Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 98





Được Chu Tuyết tán thưởng, Mạc Hải Đường cũng hưởng thụ gật đầu, “Muội muội hôm nay cũng rất đẹp. Đôi vòng tai trân châu này hắn là hoàng thượng ngự ban?! Nghe nói nó đến từ Đông hải, trên đời chỉ có mấy viên. Xem ra hoàng thượng cũng rất thương muội muội, trân quý như vậy cũng ban cho.”

“Quý phi tỷ tỷ cười nhạo muội muội rồi.” Chu Tuyết đỏ mặt, bộ dạng phục tùng cười nói, sau đó kinh hô, “Quý phi tỷ tỷ, tỷ thật đoán không sai, Thục phi nương nương thật không đến.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Hải Đường lúc nghe thấy tên này xẹt qua một tia không vui, bất quá rất nhanh lại tươi cười, “Nữ tử thô bỉ như vậy sao có thể tới nơi thanh nhã này. Huống chi Mai ẩn điện là lãnh cung, nàng ta không có tư cách đến.”

A Cửu cười cười, sau đó hướng phía cửa nhìn lại, Thu Mặc vẫn chưa về.

Lúc này, yến đã bắt đầu, đám cung nữ lục tục bưng rượu đi lên, vì mọi người rót mấy chén.

A Cửu cúi đầu, mày nhăn càng chặt, đây là rượu mạnh.

Độc dược phấn hoa cà rơi vào trong rượu chẳng khác nào thuốc tê, nhập người sẽ giống như ma túy, khiến người ta mất đi tri giác.

Quân Khanh Vũ trong tay cầm chén rượu, cùng Mộ Dung Tự Tô nâng ly, hai người ngồi rất gần nên có thể cúi đầu trò chuyện.

“Tam hoàng tử ở trong này nhìn một hồi, không biết đã thấy ý trung nhân chưa?” Quân Khanh Vũ chỉ vào liên trì đối diện hỏi.

Trong viện tử, sênh trúc dễ nghe, vui cười một mảnh, đám cung nữ an phận rót rượu, nhạc sĩ gảy lên những bản nhạc vui mừng, mọi người cũng đều vui vẻ. Mà liên trì đối diện, là Đế đô tất cả danh viện.

Phải biết rằng ở đây không chỉ có Thập nhị vương gia, tuấn mỹ Mộ Dung Tam hoàng tử, mà còn có tuyệt diễm thiên hạ nổi danh Cảnh Nhất Bích, cùng yêu nghiệt hoàng đế.

Lúc này đã không phải mỹ nữ thiên hạ, mà là yêu nghiệt mỹ nam thiên hạ.

Mộ Dung Tự Tô liếc mắt nhìn danh viện, đạm đạm nhất tiếu, sau đó ánh mắt nóng bỏng rơi vào vị trí Hoàng cung nữ quyến, thẳng thắn tới trên mặt A Cửu, “Đã thấy.”

Quân Khanh Vũ theo ánh mắt Mộ Dung Tự Tô nhìn lại, vừa vặn thấy A Cửu. Mà lúc này A Cửu tựa hồ cũng cảm nhận được ánh mắt Mộ Dung Tự Tô, quay đầu lại lễ phép cười.

Này một cái chớp mắt, ngón tay trắng nõn của Quân Khanh Vũ chợt nắm chặt, tử đồng hơi nheo lại, xẹt qua tiểu ý nguy hiểm.

“Trẫm hiểu. Nguyên lai Tam hoàng tử đối Cửu công chúa tình hữu độc chung.”

Hắn chỉ nữ tử phía trước A Cửu. ( =))) Tự Tô ca ca. Ca thảm rầu =))))))))) )

Tựa hồ đã sớm đoán được tâm tình Mộ Dung Tự Tô. Vì thế vị trí nữ quyến trong cung là chính Quân Khanh Vũ tự mình an bài.

Hai hàng trước là mười mấy phi tần được sủng ái trong cung, một loạt phía sau là Hoàng gia mấy vị công chúa quận chúa chưa xuất giá, cuối cùng là mấy nữ quan, cùng A Cửu.

Mộ Dung Tự Tô lại cho rằng Quân Khanh Vũ nói đến A Cửu, trên mặt không chút nào che giấu mừng rỡ, “Nàng là Cửu công chúa?”

Thảo nào lúc đó nàng nói mình tên A Cửu.

