Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 113





Quân Khanh Vũ chống hàm dưới, biếng nhác ngồi trên ghế, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Cảnh Nhất Bích, bên môi mỉm cười.

Cảnh Nhất Bích sắc mặt hơi nghi hoặc, cố nén đưa mắt dời đi giấy Tuyên Thành.

Thu Mặc yên lặng đi lên, lại bị Quân Khanh Vũ một ánh mắt ngăn cản, “Hôm nay có chuyện quan trọng ở trung điện thương lượng, những người khác đều cút ra ngoài.”

Nói chữ cút, hắn chậm rãi cầm chén trà bên cạnh, tiểu nhấp một ngụm, ngữ khí nhẹ nhàng chậm chạp, mang theo độc hữu thờ ơ.

Nhưng người nghe, lại không khỏi toàn thân phát lạnh.

Thậm chí Tả Khuynh cũng phải lui ra ngoài.

Thu Mặc cắn răng, nhìn về phía A Cửu, lại thấy A Cửu lắc đầu, ý bảo nàng cũng ra.

Ý tứ Quân Khanh Vũ rất rõ ràng.

Hắn không muốn bất luận kẻ nào thay A Cửu băng bó vết thương.

Trong phòng im ắng, lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm Hữu Danh, “Nương nương, người chậm một chút.”

Nghe thanh âm kia, không biết do nguyên nhân nào mà ánh mắt A Cửu lại nhìn về phía Cảnh Nhất Bích.

Hắn ngồi gần cửa sổ, thần tình bình thản như thường ngày, lúc ngồi, hai tay vén đặt đầu gối, mặt mày ôn hòa.

Ánh mắt hắn, bất kể là khi nào, đều có vẻ phá lệ chuyên chú.

Mà kia sau một tiếng nương nương, A Cửu phát hiện trong mắt hắn xẹt qua một tia hoảng hốt không dễ phát hiện.

Hôm nay Tô Mi mặc y sam màu tím, đứng ở cửa, mặc dù nghịch quang, nhưng vẫn là bức nhân mỹ lệ.

Cho dù là nàng một bước liên tục, một cái xoay người, một cái cúi đầu, thậm chí còn một cái mỉm cười, đều mê hoặc lòng người.

Nữ tử như vậy, sao có thể không được xưng là Quân quốc Đệ nhất mỹ nhân? Sao có thể không làm cho lòng người lay động?

Tô Mi đi tới, nhìn thấy Cảnh Nhất Bích ngồi đằng kia, thần tình hơi ngưng, ý cười bên môi đẹp mắt như yên hoa tháng ba.

Sau đó nàng xoay người hướng Quân Khanh Vũ, hơi hành lễ, “Hoàng thượng, Hữu Danh nói người gọi thần thiếp?”

Thanh âm nàng êm dịu, như gió phất liễu.

Mày giữa Quân Khanh Vũ cũng khôi phục nhu hòa, ý bảo nàng lại gần, sau đó không chút nào tị hiềm đem Tô Mi kéo đến bên cạnh, cùng hắn ngồi.

“Ngươi tối hôm qua không nghỉ ngơi tốt?”

Quân Khanh Vũ khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi.

Tô Mi nhất thời cúi đầu, cắn cắn môi, sau đó e thẹn ở bên tai Quân Khanh Vũ nói gì đó.

Hai người rất gần, Quân Khanh Vũ thần tình khó gặp chuyên chú.

A Cửu cúi đầu nhìn lòng bàn tay, cảm thấy hồng sắc kia có chút gai mắt, chính mình liền từ trong lòng lấy ra khăn tay băng bó.

Mà Cảnh Nhất Bích cũng như có điều suy nghĩ nhìn về nơi khác.

Tô Mi sau khi nói xong, Quân Khanh Vũ mím môi cười, vén khởi sợi tóc đang rơi, nhẹ giọng nói, “Sau này trẫm sẽ bảo Hữu Danh thông báo ngươi. Ngươi cũng đừng thức đêm, trong cung có thêu nữ, ngươi nếu cần gì thì phân phó Vinh Hoa phu nhân một tiếng là được. Châm tuyến ngươi cũng đừng làm, dễ bị thương tay.”

Động tác trên tay A Cửu bị kiềm hãm, cúi đầu nhìn lòng bàn tay bị thương, vô thức nắm chặt ngón tay.

Bên môi có một tia cười cay đắng.

