Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11

Quyển 3 - Chương 120: Ngươi quá non nớt



Sương sớm đã tan đi khá nhiều, ánh mặt trời xuyên qua màn sương vẩy lên con đường lát đá ở quảng trường Tường Vi. Khôi giáp bằng bạc phản chiếu ánh nắng lấp lánh chói mắt, ba vạn tướng sĩ trung ương quân đứng san sát trên thềm đá, tất cả đều còn rất trẻ, mặt ai cũng lộ vẻ ngây ngô như nghé con vừa sinh không sợ cọp. Đám hậu duệ của chúng thế gia Đường Kinh vốn quen sống an nhàn hiện đang đỏ bừng mắt, nhìn chằm chằm cỗ xe ngựa trên thềm cao, tay lăm lăm binh khí.

Trên bầu trời xanh lam, vầng thái dương đỏ rực như máu đang dần leo lên đầu thành, phủ nắng lên toàn bộ cổ thành Đường Kinh tráng lệ, tường thành hùng vĩ, cung điện huy hoàng, quân nhân, dân chúng và cả thương nhân đều giơ cao lưỡi đao bóng loáng.

Sở Kiều đột nhiên cảm thấy trong lòng thực tĩnh lặng, gió thổi vạt áo choàng của nàng bay phần phật như bóng chim đang giương cánh. Nàng đưa tay kéo mũ trùm đầu xuống, lộ ra khuôn mặt mỹ lệ cùng ánh mắt bình tĩnh và kiên cường.

Trong thoáng chốc, bốn phương đồng loạt vang lên tiếng nghị luận huyên náo. Một tháng trước, hình Sở Kiều được Đại Hạ mang đến Biện Đường dán đầy phố lớn ngõ nhỏ, đám người ở Giảng Vũ Đường còn từng nhiều lần nghiền ngẫm học tập phương thức tác chiến xuất quỷ nhập thần của nàng. Thế nhưng, hiện tại đứng trước mặt thiếu nữ còn chưa tròn mười tám này, trong nháy mắt tất cả đều sợ đến ngây người.

Đây chính là tặc tử Bắc Yến một mình xông vào hoàng đô Đại Hạ dẫn dắt trấn phủ sứ Tây Nam phá vỡ vòng vây trốn thoát ư?

Đây chính là tân danh tướng chỉ với bốn ngàn binh sĩ, kinh qua vô số chiến trường mà chưa từng bại ở đại lục gần đây?

Đây chính là lãnh tụ tinh thần của Bắc Yến, người đã chạy vạn dặm, hết lần này đến lần khác đều thoát khỏi vòng vây truy kích của Đại Hạ?

Lẽ nào người này chính là thủ phạm bí mật lẻn vào Đường Kinh sắp đặt một màn kinh người dẫn đến biến cố kia?

“Đúng! Chính là ả!” Chợt có tiếng hô to truyền ra từ đám đông, toàn trường nhất thời sôi trào, đồng loạt chỉ tay vào kẻ cuồng loạn vũ nhục trắc thái tử phi tương lai của Biện Đường, âm mưu châm ngòi mâu thuẫn chiến tranh giữa Đại Hạ và Biện Đường.

“Chính là ả! Thiên uy Đại Đường bất khả xâm phạm, danh dự Đường quân không thể chà đạp, giết ả! Duy trì tôn nghiêm của đế quốc ta!”

“Giết ả! Duy trì tôn nghiêm của đế quốc!”

Tiếng gào thét điên cuồng truyền đến từ bốn phương tám hướng, đường cái hoàn toàn bị phong kín, nhiệt huyết bị chôn vùi đã lâu của đám quân nhân trẻ tuổi bắt đầu sôi trào, ai cũng mắt đỏ bừng, tay lăm lăm giơ cao binh khí như kẻ điên đang say máu. Mà những dân chúng ngu ngơ đến xem náo nhiệt cũng bị ảnh hưởng, cũng ngẩng cao mặt, giương nắm đấm gầy yếu đi theo sau đám quân nhân, đồng loạt gào to: “Duy trì tôn nghiêm đế quốc! Duy trì thiên uy Đại Đường!”

Sở Kiều đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, dưới chế độ hiện tại, máu của nô lệ thường xuyên nhuộm chiến trường, họ chết không toàn thây, cả ngày mặt hướng đất lưng chống trời, ngay cả thời gian ăn một miếng cơm lấp bụng cũng không có, thân thể đều là dấu đòn roi của quý tộc thế gia, nhận được một chút ân huệ liền cảm động đến rơi nước mắt. Thế nhưng những bá tánh thường dân này lại không một người nào có thể ý được, thứ mà bọn họ một lòng ủng hộ không hề có ít lợi gì cho bản thân họ.

Đối mặt với sự cuồng nhiệt nhưng ngu muội này, Sở Kiều chợt cảm thấy nặng nề, một nỗi bi ai không cách nào che giấu dâng lên tận đáy lòng, không nói được lời nào.

“Ta là Thiết Do, thống lĩnh cấm vệ quân bên cạnh Thái tử điện hạ, mau gọi trưởng quan của các ngươi ra gặp ta!” Trên người Thiết Do đã bị thương nhiều chỗ nhưng hắn vẫn cầm chặt kiếm, vững vàng đứng che ở trước người Sở Kiều. Nam tử anh tuấn với vóc dáng cao thẳng như một ngọn núi sừng sững, ánh mắt kiên định, mày kiếm đen dày, hắn chĩa mũi kiếm vào đám đông trung ương quân đang nhao nhao, phẫn nộ cao giọng quát: “Gọi Lư Phương Sơn ra gặp ta!”

Nhưng Thiết Do lại không biết, toàn bộ lãnh đạo cấp cao của trung ương quân lúc sáng đã vào cung cầu xuất binh chinh phạt Bắc Yến, trong quân hiện giờ chỉ còn lại ít tướng lãnh cấp trung và cấp thấp mà thôi.