Quân Khanh Vũ cười cười gật đầu, “Tất nhiên, đó là muội muội trẫm yêu thương nhất. Nhìn Tam hoàng tử như vậy cao hứng, kia hôn sự này trẫm nếu không làm chủ thì đúng là thất lễ.”

“Vậy Mộ Dung vô cùng cảm kích.”

“Không cần. Hôm nay là ngày vui, vừa vặn trẫm cũng có việc muốn chiêu cáo thiên hạ.”

Nói xong liền liếc mắt nhìn Cảnh Nhất Bích, tựa hồ nhắc nhở.

Mộ Dung Tự Tô cùng Cảnh Nhất Bích đều tò mò, lại thấy Quân Khanh Vũ nói khẽ với hai người, “Việc này liên quan đến ái phi của trẫm. Nếu lần này không có ái phi ra mưu tương trợ, sợ rằng trẫm cũng khó có cơ hội cùng Tam hoàng tử ngồi đây uống rượu tâm tình.”

Lời này vừa ra, Cảnh Nhất Bích sắc mặt không khỏi tái nhợt, sau đó hơi xoay đầu, cầm lấy chén rượu cúi đầu mân một ngụm. Nhưng cảm giác được ánh mắt A Cửu lo lắng, hắn lại từ từ buông.

“Hoàng thượng nói phi tử, là chỉ vị nào?”

“Không biết Tam hoàng tử có biết một tháng trước trẫm nạp một nữ tử làm phi, phong là Thục phi?”

Ngày như vậy thiên hạ đều, Tam hoàng tử là người xuất ngoại vi hành đương nhiên cũng sẽ biết, chỉ là không rõ ràng.

“A?” Mộ Dung Tự Tô kinh ngạc hô nhỏ một tiếng, “Hoàng thượng muốn nói ngạo cư lục quốc Tam đại mỹ nhân, vị nữ tử tài hoa cuối cùng, Mai Tư Noãn?!”

“Xem ra Thục phi của trẫm quả thực danh khắp thiên hạ.”

“Sớm biết nàng đọc đủ kinh thư, tài hoa hơn người, lại không ngờ nguyên lai là hoàng thượng mưu sĩ.” Nói xong, ánh mắt Mộ Dung Tự Tô rơi vào trên người mấy vị phi tần hàng trước, “Cũng không biết Mộ Dung có may mắn được cùng nữ tử thông minh như vậy gặp mặt không.”

“Đương nhiên có thể. Lần này công lao toàn quy về nàng. Vì thế cũng mạo muội trước vì Tam hoàng tử chứng hôn mà tuyên cáo giới thiệu ái phi được thiên hạ ca ngợi của trẫm.”

“Như vậy kỳ nữ, đúng là vinh dự đặc biệt.” Mộ Dung Tự Tô cười cười, cũng tràn đầy chờ mong.

Quân Khanh Vũ hài lòng gật đầu, để chén rượu xuống, đối mọi người vung tay.

Người phía dưới đều đình chỉ diễn tấu, châu đầu ghé tai người cũng an tĩnh lại, túc mục ngưng mày đứng lên.

“Hoàng thượng sao vậy?” Thái hậu từ sau mành truyền lời đến, “Âm nhạc không phải vừa lúc sao?”

“Mẫu hậu.” Thanh âm Quân Khanh Vũ đề cao hơn, không quá cao nhưng đủ cho toàn trường yên tĩnh, khiến tất cả đều nghe được, “Trẫm có một việc cực kỳ quan trọng muốn chiêu cáo thiên hạ. Vừa vặn Tam hoàng tử cùng thừa tướng đều ở đây chứng kiến sự việc lớn nhất của Quân quốc trong mấy năm nay.”

Hắn nói xong, phía dưới liền truyền đến tiếng nghị luận thấp giọng. Thái hậu đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên mặt nổi lên tiếu ý.

Vừa vặn chú ý tới ánh mắt hoàng thượng thỉnh thoảng rơi vào trên người tần phi. Vì thế khi hắn nói đến sự việc lớn nhất của Quân quốc trong mấy năm nay, người thông minh rất nhanh sẽ hiểu.

Mấy năm này, sự việc lớn nhất của Quân quốc chính là, hậu cung vô chủ.

Xem ra hoàng thượng thật muốn vì hậu cung mà định chủ. Bởi vậy ánh mắt mọi người đều sôi nổi rơi vào một thân hồng trang Mạc Hải Đường.