Hắn bảo Tô Mi đừng đụng châm tuyến, lo lắng tay nàng ta bị thương.

Nhưng, tay nàng bị thương, thì sao?

Hắn có từng lo lắng qua?

Hắn từng nói tay nàng rất đẹp, vậy thì, sẽ luyến tiếc sao?

Hắn châm biếm nàng, bởi vì hắn không thích nàng.

Bởi vì không thích, cho nên mới có thể tùy ý thương tổn.

Vì thế, hắn mới có thể ngay trước mặt Cảnh Nhất Bích, niết chặt đứt bút trong tay, thậm chí, không cho người giúp nàng băng bó.

Bởi vì không vui?

A Cửu chậm rãi kéo xuống khăn lụa, trong lòng dần dần biến lạnh.

Vốn tưởng rằng nàng ở trong lòng hắn có một chút thích, thậm chí còn tham lam cho rằng, hắn sở dĩ tức giận như vậy, là bởi vì ghen.

Nguyên lai, là nàng sai rồi.

A Cửu xả ra một tia cười, hắn căn bản không thích nàng.

Đối với nàng thương tổn, ở trước mặt Cảnh Nhất Bích bá đạo, chỉ bởi vì Quân Khanh Vũ là đế vương, chỉ bởi vì cử chỉ của nàng xúc phạm hắn.

A Cửu hít sâu một hơi, liếc mu bàn tay còn như trước tồn tại chước thương, sau đó chậm rãi đem giấy Tuyên Thành nhuộm đỏ thu lại.

Mà lúc này, hai người còn đang nói chuyện, A Cửu suy nghĩ, có thể mình và Cảnh Nhất Bích đều là người ngoài, cũng nên ly khai, không nên quấy rầy mỹ cảnh ngày tốt của hai người.

Lại nghe đến Tô Mi nhướn mày, thấp giọng nói, “Hoàng thượng, thần thiếp tại sao có thể phân phó Vinh Hoa phu nhân. . .” Thanh âm kia, tựa hồ đặc biệt khó xử, còn mang theo ý tứ trách cứ Quân Khanh Vũ.

Thanh âm nàng không lớn, nhưng đủ để rơi vào trong tai A Cửu cùng Cảnh Nhất Bích.

“Sao không thể?”

Quân Khanh Vũ cười cười, ánh mắt rốt cuộc trở xuống khuôn mặt A Cửu nghiêng nghiêng.

Nàng khẽ cúi đầu, trước sau như một đứng nghiêm, thân hình gầy gò mặc dù tiều tụy không chịu nổi lại luôn ẩn ẩn một cỗ ngạo nghễ.

Không đợi Quân Khanh Vũ đem lời nói hết, A Cửu đã thu thập xong hết, quay đầu hướng Tô Mi mỉm cười, “Nương nương xin cứ phân phó. Vinh Hoa phu nhân, chẳng qua là danh hiệu hoàng thượng ban cho thần để tiện hành động mà thôi. Sau này có gì cần, cứ trực tiếp báo cho ta biết, hoặc Thu Mặc là được.”

“Phu nhân quả thực là người hiểu lễ.”

Quân Khanh Vũ cười lạnh.

“Hoàng thượng quá khen. Thần chỉ là làm hết bổn phận mà thôi.” A Cửu dừng một chút, nhìn về phía Cảnh Nhất Bích, “Vừa vặn Bích công tử ở đây, về chuyện Chiêu nghi, thần hi vọng ngày mai sẽ công bố thiên hạ, nói Chiêu nghi cảm nhiễm phong hàn, ốm đau nằm giường. Sau đó thần bí sẽ mật đi Giang Nam, tự mình đỡ quan.”

Trước thuần túy là vì thuyết phục Chu gia, mà bây giờ, lại có hơn một nguyên nhân.

“Thần tán thành ý phu nhân.”

Tựa hồ xem hiểu tâm tư của nàng, Cảnh Nhất Bích vẫn trầm mặc sâu xa nãy giờ cũng mở miệng nói.

Quân Khanh Vũ đuôi mày nhẹ nhíu, “Phu nhân, ngươi xác định muốn đi?”

“Thần cảm thấy, nếu muốn thuyết phục Chu gia, Vinh Hoa phu nhân nhất định phải tự mình đi.” A Cửu tiếp lời.

