vệ bên cạnh: “A Tinh, kéo đi quăng cho hổ ăn, để lại chút đầu mối, dẫn dụ người Mục Hợp thị đến.”

“Cô nương lên kế hoạch hãm hại Triệu Triệt cùng Ngụy Thư Du, bây giờ thực hiện?”

Yến Tuân gật đầu, ra khỏi sơn động, nhảy lên lưng ngựa rồi nói: “Cứ làm theo lời nàng.” Dứt lời liền xoay người thúc ngựa đi về phía doanh địa.

“Cô nương.” Hạ nhân đi vào doanh trướng bẩm báo: “Thế tử đã trở lại.”

Sở Kiều gật đầu, “Chuyện sau đó đã xử lý ổn thỏa chưa?”

“Tất cả đều dựa theo phân phó của cô nương, tuyệt không có sơ hở.”

“Vậy thì tốt.” Sở Kiều gật đầu, nói: “Các ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.”

“Dạ.”

Tấm rèm doanh trướng nhất thời được vén lên, Yến Tuân đầu đầy tuyết trắng đi vào, Sở Kiều tiến lên phủi tuyết đọng trên mũ trùm của hắn, vừa phủi vừa hỏi: “Tất cả đều thuận lợi chứ?”

“Hoàn hảo.” Yến Tuân cởi ngoại bào ra, ngồi xuống trước chậu than hơ ấm, “E sáng sớm ngày mai sẽ có đại loạn.”

“Vậy thì sao chứ.” Sở Kiều lắc đầu, “Trên đời này có một loại người khi chết sẽ không người đi xác định là ai đã hạ thủ. Bởi vì hắn thật sự đã làm quá nhiều điều ác, người hắn đắc tội cũng không ít. Không nói đến chung ta ngoài mặt thế đơn lực bạc, chúng ta ở kinh thành bảy năm cũng không hề gây ra chuyện, thế thì hôm nay cần gì phải mạo hiểm ngay dưới sự phòng hộ nghiêm mật như vậy? Triệu Triệt cùng Ngụy Thư Du đều vừa trở lại kinh, khách quan mà nói, dựa vào ân oán giữa hắn và Triệu Triệt, cộng thêm cừu hận giữa Ngụy phiệt cùng Mục Hợp thị, nếu còn nói là chúng ta ra tay thì không khỏi có hơi quá miễn cưỡng rồi.”

Yến Tuân nghiêng đầu sang, khẽ cười một tiếng, hỏi: “Tối hôm qua hắn khi dễ muội?”

Sở Kiều sửng sốt, lắc đầu cười nói: “Không có, làm gì có chuyện ta để cho người khác khi dễ mình.”

Yến Tuân gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Ngoài cửa sổ bão tuyết bay tán loạn, Yến Tuân cầm một tờ giấy đã ố vàng lên, nặng nề gạch đi tên của Mục Hợp Tây Phong. Hận máu Bắc Yến đã bớt đi một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.