Mạc Hải Đường ngồi ngay ngắn ở vị trí, trên mặt có tươi cười cùng ung dung, rất có phong thái hoàng hậu.

Hữu Danh đi tới phía trước, sau đó lấy ra thánh chỉ.

Nhìn thấy thánh chỉ, tất cả mọi người ngoại trừ Mộ Dung Tự Tô và thừa tướng đều cùng nhau đi ra, quỳ trên mặt đất.

Cung phi không là ngoại lệ. Thậm chí A Cửu cũng phải quỳ xuống bên cạnh.

Hữu Danh mở thánh chỉ, lớn tiếng nói.

“Còn có ý phạm, không có sủng chương, há độc bị vu hướng ban, cố là á vu thi hành biện pháp chính trị. Có thể thùy dụ, tư vì thông điển. Cố Thục phi Mai thị, ít mà uyển thuận, trường mà tài đức sáng suốt, đi hợp lễ kinh, nói ứng đồ sử. Thừa thích lý chi con cháu quý tộc, thăng hậu đình chi tuấn trật, quý mà không thị, khiêm mà ích quang. Thánh tình giám tất, mỗi thùy thưởng thán, toại lấy Mai thị tứ trẫm, sự cùng chính quân, lập làm phu nhân, hiệu Vinh Hoa phu nhân, ban tặng Vinh Hoa lưu ly cung.” ( Bạn dịch k nổi đoạn đầu >o< )

Hữu Danh nói vừa xong, phía dưới giống như bị chết lặng, dường như toàn bộ thế giới đều ở một khắc kia đình chỉ tất cả.

Từ văn võ bá quan, lên tới Thái hậu, rồi đến Thập nhị vương gia, còn có Mạc thừa tướng, Cảnh Nhất Bích, cuối cùng là tất cả mọi người, bao gồm A Cửu đều sắc mặt tái nhợt, trong mắt lộ ra khiếp sợ cùng khó tin.

Quân quốc Hoàng đế khai quốc có hai vị ái phi, một vị là Thụy Đức hoàng hậu, một vị là Thì Anh phu nhân. Hai nữ tử này đều là người hoàng thượng hết mực thương yêu. Vì thế ở Quân quốc, vị trí hoàng hậu cùng phu nhân luôn chạy song song, không phân chia cao thấp.

Bởi vậy, sắc phong phu nhân, cũng giống như sắc phong hoàng hậu. ( Em like điên đảo. Em ngồi cả trưa bấm like cho anh =))))))) )

Nhưng làm cho mọi người khiếp sợ không phải vị tước phu nhân, mà là người được sắc phong!

Cô gái kia vào cung không được một tháng, ba hôm sau liền bị tống lãnh cung, cho tới bây giờ cũng không có tin tức. Thậm chí trong yến tiệc lần này còn không thấy cô gái trong truyền thuyết kia —— Thục phi duy nhất giữa chốn hậu cung, Mai Tư Noãn!

Cảnh Nhất Bích thống khổ nhắm mắt, tựa hồ không muốn nhìn tình cảnh kế tiếp.

Thanh âm Thái hậu mang theo run rẩy rất nhỏ, đè nặng hỏi, "Hoàng thượng, người điên rồi sao?"

Mạc Hải Đường cũng ngẩng đầu, không thể tin được nhìn người trên cao mặt mày mỉm cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc, Quân Khanh Vũ.

Hắn phong một nữ tử xa lạ làm phu nhân, mà kia lưu ly cung điện, một năm trước đã cho xây dựng.

Thiên hạ đều biết, chỉ có hoàng hậu mới có thể vào ở.

Hắn ban cho cô gái kia Lưu ly cung, chính là khẳng định, phu nhân là hoàng hậu.

"Thục phi, vẫn chưa chịu dậy lĩnh chỉ sao?"

Ánh mắt Quân Khanh Vũ rơi vào trên người A Cửu.

Lúc này, A Cửu đã sớm đầu óc quay cuồng quỳ gối tại chỗ, toàn thân lạnh toát không hề hay biết.

Tất cả xảy ra quá đột nhiên làm nàng cũng không biết rốt cuộc có chuyện gì.

"Thục phi." Quân Khanh Vũ lại nhẹ giọng kêu. Đám người dưới điện lập tức đều muốn tìm kiếm người gọi là Thục phi kia.

Thậm chí Mộ Dung Tự Tô cũng thẳng lưng muốn thấy rõ tài nữ trong lời đồn đại.

