Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?

Chương 99





Mùi máu tươi tràn ngập toàn bộ đình viện, đỏ sẫm máu rơi xuống bánh ngọt tinh xảo, tiếng thét chói tai, kêu tiếng giết người liên tiếp kéo đến.

A Cửu được Quân Khanh Vũ chăm chú bảo vệ, hắn đi trước đỡ đầu, mang theo nàng tả hữu né tránh.

Mà cô gái kia nhiều chiêu cứng cỏi, tựa hồ nhìn ra A Cửu không lộ công phu, ép sát mà lên. Vài người khác cũng bao vây Quân Khanh Vũ.

Kiếm quang chém đá ra lửa, kiếm khí từ bên tai xẹt qua, A Cửu biết Quân Khanh Vũ đối phó với những người này hẳn sẽ không có vấn đề.

Chí ít hắn không uống rượu, không trúng độc.

Ánh trăng từ trong tay áo bay ra, sáng như tuyết đem thích khách phía trước chém thành hai khúc.

Máu tươi ấm áp mà buồn nôn bắn ra ba thước.

Cảnh Nhất Bích đi phía sau lảo đảo một cái, máu tươi kia đã nhiễm đầy toàn thân tuyết trắng y sam của hắn. Hơn thế đồng thời, sắc mặt hắn nhất thời nổi lên thanh sắc.

Thập Nhất…

A Cửu đột nhiên nhớ tới Cảnh Nhất Bích có bệnh say máu vô cùng nghiêm trọng.

Mà Quân Khanh Vũ bên này, Tả Khuynh cùng Hữu Danh rất nhanh sẽ đuổi kịp. A Cửu dùng sức tránh khỏi tay Quân Khanh Vũ, chạy hướng về phía Cảnh Nhất Bích.

“Ngươi đi đâu vậy?”

Y phục một phen bị Quân Khanh Vũ kéo trở về, hắn căm tức nhìn nàng.

A Cửu nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn Cảnh Nhất Bích, cắn răng tiếp tục đẩy Quân Khanh Vũ.

Lúc này, mấy thích khách tiếp tục tiến lên, kiếm trong tay Quân Khanh Vũ vung lên, ở trong không khí xẹt qua vài đạo kiếm hoa không kịp tế sổ, chém về phía trước.

Nhân cơ hội này, A Cửu dùng sức giãy dụ. Nhưng Quân Khanh Vũ lực đạo lại rất lớn, chỉ nghe được hồng sắc y sam phát ra một tiếng răng rắc xé rách.

“Cảnh Nhất Bích bên cạnh có người bảo hộ.”

Con ngươi màu tím nguy hiểm nheo lại, thậm chí khi nhìn ánh mắt nàng còn sắc bén hơn sát thủ.

Tay lôi y phục nàng bởi vì dùng sức mà trắng bệch, y phục đã bị xé nát, hắn lại không chút nào có ý tứ buông ra.

“Ngươi hôm nay dám đi tới chỗ hắn, trẫm sẽ giết ngươi!”

Tiếng hét ầm ỹ cùng tiếng va chạm làm thanh âm hắn rất nhanh bị che giấu.

Lúc này, một người cầm đao mà đến, muốn chém về phía A Cửu.

A Cửu tránh một cái, đao kia vừa vặn chém đứt y phục bị Quân Khanh Vũ kéo.

Y phục bị rách, Quân Khanh Vũ cùng A Cửu đồng thời phân biệt lui về phía sau một bước, dưới ánh trăng, sắc mặt Quân Khanh Vũ có chút mất tự nhiên tái nhợt, hai mắt sung huyết nhìn chằm chằm A Cửu.

Kiếm thích khách như mật võng nhào tới, Hữu Danh che trước người Quân Khanh Vũ, A Cửu nhìn hắn một cái, sau đó xoay người chạy về phía Cảnh Nhất Bích.

“Mai Nhị, ngươi trở về cho trẫm.”

Né tránh những người truy đuổi, hộ vệ Cảnh Nhất Bích bởi vì hít nhiều cà độc mà có chút không chịu nổi.

Cảnh Nhất Bích trên mặt cũng dính máu, quỳ bên cạnh cột nhà khó chịu nôn mửa, sắc mặt tái nhợt như tro nguội.

“Bích công tử.”

