Hoàng Thượng Tạo Tặc Thuyền

Chương 44



“Ta đang nghĩ, ngươi nhìn tới nhìn lui hình như không có tắm rửa?” Bởi vì y phục trên người nàng cũng không đổi qua.

“Ách… Đúng vậy a, mới vừa có chút việc mà.” Tô Yên Nhi cười ngớ ngẩn, “Chu gia muốn tắm, ta tới hầu hạ ——”

“Không cần, ngươi trông thật mệt mỏi, để cho Tiểu Tương Tử tới hầu hạ ta là được!” Hắn cố ý nhìn về phía Cổ Chi.

Lại là ta… Cổ Chi bị chỉ điểm sắc mặt đen càng thêm đen. Ô ô… Muốn khóc mà khóc không ra nước mắt, nàng còn chưa từng thấy qua thân thể nam nhân, nàng còn rất trong sáng mà…!

“Ta đây cũng giúp đỡ đi lấy nước.” Tô Yên Nhi dĩ nhiên phát hiện bạn tốt nhìn muốn té xỉu, nàng cho đối phương một ánh mắt, muốn Cổ Chi đi theo ra.

“Không, ngươi theo ta!” Chu Hạo Hi một phen chế trụ cổ tay của nàng, hơi dùng lực đem nàng ôm vào trong ngực, trực tiếp đem mặt vùi sâu vào lồng ngực của nàng, nàng thở hổn hển đỏ mặt rực “Đừng… Tiểu Tương Tử còn ở đây!”

“Tiểu Tương Tử sẽ không làm mất vui như vậy.” Hắn nhướng mày rậm lên, nhìn về phía Cổ Chi đang ngây người như phỗng kia.

Trời ạ, Cổ Chi thiếu chút nữa chân nhũn ra. Nàng vẫn là xử nữ, hắn là muốn nàng tại chỗ này chết bất đắc kỳ tử đúng không?

“Tiểu Tương Tử, ngươi còn đang làm cái gì vậy?” Hắn thanh âm lạnh lùng, nàng lúc này mới bị làm cho sợ đến hoàn hồn.

“Là, Tiểu Tương tử đi lấy nước!” Cổ Chi giống như là phía sau có quỷ đuổi theo ba chân bốn cẳng chạy nhanh ra ngoài.

Chu Hạo Hi cúi đầu cười trộm, Tô Yên Nhi không giải thích được ngẩng đầu, hắn liền dấu đi nụ cười, thâm tình ngưng mắt.

“Ngươi lần này làm sao lại mang người khác đến?” Trước đây hắn cũng chỉ đến một mình…?

“Hắn rất đặc biệt.”

Nơi nào đặc biệt, quả thực không phải là giống như ngu ngốc sao? Nàng ở trong lòng nói thầm, lại phát hiện tay của hắn rất không an phận bỏ đi y phục của nàng, không kiêng sợ vuốt ve trên đường cong của nàng. Nàng đỏ mặt. cả người không ngừng nóng lên, hô hấp trở nên dồn dập, mãi cho đến khi tay của hắn tiếp xúc đến nơi đó nàng cả người cả kinh, kích tình trong nháy mắt làm nàng trống rỗng.

“Ngươi ngay cả căn bản cũng học không được nha.” Hắn thanh âm khàn khàn, tà ác khẽ cắn vành tai của nàng.

Nàng thở hổn hển, “Ách…hôm qua, đêm qua mới vừa, mới vừa xong, ta thấy được ngươi thật là vui, nhất thời đã quên.”

“Kia còn chờ cái gì!”

Hắn trực tiếp cướp đôi môi anh đào của nàng, dùng tay của hắn, đôi môi hắn đem cho nàng một lần lại một lần sự cuồng dã kích thích nhất. Lần này so với cảm giác lúc trước hoàn toàn bất đồng, thêm điểm thô bạo, dục hỏa không bị đè nén nữa, nhưng ham muốn nàng chỉ càng dâng. Nàng mắt thấy hắn ở sóng biển bên trong lúc chìm lúc nổi, vài lần bị cuốn vào vứt lên cao, hết sức triền miên.

Rốt cục, hắn ôm lấy nàng tựa như ngủ, nàng lấy sức đứng dậy mặc y phục, chuồn ra phòng ngoài, Cổ Chi đã đứng ở bên ngoài, khuôn mặt còn khóc lẹp xẹp như một tờ giấy.

Hai người vội vàng chạy về trong phòng Cổ Chi.

“Mau đổi lại, ta không muốn giúp nam nhân của ngươi tắm đâu!” Cổ Chi thật sự muốn điên.

“Tốt, tốt.” Thật ra thì nàng mệt mỏi quá, đau lưng đến chết mất.

Hai người lấy tốc độ nhanh nhất đổi lại, Tô Yên Nhi biến trở về thành Tiểu Tương Tử lặng lẽ vào phòng, không nghĩ tới Chu Hạo Hi đã tỉnh, “Ách… Chu gia, ta đi lấy nước vào.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.