Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 82





Gia vũ cung:

Trong phòng, lưu ly đèn có vẻ so với dĩ vãng mờ hơn, trong không khí chỉ có thanh âm rõ ràng của đồng hồ cát, Quân Khanh Vũ tựa trên nhuyễn tháp, sợi tóc rơi lả tả bên gối thêu, khuôn mặt trong bóng tối có vẻ càng thêm tái nhợt, hai tròng mắt đóng chặt, mày nhẹ ngưng lên.

“Khụ khụ…”

Tiếng ho khan thấp truyền đến, Tả Khuynh đứng bên cạnh vội xuất môn, thấy được Hữu Danh bưng dược chạy tới.

Hắn nhẹ nhấp một ngụm dược, liền tựa đầu xoay qua một bên, ý bảo bọn họ đem đi.

“Giờ gì?”

“Giờ hợi, hoàng thượng nên nghỉ ngơi.” Nhìn tấu chương thành chồng bên cạnh hắn, Hữu Danh nhỏ giọng khuyên.

“Ân.” Tựa hồ thật có một chút mệt mỏi, Quân Khanh Vũ chậm rãi tựa lên đệm, nhắm mắt lại, “Mai thục phi hồi cung chưa?”

Tả Khuynh sửng sốt, biết hoàng thượng tâm tình không tốt.

Mấy ngày nay bên miệng hắn hơn phân nửa là Mai Nhị, Mai Nhị.

Chỉ có lúc tức giận mới nghiêm túc xưng một tiếng Mai thục phi.

“Vừa Bích công tử sai người truyền tin. Thục phi nương nương nói trước khi mọi việc xong xuôi, nàng tạm thời sẽ không hồi cung.”

“Không hồi cung?” Hắn thình lình mở mắt, môi mân thành một đường, “Chính nàng nói?”

“Đúng vậy.”

“Nàng hiện tại ở nơi nào? Ai cho phép nàng không hồi cung!” Ngực khó hiểu dâng lên một phen tức giận, hắn xốc chăn trực tiếp ngồi dậy, ai ngờ động tác quá mạnh mà cúi đầu kịch liệt ho một phen.

“Hoàng thượng.” Hữu Danh một bên thay Quân Khanh Vũ vỗ lưng, một bên trừng Tả Khuynh một cái, tựa hồ trách hắn lắm miệng, đem lời này nói ra.

“Ở đâu?”

Quân Khanh Vũ thanh âm có chút khá phiền.

“Lạc Hoa lâu.”

“Nàng dám làm phản!” Quân Khanh Vũ tức giận đẩy Hữu Danh, “Theo trẫm xuất cung. Trẫm thật muốn nhìn, là ai cho nàng quyền lợi lớn như vậy, không muốn trở lại liền không trở lại.”

Tả Khuynh một trận thở dài, Quân Khanh Vũ quả thực đã quên chính hắn nói cho Mai thục phi năm ngày, mà năm ngày này, nàng được tự do xuất hành.

“Hoàng thượng, bây giờ trời rất lạnh, người đừng đi nữa. Để tì chức đem nương nương trở về là được rồi.”

“Ngươi đi?” Quân Khanh Vũ con ngươi trầm xuống, không vui nhìn Hữu Danh, “Ngươi cảm thấy, ngươi đi nữ nhân kia sẽ trở về?”

Nữ nhân kia, ngoại trừ Cảnh Nhất Bích ra, thì chưa từng đem người khác đặt trong mắt.

Quân Khanh Vũ nắm chặt nắm tay, bước nhanh ra khỏi đại điện.

—————— Ta là đường phân cắt đây ——————–

Lạc Hoa lâu:

“Thấy sao? Ta cảm thấy thắt lưng nên xoay như thế.” Ngũ nương cởi áo khoác, lộ ra áo sa mỏng, đem tay trái đặt trên đỉnh đầu, tỉ mỉ dạy A Cửu, “Ngươi xem, ánh mắt phải mang điểm ngượng ngùng, một chủ ngây thơ nữa.”

A Cửu tỉ mỉ nhìn, ánh mắt đột nhiên nhìn cánh tay ngũ nương có một khối dấu vết cực kỳ không thấy rõ được —— trăng non.

Nàng là người Nguyệt Ly?

Thu Mặc từng nói, người Nguyệt Ly lúc sinh ra đã có vết trăng non, đó là thần ban cho cho bọn họ. Nhưng cũng xuất hiện rất nhiều người có vết trăng non không giống bọn họ.