Kiếm của Thiết Do dày nặng nhưng lại vô cùng sắc bén, dưới chân hắn nằm hơn mười tên lính vừa cố gắng xông lên khi nãy, bọn họ mặc quân phục trung ương quân nhưng đao pháp lại rõ ràng là của Đại Hạ. Nhưng ở giờ khắc này có nói gì thì cũng đã quá muộn, Thiết Do cũng chỉ có thể tức giận quát lên: “Các ngươi tụ tập ở đây làm cái gì, muốn tạo phản sao?”

Phần lớn hơn hai trăm viên cấm vệ quên mình che ở hai bên người Sở Kiều đều đã bị thương, một người trong bọn họ còn bị tên đâm thủng ngực nhưng vẫn gắng gượng đứng thẳng, cố gắng dùng thân thể chắn tên cho Sở Kiều.

“Thái tử điện hạ bị dư nghiệt Bắc Yến vũ nhục như vậy, thân là quân nhân của quốc gia, là đao phong của đế quốc, chúng ta không thể ngồi yên cho phép kẻ gian tặc làm xong việc rồi chạy mất!” Trong đám đông chợt có người nào đó đột nhiên hô to, làm cho đám binh sĩ trẻ tuổi vốn đã hơi bình tĩnh lại một lần nữa sôi sục, đồng loạt hô hào: “Đúng! Không thể thả ả đi!”

“Thái tử vốn thích nữ sắc, nhất định đã bị yêu nữ này làm mờ mắt!”

“Tặc tử Bắc Yến dám mạo phạm thiên uy Đại Đường, phải xử tử!”

“Giết ả!”

Cuồng phong gào thét, trong mắt đám người như có ánh sáng yêu dị. Sở Kiều biết, hiện tại có nói gì thì cũng vô dụng, lửa giận của các quân nhân này đủ để thiêu rụi mọi thứ. Ở thành Chân Hoàng, trên chiến trường Tây Bắc, nàng từng chứng kiến loại ánh mắt này, biết nó lợi hại như thế nào.

Nàng lớn tiếng gọi Thiết Do, giọng nàng rất lớn nhưng vẫn bị tiếng gào thét ngập trời này nuốt chửng, “Ngươi đi đi! Mau đi tìm Lý Sách, hiện giờ chỉ hắn mới có thể thay đổi cục diện này!”

Nhưng Thiết Do vẫn không quay đầu lại, chỉ kiên định gằn từng chữ đáp lời, ngữ khí ẩn chứa sự chấp nhất của quân nhân, không còn bóng dáng của một người cha trẻ tuổi vừa rồi còn cười kể về con trai con gái mình, “Thái tử đã giao cô nương cho ta bảo vệ.”

“Các huynh đệ, cùng lên nào! Chúng ta không phải làm phản mà chỉ duy trì tôn nghiêm của đế quốc, lịch sử sẽ lưu tên chúng ta, hậu nhân sẽ nhớ kỹ công lao của chúng ta!”

“Hành động hôm nay của chúng ta sẽ được ghi lại trong sử sách! Quyết dùng máu tươi chứng tỏ lòng trung với đế quốc!”

Thiết Do dựng ngược râu tóc, đột nhiên phát ra một tiếng gầm vang dội như tiếng sư tử rống, giương cao chiến đao, trong nháy mắt hóa thành một bóng đen lao vào giữa đám người trung ương quân. Máu chợt bắn thành vòi, kéo theo đó là tiếng gào thảm thiết của dã thú bị thương. Thiết Do một tay cầm chiến đao, tay còn lại nắm đầu một gã binh sĩ tuổi không lớn lắm kéo lên, “Muốn nói thì sao không quang minh chính đại mà nói? Tại sao lại phải núp ở sau lưng người khác?”

*Bịch* một tiếng, gã nọ bị Thiết Do ném vào khoảng trống giữa hai phe, vị thống lĩnh cấm vệ trẻ tuổi chậm rãi đi đến gần, dùng ánh mắt hung hãn như thần chết nhìn bộ dạng có chút nao núng của gã, gằn giọng nói từng chữ một: “Ngươi là ai? Là tướng sĩ của trung ương quân? Ta vốn cũng xuất thân từ trung ương quân, nhưng vì sao chưa nhìn thấy ngươi bao giờ?”

Nam nhân kia hoảng sợ lùi về phía sau, bối rối nói: “Thống lĩnh muốn làm gì? Ngươi ngăn được miệng của ta chứ ngăn được miệng của cả thiên hạ sao?”

“Ta chỉ hỏi, ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ha ha ha.” Gã nọ đột nhiên cất tiếng cười to, “Đại nhân thân là quân nhân của đế quốc, nhưng không đuổi bắt tặc tử mưu đồ phá hoại mà lại tới gặng hỏi ta là ai, không thấy mình có hơi lẫn lộn đầu đuôi sao? Ta bất quá chỉ là một quân nhân bình thường, không có bổng lộc kếch xù như đại nhân, cũng không có địa vị tít trên cao như ngài! Nhưng ta có đủ tâm huyết mà một quân nhân phải có, một lòng hướng về nước nhà!”

Thiết Do nổi xung nắm lấy cổ áo gã nọ, cả giận nói: “Tên tiểu nhân này, có nói hay không?”

“Thiết Do đại nhân!” Gã nọ chợt ngẩng cao đầu, mắt ngầu tia máu, hét to át cả tiếng của Thiết Do: “Ngài cũng từng là niềm kiêu ngạo của trung ương quân, cũng từng là thần tượng của chúng ta! Giờ sao lại thành như vậy? Ngài đi theo Thái tử mà mặc cho Thái tử làm bậy, không để ý đến lợi ích quốc gia, khiến cả Đại Đường hổ thẹn, tâm huyết quân nhân của ngài đâu rồi? Lương tâm ngài đặt ở đâu? Cho chó ăn rồi sao?”

