Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 87





Mộ Dung Tự Tô đứng trước cửa sổ, nhìn ám vệ kia ôm A Cửu nhảy xuống lầu, trong lòng đột nhiên có một loại bất an.

Ngón tay nữ tử chuế chuông, nhẹ nhàng phất qua chén trà hắn đã uống, lông mi nhẹ thùy, ở trên khuôn mặt tinh xảo lộ ra hai đạo bóng mờ mị hoặc. Bọn họ ước định rất đơn giản, phía dưới Lạc Hoa lâu chính là Đế đô chính thủ nhai đạo, chỉ cần vị bằng hữu kia của nàng có thể từ nơi này xuất phát, sau đó an toàn đến Tây nhai, kia cuối cùng khảo nghiệm thành công.

Đương nhiên ở hai con đường này đã sớm bí mật an bài hai mươi danh cao thủ.

Hoàng y thiếu nữ dừng một chút, nâng mắt nhìn hắn, đáy mắt có tiếu ý cùng vẻ đẹp lúc khiêu vũ hoàn toàn bất đồng, đó là một loại lãnh lệ.

Một khắc kia, Mộ Dung Tự Tô trong lòng ngẩn ra. Làm hoàng tử, phía sau hắn lúc nào cũng có một nhóm lãnh khốc sát thủ.

Mà cảm xúc trong đáy mắt tươi đẹp thiếu nữ này, thế nhưng làm hắn thấy so với đám sát thủ kia lãnh khốc hơn.

Yêu cầu của nàng rất đơn giản, vị bằng hữu kia đã ở dưới lầu chờ, chỉ cần người hắn mang nàng xuống lầu, kia khảo nghiệm sẽ bắt đầu.

Cửa sổ đánh vỡ trong nháy mắt Quân Khanh Vũ đã kịp phản ứng, còn Cảnh Nhất Bích thì nghe tiếng liền cả kinh, mới nhìn đến đã thấy thân ảnh Quân Khanh Vũ chợt lóe, chạy thẳng tới chỗ Mộ Dung Tự Tô.

“Hoàng thượng.” Trên hành lang, Hữu Danh xem tình hình không đúng, vội vàng đuổi theo.

“Mai Nhị bị người ta mang đi.” Thanh âm lộ ra mấy phần lo nghĩ, Quân Khanh Vũ theo một cánh cửa khác, nhảy xuống.

Mộ Dung Tự Tô thấy tình thế không đúng, cũng theo cửa sổ nhảy khỏi Lạc Hoa lâu, rơi vào ngõ hẻm hắc ám bên ngoài.

Nhưng bên ngoài căn bản không có thân ảnh cô gái kia, mà trong không khí lại ẩn ẩn có mùi máu tươi.

Mộ Dung Tự Tô cúi đầu vừa nhìn, dưới chân phát hiện một vết máu đỏ sẫm. Hắn vội đuổi theo, liền thấy trong góc một bộ hoàng sắc y sam, còn có chiếc chuông chuế phiến trên tay và lưng nữ tử.

Mà cách đó không xa, ám vệ vừa nãy khí tức yếu ớt nằm trên mặt đất, áo khoác đã bị người lấy đi. Phía dưới vai trái có vết thương đang chảy máu ồ ồ. Nhưng nhìn kỹ lại thấy người nọ tựa hồ hạ thủ lưu tình, cũng không muốn lấy đi tính mạng ám vệ, vì thế một đao kia lệch khỏi quỹ đạo tim.

Nhặt lên một thân hoàng sắc vũ y còn lưu lại nhiệt độ cơ thể độc hữu của cô gái kia, Mộ Dung Tự Tô giật mình kinh hãi, vội theo ven đường đuổi theo, nhìn thấy trên nóc phòng, một thân ảnh nhỏ nhắn như hắc miêu xẹt qua.

Lúc này, ám vệ ẩn núp đã xuất động. Trên không trung, vài đạo tuyết trắng quang kiếm như tia chớp hướng A Cửu tập kích mà đến.

Sắc bén kiếm khí theo bên tai nàng xẹt qua, A Cửu gian nan né tránh, tóc bên tai bị cắt mất mấy đoạn. Đứng cách đó không xa lại phát hiện ba hắc y nam tử.

Tốc độ ba người kia so với nàng chậm không nhiều, hơn nữa nhìn qua đã biết nàng không phải đối thủ của bọn họ.

