Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 100





A Cửu tâm loạn như ma.

Rượu thậm liệt.

Tả Khuynh từng nói, hoàng thượng chỉ có dưới hai loại tình huống mới uống rượu. Một loại là cực kỳ cao hứng, một loại là cực kỳ sinh khí. Bình thường thỉnh thoảng sẽ cùng Cảnh Nhất Bích đối ẩm thanh tửu, nhưng cũng chỉ tiểu mân một ngụm.

Mà dạ tiệc hôm nay, hắn là cao hứng hay là sinh khí?

Cái chén từ trong tay rơi xuống, này đã không quan hệ hắn tính tình lúc đó thế nào.

Bởi vì, cà độc là bột phấn gây tê, nếu như hít vào mà thể chất không tốt sẽ mất đi khí lực.

Một khi uống rượu, bột kia sẽ theo rượu dung nhập, trái lại sản sinh phản ứng, tương đương với trúng độc mãn tính.

Một khi cố dùng nội lực áp chế, mặc dù lúc đó sẽ không phát tác, nhưng mà một khi thân thể khó chịu, sẽ trong nháy mắt bạo phát. Nhẹ thì hôn mê, nặng thì kinh mạch bạo liệt, thổ huyết mà chết.

Lúc đó sắc mặt hắn dị thường khó coi. Hắn đã biết mình bị trúng độc, nhưng lại bởi vì Tả Khuynh Hữu Danh hộ tống những người khác ly khai, cho nên chỉ có thể dùng nội lực khống chế độc tố.

Nàng cũng có thể để cho Tả Khuynh Hữu Danh mang đi. Nhưng mà, hắn lại đem nàng che chở phía sau.

A Cửu vội đuổi theo, sau đó dưới chân bỗng không có cảm giác, cơ hồ lảo đảo ngã xuống.

“Phu nhân, cẩn thận.”

Tiểu thái giám bên cạnh lo lắng che chở nàng.

Phu nhân… Nàng bỗng nhiên nhớ lại hắn ở bên tai nhỏ giọng kêu, phu nhân…

Mặc dù xưng hô xa lạ làm nàng khó chịu, mặc dù thanh âm hắn nói mang theo men say, nhưng hắn lại cực kỳ rõ ràng nhìn nàng…

Thân thể như chìm nổi trong nước, nàng vội vàng hướng phương hướng kia chạy đi.

Phía sau, đoàn người kinh hoảng vạn phần đi theo.

Mặc dù thích khách đều bị giết. Nhưng hoàng thượng đột nhiên hôn mê lại làm hoàng cung càng thêm hỗn loạn.

Hiện tại, Tân sắc phong phu nhân lại mặc đơn bạc y phục, tóc mất trật tự, trên mặt còn có chưa lau đi vết máu, cơ hồ thất hồn lạc phách chạy về phía tẩm cung hoàng thượng.

“Phu nhân…”

Thái giám cầm tôn quý áo choàng chăm chú đuổi theo, hiện nay nàng thực sự đã là phu nhân dưới một người trên vạn người.

Phu nhân thứ hai trong lịch sử Quân quốc, danh hiệu, Vinh Hoa.

Tựa, vinh hoa phú quý.

Lúc nàng chạy tới Gia vũ cung, bên ngoài cửa lớn đóng chặt đã đứng đầy văn võ bá quan cùng thái y viện đại phu.

Nhìn thấy A Cửu chạy tới, đám người đầu tiên là sửng sốt, sau đó mới nhìn rõ nữ tử mặt đầy máu này là phu nhân đêm nay mới chiêu cáo thiên hạ.

“Phu nhân.”

Một đám người sôi nổi quỳ xuống, A Cửu tay nhẹ nhấc, ý bảo bọn họ không cần lên tiếng, miễn làm kinh động người bên trong.

Cửa lớn đóng chặt, đèn lồng trước gió chập chờn, trong lúc nhất thời, buổi tối này bởi vì một hồi thình lình xảy ra ám sát mà có vẻ cực kỳ lãnh lệ.

Giữa cửa thỉnh thoảng có thân ảnh chớp động, Tả Khuynh mở cửa, vẻ mặt lo nghĩ, sau đó đối cung nhân nhỏ giọng nói gì đó.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân nhỏ vụn, hô hấp mọi người đều dường như ngưng chú.