Trong tiếng thét cuồng giận, ngay cả ánh mặt trời như cũng lạnh đi mấy phần, đám đông lại chợt trở nên sôi trào, thi nhau gào lên như thủy triều tới.

Thiết Do đỏ bừng hai mắt, tức giận hét lớn: “Không nói thì ta sẽ lập tức giết ngươi!”

“Giết ta đi!” Người nọ đột nhiên quay lại, hướng về phía hàng vạn quân trung ương, không chút sợ hãi khoát tay hô to: “Nếu như máu của ta có thể giúp hưng phục quân hồn Đại Đường thì ta chết cũng không tiếc! Cao Tổ, Võ Hoàng, Huyền Thánh, Cao Liệt tướng quân, Diệu Võ Linh Vương, có thiêng xin hãy nhìn xem chúng ta! Quân uy vùng dậy! Đại Đường vạn tuế!” Dứt lời liền lao thẳng vào mũi đao của Thiết Do.

Trong nháy mắt không gian đồng loạt vang lên tiếng hít vào thật mạnh, lưỡi đao lạnh như băng đã cắt đứt cổ họng người nọ, máu bắn tung tóe. Thiết Do cả kinh, lập tức lui về phía sau. Thân thể người nọ dù lảo đảo nhưng vẫn không ngã xuống, hắn dùng vỏ đao chống người, môi mấp máy như muốn nói gì đó, máu tươi không ngừng ứa ra khỏi miệng, chảy ướt khôi giáp bằng bạc như những đóa tường vi đỏ thẫm.

Sở Kiều chậm rãi nhắm mắt lại, nàng biết, đã quá muộn.

“Giết ả!” Không rõ là ai hô trước tiên, chỉ biết là ngay sau đó đám người tức giận trở nên như hồng thủy phá hỏng đê, ào ạt trào vào.

“Thiết Do! Ngươi mau đi! Đi tìm Lý Sách!”

Thiết Do giơ chiến đao lên, phun ra một ngụm bọt máu, trầm giọng nói: “Thái tử đã lệnh cho ta bảo hộ cô nương!”

Sở Kiều cầm lấy chiến đao của một cấm vệ quân đã chết, lạnh lùng nhìn đám quân binh đang xông đến, chậm rãi nói: “Được, thế thì chúng ta cùng đánh một trận vậy.”

“Ha ha ha! Có thể kề vai chiến đấu cùng với danh tướng uy chấn Đại Hạ, cho dù chết lão Thiết ta cũng thỏa lòng!”

Tiếng bước chân rầm rập như sấm rền, đoàn quân tinh nhuệ của Biện Đường phát ra tiếng gào đinh tai nhức óc, duy kẻ địch chỉ có hơn hai trăm người nhưng bọn họ lại giống như ở đang chiến trường Tây Bắc, vô số giáp bạc trắng lóa cả một vùng, ào ào xông đến như tuyết lở. Ai cũng lăm lăm chiến đao lao về phía trước, mặt đất cũng rung chuyển như có địa chấn, đám đông như sóng triều, hết lớp này lại đến lớp khác.

Thiết Do gồng cứng bắp thịt, ngoan cường đứng thẳng lưng, vận khí ở đan điền quát lớn: “Ta cảnh cáo một lần cuối cùng, tiến thêm một bước nữa thì chúng ta sẽ tiêu diệt các ngươi!”

Hơn hai trăm binh sĩ đã ít nhiều bị thương đồng loạt chĩa đao về phía ba vạn quân binh trang bị đầy đủ giáp thương, phát ra tiếng gầm đe dọa còn lớn hơn. Đây quả thực là hình ảnh khôi hài, nhưng không có một ai dám nửa lời miệt thị hắn. Thiết Do mười bốn tuổi đầu quân, đã tham gia chiến trường bảo vệ Liêu Đông, đã kinh qua hỏa trận tiêu diệt Nam Khâu, từng một mình công phá vòng vây chạy ngàn dặm truyền báo tin tức, luôn là mẫu hình và thần tượng của quân nhân Biện Đường. Hiện tại, hắn đứng đó, toàn thân tỏa ra khí tức như một lưỡi đao sắc bén khiến tất cả đều có lý do tin rằng, bất kỳ ai đụng vào cũng phải trả giá đắt.

“Vì danh dự của đế quốc!” Trung ương quân đồng loạt hô to khẩu hiệu, không ngừng xông lên như triều cường.

Chỉ trong một cái chớp mắt, máu bắn tung tóe thành vòi, Thiết Do chỉ vung một đao thì liền có ba cái đầu đón gió bay lên, ngay sau đó rớt lộp độp như sỏi đá xuống giữa đám người.

Nhân mã hai phe trực diện công kích như hai đầu ngọn sóng đánh vào nhau, máu tươi bắn tung tóe, tiếng binh khí va chạm xuyên thấu bầu trời cao rộng. Hơn hai trăm viên cấm vệ xếp thành một hàng, kiên định đứng thẳng người, một lòng làm tròn sứ mạng của một hộ vệ.

Trung ương quân tuy trẻ tuổi cộng thêm nhân số đông đảo, nhưng số người bò lên được thềm đá không tới một phần mười do đường lên chật chội, còn quân cấm vệ do Thiết Do dẫn dắt lại không yếu ớt như giấy mềm không chịu được một kích.

Loạt thứ nhất, thứ hai, thứ ba rồi lại thứ tư…

Đám quân nhân trẻ tuổi lần lượt ngã xuống, nhưng ánh mắt bọn họ vẫn cuồng nhiệt nóng bỏng như cũ. Cấm vệ quân quay sang nhìn nhau, mặt dần lộ vẻ tuyệt vọng, có người chùn tay, cũng có người điên cuồng kêu to: “Không được lên! Đừng lên nữa!” Nhưng trong nháy mắt do dự đó, cổ liền bị một chiến đao quẹt ngang, hắn đã bị chính đồng liêu của mình giết chết.