“Được. Trẫm cho phép ngươi ngày mai xuất phát. Bất quá vì không làm người khác chú ý, trẫm sẽ cho Tả Khuynh đưa ngươi đi. Cái này hẳn không có vấn đề đi.”

“Hoàng thượng.”

Thanh âm Cảnh Nhất Bích hoảng hốt, vội đứng dậy, “Lần này đi Giang Nam, dù cho ra roi thúc ngựa đi suốt đêm thì cũng phải mất bảy ngày. Đường xá xa xôi, nếu chỉ có Tả Khuynh đại nhân hộ tống, thần cảm thấy không ổn.”

Tô Mi ngồi bên người Quân Khanh Vũ không khỏi ngẩng đầu, nhìn về phía Cảnh Nhất Bích, nhẹ giọng cười, “Hoàng thượng, Bích công tử đã lo lắng, chúng ta xác thực nên nghiêm túc suy nghĩ. Nửa tháng đi đường, phu nhân chỉ có Tả Khuynh một mình hộ tống, chung quy thật sự không an toàn.”

A Cửu nghe thấy Tô Mi nói lời lo lắng kia, sắc mặt nhất thời trầm xuống, lạnh nhạt nói, “Nương nương không cần quan tâm. Bích công tử cũng không phải lo lắng cho an toàn của thần, mà là nên lo cho di thể Chu Chiêu nghi. Nương nương người thân cư hậu cung, tất nhiên không biết thế cục bây giờ, đương nhiên cũng không cách nào hiểu Chu Chiêu nghi sẽ vãn hồi đại cục then chốt, di thể của nàng lúc này so với tính mạng nữ nhân như ta còn quan trọng hơn rất nhiều.”

Lần này, đến phiên Tô Mi trầm mặt, ánh mắt thật sâu nhìn A Cửu.

Tô Mi một câu lo lắng, đã gây xích mích với A Cửu cùng Cảnh Nhất Bích.

Mà A Cửu thì trực tiếp phản bác, thừa dịp này mượn cơ hội mắng nàng ta thân cư trong cung, tư tưởng nghĩa hẹp, lại càng không hiểu chính sách, bất quá chỉ là một thân son phấn tư sắc khuynh quốc.

Mà A Cửu một câu cuối cùng, tự nhiên cũng bao gồm Tô Mi.

Quân Khanh Vũ là ai, hắn chung quy vẫn là đế vương.

Hắn chính miệng nói cho A Cửu, trên thế giới này không có nhất sinh nhất thế nhất song nhân.

Cho nên có một ngày phải lựa chọn, thì vì này giang, nữ nhân tính mạng là cái gì?

Từ xưa đế vương vốn vô tình nhất, Tô Mi nghe được câu này, sao có thể không hiểu.

“Thật đúng là thần thiếp ngu muội.”

Nửa ngày sau, sắc mặt từ xanh chuyển hồng sang bạch của Tô Mi mới lại hiện vẻ tươi cười, bất quá ngữ điệu lại mang theo điểm ủy khuất cùng làm nũng, tựa hồ cố ý nói cho Quân Khanh Vũ nghe.

“Phu nhân nếu khẩu khí đã chắc chắc như thế, thì cứ để tùy nàng. Vừa vặn sau nửa tháng là sinh nhật Thái hậu, vì thế ngươi cũng cần phải trở về trước lúc đó.”

Tay A Cửu không khỏi dùng sức đỡ lấy bàn, vết thương nhất thời bị nứt ra.

Nửa tháng… Đi suốt đêm, ra roi thúc ngựa, cũng đã qua nửa tháng…

Quân Khanh Vũ hắn thật đúng chỉ cho nàng nửa tháng…

“Thần, sẽ trong vòng nửa tháng hoàn thành nhiệm vụ.”

Tô Mi cúi đầu cười, ngược lại nhìn về phía Quân Khanh Vũ, ánh mắt rơi vào cái trán phía dưới tóc hắn có một chút sưng đỏ, nhất thời cả kinh, vô cùng thân thiết vén vài sợi, “Hoàng thượng, người đây là?”

Nàng cả kinh hô, cũng khiến cho Cảnh Nhất Bích chú ý.

“Không sao, trẫm không cẩn thận nên bị thương.”

Quân Khanh Vũ kéo tay Tô Mi, nhàn nhạt cười.

Tô Mi không dám hỏi lại, ánh mắt tiếp tục nhìn xuống, không ngờ phát hiện sau đó còn có vài đạo vết máu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.