Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 91





“Tiểu Mày.” Quân Khanh Vũ thở dài một hơi, thân thủ đem nàng kéo lại, “Ngươi vậy sẽ làm mình bị thương.”

Thanh âm hắn lộ ra điểm vô nại, càng nhiều hơn là bao dung cùng sủng nịch, sau đó nắm thật chặt tay nữ tử.

“Làm mình bị thương?” Tô Mi buồn bã cười, “Hoàng thượng yêu thương thần thiếp? Nếu yêu thương thần thiếp, vì sao phải đem thần thiếp giấu ở chỗ này.”

“Ngươi biết trẫm vì muốn tốt cho ngươi.”

Đối phương bắt đầu phát giận, nhưng Quân Khanh Vũ lại không chút nào tức giận.

“Nếu tiếp tục như vậy, hoàng thượng ngươi cũng không tiện tới. Chờ ngày thu thập thi thể thần thiếp thôi.”

“Tiểu Mày.” Thanh âm Quân Khanh Vũ trầm thấp cắt ngang, trong không khí xuất hiện đông lạnh trầm mặc, nửa ngày sau hắn mới nói, “Rất nhanh. Bất quá mấy ngày thôi.”

Thân thể A Cửu cứng đờ, tên này hiển nhiên cũng không xa lạ gì, tất cả đều trong suy đoán của nàng, hoàn toàn không có chút nào ngoài ý liệu.

Nhưng ngực lại một trận đau buồn khó có thể nói truyền đến. Hết thảy trước mắt đều như đã đoán trước, thân phận của cô gái, kia một tiếng Tiểu Mày, A Cửu cái gì cũng đều rõ ràng.

Ở lần đầu tiên độc phát, hắn trong miệng thì thào hai chữ Tiểu Mày.

Bởi vì hại chết sủng khuyển của nàng, chính nàng suýt nữa bị ép tới ao kết băng, cuối cùng bị tống lãnh cung.

Hắn nói, đừng tổn thương chính mình.

Nhưng phong phi đại điện ngày kế, hắn không tiếc dùng trâm đâm rách tay nàng, mặc dù đẹp, nhưng hắn không thích.

Bởi vì không thích, vì thế tùy ý thương tổn.

Bởi vì yêu, mới đưa người mình yêu sâu đậm, bao dung giấu kín.

A Cửu không nhìn nữa, chỉ ôm song chưởng ngồi trên nóc lạnh lẽo, nhìn phía Đông hơi trắng bệch, khuôn mặt thanh tú không chút biểu tình, một đôi màu đậm con ngươi như bị vựng nhuộm qua mực.

Thuần túy mà nồng đậm.

Tô Mi… Từ sau khi nàng đến thế giới này, liền không ngừng nghe thấy về chuyện xưa của nữ tử đó.

Cảnh Nhất Bích từng nói, Quân Khanh Vũ có một nữ nhân rất thương yêu.

Đồn đại cô gái kia một khúc Lạc hoa lưu thủy kinh hồng toàn bộ lục quốc, khuynh thành chi tư thiên hạ cũng chỉ có Cảnh Nhất Bích dám sánh.

A Cửu cúi đầu, Tô Mi như vậy, đừng nói nam tử, dù cho nữ tử cũng khó tránh khỏi động tâm. Huống chi thanh âm nàng mềm mại, điểm âm cuối lại có mấy phần mị hoặc…

Nàng vào cung một năm, Quân Khanh Vũ cũng không chạm nàng. Nếu là dĩ vãng sẽ cho rằng Quân Khanh Vũ không thích, lười chạm. Nhưng kia thủ cung sa lại nói cho nàng biết, Quân Khanh Vũ làm như vậy, hoàn toàn là vì bảo hộ Tô Mi.

Tựa như hiện tại đem nàng giấu ở nơi bí ẩn này.

Kia chính nàng thì sao? A Cửu vén lên tay áo, nhìn cánh tay mình, ngơ ngẩn nhìn mai thủ cung sa, bên môi có một tia cười thảm.

Quân Khanh Vũ, tối hôm qua ngươi bảo ta lưu lại, là động tình, hay chỉ là động dục?