Trung ương quân đều đã điên cuồng, đám quân binh xuất thân quý tộc bình sinh ngay cả gà cũng chưa từng giết này hiện giờ lại giơ cao chiến đao, kéo thành đàn xông lên đài cao. Bọn họ giẫm lên thi thể đầy máu của huynh đệ mình, không ngừng tiến lên bất chấp cả tính mạng.

Không trung văng vẳng tiếng chim ưng cùng mây đen chồng chất, buổi sớm tinh khôi trong nháy mắt đã cuồn cuộn phong vân. Bá tính thường dân dần dần hoảng hốt dạt ra tứ tán, nhưng cả con đường đều bị vây chặt, làm gì còn đường lui?

Đám đông điên cuồng gào thét, giẫm đạp lên nhau kìm kiếm thân nhân của mình, khắp nơi đều là tiếng kêu la, trượng phu kêu gọi thê tử, thê tử tìm kiếm con, trẻ con khóc gọi mẫu thân. Chỉ trong thời gian một nén nhang ngắn ngủi, con đường cái như hoa như gấm đã hóa thành địa ngục nhân gian.

…………………………………………………………………………………….

Cùng lúc đó, Lý Sách đã mang cấm vệ quân ra khỏi cung Kim Ngô, vị Thái tử từ trước đến nay không bao giờ cưỡi ngựa lại đang thúc ngựa chạy băng băng trên đường lớn, vạt trường bào bị gió thổi bay phần phật, ánh mắt hắn sắc bén tựa như mãnh ưng.

“Thái tử!” Thám báo vội vàng chạy tới, cao giọng nói: “Đường lớn trung tâm bị dân chúng vây chặt, cấm vệ quân không thể xông vào.”

“Bị vây chặt?” Lý Sách nhướng mày, lạnh lùng nói: “Xông vào không được thì giẫm lên thi thể mà vào, nếu vẫn không được giết sạch tất cả ai cản đường!”

“Điện hạ?” Thám báo sửng sốt, không màng tôn ti phân lượng liền nhỏ giọng nói: “Những người đó đều là dân chúng Biện Đường.”

“Dân chúng…” Lý Sách chậm rãi nheo mắt lại, cất tiếng trong trẻo lạnh giọng nói: “Xông vào trễ một khắc thì sẽ chết thêm một binh sĩ của trung ương quân và một chiến sĩ của cấm vệ quân, bọn họ mới chính là tài nguyên của đế quốc.”

Thám báo tỉnh ngộ, lập tức trầm giọng đáp: “Rõ, xin điện hạ chờ một lát, thuộc hạ sẽ mang các huynh đệ mở đường cho ngài.”

Lý Sách đặt tay lên ngực, lẳng lặng nói: “Làm phiền rồi.”

“Tôn Đệ, lập tức đến bộ binh triệu tập năm vạn lang quân vào thành bình loạn, còn nữa, cho khoái mã báo tin cho đại doanh ở phương Bắc chú ý hướng đi của binh lực Đại Hạ. Ngoài ra…” Lý Sách nhíu chặt mày trầm ngâm một lúc lâu, cuối mới khó khăn nói ra lời: “Phái thám báo đi đến Nam Cương, ngày đêm chú ý thủy lộ để phòng ngừa Bắc Yến từ Tây Bắc đánh xuống.”

Tôn Đệ sửng sốt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, trầm giọng hỏi: “Bắc Yến? Bắc Yến sẽ khai chiến với Biện Đường sao?”

“Sao lại không?” Lý Sách hừ lạnh một tiếng, ngữ khí lạnh lẽo như đêm đông, “Nếu như nàng bất hạnh bỏ mình trên địa phận Biện Đường, chúng ta cứ chờ tiếp nhận lửa giận ngút trời của Yến Tuân là vừa. Sư tử Bắc Yến tất sẽ không tha cho đám người vô dụng kia.”

“Hơn nữa…” Lý Sách chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu quanh quẩn hình ảnh trên mặt hồ phủ đầy ánh trăng, khuôn mặt xinh đẹp như hoa sen của thiếu nữ lộ ra nụ cười sáng ngời. Nam nhân cau mày, giọng trở nên yếu ớt như muỗi nhưng vẫn kiên định như sắt, “Ta cũng tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn chúng.”

“Dạ, thuộc hạ lập tức đi ngay.”

“Ngoài ra, tra rõ cho ta!” Lý Sách mạnh mẽ mở mắt ra, vẻ mềm yếu cùng mệt mỏi trong mắt nhất thời không cánh mà bay, thay vào đó là lửa giận ngùn ngụt, hắn siết chặt nắm đấm khiến khớp xương kêu răng rắc, cất giọng âm lãnh nói: “Ta muốn toàn bộ tài liệu cùng thông tin chi tiết của trung ương quân, không phân biệt cấp bậc cao thấp, bất kỳ chuyện lớn hay nhỏ, những ngày qua bọn họ gặp gỡ ai, cùng ai nói chuyện, đi những đâu, cho dù là một ngày đi nhà xí bao nhiều lần, toàn bộ ta đều muốn biết!”

Tôn Đệ đầu óc linh mẫn, lập tức nắm được điểm mấu chốt trong lời của Lý sách, ngay sau đó liền đại biến sắc mặt, cả kinh nói: “Chẳng lẽ điện hạ cho rằng lần bạo loạn này không phải là trùng hợp?”

