Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 28



“Trẫm bảo ngươi ăn thì người phải ăn.”

Thiệt là người bá đạo mà, hắn nhất định phải đem nàng ép đến chết sao? Nhưng khi Hoàng Thượng đã mở miệng, nô tài như nàng có thể nói không sao? Nàng không thể làm gì khác hơn là cầm lấy chiếc đũa từng miếng từng miếng bất đắc dĩ mà ăn, không nhận thấy được cặp mắt kia sâu thẳm bên trong hiện lên một đạo mỉm cười.

“Hầu trẫm ăn!”

“Cái gì?!” Tô Yên Nhi chưa nuốt xuống miếng thịt kho tàu thiếu chút nữa nghẹn mà hỏi. Cũng may nàng nhẹ vỗ vào trước ngực một cái, rốt cục nuốt xuống được, “Hoàng Thượng người nói…”

“Lời giống như vậy trẫm không nói lần thứ hai, ngươi đã ở bên cạnh trẫm một thời gian, còn không rõ sao?!”

Nàng dĩ nhiên biết, nhưng là chuyện này có chút mập mờ? Mặc dù, bọn họ ở Nam Kinh, đúng là ân ân ái ái thường làm chuyện như vậy nhưng giờ này khắc này, tình hình cùng thân phận đều không giống. Nàng lại cải trang thành một thái giám.

Chẳng qua là chủ tử xấu xa này giương lên lông mày, bắn ra ánh sáng lạnh. Nàng cũng chỉ biết điều mà gắp một ít thức ăn, tay không ngừng run rẩy đưa thức ăn vào trong miệng hắn, chỉ như vậy cũng đã làm nàng tim đập thình thịch. Nhưng vào lúc này chiếc đũa đang lúc gắp thức ăn thế nhưng trơn tuột. Nàng tâm quýnh lên, vội vàng dùng sức kẹp lấy chiếc đũa, không nghĩ tới viên chả ngược lại văng ra nàng trực tiếp nghiêng thân về phía trước muốn đem nó gắp trở về. Kết quả không chỉ không gắp được mà cả người còn ngã về phía trước vọt vào trong lòng Chu Hạo Hi. Hắn đang ngồi trên ghế vì cái trượt của nàng mà hai người đều té ngã trên đất!

Đôi đũa trong tay rơi xuống đất, Tô Yên Nhi chật vật gục ở bên hông của hắn, hơn nữa còn là làm cho nàng quẫn đến không tìm được vị trí thoát ra. Mặt nàng lại càng hồng, vội vàng muốn đứng dậy, không nghĩ tới…!

“A ~~” Đầu tóc không biết gặp phải cái quỷ gì, nàng thế nhưng không ngẩng đầu lên được. Nàng thử muốn tránh thoát, nhưng lại ma sát càng thêm nóng bỏng đến chỗ hắn.

Chết tiệt, mái tóc dài của nàng rớt xuống thắt lưng của hắn, tư thế này đã đủ mập mờ nàng còn dám ở phía trên mà cử động.

“Đừng động!” Hắn cắn răng gầm nhẹ.

Nàng sửng sốt. Hoàng thượng sinh khí?

“Thật xin lỗi, nô tài nhớ tới nhưng là có cái gì đụng đến tóc nô tài…”

“Không nên cử động!”

Thanh âm chữ được chữ mất, hắn ngửi được mùi thơm nhàn nhạt thuộc về nàng, đó là mùi thơm tự nhiên tỏa ra từ nàng. Có thể ngay cả chính nàng cũng không biết, nhưng mà hắn nhớ tới cảm giác ôm nàng rất mềm mại, này eo thon mảnh khảnh, chân ngọc bóng loáng, hơn nữa nhớ đến thân thể nàng ở dưới thân thể của hắn không ngừng rên rỉ thở dốc.

Tô Yên Nhi hoàn toàn không dám động, trên thực tế nàng thật giống như nghe được một đạo rên rỉ tiếng thở gấp từ trong miệng hắn bật ra. Nàng nghe lầm sao? Nhưng nếu hắn đối với một tiểu thái giám có phản ứng như vậy đây không phải thật đáng sợ sao?

Đột nhiên, nghe được thanh âm cởi đồ, nàng khó khăn ngước mắt nhìn hắn. Hắn đang làm cái gì vậy…?

Hả? Nàng sắc mặt trắng nhợt. Hắn, hắn… Hắn thế nhưng lại cởi áo nới dây lưng?!

“Hoàng…Hoàng Thượng…” Tim của nàng đập mạnh. Có thể ư? Nàng yêu nam nhân thế nhưng hắn đối với nam nhân khác lại có hứng thú?

Hắn mím môi, chịu đựng loại dục vọng như lửa cháy bừng bừng đốt cháy, tỉ mỉ đem móc ở đai lưng lần lượt vén sợi tóc ra hai bên.

Nguyên lai là…Nàng thở phào nhẹ nhõm, “Hoàng thượng, không cần phiền toái như vậy, để...để nô tài ——”

Hắn lạnh lùng trừng nàng một cái, nàng nhất thời không dám nói nữa, nhưng không rõ sắc mặt của hắn làm sao càng ngày càng trở nên lạnh lẽo như vậy. Nàng nói cái gì chọc giận hắn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.