“Ba…”

Trong phòng lại một phen đập phá, A Cửu không muốn để ý tới, xoay người nhảy xuống. Nhưng vừa mới rơi xuống đất, phía sau áo choàng thế nhưng vướng trên nhánh cây, sau đó xoẹt một tiếng, áo choàng Quân Khanh Vũ rộng lớn liền bị xé rách.

A Cửu vội từ trên mặt đất bò dậy, nhưng lúc rơi xuống đất hai chân đã tê dại, thế nhưng trật mắt cá chân.

Mà bên trong đã có động tĩnh, A Cửu gấp gáp hướng ven đường dời mấy bước, thực sự vô cùng đau đớn, chỉ có cách ở tại chỗ ngồi xổm xuống, toàn bộ cánh tay đều lộ ra.

“Ai?”

Thanh ân cảnh giác đuổi theo, lúc này một phen máu lượng kiếm rơi vào trên cổ A Cửu.

Sắc bén mũi kiếm cơ hồ cắt rách da thịt, A Cửu chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy người cầm kiếm chính là Tả Khuynh.

“Nương nương.” Tả Khuynh cả kinh vội thu hồi kiếm, tiến lên đỡ A Cửu.

“Tả Khuynh, phiền ngươi đưa ta hồi Mai ẩn điện.”

Mắt cá chân đã sưng, nàng đột nhiên không muốn để hắn nhìn thấy mình chật vật, nói khẽ với Tả Khuynh.

Tả Khuynh gật đầu, đỡ A Cửu chậm rãi trở về, mà lúc này, một thanh ân lãnh lệ truyền đến, “Tả Khuynh, ai?”

Tả Khuynh ngừng bước chân, thập phần khó xử nhìn A Cửu, “Nương nương, ở đây là cấm địa, hoàng thượng có lệnh ai cũng không thể tự tiện xông vào.”

“Ngươi dẫn ta vào đi thôi.”

Nàng là sát thủ, minh bạch ý tứ Tả Khuynh.

Mỗi đi một bước đều gian nan đau, nhờ Tả Khuynh vừa đỡ tới cửa, đã nhìn thấy Quân Khanh Vũ từ trong phòng đi ra.

Hai người bốn mắt tương giao, Quân Khanh Vũ mắt phượng kinh ngạc nhìn A Cửu, tựa hồ cũng chỉ chốc lát, trong không khí một trận đông lạnh, ai cũng không nói gì, liền như vậy yên tĩnh.

Tựa hồ, đều đang chờ đợi đối phương mở miệng nói trước.

“Hoàng thượng.” Thanh âm Tô Mi truyền đến, phá vỡ một mạch phân vạch.

Quân Khanh Vũ quay đầu nhìn Tô Mi từ bên trong đi ra, sau đó đối với nàng vươn tay, “Bên ngoài lạnh, ngươi sao lại đi ra.”

Nói là như thế, nhưng động tác hắn lại vô thức đem cô gái xinh đẹp ôm vào trong lòng.

Khóe miệng A Cửu xẹt qua một tia cười khổ không thể nhận ra, sau đó dời mắt nhìn về phía vài cọng hoa đào trong viện.

“Bên ngoài có động, là ai tới sao?” Nữ tử đầu tựa trong lòng Quân Khanh Vũ, thanh âm mang theo điểm sợ hãi.

“Đừng sợ. Là người quen.”

Nói xong, ánh mắt Quân Khanh Vũ mới lại rơi vào trên người A Cửu, bỗng nhiên phát hiện nàng cũng không mặc áo choàng, chỉ tùy ý mặc nhất kiện áo khoác của hắn, bên trái tay áo đã bị xé mở, lộ ra cánh tay trắng nõn.

“Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Hắn tựa hồ đè nén tức giận chất vấn.

“Lạc đường.”

Nàng nhàn nhạt đáp, không nhìn hắn.

Nghe thấy thanh âm của một cô gái, trong lòng Tô Mi cũng ngẩng đầu tò mò nhìn A Cửu.

Cửa viện, một nữ tử được Tả Khuynh cẩn thận đỡ, sắc mặt thập phần trắng bệch, tóc cũng tùy ý phi trên vai, nhưng gương mặt đường nét rõ ràng, mày giữa có vài phần lịch sự tao nhã. Song đồng nhìn hoa đào như mực vựng nhuộm, có vài phần quật cường.

Thân thể nàng đứng nghiêm, tựa như hồng mai ngạo tuyết nở rộ, khí chất lãnh ngạo không ai có thể sánh bằng.