Nhiều lần nhìn thấy Tả Khuynh, A Cửu cũng nhịn không được muốn đi tới để hỏi, nhưng lại là khống chế được chính mình.

Tâm phảng tựa như bị vét sạch. Lúc gian phòng kia mở cửa ra, chỉ nhìn thấy màu trắng bình phong, trong lòng nàng không khỏi căng thẳng.

Một đêm này, cứ như vậy dài dằng dặc.

A Cửu đứng trên hành lang gấp khúc, bàn tay nắm chặt bạch ngọc lan can, hi vọng lạnh lẽo thấu xương sẽ làm cho mình thanh tỉnh một ít.

Tới nửa đêm, gió càng lúc càng lớn, không ít sắc mặt quan lại đã đông lạnh tím bầm.

“Các ngươi đều lui ra đi.”

A Cửu nhẹ giọng phân phó.

Đủ loại quan lại đều kinh hãi đứng tại chỗ, trộm nhìn A Cửu liếc mắt một cái, lại là ai cũng không lên tiếng.

“Các khanh gia.” A Cửu hít sâu một hơi, thanh âm rõ ràng trong sáng, mang theo uy nghiêm không thể bỏ qua, “Bản cung biết các khanh gia lo lắng cho hoàng thượng. Nhưng mọi người đều ở chỗ này lại không thể giúp được nửa điểm, trái lại nếu hoàng thượng biết các khanh gia thức trắng đêm chờ, trong lòng sẽ khổ sở. Như vậy các ngươi chẳng phải lại để hoàng thượng thêm phiền não sao.”

A Cửu dừng một chút, ánh mắt đảo qua mọi người, “Tâm ý của các ngươi, bản cung biết, hoàng thượng càng rõ ràng. Hiện nay các ngươi nếu muốn biểu đạt trung lòng thần phục, vậy thì mời ở trong lúc hoàng thượng dưỡng bệnh tận tâm tận lực xử lý tốt công việc của mình thì hơn.”

Chúng quan viên sôi nổi cúi đầu, chỉ có hai đạo ánh mắt vẫn luôn khóa chặt trên mặt A Cửu. Ngẩng đầu nhìn lại, lại là Mạc thừa tướng cùng Thập nhị vương gia.

Ánh mắt hai người nhìn A Cửu đều lành lạnh thâm thúy, mang theo tìm tòi nghiên cứu.

“Mạc thừa tướng, ngươi là quan lại chi biểu, tâm ý hoàng thượng, ngươi hiểu nhất.” A Cửu hơi nâng hàm dưới, thanh âm càng lộ ra phong thái uy nghiêm.

“Phu nhân nói đúng.”

Mạc thừa tướng là quan hai đời, cho nên cái gì cũng hơn người.

Trong trận đấu A Cửu cùng Mạc Hải Đường, hắn làm sao không rõ ràng. Nhưng mỗi lần đều là con gái của mình thảm bại.

Trong lòng hắn đã sớm đối A Cửu có ý tìm tòi, nhưng cũng chỉ là ở đại điện phong phi gặp qua một lần, vì thế cũng không rõ lắm là loại nữ tử nào.

Hơn hắn nữa cũng biết, người nhà Mai Tư Noãn ở biên vực, căn bản không có bất luận hậu trường, cho nên chính mình cũng không đem Mai thị để vào mắt.

Thẳng đến đêm nay một đạo thánh chỉ đi xuống, Mạc thừa tướng mới bừng tỉnh đại ngộ, nhưng mà đã quá muộn.

Bây giờ nhìn đến nữ tử này lãnh ngạo đứng trên cao, tiên đoán đã rõ ràng, đây không phải hậu cung nữ tử nhu nhược, mà là một nữ tử không bình thường.

Mạc thừa tướng kính cẩn hướng A Cửu hành lễ, liền xoay người ly khai. Hơn một nửa quan viên cũng theo hắn mà đi.

Nhìn thấy tình cảnh này, con ngươi A Cửu có điểm tiếu ý.

Kỳ thực nàng làm như vậy là muốn khảo nghiệm trong những người này, rốt cuộc đâu là tay sai của Mạc gia.

Mặc dù chúng quan viên đều cúi đầu, lui cổ ly khai, nhưng trước hết đuổi theo Mạc thừa tướng không thể nghi ngờ là người của hắn.

