Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 105



Tô Mi kéo búi tóc linh lung, vài sợi theo bên tai rơi xuống, khuôn mặt trái xoan có vẻ càng thêm xinh đẹp tuyệt trần, la quần màu tím, mũi giày hoa đào bay tán loạn.

Nữ tử này, cứ như vậy đứng trước mắt, cũng không ai không nhận ra tinh quý trên người nàng.

A Cửu tựa trên cột, trong lúc nhất thời lại nói không ra lời.

Trong đầu nhớ lại tối hôm qua Tô Mi tựa trong lòng Quân Khanh Vũ.

Hắn nói với nàng, trong vòng ba ngày sẽ cho nàng ở căn phòng tốt nhất.

Đồng thời, hai người mỗi ngày sẽ gặp nhau.

Bên môi tràn ra một tia cười lạnh, A Cửu ngẩng đầu nhìn ngói lưu ly, nội điện này là lưu ly cung kiến trúc xa hoa nhất… tâm bỗng lạnh tê dại.

Trong vòng ba ngày?

Quân Khanh Vũ, ngươi thật đúng không thể chờ đợi… Mới ngày thứ hai đã nóng ruột thành như vậy…

Mà chính nàng, lại một lần nữa thành tấm mộc.

Cái gọi là lưu ly cung, cái gọi là Vinh Hoa phu nhân, cái gọi là nội điện không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào, kỳ thực cũng chỉ là kim ốc tàng kiều ngụy trang mà thôi. ( Bạn nào mún bít Kim ốc tàng kiều là j thì tra google nhé. Bạn k tiện copy lại:'()

A Cửu cúi đầu sửa lại y sam vi loạn, sau đó xoay người đi.

“Chờ một chút.”

Tô Mi thấy A Cửu quay đầu muốn đi, bèn bước lên phía trước kéo tay áo nàng, nhẹ giọng hỏi, “Vừa, ta nghe thấy có thanh âm thông báo, hoàng thượng không phải tới?”

Thanh âm nàng rất nhẹ, lúc này kéo tay áo A Cửu, cũng không bày ra bộ dáng chủ tử.

Cặp mắt kia, yên ba mơ màng, càng lộ vẻ yếu kém.

Thậm chí nàng cũng vô pháp dùng sức đem nữ tử này hung hăng hất ra.

Chỉ phải dùng lực thích hợp rút tay về.

Nàng phát không nổi tính tình.

Á phụ từng nói, sát thủ không nên có tỳ khí. Nếu thật sự không thích, trong tay ngươi có chủy thủ, có thể kết liều nàng.

Nhưng làm sát thủ, A Cửu cũng có nguyên tắc.

Không giết phụ nữ và trẻ em!

Huống chi nàng mặc dù không thích Tô Mi, nhưng cũng sẽ không vì Quân Khanh Vũ mà chán ghét nàng.

Vẫn là nên chán ghét Quân Khanh Vũ.

Lại nói, Quân Khanh Vũ gặp Tô Mi trước.

Chính nàng, tính là cái gì?

Nhìn người con gái trước mắt trên mặt lạnh lùng, Tô Mi tâm trạng cả kinh, cảm thấy trên người A Cửu có một luồng áp bách, thậm chí khi nhìn thẳng vào cặp mắt của đối phương, trong suốt mà lạnh lùng, nàng ta thế nhưng tự dưng sợ hãi.

Tô Mi có chút khiếp nhược thu tay, lại nhìn thấy Quân Khanh Vũ đi về phía bên này.

Nguyên bản sợ hãi đều trong nháy mắt tiêu tan, nàng nhảy nhót dẫn theo làn váy, hướng Quân Khanh Vũ chạy tới.

“Hoàng thượng.” Tô Mi hài lòng hô, thanh âm giống như chuông bạc dễ nghe.

“Ngươi chạy nhanh như vậy, không sợ ngã sao.”

Thấy tử y la quần nữ tử hướng chính mình chạy tới, Quân Khanh Vũ có chút vô nại cười cười, sau đó một phen ôm lấy nàng, dùng ngữ khí trách cứ nói.

Nhưng ánh mắt nhìn nữ tử, lại mang theo sủng nịch cùng bao dung.

“Không sợ, có hoàng thượng, thần thiếp không sợ.”

Tô Mi ngẩng mặt, tươi cười quyến rũ, tại mùa đông ngân bạch này có vẻ phá lệ chói mắt.