A Cửu không động, loại tình huống này nàng thế nào cũng không thể đứng ra.

Mà Tả Khuynh thì được mệnh đi tới bên người A Cửu, sau đó đem nàng nâng dậy, "Nương nương, nên lĩnh chỉ tạ ơn."

Nói xong, tiện thể lấy xuống áo choàng trên người nàng.

Mặc áo choàng lĩnh chỉ, là đại nghịch bất đạo.

A Cửu ngẩng đầu, nhờ Tả Khuynh đỡ mà từ từ tiến vào giữa điện, hướng Quân Khanh Vũ đi đến.

Dưới ánh đèn lưu ly lóe ra thân ảnh một nữ tử từ chỗ tối chậm rãi bước ra.

Y sam đỏ thẫm, đường hoàng đến mức tận cùng hồng sắc, tường vi nở rộ đến sáng lạn. Trên khuôn mặt nữ tử tái nhợt, cặp con ngươi như mực, vựng nhuộm nồng đậm khắc sâu, không mất đi hồng sắc, không làm tường vi phàm tục, mà trái lại còn tỏa ra ung dung hoa quý, cùng lãnh ngạo khí chất không ai sánh bằng.

Nàng ngừng chân chỉ trong chốc lát, hai mắt nhìn thẳng Quân Khanh Vũ, nửa ngày sau mới quỳ xuống, giơ cao hai tay tiếp nhận thánh chỉ.

Giờ khắc này, lại là một mảnh thanh âm hít không khí.

Sau đó chúng quan viên liền đứng dậy hô to, "Vinh Hoa phu nhân thiên tuế."

Mà cái chén trong tay Mộ Dung Tự Tô ở thời điểm thấy rõ khuôn mặt nàng đã lập tức rơi xuống, hương rượu nồng đậm tỏa ra.

Một tiếng Vinh Hoa phu nhân tựa như chậu nước lạnh hắt vào mặt hắn, làm hắn giật mình tỉnh giấc.

Thế nhưng đã không còn kịp. Hắn nhìn Quân Khanh Vũ đứng dậy, từng bước một hướng tới A Cửu.

A Cửu ngẩng đầu nhìn nam tử đi tới bên mình. Một khắc kia, hắn tựa một tháng trước như vậy mỉm cười quan sát nàng, chỉ bất đồng là ánh mắt lần này của hắn bá đạo hơn, thậm chí đáy mắt có ý chiếm giữ nhìn con mồi.

Mà nụ cười của hắn, lại như vậy thực lòng ôn nhu, cùng một phần nghiêm túc nàng chưa từng thấy qua.

Hắn đứng trước người nàng, từ trên đầu gỡ xuống một cây trâm cài tóc.

Mọi người lúc này mới kinh ngạc phát hiện, trên đỉnh đầu hoàng thượng có hai trâm cài tóc, mà hắn gỡ xuống một cái, lại là cúi người vì A Cửu vén lên một luồng tóc, sau đó cố định lại.

Ngực A Cửu một trận đau buồn, hai mắt thật sâu nhìn Quân Khanh Vũ.

Hắn từng nói, Mai Nhị, ta thật xem không hiểu lòng ngươi.

Mà Quân Khanh Vũ, ta đã bao giờ hiểu lòng ngươi chưa?

Ngươi có biết, trang sức màu đỏ, là giá y?

"Phu nhân." Hắn hô một tiếng, thanh âm mang theo điểm men say, sau đó kéo tay A Cửu đứng lên.

"Hoàng thượng."

Thanh âm Thái hậu nổi giận truyền đến, nhưng Quân Khanh Vũ lại rất nhanh cắt ngang, "Các ngươi muốn nói nàng không có tư cách phong làm phu nhân?" Nói xong, ánh mắt nhìn về phía Mộ Dung Tự Tô thần sắc thống khổ, "Hôm nay có Tam hoàng tử ở đây, không bằng để hắn đánh giá xem Mai Tư Noãn có tư cách làn Quân quốc phu nhân hay không?"

Yết hầu Mộ Dung Tự Tô một trận khô khốc, sau đó đứng lên nói, "Ta cảm thấy thiên hạ này chỉ có phu nhân mới có tư cách được vinh dự đặc biệt này."

"Vậy Cảnh Nhất Bích ngươi thì sao?"

Quân Khanh Vũ nhìn về phía Cảnh Nhất Bích vẫn trầm mặc.