A Cửu đem toàn thân hắn vô lực nâng dậy, sau đó lấy ra khăn tay đem máu rất nhanh lau đi, “Ngươi thế nào?”

“Máu…”

Cảnh Nhất Bích thống khổ nói, hai tròng mắt khó có thể mở, không đành lòng nhìn huyết tinh cảnh, nhưng mà mùi gay mũi lại làm hắn toàn thân đều mất đi hồn phách.

Ngón tay tái nhợt như người chết chìm, sợ hãi nắm lấy A Cửu.

“Ta mang ngươi đi.”

Thập Nhất, ta mang ngươi đi. Nàng đã nói qua, vĩnh viễn sẽ không để hắn tới chỗ nguy hiểm.

Nàng đưa hắn tới sau cột nhà, hơi chút tránh được đoàn người, sau đó cởi quần áo ra, che khuất hai gò má hắn.

Lúc này, Cảnh Nhất Bích đã bán hôn mê.

Nàng cúi người đem Cảnh Nhất Bích bối trên lưng, đi tới chỗ tối còn quay đầu lại nhìn Quân Khanh Vũ một lần, bên kia vẫn là một mảnh hỗn chiến.

Quân Khanh Vũ sẽ không có chuyện gì.

A Cửu tự nói với mình, sau đó cắn răng ly khai. Sau khi đem Cảnh Nhất Bích dàn xếp ổn thỏa mới vội vã trở về.

Lúc này, ánh lửa yến hội đã lan tràn, xác chết khắp nơi, máu tươi nhiễm đỏ liên trì, dường như luyện ngục kinh khủng.

Thích khách đã bị giết hết, phía trước Quân Khanh Vũ ngã xuống hơn mười cỗ thi thể, đang bị ngự lâm quân chém thành thịt vụn.

Chỉ có mấy người còn đang liều mạng giãy giụa.

Mà Quân Khanh Vũ một tay cầm kiếm, mệt mỏi ngồi ở vị trí, tóc đen độ nguyệt, màu tím y sam loang lổ vết máu. Hắn mím chặt môi, hai tròng mắt khát máu thoạt nhìn như Tu La.

Nhưng sắc mặt hắn thập phần không dễ nhìn, A Cửu dừng nửa khắc, mới đi tới trước người hắn.

“Phu nhân…”

Hắn nhướn môi, nhưng đáy mắt không chút nào có ý cười, lạnh lùng mà xa cách.

“Ngươi… Thế nào?”

A Cửu ngồi xổm người xuống, mới phát hiện máu tươi như trân châu theo mu bàn tay hắn cầm kiếm chảy xuống.

Tròng mắt Quân Khanh Vũ nhíu lại, giơ lên cái tay còn lại đặt trên vai nàng, sau đó dụng lực nắm chặt.

Một khắc kia, A Cửu cảm thấy hắn cơ hồ muốn bóp nát xương vai mình.

“Cút!”

Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, nhưng thân thể lại nghiêng về phía trước, sau đó một ngụm máu tươi từ trong miệng hắn phun ra, chiếu vào trên mặt A Cửu.

Máu tươi ấm áp lại như băng lãnh sắc bén kiếm khí đâm vào lòng nàng. Loại cường liệt cảm quan kích thích này khiến đầu óc nàng trở nên trống rỗng, mà toàn bộ thân thể Quân Khanh Vũ đã trầm trọng ngã xuống bả vai nàng.

Ánh trăng từ trong tay hắn chảy xuống, vang vang rơi trên đất.

“Hoàng thượng.”

“Hoàng thượng.”

Thẳng đến thanh âm Hữu Danh thất kinh truyền đến, A Cửu mới đột nhiên tỉnh ngộ, mà người trên vai đã bị mang đi.

A Cửu lung lay được người nâng dậy, sau đó hai mắt mờ mịt nhìn xung quanh, cuối cùng rơi vào mấy cái chén trên mặt đất.

Đó là Quân Khanh Vũ độc hữu chén. Nàng run run nhặt lên, hướng trên mũi để xuống, cả người một mảnh choáng váng.

Hắn uống rượu …

Buổi dạ tiệc này, hắn đều uống rượu…

Lúc này mới nhớ tới, lúc đó hắn từ trên mặt đất dắt nàng đứng lên, kia một tiếng phu nhân, mang theo men say…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.