Dù sao mục tiêu là Tây nhai, chỉ cần tránh thoát những người này rồi mau chóng đến nơi đó, nhiệm vụ sẽ hoàn thành.

Trong tay đồng thời bay ra ba chiếc chủy thủ, thừa dịp ba người kia tránh né chi tức, A Cửu xoay người nhảy xuống nóc nhà, lẩn vào trong đám người.

Nhưng vừa mới rơi xuống đất, trên lưng đột nhiên đã bị trúng đòn nghiêm trọng. Nàng quay đầu lại, nhìn thấy Mộ Dung Tự Tô đuổi theo, mà xung quanh chớp động bóng người làm A Cửu có chút bất an.

Mộ Dung Tự Tô đứng cách đó không xa, trong tay chậm rãi giật lại một cây trường cung. Cách đoàn người, A Cửu cơ hồ có thể nghe thấy thanh âm dây cung giật lại.

A Cửu vuốt bả vai đau nhức, nhìn khu dân cư bên cạnh dày đặc. Nếu như không nhớ lầm thì qua mấy ngõ nhỏ này là có thể tới Tây nhai.

Cũng vào lúc này, không trung có một hồng sắc bóng dáng xẹt qua, A Cửu ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện bạch ngọc mặt nạ người hồi lâu không gặp thế nhưng cũng đứng ở cao lầu cùng Quân Khanh Vũ giao thủ.

Đây là cái tình huống gì?

A Cửu không rõ ràng lắm Quân Khanh Vũ thế nào truy ra, cũng không biết người đeo mặt nạ kia vì sao lại xuất hiện.

Cắn răng một cái, A Cửu chui vào ngõ nhỏ dày đặc.

“Lục soát cho ta.”

Lúc nhặt được bộ y phục kia, Mộ Dung Tự Tô cảm thấy đáy lòng có cái gì đó đang thiêu đốt, đây không phải là một hồi sinh tử trò chơi, mà là một hồi đuổi bắt trò chơi.

Ngay từ đầu là chính hắn rơi vào cạm bẫy kia, thế nhưng kết quả chưa có, thắng bại chưa phân, bắt được ‘nàng’ còn hơn là giết được nàng.

“Ngõ nhỏ không có người.”

Ám vệ tiến lên bẩm báo, Mộ Dung Tự Tô hơi híp mắt, “Phân công nhau vào từng phòng lục soát.”

Trong hẻm nhỏ chỉ có tiếng rao mứt quả, người không nhiều, không khí có chút lành lạnh, thỉnh thoảng lại có tiếng chó sủa cùng tiếng hát và nhị hồ từ xa truyền đến.

Tận cùng bên trong, nguyên lai có một sân khấu kịch cũ nát, mấy lão nhân vẽ mặt hát từ khúc,đám con nhỏ cũng hiếu kỳ nghe, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười.

Mộ Dung Tự Tô đứng trước cửa phòng, sau đó xoay người tiến vào, một cước đá văng gian phòng duy nhất.

“Ân…”

Âm điệu nam tử quái dị truyền đến, tựa thống khổ, tựa hưởng thụ.

Mộ Dung Tự Tô khẽ nhíu mày, tiến lên xốc chăn trên giường, một bả nam tử cuống quít dắt cái chén, hô to, “Ngươi… Ngươi làm cái gì?”

Nam tử phía sau cũng ẩn núp giấu một nữ tử, phi tóc tán, kỷ gần toàn lõa.

“Có thấy một người bịt mặt qua đây?”

“Không có, không có.”

Nam tử run run nói, che chở thân thể nữ tử không ngừng run rẩy.

Mộ Dung Tự Tô một phen đem nữ tử phía sau hắn đẩy ra ngoài, sau đó giơ lên mặt nữ tử kia. Khuôn mặt được cho là thanh lệ, cái yếm hạ ẩn ẩn có thể thấy được vóc người khá tốt.

Mà cặp mắt kia bị ép nhìn hắn, trong đó lộ ra vẻ làm người ta đau lòng cùng thương hại. Thân thể cũng bị dọa đến lạnh lẽo.

Thả nữ tử kia ra, thuận tay kéo chăn đắp hé trên người nàng, Mộ Dung Tự Tô ánh mắt rơi vào bệ cửa sổ bị mở trong gian phòng, phát hiện mặt trên có vết chân rất nhỏ.

Chẳng lẽ từ nơi này chạy ra?

Xoay người muốn đuổi theo, trong tủ lại bỗng nghe thấy tiếng khóc.