“Trùng hợp?” Lý Sách giận quá hóa cười, hắn xoay đầu lại nhìn Tôn Đệ chằm chằm, nói bằng giọng âm lãnh: “Tẩm cung của Triệu Thuần bị tập kích, tất cả quan viên trên triều đều nghiêng về phía Đại Hạ, dùng khổ nhục kế kích động dân chúng ở quảng trường Tường Vi, trung ương quân lại vừa hay đang luyện binh gần đó, tướng lĩnh cấp cao cũng ngẫu nhiên không có trong quân, con cháu thế gia trong quân đội của đế quốc dễ dàng bị kích động như vậy, vừa đúng lúc biết được hành trình của bọn Thiết Do, hơn nữa còn biết được Sở Kiều đang ở trong xe ngựa. Nhiều sự trùng hợp như vậy, ngươi không cảm thấy có hơi kỳ quái sao?”

Tôn Đệ há to miệng nhưng một câu cũng nói không nên lời. Vẻ mặt Lý Sách càng lúc càng âm trầm, hắn lạnh lùng tiếp lời: “Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, chúng ta không nghe được nửa phần động thái, cũng không có được mẩu tin tình báo nào, thậm chí đám lão già còn sớm biết cục diện, bày sẵn ván cờ chính trị mà ta vẫn u mê không biết. Sắp xếp vi diệu cùng kế hoạch chặt chẽ như thế, ngươi còn cảm thấy là trùng hợp?”

Một cơn gió mạnh thổi qua, tiếng gào ở xa xa đằng trước càng tăng cao, cấm vệ quân đã bắt đầu xua tan dân chúng, vũ lâm quân giương cung lên trời bắn chỉ thiên khiến chúng thường dân hoảng sợ chạy tán loạn. Quang cảnh hỗn loạn như một vở kịch hài quy mô chế giễu không khí vui mừng dịp đại hôn của Thái tử Biện Đường.

Tôn Đệ và Lý Sách nhìn nhau, làm thế nào cũng không thể áp chế suy nghĩ âm u dâng lên từ đáy lòng.

Lý Sách gật đầu, nặng nề nói: “Ngươi đoán không sai, chết chóc đã đặt chân vào Biện Đường, có một đôi tay vô hình nào đó nhân lúc chúng ta không chú ý đã trà trộn vào trung ương quân, xâm nhập Đường Kinh, thậm chí thao túng cả chính sự trên triều, tất cả vốn đã được sắp đặt sẵn từ trước!”

“Là Đại Hạ sao? Hay là Hoài Tống?”

“Danh sách tân khách không có mặt Nạp Lan Hồng Diệp, mà kế hoạch lớn như vậy, nàng ta không thể nào không có mặt ở đây để điều khiển mọi chuyện. Còn đối với Triệu Thuần mà nói thì, thủ đoạn cung đấu còn kém nhiều, nàng ta tất không có khả năng bày ra mưu kế chặt chẽ như vậy.”

Tôn Đệ cau mày, hỏi: “Vậy thì là ai mới phải?”

“Ta không biết.” Lý Sách ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy mây đen kịt, chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta thật sự không biết, nhưng ta cảm nhận được người này cách chúng ta không xa, có lẽ đang ở bên cạnh chúng ta không chừng.”

Cuồng phong gào thét, tràng diện hỗn loạn như mặt hồ đang tĩnh lặng bị một hòn đá khổng lồ ném vào, gây ra vô số gợn sóng to.

Lý Sách không biết, trong lúc bản thân đang lo lắng việc Sở Kiều gặp chuyện không may sẽ bị Yến Tuân nổi sát khí trả thù thì hai canh giờ trước, xe ngựa của Yến Tuân đã xuyên qua Đường Kinh, đi về phía Đông.

Phía Đông cách Đường Kinh không xa, gần giáp với biên giới Hoài Tống và Đại Hạ chính là chiến trường Liêu Đông đang đỏ lửa, đây cũng chính là mục đích chuyến đi này của Yến Tuân.

…………………………………………………………………………………….

Trên con đường cái vắng vẻ có một đội nhân mã phóng chạy băng băng. Yến Tuân ngồi trong xe ngựa, A Tinh ở một bên trầm giọng nói: “Gia Cát Nguyệt vào thành rồi, nói vậy hiện giờ cô nương cũng đang ở trong Đường Kinh.”

“Ừm.” Yến Tuân gật đầu, “Sau khi gặp Nạp Lan Hồng Diệp, chúng ta sẽ trở lại Đường Kinh. A Sở ở cùng hắn tạm thời sẽ được an toàn.”

“Liệu Hoài Tống có đáp ứng yêu cầu của chúng ta không?”

Yến Tuân nhàn nhạt đáp: “Nếu không thì nàng đã không đồng ý gặp ta. Chỉ cần Hoài Tống không ngừng chiến, tiếp tục tiêu hao lương thảo của Biện Đường thì Biện Đường sẽ không cách nào tiếp tế cho Đại Hạ, như vậy chúng ta sẽ có ba phần thắng.”

Nói xong, Yến Tuân lại bất đắc dĩ thở dài, chậm rãi dựa lưng vào thành xe, thấp giọng nói: “Mùa đông lại sắp tới rồi, thời tiết ở Bắc Yến sẽ càng thêm khắc nghiệt, lương thảo thiếu hụt, ta còn lo chúng ta không cầm cự được tới một tháng. May mà có tiền vàng của đám đại phú gia ở Hiền Dương, bằng không ta thật không biết phải làm sao, binh sĩ cũng cần phải ăn, dân chúng Bắc Yến đều đang trông chờ ở ta. Chỉ cần Hoài Tống chịu bán lương thực cùng quân yếu phẩm cho ta, đồng ý mở thương lộ thì Bắc Yến sẽ có cuộc sống thư thả hơn. Chỉ cần cho ta thời gian ba năm, sau đó Bắc Yến sẽ không cần nhìn sắc mặt người khác mà hành sự nữa.”

Gió bên ngoài đã bắt đầu trở lạnh, A Tinh kéo thảm phủ lên người Yến Tuân, trầm giọng nói: “Thiếu chủ không cần phải lo lắng, xe đến trước núi tất có đường đi. Xin hãy nghỉ ngơi một chút trước, người đã ba đêm không ngủ vì phải sắp xếp người ở lại Đường Kinh tìm kiếm cô nương rồi.”