A Cửu trong đầu cấp tốc ghi nhớ mặt những người đó, thầm nghĩ, Quân Khanh Vũ, ta như vậy có phải hay không lại làm cho ngươi một việc?

Kỳ thực trong lòng Quân Khanh Vũ cũng không hi vọng những người này lưu lại.

“Vinh Hoa phu nhân.”

Một thanh âm lỗ mãng chói tai vang lên đem A Cửu kéo về hiện thực. Tập trung nhìn vào, kia Thập nhị vương gia chẳng biết lúc nào đã đứng bên nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt mang theo tiểu ý làm người ta không thoải mái.

Ở Đế đô, Thập nhị vương gia phong lưu nghe đến rợn người, thậm chí người người đều biết, hắn nam nữ đều ăn.

“Vinh Hoa phu nhân, bản vương có phải đã gặp qua người ở đâu rồi không?”

Mắt hắn nhíu lại, thật sâu cười lên, sau đó giơ tay sờ hướng mặt A Cửu.

A Cửu nghiêng đầu né tránh, cười lạnh nói, “Thập Nhị vương thúc, người thật đúng là quý nhân hay quên. Chẳng lẽ người đã quên bản cung lúc tiến cung đã gặp? Hơn nữa, ở Hải đường điện cũng từng gặp qua.”

A Cửu đương nhiên hiểu câu nói kia, hắn hỏi chính là ở ngoài cung chỗ nào gặp qua…

Nếu như gặp qua, đó chính là ở Lạc Hoa lâu khiêu vũ đêm đó.

Bất quá đêm đó nàng không đi tới chỗ hắn. Người này chìm nổi cực sâu, hơn nữa khôn khéo giảo hoạt, thậm chí còn hơn cả Mạc thừa tướng.

“Ha ha…” Quân Phỉ Tranh cười rộ, “Hoàng thượng thật đúng là hảo phúc khí, càng hảo ánh mắt. Trách không được hắn dám sắc phong ngươi làm phu nhân.”

“Cám ơn Thập Nhị vương thúc khích lệ. Bất quá trời đã trễ thế này, lão nhân gia người cũng nên về nghỉ ngơi đi.”

A Cửu cố ý tăng thêm âm điệu mấy chữ lão nhân gia, quả nhiên thấy sắc mặt Quân Phỉ Tranh thay đổi, lập tức xoay người ly khai.

Ngoài cửa Gia vũ cung cũng chỉ còn lại A Cửu cùng mấy thái giám.

Vì là Gia vũ cung, cho nên những phi tần khác không được lệnh thì không được đi vào.

Gió lạnh gào thét, A Cửu ôm cánh tay cảm thấy có chút lạnh, sau đó đột nhiên cảm giác được trên mặt ướt ướt, nâng tay vừa sờ, liền nghe thấy phía sau cung nhân nói, “Vinh Hoa phu nhân, người cũng nên trở về nghỉ ngơi đi, tuyết đã rơi.”

Đúng vậy, quả nhiên tuyết rơi…

A Cửu ngẩng đầu, mị mắt nhìn hoa tuyết xoay tròn từ trên bầu trời rơi xuống, thở dài một hơi.

“Ta ở nơi này chờ hoàng thượng tỉnh lại.” Nàng quay đầu nhìn mấy cung nhân kia, “Các ngươi tất cả lui ra.”

“Nhưng phu nhân…”

“Bản cung nói, các ngươi tất cả lui ra.”

Cung nhân nghe vậy vội vàng khom người lui xuống.

Khí trời chợt trở nên lạnh hơn, nàng nhìn cánh cửa đóng chặt, thỉnh thoảng có thanh âm đè nặng ho khan, mỗi lần ho phổi bộ giống như bị người ta mạnh mẽ vạch ra…

Đến bình minh, hoàng cung lại là một mảnh ngân bạch, thân thể A Cửu đã sớm bị đông cứng thành kem. Cửa tẩm cung Quân Khanh Vũ lúc này mới từ từ mở ra, A Cửu vội vàng đi tới, thấy được Hữu Danh cùng mấy vị thái y từ bên trong bước ra.

“Hữu Danh, hoàng thượng thế nào?”

“Phu nhân?” Nhìn thấy A Cửu trên đầu còn tuyết đọng, sắc mặt đông lạnh trắng như tờ giấy, Hữu Danh lập tức liền cả kinh, “Người thế nào còn ở chỗ này?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.