“Đừng đứng ở chỗ này, trời lạnh, mau vào thôi.”

Hắn giơ tay phất qua hoa tuyết rơi trên tóc Tô Mi, sau đó kéo tay nàng, hướng nội điện đi đến.

A Cửu đứng bên cạnh cột nhà, nhìn hắn đi tới, vô thức lui về sau một bước, tính toán tránh né.

Lại nhìn thấy hắn đã đi tới bên người nàng, câu môi quan sát.

“Thần, tham kiến hoàng thượng.”

Né tránh đã không còn kịp, A Cửu cũng không tiếp tục tránh né, cấp hắn một cái lễ, sắc mặt không hề dị thường.

Nghe thấy một từ ‘Thần’, Quân Khanh Vũ bên môi tươi cười nhất thời ngưng lại, con ngươi tiệm sâu, ngữ khí rất không vui nói, “Ngươi cũng tiến vào.”

“Đó là nội điện, chúng thần có thân phận chi phân, đi vào bất tiện, lại là không dám quấy rầy hoàng thượng cùng Thục phi nương nương. Thứ cho thần vô lễ, xin được cáo lui trước.”

“Trẫm có việc muốn nói, ngươi tiến vào.”

Nói xong liền kéo Tô Mi đi vào.

Nhìn bóng lưng hai người, A Cửu hơi xoay đầu, sau đó đi vào.

Trong phòng như mùa xuân tháng ba, hoa đào bay tán loạn, nhu hòa hồng nhạt, huyến lệ màu tím, còn có quyến rũ hoa hồng sắc.

A Cửu khe khẽ thở dài, lại nhìn thấy ánh mắt Tô Mi vẫn rơi trên người mình.

Tựa hồ thấy được trong mắt nàng nghi hoặc, Quân Khanh Vũ ngồi trên ghế trải hồ da, bưng trà nhấp một ngụm, “Đây là Mai Tư Noãn.”

Mai Tư Noãn ba chữ nhẹ nhàng vang lên, toàn bộ khuôn mặt Tô Mi nhất thời trắng bệch như tuyết, song đồng phức tạp, có kinh ngạc, có một chút A Cửu xem không hiểu, hình như mang theo điểm thê oán.

Quân quốc một năm trước có một nữ tử gọi là Tô Mi, dung mạo cùng kỹ thuật nhảy đều tuyệt diễm thiên hạ, nhưng hôm nay, lại có một người tài năng không bằng, đã bao phủ trong trí nhớ tất cả mọi người.

Thiên hạ hiện tại, người nào không biết có một nữ nhân gọi Mai Tư Noãn.

Nàng dung nhan xinh đẹp thiên hạ, vào cung một tháng đã được hoàng đế sủng ái, phong làm Vinh Hoa phu nhân.

“Tô Mi tham kiến Vinh Hoa phu nhân.”

Tô Mi tiến lên, dẫn theo làn váy hơi hành lễ.

“Tiểu Mi, ngươi không cần đối nàng hành lễ.”

Động tác Tô Mi bị kiềm hãm, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Quân Khanh Vũ, lại thấy hắn buông chén trà, ánh mắt nhàn nhạt xẹt qua nàng, cuối cùng rơi vào trên mặt A Cửu.

Đúng vậy, không cần hành lễ.

Cho dù Mạc Hải Đường kiêu ngạo hống hách như vậy nhìn nàng, cũng phải tôn lễ nghi, gọi nàng một tiếng phu nhân.

Mà Quân Khanh Vũ lại cho Tô Mi miễn lễ, đây là yêu thương?

A Cửu mỉm cười, tránh ánh mắt Quân Khanh Vũ nhìn về phía Tô Mi, “Thục phi nương nương, hoàng thượng nói đúng. Ta là thần tử, sao thụ khởi nương nương hành lễ.”

A Cửu thanh tuyến lưu loát trong trẻo, trong vẻ kiên nhẫn hơi lộ ra điểm nữ tử độc hữu nhu, bởi vì mang theo tiếu ý mà nghe có chút biếng nhác cùng thờ ơ.

Tô Mi sắc mặt càng kinh ngạc, nàng sinh ở thanh lâu, hiểu được nữ tử lấy gì làm vui mừng.

Nam nhân, có đôi khi yêu dung mạo, có đôi khi mê luyến thân thể, có đôi khi sẽ mê luyến bàn tay…

Nhưng, nam nhân nhiều hơn, sẽ mê luyến thanh âm nữ nhân.