Yến Tuân tựa vào thành xe, sắc mặt có hơi tái nhợt. Hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Chuyện liên quan đến lương thảo vẫn là A Sở rành rọt nhất, may mà cũng sắp gặp lại nàng rồi.”

Hai bên con đường vắng lặng, vạt cỏ thu úa vàng cao đến ngang lưng bị gió thổi nằm rạp, quang cảnh vô cùng thê lương.

…………………………………………………………………………………….

Một mũi tên nhọn như vuốt sói chợt phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trên quảng trường Tường Vi. Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ người mặc trường bào vàng rực, đầu đội kim quan, vẻ mặt lạnh lùng đang đứng trên đỉnh loan giá* cao cao. Nàng cầm trường cung hoàng kim chĩa vào thềm cao ở giữa quảng trường, trên trán quấn một tầng lụa trắng dày hơi rịn máu.

*Loan giá: loại xe ngựa thường dùng trong lễ cưới thời xưa

Lại thêm một mũi tên nhọn rời cung, bắn thẳng về phía ngực thiếu nữ toàn thân nhuộm máu đứng trên thềm. Ngay lúc đó, Thiết Do chợt quát lớn, lập tức lao tới che ở trước người Sở Kiều, giơ đao lên chắn tên. Tốc độ nam nhân nhanh nhưng vẫn quá muộn, mũi tên đã bắn thủng ngực hắn, xuyên qua cơ thể lộ đầu tên trắng lóa lạnh lẽo ở sau lưng.

“Thiết Do!” Sở Kiều hét lên một tiếng, định lao đến nhưng lại có thêm một loạt mũi tên bắn thành hàng trước bước chân của nàng, chính là tên của đám hộ vệ đứng bên dưới loan giá của thiếu nữ vừa xuất hiện mới bắn.

Thiếu nữ nở nụ cười lạnh, chậm rãi đi từng bước một xuống khỏi loan giá, không chút e ngại dẫm gót giày hoàng kim trên mặt đường đầy máu rồi từ từ đi lên thềm cao, bước qua đống thi thể đứng ở trước mặt Sở Kiều, cất giọng chỉ đủ cho Sở Kiều và hộ vệ bên cạnh nghe được, nhàn nhạt cười nói: “Đau lòng à? Có điều còn chưa đủ đâu.”

Dứt lời, nàng nhận lấy chiến đao từ trên tay hộ vệ, đâm thẳng vào bụng Thiết Do đã bị trọng thương nhưng vẫn đứng chắn ở trước người Sở Kiều, khiến hắn phun ra một búng máu lớn, lập tức khuỵu gối ngã xuống.

“Chẳng phải ngươi rất trọng tình trọng nghĩa, không chịu được việc người khác chịu khổ vì mình sao? Vậy bây giờ sao ngươi không chết đi? Ngươi chết thì ta liền tha cho hắn.”

Sở Kiều cắn chặt môi dưới, mày nhíu chặt, nhìn ra được người đối diện hiện mang vẻ mặt lạnh lẽo như đáy biển đóng băng sâu vạn trượng.

Thiếu nữ đối diện lạnh lùng cười một tiếng rồi bỗng nhiên vung đao lên: “Ta ghét nhất là bộ dáng giả nhân giả nghĩa này của ngươi!”

Gió gào thét trượt qua đỉnh đầu, tầm mắt cơ hồ như bị máu tươi che mất, Sở Kiều nắm chặt đao, từng tấc da thịt toàn thân đều điên cuồng run rẩy, không phải vì sợ mà là vì cực độ kiềm nén. Chỉ một giây sau, nàng đã bật dậy nhanh như một con báo, lao đến chĩa mũi đao về phía thiếu nữ kia.

Nhưng đối phương căn bản còn chưa chém đao xuống thì hộ vệ bên cạnh nàng ta đã lập tức ào lên cản lại. Thiếu nữ cố ý ngã nhào, vạt áo dính đầy máu trên mặt đất, kim quan tuột ra khỏi tóc, bộ dáng vô cùng chật vật. Nàng ngẩng đầu lên, thê lương kêu to: “Ta là phi tử Đại Đường nhưng lại không còn tấm thân trong sạch, nay nguyện hy sinh vì tổ quốc, ngươi giết ta đi!”

Đám đông vừa tĩnh lặng lại một lần nữa bùng cháy lửa giận. Vô số chiến đao vung đến trước mặt, Sở Kiều cũng rốt cuộc không thể chống đỡ được nữa, té mạnh xuống trên mặt đất.

Nếu được cho một cơ hội nữa, nàng còn có thể thả hổ về rừng, còn có thể mềm lòng như thế nữa hay không?

Đáng tiếc, trên đời này vốn không có chữ ‘nếu.’

Trước khi hôn mê, Sở Kiều còn hoảng hốt thấy được thân ảnh lại vùng lên của Thiết Do, cùng một câu ‘Thái tử đã lệnh cho ta bảo hộ cô nương’ như cũ thoát ra từ miệng hắn.

Đúng là đồ ngốc…

Một giọt nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt Sở Kiều, nàng vô lực ngã xuống quảng trường đầy máu và lửa, lại một lần nữa nhớ đến thiếu nữ lớn tiếng gào khóc trong sơn động ngày đó…

“Giết các ngươi, giết các ngươi! Ta muốn giết chết tất cả các ngươi!”

Tiếng gào như vẫn còn đang bên tai nhưng hôm nay nàng thực đã làm được…

…………………………………………………………………………………….

Không biết đã hôn mê bao lâu, sau khi bị một chậu nước lạnh giội lên mặt, Sở Kiều chậm rãi tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại đang cười duyên của Triệu Thuần ở trước mặt.