“Cốc cốc.” Một tiểu nha đầu nhẹ nhàng đi đến, “Ngũ nương, công tử ở bên ngoài nói cô nương thân thể không tốt, đừng quá mệt mỏi.”

Nói xong, che miệng cười trộm liếc A Cửu.

A Cửu bị nàng nhìn, liền biết tiểu nha đầu nói công tử kia chính là Cảnh Nhất Bích.

Nàng sau khi đi vào, Cảnh Nhất Bích vẫn không có ly khai. Hắn không yên lòng để nàng một mình ở lại chỗ này. Nhưng cũng vì không muốn quấy rầy nàng nên chỉ một mực đứng sát vách.

Hắn thỉnh thoảng còn sai người đưa tới ấm trà, thấu dược khỏi ho, còn có y phục giữ ấm…

Hắn biết, thân thể nàng không thể bị cảm lạnh.

Bị tiểu nha đầu nhìn, A Cửu có chút không được tự nhiên dừng lại, bên tai chẳng biết tại sao bỗng đỏ lên.

“Mai Nhị cô nương, ngươi thật đúng là hảo phúc khí.” Ngũ nương kéo tay A Cửu, trêu ghẹo nói, “Công tử kỳ thực cũng là người có tính cách lạnh lùng. Vậy mà cả ngày lại ở đây coi chừng ngươi, ta xem công tử đối ngươi nhất định có ý tứ.”

“Ngũ nương.” A Cửu cuống quít cắt ngang nàng, “Ta cùng công tử chỉ là bằng hữu.”

Nàng bây giờ là Mai thục phi, phi tần của Quân Khanh Vũ. Mà hắn lại là thần tử của Quân Khanh Vũ, từng nói qua nguyện dùng tính mạng vì Quân Khanh Vũ cống hiến hết lực.

Kiếp trước của bọn họ, hai người đơn thuần chỉ hẹn nhau chờ một đời, chưa từng nói đến tình yêu, tựa hồ giống như trốn tránh tình yêu.

Chỉ là luôn yên lặng nhìn đối phương, giống như hiện tại. Nàng không dám hi vọng xa vời sau này còn có thể sủng nịch xoa tóc hắn, có thể thường xuyên ở bên cạnh hắn, chỉ hi vọng việc nàng làm có thể tốt cho hắn…

“Mai cô nương.” Ngũ nương thở dài một hơi, “Ta cũng là người từng trải. Lần đầu tiên nhìn thấy cô nương, khi xem ánh mắt ngươi nhìn Bích công tử, ngũ nương trong lòng cũng đã sáng tỏ mấy phần.”

Ngày đó khi nhìn A Cửu yên lặng đứng bên chủ tử, thì thứ hấp dẫn ngũ nương nhất, đích thực chính là ánh mắt A Cửu.

Ánh mắt kia dị thường yên lặng, không hề gợn sóng, lại mang theo vẻ nào đó thê lương cùng thấu nhân lạnh lùng. Ánh mắt đó tại nơi phong trần hỗn loạn Lạc Hoa lâu này làm nàng có vẻ rất đặc biệt, giống như thế gian này tất cả đều cùng nàng không hề liên quan.

Nhưng khi ánh mắt nàng rơi vào trên người Cảnh Nhất Bích, thì ánh mắt đó lại đột nhiên trở nên ôn hòa thâm tình, thậm chí mang theo vẻ sủng nịch cùng bi thương ngũ nương xem không hiểu, dường như xuyên qua ngàn năm mà đến.

Không giống với thiếu nữ ngây thơ hồ đồ, trong ánh mắt nàng không có bất kỳ khát vọng, không có khao khát được người mình để ý liếc mắt một cái, mà là một loại thỏa mãn.

Tựa hồ, cứ như vậy nhìn Cảnh Nhất Bích là tốt rồi.

Ngũ nương yêu một người, mỗi khi người kia xuất hiện, nàng đều hi vọng chính mình biểu hiện thật tốt, làm cho người nọ liếc chính mình một cái, hi vọng xa vời hắn có thể ghi nhớ nàng.

Thế nhưng A Cửu lại tương phản.

Đây là vì sao? Nàng duyệt vô số người, vậy mà lại nhìn không thấu nữ tử gọi là Mai Nhị này.

“Ta đi ra trước xem hắn một chút.” A Cửu xấu hổ cười, sau đó khoác y phục ra cửa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.