Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 37




Khuôn mặt Quân Khanh Vũ ở dưới ánh trăng khác thường tái nhợt, nhưng lại ẩn ẩn vẻ đẹp yêu dị, đặc biệt là cặp tử đồng kia, A Cửu chưa từng thấy qua nó thâm trầm cùng u buồn như thế.

 

Hắn im lặng đi qua đình viện, tựa hồ vô mục đích đi qua hành lang gấp khúc, cuối cùng dừng trước một căn phòng, đẩy cửa đi vào.

 

A Cửu trốn trên nóc nhà, nhẹ nhàng lật mái ngói, lại kinh ngạc phát hiện trong phòng bố trí rất gọn gàng, giá sách, bàn trà, sàng khắc hoa, còn có bàn trang điểm, hoàn toàn không giống bên ngoài âm trầm táng loạn, thập phần sạch sẽ, tựa hồ mỗi ngày đều có người quét dọn.

 

Nơi này giống như khuê phòng một nữ tử.

 

Quân Khanh Vũ đứng bên tường tây nam, ngửa đầu nhìn. Ở góc độ này A Cửu có thể thấy rõ hắn đang nhìn hai bức họa. Nửa ngày sau, Quân Khanh Vũ giơ lên bàn tay tái nhợt xinh đẹp tuyệt trần, đặt trên một bức họa.

 

Một khắc kia, giống như đụng chạm tới cơ quan mật thất, trên tường lộ ra một chiếc hộp —— trên hồng sắc vải nhung, có một khối ngọc bội.

 

A Cửu toàn bộ tâm chí trong nháy mắt bị nhíu chặt: chính là khối kỳ lân ngọc bội kia!

 

Nguyên lai nàng không có đi sai thời không. Nguyên lai nàng còn có cơ hội trở lại. Mà Quân Khanh Vũ này, cũng chính là Quân Khanh Vũ trong lịch sử kia!

 

A Cửu trong lòng mừng thầm, nhưng… Nàng thình lình quay đầu lại, chợt ngừng thở.

 

Dưới ánh trăng âm trầm, một người mang bạch ngọc mặt nạ, áo choàng quái dị màu đen che bạch ô không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng.

 

Lạnh lẽo phong ba gào thét mà đến, hắc bào cùng tóc dài đến thắt lưng tung bay, ở trong gió phần phật quỷ dị. Chớp mắt một cái, u buồn nhân gian giống như đều cuốn vào trong hắc bào cùng bạch ô đó. Đối phương giống như u hồn đến từ địa ngục, quỷ mị mà kinh sợ.

 

A Cửu như trước vẫn duy trì phủ phục động tác, lại vô thức nắm chặt chủy thủ, tùy thời chuẩn bị công kích.

 

Nhưng mục tiêu của người nọ tựa hồ không phải là A Cửu, ô trong tay cấp tốc xoay tròn, cả người bay lên theo ô mà đi, hơn thế đồng thời, một thân ảnh màu trắng nhanh như tia chớp đuổi theo.

 

Quân Khanh Vũ!

 

A Cửu sắc mặt nhăn nhúm lại, tên quỷ chán ghét kia khinh công giỏi như vậy?!

 

A Cửu không đuổi theo, mà ngược lại nhanh chóng đi vào gian phòng tìm khối ngọc bội.

 

Lần đầu tiên bước vào, cái A Cửu nhìn thấy đầu tiên lại là một nữ tử tóc dài như ca, hồng y thủy tay áo nâng cao khiêu vũ. Nữ tử khẽ nghiêng ngươi, tròng mắt ẩn tình, nụ cười bên môi nồng đậm, lộ ra hai má lúm đồng tiền.

 

Nếu như nàng nhớ không lầm, Quân Khanh Vũ đáng ghét kia khi cười rộ lên cũng có hai má lúm đồng tiền. Nghĩ lại cũng cảm thấy dung mạo cô gái này cùng hắn có vài phần tương tự.

 

A Cửu quay đầu, nhìn về phía mặt tường khác, chớp mắt một cái, cả người liền như bị sét đánh.

 

Giữ bức họa, kỳ lân màu trắng đứng trên dốc đá, bộ lông trắng như tuyết, thân hình xinh đẹp, một sừng cao ngạo, còn có một đôi con ngươi yêu dị màu tím. Nó cùng con kỳ lân nàng mộng thấy giống nhau như đúc! Hơn nữa cái làm cho nàng khiếp sợ không chỉ là kỳ lân kia, mà là cô gái đứng bên người kỳ lân!