“Thiết Do đâu?” Sở Kiều trầm giọng hỏi, ngữ khí mang theo sự sôi sục kiềm nén.

Triệu Thuần cười nhạt, bình thản nói: “Chết rồi, hình như bị trung ương quân chém thảnh mười bảy mười tám mảnh. Thật kỳ quái, lúc còn trong thành Chân Hoàng ta có nghe nói quân binh Biện Đường vốn yếu ớt vô dụng như sên, thực không ngờ lời đồn lại khác xa sự thật đến như vậy.”

Sở Kiều chậm rãi nhắm mắt lại, nuốt mạnh nỗi bi thương trong ngực đang dâng trào, nhẹ gật đầu, từ tốn nói: “Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho tất cả chuyện ngươi làm ngày hôm nay.”

“Vậy sao?” Triệu Thuần cười nói: “Đáng tiếc ngươi sẽ không nhìn thấy ngày đó.”

Sở Kiều mở to mắt nhìn Triệu Thuần chằm chằm, trầm giọng gằn từng chữ: “Yến Tuân sẽ báo thù cho ta.”

“Chớ ở trước mặt ta mà nhắc đến hắn!” Triệu Thuần đá bay cái ghế trước mặt, quắc mắc nhìn Sở Kiều đang bị trói trên cột, tức giận quát lớn: “Còn nói thêm một lần nào nữa thì ta liền giết ngươi!”

Sở Kiều khinh thường nhìn nàng, lãnh đạm nở một nụ cười, “Ngươi sợ?”

Triệu Thuần oán độc dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn người trước mặt chằm chằm, Sở Kiều từ tốn nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Cho dù giết được ta, ngươi định như thế nào thu dọn cục diện?”

Triệu Thuần lạnh lùng cười một tiếng, “Chuyện này không phiền ngươi phải bận tâm, có điều bởi vì ngươi nhất định không có cơ hội nhìn thấy nên ta rất vui lòng nói cho ngươi biết quang cảnh tương lai sẽ hùng tráng đến cỡ nào. Ta làm hết thảy những chuyện này mà ngươi không thấy được, quả thực rất đáng tiếc.”

“Nói cho ngươi biết, Biện Đường xảy ra chia rẽ nội bộ, Lý Sách sẽ chết vô cùng thảm, triều đình sẽ trải qua một trận thanh tẩy quy mô lớn, toàn bộ thế lực ngoan cố chống đối cũng sẽ bị tiêu diệt sạch sẽ. Đại hạ đã bao vây Bắc Yến, mùa đông sắp đến, các ngươi không có lương thực cũng không có tiền, làm sao có thể trải qua hàn đông? Chờ đến khi các ngươi người kiệt sức, ngựa hết hơi, lương thực cạn kiệt, đại quân Đại Hạ sẽ cùng quân đội Biện Đường hợp sức tiêu diệt Bắc Yến. Khi đó dân Bắc Yến sẽ bị chôn tập thể, toàn bộ lính Bắc Yến sẽ bị giết gọn, đất Bắc Yến sẽ bị máu đỏ bao phủ, Đại Đồng Hành gì đó, thiết ưng quân gì đó đều phải thần phục dưới chân đế quốc Đại Hạ. Chúng ta sẽ dùng lưỡi đao nói cho các ngươi biết, phản bội đế quốc sẽ nhận được loại kết quả gì!”

Hai mắt Triệu Thuần đỏ bừng, nàng nhìn Sở Kiều chăm chăm, tiếp tục nói: “Đến lúc đó, ta sẽ bắt Yến Tuân quỳ gối dưới chân ta, sẽ khiến hắn khóc lóc cầu xin sự tha thứ của ta. Còn ta sẽ móc mắt hắn, cắt đứt tứ chi hắn, dùng phương pháp tàn nhẫn nhất để hành hạ hắn, hủy sạch những gì các ngươi đích thân lập nên! Sao hả, sợ rồi chứ?”

Sở Kiều nhìn nàng, lẳng lặng hỏi: “Ngươi cảm thấy mình làm được sao?”

“Dĩ nhiên.” Triệu Thuần cao ngạo cười nói: “Ta dĩ nhiên làm được! Ngươi có biết hiện giờ chúng ta đang ở đâu không? Ta nói cho ngươi biết, hiện tại chúng ta đang ở trong nhà kho bên dưới quảng trường Tường Vi. Rất nhanh sau đó sẽ có một đống lửa được đốt lên giữa quảng trường, ngươi sẽ bị cột lên cây đốt sống. Sao hả, còn hy vọng xa vời là Lý Sách sẽ tới cứu ngươi sao? Chết tâm đi, hắn sẽ không thể đến, đã có người ngăn cản hắn rồi. Ngươi nói xem, Yến Tuân biết được ngươi bị trung ương quân Biện Đường thiêu sống sẽ có phản ứng gì? Hắn yêu ngươi như vậy, liệu có thể nổi điên mang quân Bắc Yến theo hướng sông Nam Cương mà đến báo thù không nhỉ? Liệu có thể vì ngươi mà đối đầu với cả thiên hạ không?”

“Ha ha ha!” Trong mắt Triệu Thuần tỏa ra vẻ điên cuồng, ngữ điệu mang theo mộng si vọng tưởng, “Ta sẽ dùng mọi thủ đoạn đối phó với các ngươi, sẽ bằng mọi giá tiêu diệt các ngươi. Vì ngày đó mà ta đã nhịn, đã chịu được tất cả sỉ nhục cùng mọi giày vò, chỉ để nhìn thấy ngày các ngươi ngã xuống! Các ngươi hại đời ta, những gì các ngươi lấy đi của ta, ta sẽ đòi lại gấp ngàn, gấp vạn lần! Sao hả, hận ta? Có phải rất hối hận ban đầu đã cứu ta không? Nhưng bây giờ ngươi có thể làm gì chứ? Ngươi thiện lương đến mức nam nhân khắp thiên hạ đều bị ngươi mê hoặc đến thần hồn điên đảo, nhưng vậy thì thế nào? Ngươi vẫn phải chết dưới tay ta!”