"Tứ đức sán kỳ đủ cả." Thanh âm Cảnh Nhất Bích ở trong bóng đêm có một phần thê lương, "Thiên hạ này cũng chỉ có nương nương mới có tư cách."

Quân Khanh Vũ nắm thật chặt tay A Cửu, từng bước một trở về vị trí của mình.

Mà xung quanh đều khác thường, ánh mắt địch ý giao thác mà đến.

Một khắc kia, chẳng qua là vài chục bước, nàng lại cảm thấy như từ từ đi qua cả đời.

Quân Khanh Vũ kéo nàng, không chút nào sợ hãi đón ánh mắt Thái hậu lãnh lệ.

Giờ khắc này, hoàng quyền chi chiến, chân chính bắt đầu.

Hồi lâu sau A Cửu mới hiểu. Từ lúc bọn họ nắm tay, bánh xe vận mệnh mới chính thức bắt đầu.

Cùng nhau chậm rãi qua bụi gai lộ, từng bước một đều mang theo nguy hiểm.

Nhưng bất đồng chính là, nàng dắt hắn hướng tới Đế vương tối cao quyền lực, dắt hắn tới quân lâm thiên hạ.

Mà hắn, lại mang theo nàng hướng địa ngục vạn kiếp bất phục.

Vinh Hoa phu nhân, hắn dành cho nàng một thân vinh hoa phú quý, là vô thượng tôn quý, vô thượng vinh dự. Nhưng cả đời đều không thể xóa nhòa gông xiềng.

Trúc sênh lại lần nữa vang lên, bầu không khí dù cho quái dị nhưng cũng không ai dám viết lên trên mặt, chỉ đành nơm nớp lo sợ ngồi yên.

Thái hậu lấy cớ thân thể khó chịu mà đã sớm ra về, Quân Khanh Vũ cũng không để ý, ánh mắt chỉ thật sâu rơi trên người A Cửu, thấp giọng nói.

"Phu nhân, kỳ thực ngươi mặc màu đỏ so với màu trắng đẹp mắt hơn." Xong lại quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Tự Tô, "Tam hoàng tử, muội ta ở đây, không bằng…"

"Hoàng thượng." Mộ Dung Tự Tô có chút vô lực cười, "Đại sự này mặc dù ta lén có ý, nhưng mà còn chưa hỏi qua ý tứ đối phương, kỳ thực sợ phải bất kính."

"Ý tứ Tam hoàng tử?"

"Bàn lại sau."

Mộ Dung Tự Tô liếc nhìn A Cửu, vội thu hồi ánh mắt.

Lúc này, thừa tướng kia liền sai đem hơn mười chậu san hô mang lên, xưng là đưa tặng Vinh Hoa phu nhân.

Quân Khanh Vũ cười sai người nhận lấy, cũng vào lúc này, đám phi tần nữ tử đột nhiên tinh thần không tốt ngã xuống, hơn nữa quan viên đối diện cũng tựa hồ uống say mà ghé vào vị trí.

A Cửu trong lòng rùng mình, nhìn về phía Cảnh Nhất Bích, chợt nghe ca linh phát ra một tiếng thét chói tai.

Lập tức những người nguyên bản mặc trang phục hoạn quan đều cầm trong tay trường kiếm từ bên ngoài kích động tiến lên, đâm thẳng tới Mộ Dung Tự Tô cùng Quân Khanh Vũ.

Tất cả tới quá nhanh, xung quanh vài thủ vệ đều vì hít qua cà độc mà xụi lơ trên mặt đất.

Mà xông vào đầu tiên lại là cô gái kia. Tay nàng ta trì cửu tiết tiên, nhanh như tia chớp xẹt đến.

Mục tiêu của nàng bất đồng cùng những người khác, chính là trực tiếp chỉ hướng về A Cửu.

A Cửu tự nhiên không dám lúc này xuất thủ, chỉ nghĩ xem nên như thế nào tránh né, mà bên hông lại đột nhiên có một bàn tay đem nàng kéo lại, tránh xa một kích.

"Trốn phía sau ta." Quân Khanh Vũ thấp giọng quát lớn, sau đó rút ra trường kiếm trong tay, một kiếm chặt đứt trường tiên của nữ tử.

"Có thích khách."

Nơi sân một mảnh hỗn loạn, ngự lâm quân nhanh chóng vọt vào, Quân Khanh Vũ phân phó Tả Khuynh hộ tống nữ quyến trở về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.