Mà nàng, mặc chính là y phục hoàng thượng.

Một loại cảm giác nguy cơ trước nay chưa có xông lên đầu, Tô Mi tinh tế quan sát nữ tử phía trước, đột nhiên cảm thấy quen mặt, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

“Hoàng thượng, vị tỷ tỷ này là?”

Tỷ tỷ? A Cửu nhìn về phía Tô Mi, thầm nghĩ nếu bàn về niên kỷ, Mai Tư Noãn này trái lại so với Tô Mi nhỏ hơn ba tuổi. Bất quá đối với mình mà nói, nàng cùng Quân Khanh Vũ cùng tuổi, một tiếng tỷ tỷ chưa quá.

Thế nhưng, tiếng tỷ tỷ, lại làm nàng không được tự nhiên.

Có lẽ bởi vì khuôn mặt kia cùng trong ác mộng giống nhau như đúc, cũng có thể bởi vì nàng là Tô Mi.

Nhưng cũng không nghe được Quân Khanh Vũ trả lời, A Cửu không khỏi lắc đầu cười.

Quân Khanh Vũ, chẳng lẽ ngươi luyến tiếc cho nữ nhân ngươi âu yếm biết, trước mắt này là Thục phi của ngươi, thậm chí một canh giờ trước còn vành tai tóc mai chạm nhau như keo sơn, nữ nhân cùng sàng cộng giường?

Vành tai tóc mai chạm nhau, như giao tựa đầu gối? A Cửu tươi cười hơn một tia trào phúng đối chính mình. Mấy canh giờ trước, nàng còn cảm thấy hai từ này rất đẹp, làm cho lòng người ấm áp.

Nhưng mà bây giờ, nghĩ tới hai từ này, lại thấy nam tử thế nhưng không dám thừa nhận thân phận của mình, nàng liền cảm thấy thật châm chọc.

“Hoàng thượng.” A Cửu hơi nhíu mày, dùng ngữ khí xa cách nói, “Tả Khuynh nói đây là cấm địa, không được thiện nhập. Ta lầm đường xông vào, cam nguyện bị phạt.”

Hắn biết, lần đầu tiên nhìn thấy nữ tử này, nàng đã thống hận hoàng gia lễ tiết.

Vì thế hai người mấy ngày nay gần gũi đều chậm rãi quen thuộc nàng kêu hắn là, Quân Khanh Vũ. Hoàng thượng, ở trong miệng nàng đi ra, luôn mang theo ý tứ trào phúng.

Nàng còn dùng một từ ‘Ta’, không phải thần thiếp, chắc hẳn đã biết hắn không muốn ở trước mặt Tô Mi nói ra thân phận nàng.

Quân Khanh Vũ chăm chú nhìn A Cửu, trong lòng thế nhưng khó hiểu sợ hãi.

“Ngươi đi xuống trước đi.”

Quân Khanh Vũ cấp Tả Khuynh một ánh mắt, ý bảo đem A Cửu mang đi.

“Hoàng thượng. Chỗ này là người chính miệng hạ chỉ không được tự tiện xông vào, lúc này người thả ta đi, chẳng lẽ muốn vi phạm ý chỉ của mình?”

A Cửu hít sâu một hơi, đem chữ Quân Khanh Vũ nuốt vào, “Cổ ngữ nói, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, người làm vua một nước, không thể chỉ nói mà không làm. Nếu như thế, tương lai thế nào để lục quốc thần phục!”

“Mai Nhị!”

Thanh âm thịnh nộ vang lên bên tai, ánh mắt Quân Khanh Vũ mang theo sát khí nhìn chằm chằm A Cửu, “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”

Hắn không muốn trách phạt nàng, chẳng lẽ sai rồi, còn muốn bị nàng tự trách?

“Ta nguyện làm gương tốt, phạm sai lầm phải bị trừng phạt!”

“Ha ha ha…” Quân Khanh Vũ thả Tô Mi, kiệt lực muốn áp chế lửa giận đi tới trước người A Cửu, “Ngươi cứ như vậy muốn bị trừng phạt?”

“Đúng.”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt không có một tia sợ hãi.

“Kia ngươi nghĩ muốn bị trừng phạt cái gì?”

( Em ghét anh cùng Tô Mi ùi đấy :((((((((( )


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.