Thanh âm A Cửu, chính là đạm mạc, lãnh lệ, trong trẻo, và biếng nhác.

Quay đầu lại nhìn Quân Khanh Vũ, hắn môi mỏng mân thành một đường, ánh mắt sắc bén rơi vào trên người nữ tử đối diện, tựa hồ rất không vui.

Tô Mi nhìn A Cửu đứng, vội nhẹ giọng nói, “Phu nhân nên ngồi trước.”

“Không ngại.” A Cửu mỉm cười, quay đầu hướng ánh mắt Quân Khanh Vũ, “Hoàng thượng không phải có lời muốn nói với thần sao?”

“Ngươi còn nhớ rõ ngày ấy, ngươi nói làm thần tử, ngươi nên vì trẫm làm việc?”

“Thần biết, bảo hộ Thục phi nương nương.”

“Ngươi biết là tốt. Sau này Tiểu Mi bắt đầu cuộc sống hằng ngày sẽ do ngươi chiếu cố.” Bảo hộ hai chữ có chút chói tai, Quân Khanh Vũ ánh mắt hoảng hốt chỉ chốc lát, nhớ lại đêm đó nàng liều mạng giãy dụa, đi tới bảo hộ Cảnh Nhất Bích…

Trong lòng nhất thời ưu phiền, lạnh lùng nói, “Hết rồi. Ngươi lui ra đi.”

“Hoàng thượng, bảo hộ Thục phi nương nương an toàn là trách nhiệm của thần. Nhưng mà việc bắt đầu cuộc sống hằng ngày này, chỉ sợ không phải thần quản.”

Quân Khanh Vũ, ta bảo vệ nữ nhân của ngươi chưa đủ sao mà giờ còn muốn ta chiếu cố nàng?

“Vinh Hoa phu nhân.” Quân Khanh Vũ lạnh giọng cắt ngang A Cửu, “Hậu cung tất cả bây giờ ngươi cũng phải hỏi đến, đây cũng bổn phận của thần tử. Huống chi, Tiểu Mi thể chất suy yếu, cuộc sống hằng ngày của nàng, ngươi có thể thoát được can hệ?”

Thể chất suy yếu? A Cửu nhìn sắc mặt hồng hào của Tô Mi, bên môi xẹt qua một nụ cười khổ. Thân thể nàng không được thụ hàn, vậy mà lại băng thiên tuyết địa vì hắn câu cá —— quả thật là điên rồi!

“Thần minh bạch!”

“Hiểu thì lui ra.”

Khẩu khí nhiều hơn một tia chán ghét, Quân Khanh Vũ ánh mắt nhìn về phía bình phong.

Hoa đào tháng ba bay tán loạn, một thân ảnh nữ tử đang vẽ trung nhanh nhẹn khởi vũ.

A Cửu cũng không dừng lại, xoay người rời đi.

“Mai tỷ tỷ, ngọ thiện đã đến giờ, chẳng bằng người lưu lại cùng dùng bữa.”

A Cửu quay đầu cười, “Thục phi nương nương, người như vậy kêu thần, chính là giết thần. Huống chi thần so với nương nương còn nhỏ hơn ba tuổi.”

Nói vừa xong liền đưa lưng về phía Quân Khanh Vũ cùng Tô Mi, sắc mặt hai người trong nháy mắt ngũ quang thập sắc.

Tô Mi có thể trước mặt Quân Khanh Vũ phóng đà, trang nộn, thậm chí ánh mắt biểu tình vô tội. Nhưng A Cửu nàng nói thế nào cũng là người ngoài.

Tô Mi lớn lên ở thanh lâu, người nào chưa thấy qua. Huống chi A Cửu trong lòng càng rõ ràng, Tô Mi hiểu được thế nào thu lại cá tính nữ nhân.

Mà lúc này, ngay trước ngoại nhân phóng đà, có phải hay không có chút quá?

Một ngữ bắn trúng chỗ đau Tô Mi, sắc mặt nàng ta lại từ trắng chuyển xanh, lại chuyển thành tro nguội.

Phải biết rằng ở cổ đại, nữ tử mười lăm là cập kê, Mai Tư Noãn cập kê liền vào cung. Mà Tô Mi lớn hơn nàng ba tuổi, so với mỹ nữ trong cung như mây, thì đã được cho là quá già.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.