“Sao hả? Sao trán ngươi lại đầy mồ hôi lạnh như vậy? Đang sợ à? Ngươi cũng biết sợ sao? Sợ sao không khóc? Sao không kêu la cứu mạng? Kêu thì không chừng Yến Tuân ở cao nguyên Bắc Yến còn có thể nghe được di ngôn cuối cùng của ngươi đấy! Ha ha ha…”

Song ngay lúc đó, Triệu Thuần đột nhiên im bặt, con ngươi hoảng sợ nở lớn, chưa kịp hô to đã bị thiếu nữ đối diện lao đến nắm chặt lấy cổ, bẻ trật hàm dưới của nàng.

Sở Kiều ném dây thừng còn vương trên người xuống, thủ pháp trói như vậy nàng chỉ cần ba phút cũng có thể tháo hơn hai mươi nút.

Sở Kiều ngồi xổm xuống nhìn Triệu Thuần đang nằm mềm nhũn trên mặt đất nhưng vẫn nhìn mình trừng trừng, “Ngươi nói đúng, ta rất hối hận, hối hận vì ngay đó đã mềm lòng cứu ngươi. Nhưng con người ta không thích làm mấy trò trả thù oán hận nhàm chán đó. Nếu như ta biết mình phạm sai lầm sẽ lập tức sửa sai.”

Sắc mặt thiếu nữ vô cùng băng hàn, nàng bình tĩnh cởi y phục Triệu Thuần ra, lạnh lùng nói: “Ngươi có lẽ nhìn lầm rồi, tuy ta không phải là người lạm sát nhưng tuyệt đối cũng không phải là người thiện lương. Khi tính mạng bị uy hiếp thì ta tuyệt sẽ không nương tay. Ngươi cho rằng ngươi dọa được ta? Ngươi cho rằng mình thành công rồi? Ngươi cho rằng bằng chút mưu kế vặt như vậy thì đã có thể đưa ta và Yến Tuân vào tròng rồi tiêu diệt? Ngươi quá ngây thơ, cũng không biết tự lượng sức mình. Trên đời này, người muốn giết chúng ta đếm không xuể, chúng ta sao phải để ý có nhiều thêm một người là ngươi chứ? Ta không biết người có thể giết ta đã được sinh ra chưa, nhưng ta nói cho ngươi biết, người đó tuyệt đối không phải là ngươi.”

Triệu Thuần thất kinh há to miệng nhưng muốn kêu nhưng một chữ cũng kêu không thành tiếng.

Sở Kiều hoán đổi y phục của mình với Triệu Thuần, làm rối tung tóc nàng ta, cởi dải lụa trắng băng trên trán nàng xuống, cuối cùng nhìn nàng, trầm giọng nói: “Triệu Thuần, thừa nhận đi, ngươi chính là một phế vật! Ngươi đấu không lại ta, quá khứ đã như thế thì bây giờ cũng sẽ như thế, vĩnh viễn không đổi. Ngươi không nên chọc vào ta, bởi vì ngươi quá non nớt, căn bản không đủ tư cách đấu với ta!”

Dứt lời, Sở Kiều vung quả đấm lên nện mạnh xuống trên mặt Triệu Thuần. Sở Kiều vung quyền rất chậm nhưng lực đạo vẫn rất mạnh, chỉ thoáng sau miệng mũi nàng ta đã chảy máu ròng ròng, mắt sưng húp nhìn không rõ dung mạo vốn có.

Triệu Thuần kêu không ra tiếng, cổ họng chỉ phá ra tiếng ư ư như gà trống đấu bị bại, cả người vô lực ngã lăn ra trên đất, đầu tóc cùng mặt mũi đầy máu, co giật như một con cá mất nước.

Sau đó Sở Kiều đứng dậy, lắc lắc mu bàn tay đầy máu, khoác hoa phục vàng rực của Triệu Thuần vào người, xoa rối mái tóc, lại bôi máu lên vai rồi chợt ngồi xuống trên mặt đất, cao giọng hô to: “Người đâu, hộ giá!”

Đám đông quan binh lập tức vọt vào bên trong, Sở Kiều dùng bàn tay đầy máu tươi che mặt mình, chỉ vào Triệu Thuần hét lên: “Ả dám đánh lén bổn cung! Giết ả! Thiêu chết ả!”

Đám lính thô lỗ nhấc Triệu Thuần đang mặc bộ y phục dính máu của Sở Kiều lên, mặt nàng ta sưng vù lại đầy máu nhìn không ra diện mạo vốn có. Lúc bị kéo ngang qua người Sở Kiều, Triệu Thuần nghiêng đầu nhìn thì bắt được ánh mắt sắc bén lẫn dưới mái tóc đen nhánh của nàng.

Sở Kiều khẽ hé môi, không tiếng động nói: “Không tiễn!”

“Ta bị thương, đưa ta hồi cung!”

Cuồng phong phần phật, mây đen mù mịt, lá cây bay xào xạc, một đống lửa to đã được đốt lên ngay giữa quảng trường Tường Vi.

Gió lạnh phả lên da mặt, Sở Kiều ôm mặt ngồi lên loan giá, quay đầu lại nhìn kình địch chậm rãi bị kéo đi xa.

Beta Nâu có ý kiến: bảo đảm có nhiều bạn sẽ lên án Triệu Thuần nhưng khi Nâu nhớ được bạn Thuần này bị cái gì thì thấy bạn í điên cuồng như vậy cũng có lý do, thành ra hết lên án.

Người dịch thì chỉ thấy cuồng chị Kiều vì chị oai quá nên quên mất tiêu Triệu Thuần có điên như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.