Hắn một cước dùng sức đá văng ngăn tủ, sau tiếng vang kịch liệt, một nữ nhân bị bịt kín miệng, cũng toàn thân xích lõa lăn ra.

“Nương tử, nương tử! Van cầu ngươi buông tha nương tử ta.”

Nam nhân trên giường lao tới ôm chân Mộ Dung Tự Tô, quỳ trên mặt đất.

Mộ Dung Tự Tô quay đầu lại, nữ tử mặc yếm sớm đã không còn hình bóng, chỉ có bộ da người ném trên giường, nhìn nữa dưới giường, còn có y phục ám vệ của hắn.

“Hảo cho ngươi! Mai Nhị!”

Mộ Dung Tự Tô hung hăng đem da người cùng y phục vứt trên mặt đất. Không ngờ tới nữ nhân kia thế nhưng sẽ dịch dung.

A Cửu bọc chăn, xích lõa hai chân dùng sức chạy vội trong hẻm. Nàng mới từ chỗ kia trốn tránh được một phần ám vệ, cho nên thừa dịp mấy người khác vẫn chưa nhận ra nàng, nàng chỉ có thể nhanh chóng lấy tốc độ trăm mét mà chạy nước rút về phía Tây nhai.

Nhưng ngay tại lúc này, lại có mấy hộ vệ từ trên trời bay xuống, chắn trước người A Cửu.

A Cửu thoáng nhìn bên cạnh có một tiệm may, lập tức vọt vào…

Sau đó bên trong liền truyền đến tiếng cô nương thét chói tai (Cửu tỷ quậy dữ :v Đi tới đâu gà bay chó chạy tới đấy =))))))))) )

Trận này tranh đấu không thể tránh né. Thế nhưng dù thế nào nàng cũng tổng không thể trần truồng cùng bọn họ đánh nhau.

Hoa loạn cầm nhất kiện nam sam buông lỏng khoác lên người, vừa mới dùng vải vụn che khuất mặt thì một thi thể liền đập vào dưới chân.

Người đeo mặt nạ hắc bào, quỷ mị đứng ở cửa, trường kiếm trong tay chiếu máu đỏ tươi.

“Ngươi tới giết ta?” A Cửu rất nhanh khôi phục trấn định, nhìn người đeo mặt nạ kia.

“Ta tới là cùng ngươi nói điều kiện.”

Thanh âm người đeo mặt nạ có vẻ thập phần trống rỗng, tựa như từ nơi xa xôi bay tới.

“Điều kiện, điều kiện gì?”

“Ta giúp ngươi ngăn cản những người này, để ngươi thuận lợi tới Tây nhai. Nhưng sau khi chuyện thành công, Quân Khanh Vũ giúp Mộ Dung Tự Tô leo lên hoàng vị, Sở quốc đại khai. Hi vọng các ngươi phụ ta một điều kiện.”

“Ngươi nói?”

Nàng chưa bao giờ lãng phí nhân lực, huống chi lúc này cùng hắn gây thù hằn sẽ có hại tới chính mình. Hơn nữa hai mươi ám vệ khảo nghiệm, nàng chưa nói với bất luận kẻ nào, người này làm sao mà biết? Hắn lại không giống người của Mộ Dung Tự Tô.

“Mộ Dung Tự Tô nhất định phải hủy bỏ thập đại cực hình đối người Nguyệt Ly, đồng thời thả ba nghìn người Nguyệt Ly bị giam ra.”

A Cửu hơi nhíu mày, lần trước theo Quân Khanh Vũ cùng Cảnh Nhất Bích đối thoại, nàng biết những người này là Nguyệt Ly phục.

Nàng không ghét những người này, trái lại lại là thưởng thức. Họ vì tự do cùng tôn nghiêm mà chiến đấu, vĩnh viễn đều đáng kính phục.

“Ngươi cho rằng ngươi cứ như vậy giúp ta một chút, Quân Khanh Vũ bên kia sẽ thỏa mãn điều kiện ngươi ra? Tựa hồ có chút hoang đường.”

“Đương nhiên không chỉ như vậy.”

Người nọ khẩu khí bình thản, tựa hồ liệu đến A Cửu sẽ nói như vậy, “Ngày khác Sở quốc nội chiến, Quân Khanh Vũ binh lực chưa chắc cường đại. Thế nhưng chỉ cần hắn chịu giúp ta, ta sẽ cảm phục mà đem tất cả binh lực giúp đỡ hắn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.